Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt

Chương 76




Thường Hoằng rất rõ ràng, Chu Tráng Tráng không chịu được .

Hắn cũng không chịu được .

Phó Dương Dương một đao chém xuống, hắn với Chu Tráng Tráng không có đường lui.

Mặc người chém giết.

Dưới ngọn đèn ở miếu tự, Chu Tráng Tráng đưa lưng về phía Thường Hoằng, trong giọng nói mang theo sự thê lương.

“Không có con đường thứ hai? Chẳng lẽ anh không hiểu, vô luận xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ cùng anh đứng chung một chỗ, mà tôi hi vọng anh cũng có thể như thế, mà không phải là nửa đường buông tay. Huống chi, lúc trước tách ra, chính miệng anh nói cho tôi biết, quyền lực cùng gia tộc đều mới là quan trọng nhất, tôi nói không sai chứ? Đối với chuyện này anh có gì giải thích không?”

Thường Hoằng trầm mặc, suy nghĩ trở lại năm đó.

Phó Dương Dương không chỉ có một yêu cầu: “Em còn muốn anh nói cho cô ta biết, anh cùng cô ta chia tay, thực sự không phải là vì bảo vệ cô ta, chỉ là anh đã nghĩ thông suốt, quyền lực mới là quan trọng nhất. Đúng vậy, em chính là muốn cho cô ta hết hy vọng, muốn cho hai người không có khả năng nối lại nữa, không thể để cho hai người lén lút gặp nhau sau lưng em.”

Thường Hoằng thần sắc lạnh nhạt: “Cô cần phải hiểu, tôi vĩnh viễn sẽ không yêu cô.”

Phó Dương Dương cười nhạt: “Anh cũng vĩnh viễn không có khả năng cùng một chỗ với cô ta.”

Phó gia không cho Thường Hoằng thời gian suy nghĩ. Lúc này, Chu Tráng Tráng đã bị giam gần một tháng, gian phòng nhỏ hẹp tối tắm kia là cơn ác mộng của cô và hắn.

Hắn chỉ có thể đáp ứng.

Nơi miếu tự, Chu Tráng Tráng tiếp tục tìm kiếm giải thích: “Anh biết tôi trải qua chuyện gì là khó khăn nhất không? Rõ ràng trước khi tôi được thả ra anh đã quyết định rồi, anh mang tôi đến nhà cũ của anh, cho tôi nhiều hồi ức tốt đẹp như vậy. Chẳng lẽ anh không biết, nhớ lại mới là chuyện đả thương người nhất?”

Thường Hoằng trầm mặc.

Đáp ứng yêu cầu của Phó Dương Dương, đồng thời, Thường Hoằng cũng đưa ra một yêu cầu – cho thêm hắn với Chu Tráng Tráng một đoạn thời gian cuối cùng.

Hắn đón Chu Tráng Tráng ra ngoài, dẫn cô về với ông bà.

Tại nơi thuộc về hắn mà không có áp lực xã hội, hắn mỗi đêm dùng hết toàn lực muốn cô, hắn muốn thân thể của mình nhớ kỹ cô, cũng muốn thân thể của cô không quên được hắn.

Hắn biết mình rất ích kỷ, hắn nhất định phải ích kỷ một lần, sau đó, sẽ có một khoảng thời gian thật dài hắn không được nhìn thấy Chu Tráng Tráng, lúc nhớ đến chỉ có thể dùng những chuyện ấm áp này để hồi tưởng, nếu không, hắn sẽ điên mất.

Chu Tráng Tráng ở trong lòng liều mạng nói cho chính mình không nên kích động, nhưng mà cảm xúc dâng cao vô luận thế nào cũng không khống chế nổi: “Còn có, nếu đã quyết định cùng tôi tách ra, thì tại sao lại muốn tôi thề trước mộ ông bà anh, nói gì mà rời khỏi anh sẽ không được hạnh phúc? Thường Hoằng, là anh bỏ tôi đi trước, chẳng lẽ anh không thấy bản thân quá mức ích kỷ sao?”

Sau lưng Chu Tráng Tráng, Thường Hoằng mím chặt môi.

Phó Dương Dương thường xuyên gọi điện thoại đến, nhắc nhở hắn rằng sự kiên nhẫn của cô ta có hạn, Thường Hoằng hiểu, thời gian hắn cùng với Chu Tráng Tráng đã không còn nhiều nữa.

Tại trước mộ ông bà hắn, hắn bảo Chu Tráng Tráng thề, thề nói vĩnh viễn sẽ không rời khỏi hắn.

“Nếu sau này con chạy theo người khác, phạt con cả đời không được hạnh phúc!”

Hắn cũng thề, thế nhưng lời thề kia cũng không nghiêm túc.

“Con thề, nếu đời này con phụ bạc Chu Tráng Tráng, vậy khiến cho mặt con bị phá huỷ một nửa.”

Thường Hoằng rất rõ ràng, vì bảo vệ Chu Tráng Tráng, hắn nhất định phải phụ bạc cô trong thời gian ngắn.

Hắn không thể ngồi chờ chết, chờ người Phó gia quyết định cuộc sống cùng tình cảm của hắn với Chu Tráng Tráng.

Hắn nhất định phải quật ngã bọn họ, mà chuyện này, cần phải có thời gian, cần phải có hy sinh.

Hắn sợ trong đoạn thời gian này Chu Tráng Tráng sẽ bỏ hắn mà đi, quá sợ hãi, sợ hãi đến lời thề hư ảo cũng có thể trở thành một viên thuốc an thần.

Hắn hi vọng Chu Tráng Tráng có thể đợi hắn, sau khi thành công, hắn sẽ cho cô hạnh phúc lớn nhất.

Từng giọt nước mắt Chu Tráng Tráng rơi xuống, rơi vào trên chiếu, phát ra tiếng vang: “Ngày đó tỉnh lại, không thấy anh đâu, tôi đã chờ, chờ thật lâu anh cũng không trở lại, tôi rất lo lắng, vội gọi điện thoại cho anh. Thế nhưng người nghe... lại là Phó Dương Dương, anh với cô ta cùng một chỗ, anh trước mặt cô ta nói chia tay tôi, anh có biết lúc ấy tôi có biết bao khổ sở không?!”

Thường Hoằng biết rõ.

Ngày hắn rời bỏ cô là một ngày đẹp trời, ánh sáng ấm áp lan tràn, hắn nhìn Chu Tráng Tráng còn đang ngủ say, mấy lần muốn đưa tay đi sờ gò má cô.

Thế nhưng mấy lần lại để xuống.

Trong nội tâm giống như bị con dao nhỏ đâm từng nhát từng nhát, đau đến chết lặng.

Hắn không nhớ rõ mình đã dùng bao nhiêu ý chí mới đi ra khỏi căn phòng ấy, đến nơi ước định, Phó Dương Dương đã chờ trước xe. Thể xác hắn ở trên xe, nhưng linh hồn còn ở căn phòng kia, còn nằm ở bên cạnh Chu Tráng Tráng.

Trong lúc tinh thần hoảng hốt, Chu Tráng Tráng gọi điện thoại đến, hắn dùng chút sức lực cuối cùng nói với cô hai từ chia tay.

Nước mắt một khi đã rơi xuống, muốn cũng ngăn không được, thân mình Chu Tráng Tráng bắt đầu run nhè nhẹ: “Anh có biết lúc trên sân ga, trong chớp mắt tôi nhìn thấy anh đã vui vẻ thế nào không. Thế nhưng từng lời anh nói tiếp theo, đều như dao đâm vào lòng tôi, Thường Hoằng, anh thật độc ác!”

Thường Hoằng cảm giác chỗ hầu kết như có gì chặn lại, đau đến không thở được.

Ở trên xe, sau khi cúp điện thoại di động, Thường Hoằng nhắm mắt lại, nói với Phó Dương Dương bên cạnh: “Cô hài lòng chưa?”

“Cô ta giống như còn chưa chết tâm, việc này đối với cô ta rất nguy hiểm.” Phó Dương Dương cũng không hài lòng: “Em muốn tận mắt nhìn thấy cô ta hết hy vọng.”

Hắn đến sân ga, nhìn Chu Tráng Tráng, mới một ngày không gặp, cả người cô giống như gầy đi một vòng, cúi đầu, bàn tay nhỏ bé co lại, run lẩy bẩy trong gió đêm. Hắn có biết bao ước muốn xông qua đem cô ôm chặt lấy, đưa cô trở về ngôi nhà ấm áp, “tân phòng” của bọn họ.

Có thể chỗ tối bên cạnh, Phó Dương Dương đang giám thị.

Cô ta sẽ nghe thấy tất cả những gì bọn họ nói.

Lời nói của hắn, từng chữ đều như dao đâm vào tim Chu Tráng Tráng, mà có ai biết rằng, đằng sau khuôn mặt hắn cố giả bộ trấn định, đã sớm máu chảy đầm đìa.

Trong một khắc kia, hắn thề, mặc kệ bị bao nhiêu khuất nhục, mặc kệ sẽ gặp cỡ nào nguy hiểm, hắn chắc chắn đem món nợ này với Phó gia đòi lại.

Trên chiếu Chu Tráng Tráng quay đầu lại, dùng một đôi mắt so với con thỏ còn hồng hơn nhìn chằm chằm Thường Hoằng: “Anh giải thích đi? Vì sao không giải thích?”

Thường Hoằng đưa tay, thay cô lau đi nước mắt trên mặt, lắc đầu: “Tráng Tráng, ban đầu là anh làm em tổn thương, anh sẽ dùng kiếp sau để đền bù tổn thất cho em.”

“Ai thèm kiếp sau của anh!” Chu Tráng Tráng lấy tay đẩy Thường Hoằng ra.

Thường Hoằng như khối thuốc cao bôi trên da chó, áp vào người Chu Tráng Tráng trên người, hắn ôm Chu Tráng Tráng đang không ngừng giãy giụa, nhẹ giọng dụ dỗ nói: “Tráng Tráng, anh yêu em, đời này cũng chỉ yêu mình em. Chuyện trước đây, mặc kệ nguyên nhân như thế nào, hai năm trước anh đã khiến em đau lòng, em hận anh ghét anh cũng là đáng đời anh, em muốn sao cũng được, chỉ cần em nguôi giận là được.”

“Lời này là thật?” Chu Tráng Tráng ngừng giãy giụa.

“Là thật.” Thường Hoằng nhắc lại.

Chu Tráng Tráng hít sâu một cái, vươn tay, nhắm ngay hai bên gương mặt tuấn tú Thường Hoằng, “Chát chát chát”.

“Cho anh tội không có việc gì lại cùng Phó Dương Dương hôn tạm biệt ở sân bay.”

“Cho anh tội không có việc gì lại đưa Phó Dương Dương đi ăn món vịt nướng tôi thích nhất.”

“Cho anh tội không có việc gì cùng cô ta đính hôn!”