Hứa Tiên Chí

Chương 213: Thương Long Vấn Nhật




Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh liếc nhau, nói:

- Chúng ta sắp kết hôn, đến lúc đó còn phải mời ngài tới chung vui.

Ngao Ly hỏi:

- Cái gì là đại hôn?

Đương nhiên không người nào quan tâm tới nàng.

Ngao Kiền uống một hớp rượu. Lại nói:

- Chỉ sợ ta không tới được.

Lại một chén rượu khác, nói:

- Chén rượu này xem như cầu chúc cho các ngươi.

Rồi sau đó một ngụm uống cạn.

Hứa Tiên nghi hoặc, thọ nguyên của Ngao Kiền vẫn còn mười năm, vì sao không đi được?

Lại nghe Ngao Kiền nói thêm:

- Các ngươi biết rõ rồng chết sẽ đi về đâu không?

Hứa Tiên chỉ nói không biết, Bạch Tố Trinh lại nói:

- Nghe nói rồng chết quy trời, nhưng người tu hành, cũng không kiêng kỵ bàn sinh tử.

Ngao Kiền cười nói:

- Vẫn là Bạch nha đầu hiểu biết nhiều hơn, tiểu tử ngươi nhiều lắm chỉ ăn theo mà thôi.

Hứa Tiên nói:

- Ta còn tưởng rằng rồng chết quy trời. Chỉ là một cách nói mà thôi, chẳng lẽ thật sự quy cho trời sao? Quy về nơi nào, thiên đình sao?

Ngao Kiền chỉ lên bầu trời, nói:

- Không, là thiên ngoại.

Hứa Tiên kinh ngạc, nói:

- Là vũ trụ!

Nghĩ tới pháp lực của Ngao Kiền, thoát khỏi sức hút của trái đất không thành vấn đề, có thể rõ tại sao lại chọn vũ trụ.

Đôi mắt của Ngao Kiền khẽ động. Cười nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

- Ngươi quả nhiên ngươi đã biết một ít, chắc ngươi đã biết rõ mình là ai rồi.

Hứa Tiên gật đầu, nói:

- Là Đông Nhạc Đại Đế.

Ngao Kiền nhìn Hứa Tiên. Dường như muốn nhìn thấu hắn, lại cười nói:

- Ta càng thêm hiếu kỳ, rốt cuộc là vật gì, lại đáng giá dùng cả địa phủ làm vật trao đổi. Vị Tây Phương phật tổ kia đang làm cái gì?

Bạch Tố Trinh Tiểu Thanh, Ngao Ly đều nhìn về phía Hứa Tiên, hắn lại vò đầu, thật không biết nên nói cái gì, nhưng hắn là người hiện đại xuyên việt tới! Nhưng những lời này không thể nói ra lời.

Bỗng nhiên Ngao Kiền nói:

- Ta sắp quy thiên đây.

Mấy người đều sửng sờ. Không biết vì sao đột nhiên Ngao Kiền nói thế.

Ngao Kiền lại chuyển chủ đề. Duỗi tay một cái, một khối lập phương óng ánh xuất hiện trong tay của hắn, nó hơi rung động. Nhìn Hứa Tiên, nói:

- Đây là cho ngươi.

Hứa Tiên buồn bực nói:

- Không biết cầm vật này, có người nào đi tìm ta đòi lại hay không a?

Bạch Tố Trinh nhíu mày hỏi:

- Ngao Kiền đại nhân, đây là bí pháp tu luyện của Long tộc à. Rốt cuộc là vật gì? Tại sao chúng ta không biết nó là gì thế?

Nhìn nhìn mãi cũng không rõ đây là vật gì, chuyện này đó quá gấp nên không kịp hỏi, đương nhiên muốn hỏi hiệu quả là gì, sau đó mới cho Hứa Tiên cầm lấy.

Hứa Tiên cảm thấy quái lạ. Bởi vì bí pháp tu luyện của Long tộc không phải là sách. Cũng không phải gì khác, thậm chí không giống tưởng tượng của hắn. Ngọc giản các loại đồ vật cao cấp, lại giống một quả hạnh!

Ngao Kiền cười nói:

- Năm đó có rất nhiều Long tộc tổ hợp lại, nghiên cứu trường sinh chi đạo, lại ra vật này. Hiệu quả lớn nhất chính là cải tạo thân thể, nhưng phương pháp cải tạo bất định, không, phải nói là do nhân phẩm của ngươi. Trải qua tiến hành thí nghiệm ở Cửu Châu, hiện quả tăng lên không ít lực lượng, nhưng không có nhiều chỗ tốt như tăng tuổi thọ lên.

Hứa Tiên vội hỏi:

- Phương pháp cải tạo như thế nào?

Hiện tại hắn đã phát hiện lực lượng của mình không đủ, đang muốn nghĩ biện pháp đề cao một chút, nhưng đạo tu hành chính là tiến hành theo chất lượng, cũng không có biện pháp tốc hành.

Ngao Kiền nói:

- Khó mà nói, đối với rắn, sẽ mọc sừng, biến thành cái gọi là "Giao Long", nếu mọc có cánh, biến thành "Ứng Long". Vận khí tốt sẽ biến thành Chân Long, vận khí rất tốt sẽ mọc ra chín cái đầu, xưng là Cửu Anh. Còn nếu mọc ra bốn chân, sinh ra hai mặt, đủ loại, không thiếu cái lạ.

- Ah!

Bạch Tố Trinh lấy tay che miệng, mình đã thu nạp một cái khác rồi, sẽ không biến thành chín đầu chứ.

A!

Ngao Kiền dường như nhìn ra lo lắng của Bạch Tố Trinh, cười nói:

- Không cần lo lắng, chuyện này có quan hệ tới bản thân rất lớn.

Hứa Tiên cũng đã rõ. Cái đồ chơi này không phải phương pháp tu luyện, chính là Đột biến gien" cộng thêm "Tổ hợp gien". Cho dù là các nhà khoa học nghiên cứu gen của đời sau, cũng không thể nhìn thấy bóng lưng của những người chế tạo ra thứ này rồi. Cho nên hỏi đùa:

- Chẳng lẽ các ngươi bắt toàn bộ sinh vật của Cửu Châu làm thí nghiệm à?

Ngao Kiền nói:

- Khi đó còn chưa có ta đấy! Nhưng nghe gia gia của ta nói lại, nếu dung nhập thứ này vào mây. Thì mưa sẽ trải rộng khắp Cửu Châu Đại Địa.

Sau đó lại lấy làm kỳ, nói:

- Trên mặt đất khi đó cái gì cũng có, hồ ly chín đuôi. Trâu một chân, chim một chân. Ai, nhiều lắm, nhưng về sau xuất hiện một loại chin có ba cái chân, tính cách kỳ quái. Chuyên môn đối nghịch với bọn họ.

Mọi người há hốc mồm.

Hứa Tiên lại nhớ tới đám thần thú trong truyền thuyết.

- Cửu Vĩ Hồ, Điệp Ngưu, Tất Phương, Kim Ô.

Lại hỏi:

- Còn Kỳ Lân, Phượng Hoàng là những thần thú trước kia đâu?

Ngao Kiền lắc lắc đầu nói:

- Làm gì có cái gì là thần thú, trâu ngựa các loại có thể tu thành Kỳ Lân, nếu gà rừng có thể tu hành thâm sâu, cũng có thể hóa thành Phượng Hoàng, còn cái gì ánh sáng thập phương Kim Ô Đế Tuấn, chẳng qua chỉ là một con quạ mà thôi. Trái lại, nếu tự thân cho mình là thần, mất chí khí, những gia hỏa ở Đông Hải chính là tấm gương.

Hứa Tiên đã từng nhìn thấy trong Sơn Hải Kinh của lão tổ tông có nhắc tới, bên trong có đủ loại sinh vật hiếm lạ, nhưng từ góc độ khoa học mà nói, chỉ là bịa đặt. Hiện tại biết rõ, đó chính là những con thú ở thời hồng hoang, nhưng đó chính là những vật thí nghiệm của đám "Nhà khoa học" Long tộc vô lương tâm a.

Nhưng kết quả của nó lại giống như nhân loại vào đời sau, thường thấy trong phim ảnh, nhân loại tạo ra người máy, sau đó bị người máy hủy diệt, đơn giản chính là "Chơi rò"!

Long tộc cuối cùng cũng chơi rò, bọn họ biến Cửu Châu thành vật thí nghiệm, cuối cùng nhất sinh trưởng ra đủ giống loài, nhưng căn bản không thể khống chế được những sinh mệnh thể này. Địa vị thống trị của Long tộc bị uy hiếp, thậm chí biến thành đối tượng bị săn bắt.

Không thể không bắt đầu ngừng nghiên cứu thí nghiệm lại, bởi vì những hạt giống bọn họ trồng, đã biến thành đại thụ che trời. Còn muốn đảo chính, nhưng nói dễ vậy sao. Long tộc tổn thất thảm trọng, hơn nữa năng lực sinh sản của bản thân rất thấp, số lượng giảm bớt cực nhanh, từ nay về sau từ từ biến mất.

Hơn nữa văn minh Long tộc và văn minh nhân tộc đi theo hai hướng khác nhau.

Giống như mọi người thường nói, đều có được hai phương diện "Thể độc lập ý thức" cùng "Quần thể ý thức xã hội". Một phương diện truy cầu thể tư tưởng trên các hành vi độc lập, một phương diện khác, phải tụ tập, tạo thành xã hội, dùng tập thể hình thành hoàn cảnh đối kháng với bên ngoài. Phồn diễn sinh sống. Cái này hai chủng ý thức này đã đối lập lẫn nhau, cấu thành cái gọi là "Xã hội loài người."

Mà Long tộc cường hãn lại có "Độc lập tính" nhưng không có "Xã hội tính". Lực lượng, dũng khí, trí tuệ, tuổi thọ, những thứ này đều đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn, mỗi một thứ gần như hoàn mỹ.

Lại tạo thành một loạt thiếu hụt quần thể cực lớn, từ rất nhiều nguyên nhân cộng lại, kết thúc quá trình huy hoàng của Long tộc, mở đường cho nhân tộc.

Hứa Tiên nhìn qua thứ trong lòng bàn tay của Ngao Kiền, thứ này có màu xanh hơi mờ, nói:

- Thứ này có hiệu quả với con người thế nào?

- Thân thể trở nên mạnh mẽ hung hãn, hơn nữa sẽ cao lớn hơn bình thường, còn có thể ngự hỏa ngự thủy.

- Ngự hỏa ngự thủy. Không phải là Chúc Dung, Cộng Công a!

Hứa Tiên đổ mồ hôi lạnh, may mắn Bạch Tố Trinh ngăn trở, không có đụng vào, nếu thật sự biến thành cự nhân thời hồng hoang, mạnh thì mạnh, nhưng sao dám gặp người, động phòng cũng không cần nói.

Đôi mắt màu vàng lọt của Ngao Kiền nhìn Hứa Tiên, nói:

- Chuyện này cũng liên quan tới tâm tình, đã từng có một người dùng phương pháp này, vẫn duy trì dung mạo sắn có. Ngươi mình lựa chọn đi, có muốn trả giá hay không? Dù sao chỉ còn lại một khối này, nếu ngươi không muốn, ánh mắt của tiểu nha đầu bên cạnh đang phát sáng đấy!

Nói chính là tiểu Thanh.

Tiểu Thanh đúng là vô cùng thèm muốn có nó, đêm qua Bạch Tố Trinh có nói lại. Nàng vốn tưởng rằng có pháp môn nào đó, nhưng khi Tiểu Thanh hỏi ra, lại có kết quả này. Trong miệng Tiểu Thanh không sao cả, nhưng hôm nay nghe Ngao Kiền nói lại, càng động tâm hơn. Về phần cải biến nguyên hình thế nào, nàng không có để trong lòng, chỉ cần không biến đổi bộ dáng hôm nay là được.

Bạch Tố Trinh khuyên nhủ:

- Bằng không thì như thế cũng được. Một khối này nên cho Thanh nhi đi.

Mình đã có một khối. Thực lực đề cao không nhỏ, đương nhiên có thể bảo hộ cho hắn, mình không được, còn có Tiểu Thanh. Cũng không hy vọng hắn bốc lên nguy hiểm gì.

Hứa Tiên vỗ vỗ bàn tay như ngọc của nàng. Nhìn Ngao Kiền, nói:

- Đương nhiên là muốn.

Cũng không thể vĩnh viễn nhờ các nàng bảo hộ mình được, loại tình huống này hắn không muốn, cũng ảnh hưởng tới phong cách nam nhân của mình.

- Thứ này có thể tách ra được không?

- Đương nhiên!

Lòng bàn tay của Ngao Kiền rung lên, quả hình lập phương này tách ra. Biến thành hai mảnh be bé. Bay về hướng Tiểu Thanh và Hứa Tiên, hai người thò tay tiếp nhận, khối lập phương vừa đụng vào thịt là tan, dung nhập vào trong cơ thể của bọn họ, đều cảm giác thân thể biến hóa, nhưng không nói rõ biến hóa ở chỗ nào?

Ngao Kiền cười nói:

- Tiểu tử ngươi thật sự là thông minh, nếu như ngươi song tu với các nàng, tốc độ tu hành sẽ nhanh hơn.

- Song tu!

Sắc mặt Bạch Tố Trinh cùng Tiểu Thanh đều đỏ lên, Hứa Tiên hỏi:

- Thứ này cũng có thể song tu sao?

Nghe nói như vậy, hai nữ nhân bên người. Hoặc là uốn éo thân thể, hoặc đạp đạp dưới chân, hoặc đang vân vê vòng tai a.

Ngao Ly hiếu kỳ nói:

- Song tu là cái gì?

Đương nhiên không nhận được câu trả lời, làm cho nàng mất hứng cong miệng lên.

Ngao Kiền mỉm cười. Đứng lên nói:

- Tốt, chuyện cần bàn giao đã xong rồi, ta cũng nên đi.

Nhìn lên trời xanh, hắn sắp bay lên không trung. Tiến vào chỗ sâu của vũ trụ, đi tới mộ địa của Long tộc.

Ngao Kiền vốn có quyết tâm, nếu như Pháp Nguyên đến quyết đấu với hắn, hắn sẽ mang theo Pháp Nguyên bay thẳng lên vũ trụ Pháp Nguyên không tung hoành tứ hải được, trực tiếp tung hoành vũ trụ đi. Pháp Nguyên không đến, Ngao Kiền cũng không cải biến tâm ý. Thời điểm này đã quyết định rồi, Ngao Ly đã lớn, có thể chiếu cố cho mình. Hiện tại hắn cũng nên đi theo con đường vận mệnh đã an bài, không cần lại nỗ lực ủng hộ. Thừa dịp còn chút khí lực, nên bay xa một ít.

Hứa Tiên kinh ngạc nói:

- Ngài muốn đi bây giờ sao?

- Gia gia?

Ngao Ly lẩm bẩm, nhìn qua Ngao Kiền, nói không rõ ràng cho lắm.

Ngao Kiền nhìn nàng, nói:

- Là thời điểm này.

Trong đôi mắt sáng ngời của Ngao Ly có một tầng sương mù che phủ, cầm bàn tay khô héo thô ráp của Ngao Kiền, nói:

- Gia gia, ngươi đừng đi.

Ngao Kiền dùng bàn tay lớn vỗ vỗ bờ vai nhỏ gầy của Ngao Ly, nói:

- Dốc sức liều mạng duy trì tính mạng của mình. Là yêu thích của phàm nhân. Thời khắc sinh tử tuy đáng sợ, chúng ta càng phải thản nhiên đối mặt.

Ngao Ly do dự một chút, chậm rãi buông ra, nhào vào trong ngực của Bạch Tố Trinh. Nước sông bốc lên, Bạch Tố Trinh mang theo nàng và Tiểu Thanh bay lên vách núi bên cạnh.

Ngao Kiền hỏi Hứa Tiên, nói:

- Tiểu tử, ngươi kiến thức đặc dị. Ngươi biết nơi này cách mặt trời có xa lắm hay không?

Hứa Tiên ngẫm lại, khẽ đếm chữ, nói:

- Ba trăm triệu dặm.

Ngao Kiền cười nói:

- So với tính toán của ta không khác bao nhiêu, hai trăm triệu chín vạn chín nghìn dặm.

Hứa Tiên kinh ngạc, nói:

- Ngài tính toán?

Ngao Kiền đưa ra mới là con số chính xác, nhưng mà. Hắn làm sao tính toán ra?

Ngao Kiền cười to nói:

- Ta cũng không phải tên Pháp Nguyên không học vấn không nghề nghiệp kia, ngươi dùng một tấm bản đồ thế giới lừa gạt được hắn, nhưng không hù được ta đâu.

Sau đó Ngao Kiền nói ra rất nhiều suy diễn về hệ ngân hà do hắn tính toán. Cũng nghiệm chứng với Hứa Tiên.

Hứa Tiên giật mình, vị Long Vương này cũng không phải có thân thể cường hãn, còn là nhà số học, thiên văn học ưu tú. Hơn nữa năng lực tiên đoán của hắn rất thần kỳ. Biết rõ nhiều thứ, không ít hơn mình, mà còn tinh thâm hơn nhiều. Nhưng hắn lại không nói mình suy diễn như thế nào. Không cách nào biết rõ được.

Ngao Kiền mỉm cười nói:

- Chúng ta quá nhỏ bé, chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ mà thôi!

Hứa Tiên lui ra xa xa. Đi tới bên cạnh Bạch Tố Trinh các nàng.

Biển mây bốc lên, thiên địa xoay tròn. Vòng xoáy trung tâm, một mũi tên hình rồng bay lên trời, giống như trụ trời vậy.

Trung tâm của trụ trời, chính là ngũ trảo Thương Long dài mấy trăm trượng, lên như diều gặp gió, bay thẳng vào biển mây, vượt qua biển mây, không một chút run sợ, tiến vào trong vũ trụ.

Trong thiên địa không biết có bao nhiêu ánh mắt, đang nhìn một màn này, có bi thương, có cảm thán, có tiếc hận. Hoặc hoan hô, nhảy tung tăng như chim sẻ, có mừng thầm...

Nhưng Thương Long không để ý, bay thẳng vào tinh hà, là tử vong sao? Hoặc là, mở màn cho cái mới.

- Ngao Kiền vừa đi, thiên hạ không còn rồng.

Dưới biển sâu gần cửa biển Trường Giang, Ngao Kình đang đang ở trong long cung uống rượu giải sầu, con trai nữ đang nhảy múa hắn làm như khôn thấy. Bởi vì hôm nay ở cửa biển đụng phải con rùa lớn, thủ hạ dưới tay hắn tử thương vô số, cho nên hắn vô cùng phiền muộn.

Bỗng nhiên trong nội tâm Ngao Kình khẽ động, nhìn qua hướng tây, tâm thần của hắn cảm ứng được cái gì đó, không khỏi cười ha ha. Tên thủ hạ ở gần đó hỏi:

- Điện hạ, ngài làm sao vậy?

Không biết vì sao Ngao Kinh đang giận biến thành vui mừng.

Ngao Kình một bước đá lăn cái bàn dài, cười to nói:

- Lão đầu tử Ngao Kiền xong rồi, Trường Giang đã biến thành vật trong tay, điểm đủ binh tướng, theo ta giết vào Trường Giang.s

- Vâng!

Mấy người đứng trên vách núi cũng nhìn theo, nhìn hào quang nhuộm đỏ trên trời, nhuộm đỏ gương mặt si ngốc của hài tử Ngao Ly, nhưng trong lòng đang nói:

- Gia gia, ta sẽ không để ngươi thất vọng đâu.

Bạch Tố Trinh nhìn qua nước sông cuồn cuộn, lại nhìn bầu trời bị nhuộm đỏ, nói:

- Ngao Ly, bây giờ ngươi nhanh chóng tiếp nhận Trường Giang đi!