Hứa Tiên Chí

Chương 674: Đại Hình




Đây tuy rằng là chủ tinh của hắn, có thể mặc cho hắn sử dụng năng lượng trong đó. Nhưng đồng thời cũng là chỗ Nhật Linh chi lực tụ hợp, thần hồn có thể thừa thụ loại nóng cháy này, lại không có nghĩa là tinh thần ý niệm cũng có thể thừa thụ được.

Mà cái gọi là Hỏa Lý Chủng Kim Liên chi pháp lại là muốn đem tinh thần của bản thân đầu nhập trong khỏa thái dương này nung khô ngưng luyện. Nếu là có thể chịu đựng được, liền có thể rèn đúc tinh thần ở trong hạch tâm của chủ tinh ngưng tụ ra xá lợi tử. Hiệu dụng của nó, so với dùng phương pháp bình thường ngưng tụ Xá Lợi còn mạnh mẽ hơn. Nhưng nếu là không chịu nổi, tinh thần sẽ bị tổn thương, không chỉ Xá Lợi không ngưng tụ ra được, ngay cả tu hành đều bị trì trệ không tiến.

Hứa Tiên không khỏi nhớ tới một câu nói:

- Thô bạo khốn cùng là một cái lò rèn đúc hào kiệt. Người có thể chịu đựng được nó nung đốt, thì thể xác và tinh thần đều có lợi. Người không chịu được nó rèn đúc, thì thể xác và tinh thần đều tổn hại.

Như hôm nay nhìn thấy Trần Luân, thì hiển nhiên là không thể thừa thụ được, để tâm tính nhân cách đều bị mài mòn không còn bộ dáng.

- Vậy liền xem ta có thể thừa thụ được hay không vậy!

Hứa Tiên niệm một tiếng, liền nhắm thẳng thái dương bay vào đó. Kim sắc hỏa diễm hừng hực ở bên cạnh hắn thiêu đốt bạo liệt, ngọn lửa lan tới thân thể của hắn, khiến hắn cảm thấy một trận đau đớn thâm nhập cốt tủy. Khiến hắn không dám dừng lại dù chỉ chốc lát, nhưng từ góc độ này mà xem, thái dương kia thực sự quá lớn, không biết đã bay bao lâu, còn chưa tới được hạch tâm của nó.

Bỗng nhiên trong lúc đó, vạt áo của hắn đã bị thiêu cháy, hỏa diễm cấp tốc hướng toàn thân lan tràn ra, trong lòng Hứa Tiên nghiêm nghị, biết được đây là tâm thần bắt đầu bị hao tổn. Lúc này cho dù là muốn đi ra ngoài cũng đã muộn. Hắn không có sợ hãi lùi bước chút nào, hết sức chăm chú bay đi về phía trước, bỗng nhiên trước mắt rộng rãi, đã đi tới trung tâm của thái dương chủ tinh.

Hỏa diễm cấp tốc hướng ra bốn phía biến mất, hình thành một mảnh không động nguyên hình, như đỉnh lô thiêu đốt nóng cháy.

Hứa Tiên đứng ở giữa trung tâm, nhẹ nhàng nhắm hai tròng mắt lại, có rất nhiều cảnh ở trên vách tường hỏa diễm hiện lên, có nhà cao tầng hiện đại hoá, có tiểu thuyết cổ điển, tiểu kiều lưu thủy, ký ức kiếp trước, kiếp này ùn ùn kéo đến. Thậm chí tiêu hóa rất nhiều ký ức kiếp trước, trong khoảng thời gian ngắn trên vách tường tràn ngập các loại hình ảnh kỳ quái, cũng ở trong hỏa diễm thiêu đốt dần dần vặn vẹo hòa tan. Hỏa diễm từ bốn phương tám hướng lại hướng phía Hứa Tiên áp đến, ầm ầm đem Hứa Tiên bao phủ.

Vào một khắc cuối cùng, Hứa Tiên mở hai tròng mắt ra, lại nhìn lòng bàn tay lộ ra mỉm cười.

- Quan nhân, quan nhân!

Tiếng gọi ôn nhu, cùng với nhẹ nhàng lay động đánh thức ý thức của Hứa Tiên.

Hứa Tiên mở hai tròng mắt ra,trong mắt là một mảnh ôn nhuận như ngọc, mở miệng khẽ nói:

- Tất cả ân ái đều vô thường, không tồn tại được lâu, sinh thế nhiều sợ hãi. Mệnh nguy trong sớm tối. Do yêu mà sinh ra lo lắng, do yêu mà sinh ra sợ hãi, nếu người cách khỏi ái tình, không lo cũng không sợ.

- Quan nhân, ngươi sao thế?

Hứa Tiên cười nhạt một tiếng:

- Không có gì, chỉ là bỗng nhiên lĩnh ngộ rất nhiều thứ. Nương tử, chúng ta tương phùng kỳ thực bất quá là bởi vì nhân duyên tế hội. Nhưng ngươi và ta đều quá mức chấp mê. Nhớ lại trước lúc tương phùng, hai ta đều là tự do tự tại, nhưng sau khi tương phùng, lại là đủ loại ưu tư, sợ hãi chồng chất. Lẽ nào ngươi còn không giác ngộ sao?

Cả người Bạch Tố Trinh chấn động, lộ ra thần sắc không thể tin tưởng:

- Ngươi là nói...

- Ta nguyện quy y xuất gia, đi theo Pháp Hải thiền sư, thần chung mạc cổ, thanh đăng Cổ Phật.

Bạch Tố Trinh nắm bả vai của hắn:

- Lẽ nào ngươi đã quên Yên nhi, Thanh nhi, tiểu Thiến, Phan Ngọc, còn có ta sao? Còn cả hài tử của chúng ta nữa?

- Đó đều là nghiệt duyên, không thể không quên, không thể không đoạn, ta đem tuệ kiếm trảm tình duyên!

Hứa Tiên nói rồi liền đứng dậy muốn hướng ra bên ngoài bay đi.

Bạch Tố Trinh cảm thấy trong lòng đau xót, bỗng nhiên cúi đầu hôn lên trên môi của hắn. Có chút vụng vệ đem cái lưỡi thơm tho hướng vào trong miệng hắn đưa qua, cũng kéo tay hắn đặt ở trước ngực của mình.

Khóe môi Hứa Tiên bỗng nhiên nhếch lên một tia mỉm cười, đem cái lưỡi thơm tho của nàng ngậm ở trong miệng, xoay người đem nàng đặt ở dưới thân, lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ ngực sữa cao ngất của nàng. Mặc dù cách một tầng sa y, nhưng loại cảm giác ôn nhuận mà lại tràn ngập co dãn này, vẫn như trước đầy lòng bàn tay.

Bạch Tố Trinh kinh hỉ mở hai tròng mắt ra, đã thấy trong mắt hắn tất cả đều là dáng tươi cười bỡn cợt, mới biết hắn là đang trêu đùa mình, oán hận đẩy hắn ra, quay lưng lại.

- Nương tử, nương tử, thực tức giận rồi sao!

Hứa Tiên lắc lắc vai của nàng:

- Ta xin lỗi còn không được sao?

Bạch Tố Trinh không chịu nổi lời nói mềm mỏng của hắn, xoay người lại vẻ mặt lạnh lùng nói:

- Từ sau không được chơi loại vui đùa này, ngươi không biết vừa rồi trong lòng ta có bao nhiêu khó chịu đâu. Ta thật sợ ngươi, thực sự có một ngày...

Hứa Tiên đã thấy khóe mắt nàng một điểm ướt át, trong lòng chấn động, cúi đầu thương tiếc hôn tới lệ ngân trên khóe mắt của nàng:

- Phật pháp nói không sai, yêu sẽ khiến người ta trở nên ngu ngốc, bằng không dựa vào tâm tính của bọn họ, sao lại dễ dàng mắc lừa như thế, thậm chí thương tâm rơi lệ đây?

Hứa Tiên ở bên tai Bạch Tố Trinh lời nói nhỏ nhẹ vài câu, Bạch Tố Trinh kinh ngạc nói:

- Thực không?

Hứa Tiên mỉm cười gật đầu, ở trong một mảnh hỏa hải của thái dương thái dương, xá lợi tử đã ngưng tụ thành rồi. Trong suốt không nhiễm chút bụi trần nào, hiện tại đi hiểu kiếp trước kiếp này, minh tâm kiến tính chứng minh. Mà ở trung tâm Xá Lợi kia có một viên tâm kết đỏ tươi.

Bạch Tố Trinh nói:

- Ta nói sao lại có chút cảm ứng, nhưng ngươi nói giống như thực vậy, còn ngâm thiện thi gì đó!

Hứa Tiên ôm lấy vai của nàng, cầm bàn tay mềm mại nói:

- Ngay cả không thể thiên trường địa cửu, ta chỉ nguyện giữ lấy một khắc này. Ngay cả lại có thêm ưu sầu, sợ hãi, ta cũng sẽ cùng ngươi bên nhau đi tiếp.

Bạch Tố Trinh được nghe lời ấy, trong mắt nhu tình như nước, tựa ở vai của hắn.

Hứa Tiên cười nói:

- Bất quá không nghĩ tới nương tử thật đúng là sẽ câu dẫn ta a!

- Còn không phải đều là tại ngươi!

Bạch Tố Trinh xấu hổ thật lớn, lại cảm thấy Hứa Tiên đang cởi vạt áo của nàng, vội hỏi:

- Quan nhân hiện tại đã là canh năm.

- Trời còn chưa sáng không phải sao? Hôm nay đêm dài, không quan trọng. Có câu là một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng. Chúng ta làm thêm một lần, kiếm vạn kim trở lại.

Trong lúc nói chuyện, Hứa Tiên đã đem vạt áo của nàng cởi ra, đem nàng ấn ngã vào trên giường. Sa y mở ra hai bên, hiện ra nguyệt sắc tiểu y bên trong:

- Đây cũng là vì cho chúng ta sớm ngày có thể có hài tử.

Bạch Tố Trinh nghe được lời này liền không có chống cứ nữa, thuận theo mặc cho hắn cởi ra y sam của mình, lộ ra một đôi chân ngọc thon dài như sương tuyết. Hứa Tiên nhịn không được đem nàng ôm ngang vào trong ngực. Một tay từ eo thon di chuyển xuống phía dưới âu yếm, dọc theo đường con ưu mỹ xuống đến chân ngọc. Đem một đôi chân ngọc xinh xắn nắm ở trong tay tinh tế thưởng thức, chọc đến nàng khẽ rên một tiếng.

Nàng đã từng trải xấu hổ, không chịu cho hắn thưởng thức như vậy, chỉ miễn cưỡng tận lễ chu công mà thôi. Thẳng cho đến hắn từng có vài lần điên cuồng, mới dần dần quen thuộc, cũng liền tùy hắn đến, giơ tay cởi ra cái trâm cài tóc, tóc đen rủ xuống như thác nước. Cho đến đổ xuống ở trên giường. Thái độ ưu nhã của nàng để Hứa Tiên nhìn đến một trận xuất thần.

Bạch Tố Trinh lại cảm thấy một vật cứng rắn cách mấy tầng y sam để ở chỗ đầy đặn, mềm mại của nàng, không khỏi sắc mặt đỏ lên, nửa trách mắng, nửa oán giận nói:

- Quan nhân!

Hứa Tiên không thể kiềm được nữa, đem nàng áp đặt ở trên giường, trong phòng liền liền dần dần truyền ra âm hưởng kỳ dị.

Thỉnh thoảng Hứa Tiên lại nói rằng:

- Ta nghe người ta nói, càng là sinh mệnh cường đại sinh dục sẽ càng không dễ. Chúng ta hiện tại đã mạnh như vậy, sợ rằng muốn có hài tử sẽ không quá dễ dàng đây!

Muốn không có hài tử hay không, đối với bọn họ mà nói thật ra rất đơn giản, mà muốn có hài tử lại phải hao phí một phen công phu. Điểm này ngược lại cùng phàm phu tục tử không có gì khác biệt.

- Vậy phải làm sao bây giờ?

- E là phải tồn thêm vài lần thử nghiệm mới được.

Bạch Tố Trinh chỉ đành xấu hổ mặc cho hắn thử thêm vài lần.

Cho đến giờ Mão, tiếng gá gày vang lên, sắc trời gần sáng. Dưới sự thúc giục của Bạch Tố Trinh Bạch Tố Trinh, Hứa Tiên mới lưu luyến không rời đứng dậy, oán giận nói:

- Nương tử ngươi đúng là không sao cả, lại không biết vi phu khổ cực.

- Ngươi khổ cực cái gì?

Bạch Tố Trinh quấn chăn ngồi ở bên giường, bờ vai tuyết trắng cùng đôi chân ngọc lộ ra bên ngoài. Trong đôi mắt đẹp hàm chứa xuân tình chưa từng tan hết, oán giận lườm Hứa Tiên một cái.

Một cái lườm này thiếu chút nữa để Hứa Tiên buông tha kế hoạch rời giường, vạch trần tầng che đậy duy nhất trên ngọc thể của nàng, lại cùng nàng hảo hảo lăn lộn trong chăn một phen.

Bạch Tố Trinh lập tức đem bộ phận lộ ra lùi về trong chăn, xoa xoa bụng nói:

- Như vậy sẽ có hài tử sao?

Hứa Tiên hắc hắc cười nói:

- Không biết, chỉ cần kiên trì không ngừng nỗ lực tiếp tục, một ngày nào đó sẽ khai hoa kết quả!

Hắn đi tới trong viện ngoài cửa, hít sâu một ngụm lãnh khí, thả người một cái bay đến cao không, nhìn dãy núi xa xa. Ánh mắt lướt qua vạn tòa núi. Hắn phát hiện chính mình không cần không cần cố ý sử dụng Thông Thiên Nhãn, loại thần thôn này đã giống như trở thành một bộ phận của hắn. Hắn lại thử lắng nghe vạn vật, trong thành đủ loại tiếng người nói chuyện đều rõ ràng truyền vào trong tai hắn. Không hề có cái loại cảm giác lộn xộn này nữa. Phảng phất như những pháp thuật này đã cùng với hắn sinh câu đến năng lực, chỉ cần bản năng liền có thể sử dụng.

Mà "Lâm Binh Đấu Giả Giai Trận Liệt" sáu chữ chân ngôn này hắn đã học được cũng như vậy. Vô luận là thị"Lâm" tự quyết tâm thần trấn định, hay là Đấu tự quyết kích phát linh lực, cũng đều cùng bản thân hắn hòa hợp một thể.

Hắn tùy thời tùy chỗ, trong lúc giơ chân nhấc tay đều có thể phát huy hiệu dụng của nó. Mà không cần chuyên môn niệm tụng khẩu quyết, hoặc giả thôi động linh lực.

Hứa Tiên rốt cục minh bạch vì sao nói đây mới là Phật môn tuyệt học chân chính. Chỉ có lấy xá lợi tử làm căn cơ, mới có thể đem loại đại năng này hỗn làm một loại có thể tùy thời gia trì ở trên người, chỗ mang đến hiệu quả cũng không phải đến lúc vận dụng có thể so sánh được. Ở trong một đêm này, linh lực của hắn không có tăng cường bao nhiêu. Thế nhưng thế nhưng thực lực lại bước một bước lớn về phía trước.

Đạo gia rất nhiều pháp thuật giảng cứu Thiên Nhân Hợp Nhất, thôi động thiên địa linh khí cho bản thân sử dụng, nắm giữ lực phá họai cực kỳ cường đại. Mà Phật gia thì phúc bản cầu nguyên, Xá Lợi kim than, thần thông chân ngôn tất cả đều là có thể gia trì lực lượng của bản thân người tu hành, để người tu hành nhìn được xa hơn, nghe thấy càng nhiều. Linh lực ngưng tụ nhanh hơn, tâm thần càng thêm trấn định, có thể nói là có đủ hiệu dụng.

Nhưng đối với Hứa Tiên hiện tại mà nói, gia trì lực lượng của bản thân lại tốt hơn nhiều. Bởi vì khi hắn đối địch chủ yếu vẫn là phải dựa vào Long tộc chi pháp tu luyện qua khí lực cường hãn. Phật pháp càng dễ để ưu thế này phát huy đến mức tận cùng. Hơn nữa đem tinh thần luyện thành Xá Lợi, sau đó thần trí càng trở nên rõ ràng, không dễ chịu ngoại vật ảnh hưởng. Hắn có thể thanh thản ổn định dung hợp toàn bộ ký ức của Đông Nhạc Đại Đế không cần lo lắng bị đứt gãy thành một bộ dáng khác.

Một phen chỉ điểm này của Pháp Hải xác thực là giá trị cực lớn.

Thái dương bò lên trên viễn sơn, bầu trời phương đông một mảnh trong sáng, tiểu thành dần dần bắt đầu náo nhiệt trở lại.

Hứa Tiên đi xuống nhìn một cái, đã thấy Vân Yên lấy nước trong rửa mặt, thân hình chợt lóe đi tới phía sau nàng, đem nàng ôm vào trong ngực:

- Sư gia, sổ sách chỉnh lý thế nào rồi?

Vân Yên nói:

- Huyện lệnh đại nhân, phủ khố có gần vạn lượng bạc chẳng biết đi đâu. Ta đều đã đánh dấu rõ ràng, ngươi cầm cái này đi chất vấn Huyện thừa kia, hắn tất nhiên trả lời không được. Phu quân, đêm qua ta đúng là đã chỉnh lý đến thật khuya a. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

- Yên nhi khổ cực rồi.

Hứa Tiên nhẹ nhàng hôn một cái ở trên gương mặt của nàng.

Vân Yên ngạc nhiên nói:

- Phu quân, thanh âm của ngươi hiện tại tựa hồ trở nên đặc biệt dễ nghe.

Sau đó mở phủ thăng đường, tràng diện cùng hôm qua không có gì khác biệt. Phùng Huyện thừa trước đến hành lễ. Hắn mới từ trên giường tiểu thiếp bò dây, nhưng đây nguyên bản chính là tiểu thiếp rất được sủng ái. Hôm nay lại cảm giác thôn hoa sơn dã, đừng nói là cùng hai vị phu nhân của Hứa Tiên so sánh. Chính là so với Trần phu nhân kia vẫn còn kém hơn rất nhiều. Bất quá mấy nữ nhân kia hiện tại đều đang ở trong huyện thành. Còn nhiều thời gian vị tất không có cơ hội, vả lại Hứa Tiên hiện tại cũng bất quá là một quân cờ trong tay bọn họ mà thôi.

Nha dịch tiểu lại đều có chút miễn cưỡng, nhận đinh là Huyện lệnh đại nhân mới tới này đã bị huynh đệ Phùng thị thu mua, cũng dần không để hắn đặt ở trong mắt nữa.

Lại không ngờ tới Hứa Tiên vỗ mạnh kinh mộc đường, quát:

- Phùng Huyện thừa, ngươi đã biết tội chưa?

Để tất cả mọi người trên công đường đều giật mình một cái.

Phùng Huyện thừa nói:

- Hạ quan không biết đã phạm tội gì?

- Chứng cứ phạm tội đều ở đây, còn dám nói bừa!

Hứa Tiên đêm chỗ thiếu sót trên sổ sách nhất nhất chất vấn, Phùng Huyện thừa căn bản không có chuẩn bị, nào có đáp nổi:

- Ngươi a, lột đi quan phục đem hắn bắt lại cho ta!