Hướng Dẫn Công Lược Người Cá Mất Trí Nhớ

Chương 4




Rất lâu sau, rốt cuộc Trang Yến cũng lấy lại tinh thần, cũng nhanh chóng làm tốt công tác tư tưởng, ai mà lại chưa từng nghe qua câu chuyện về nàng tiên cá khi còn bé đâu cơ chứ.

Không cần sợ, không cần sợ.

Dù sao cậu cũng không thấy bộ dạng đối phương, nên cứ dứt khoát mà đổi thành ngoại hình Tần tiên sinh, nghĩ vậy tự dưng thấy rất là dồi dào cảm xúc.

Cậu đoán vị trí của Tần Nhược Thủy thông qua tiếng động, mò mẫm vách tường chậm rãi bước đến, nhỏ giọng hỏi Tần Nhược Thủy một câu: "Chuyện là... xin hỏi một chút, có phải ngài cứu tôi không?"

Đối phương không nói chuyện, Trang Yến chớp mắt mấy cái, nghĩ đến vấn đề khác biệt ngôn ngữ, cậu bèn chào hỏi bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Nhật, Tần Nhược Thủy nghe tiếng nước ngoài lơ lớ của Trang Yến, khóe miệng không tự chủ giương lên một ít.

Vẫn không được đáp trả, Trang Yến gãi gãi đầu, thò tay sờ sờ người cá thêm hai cái nữa, sau đó nắm tay người cá, cánh tay này thon dài mà lạnh như băng, trơn loáng như ngọc.

Trang Yến thoáng hoảng hốt, không dám tin cánh tay này thuộc về một con người cá, cậu đặt tay Tần Nhược Thủy lên mu bàn tay trái của mình, "Tôi muốn hỏi anh mấy vấn đề, đúng thì anh vẽ một vòng tròn lên mu bàn tay tôi, sai thì vẽ chữ X, được không."

Trang Yến nói xong cũng tự thấy mình ngu, nếu bọn họ bất đồng ngôn ngữ, làm sao đối phương có thể nghe hiểu mình nói gì, nhưng chẳng ngờ, lời cậu vừa dứt, ngón trỏ trên mu bàn tay cậu đã động đậy, là một vòng tròn.

Tình hình phát triển ngày càng huyền huyễn, một lát sau Trang Yến mới nhận ra người cá đang làm gì trên tay cậu, cậu chợt ngẩng đầu chăm chăm nhìn về phía Tần Nhược Thủy, mặc dù trong bóng tối cậu chỉ có thể cảm giác loáng thoáng một bóng đen to lớn trước mắt.

Trang Yến chớp mắt hỏi: "Anh có thể nghe hiểu lời tôi à?"

Tần Nhược Thủy hơi nhích ngón tay, Trang Yến sáng tỏ, người cá trước mắt chỉ là không sử dụng ngôn ngữ của cậu, hoặc là không thể, nhưng vẫn hiểu được ý cậu nói.

Có thể trao đổi là tốt, nước chảy xoẹt qua người cậu, Trang Yến bừng tỉnh nhận ra mình chưa mặc quần áo, tuy nhiên hình như nơi này cũng không có quần áo cậu có thể mặc, hiện giờ cũng chẳng cần làm kiêu, cậu gạt đi các loại suy nghĩ bừa bộn, đè nén ngại ngùng trong lòng, tiếp tục đặt câu hỏi cho Tần Nhược Thủy: "Bây giờ tôi vẫn sống à?"

Tần Nhược Thủy vẽ tiếp một vòng tròn lên tay Trang Yến, hắn nghiêng đầu đánh giá nhân loại trước mắt, trông nhân loại có vẻ không quá thông minh.

Sau này nếu có con với nhân loại này, chỉ số thông minh của đứa bé di truyền từ nhân loại thì biết làm sao.

Chớp mắt tiếp theo Tần Nhược Thủy đã khôi phục lý trí, thậm chí còn phải tự kiểm điểm sâu sắc, mình không nên bị kỳ tìm phối ngẫu gây ảnh hưởng, nghĩ cái gì linh ta linh tinh.

Người cá và người có cách li sinh sản, sao mà có con được? Có phải mình bị nhân loại lây bệnh ngu xuẩn rồi không.

Nhân loại ngu xuẩn trước mắt tiếp tục hỏi hắn một vấn đề ngu xuẩn khác: "Nơi đây là đáy biển à?"

Tần Nhược Thủy chán chết tiếp tục vẽ vòng tròn lên mu bàn tay cậu ta.

Câu hỏi của nhân loại ngày một nhàm chán, cậu ta lại hỏi mình: "Là anh cứu tôi sao?"

Tần Nhược Thủy giật giật ngón tay, Trang Yến nhận được câu trả lời xác định, lại thấy có chút không tiện hỏi có thể trở về mặt biển được không, hay là lúc nào thì có thể trở về.

Tính tình anh người cá này đúng là rất tử tế, giải đáp toàn bộ thắc mắc của Trang Yến, hơn nữa Trang Yến còn phát hiện ra anh ta biết viết chữ nhân loại.

Trang Yến âm thầm tổng kết, đây nhất định là một con cá vừa hiền lành vừa hiếu học.

Mỗi tội con cá hiền lành hiếu học vừa mới phát sinh một chuyện khó nói với mình xong, nhưng cũng có thể đấy chỉ là thể nghiệm sắp chết thôi chẳng hạn, Trang Yến giật giật môi, muốn nói lại thôi.

Tần Nhược Thủy nhìn vẻ mặt của cậu, trong lòng bắt đầu suy đoán xem nhân loại này muốn giở trò gì, chờ mấy giây, hắn nghe được cậu ta hỏi mình: "Lúc nãy, có phải chúng ta làm chuyện ấy ấy không?"

Nhân loại nói xong câu này, từ mặt đến cổ đều nhuộm màu hồng rực, giống với đám mây trong mộng cực kỳ, không nhìn ra nhân loại chủ động hiến tặng nụ hôn trong mơ, thế mà lại rất thuần khiết, đúng là rất kỳ lạ.

Hắn vẽ vòng tròn.

Trang Yến yên lặng thở dài trong bụng, không ngờ rằng một thân trai tân mình giữ gìn cẩn thận nhiều năm như vậy cuối cùng lại giao vào tay một con cá biển. Mà quả nhiên mơ chỉ là mơ, rõ ràng trong mộng Tần tiên sinh là người mời mọc cậu, thực tế lại trở thành một con cá cậu hoàn toàn không biết mặt mũi thế nào.

Việc đã đến nước này, Trang Yến hoàn toàn không cần ảm ảm đạm đạm làm gì cho vô dụng, cần phải suy xét tương lai, cho nên cậu lập tức hỏi Tần Nhược Thủy: "Sau này vẫn phải làm tiếp à?"

Tần Nhược Thủy nhìn biểu cảm thiên biến vạn hóa của nhân loại trước mắt, không phải nhân loại đã đồng ý rồi à? Chẳng lẽ không hài lòng với kỹ thuật của mình? Tần Nhược Thủy lập tức loại bỏ khả năng này, vẻ mặt nhân loại ban nãy cũng không giống không hài lòng.

Nhưng bất kể thế nào, bây giờ hắn đã càng ăn càng thèm, nhân loại đổi ý cũng vô dụng.

Trên mu bàn tay Trang Yến lại có một vòng tròn.

Trang Yến cũng không có ý định đổi ý gì, chủ yếu là cậu còn đang nghĩ giao dịch của mình cùng Tần Nhược Thủy chỉ là một giấc mộng, tuy nhiên hẳn đây cũng là giấc mộng thật.

Trang Yến nghèo nàn tưởng tượng không nghĩ ra nổi anh người cá và Tần tiên sinh là cùng một người.

Trang Yến mau chóng thuyết phục mình đón nhận chuyện này, đứng trước mạng sống, hết thảy đều là thứ yếu.

Dầu gì người ta cũng cứu mình một mạng, hơn nữa còn hứa sẽ đưa mình lên bờ, đây chính là ân cá cứu mạng mình đấy!

Ngủ mấy phát thì làm sao?

Thì làm sao!

...

Một ngày Tần Nhược Thủy có hai lần phát tình, mỗi lần kéo dài hai đến ba giờ. Trước kia khoảng thời gian này đối với hắn vô cùng khó chịu, phải dùng lực tự chủ kinh hồn mới có thể ép mình ngoan ngoãn đàng hoàng ngồi trong cung điện, hơn nữa thường xuyên khiến bản thân thương tích đầy mình.

Nhưng bây giờ không còn như vậy nữa.

Chỉ là nhân loại này quả thực rất nhiều lời, Tần Nhược Thủy nhớ lại một chút, ban nãy ít nhất phải vẽ hai mươi ba hình tròn mười một hình xiên trên mu bàn tay cậu ta.

Bây giờ nhân loại đang ngồi trên giường ngọc thạch của hắn với vẻ không được tự nhiên lắm, trên người không một mảnh vải che thân, tư thế ngồi phóng khoáng, đã thế lại còn không cảm thấy có gì không ổn.

Chiếc đuôi cá của Tần Nhược Thủy quẫy nhẹ trong nước, vẽ ra một chuỗi rung rinh, bong bóng òng ọc mọc ra từ chóp đuôi, theo dòng nước chảy vọt đến ngực Trang Yến, lập tức vỡ tan tành, Trang Yến không sợ sệt chút nào, vẫn đang giải thích câu chuyện nàng tiên cá cho anh cá tâm địa thiện lương.

Lần ghép cặp tiếp theo của Tần Nhược Thủy còn chưa đến, nhưng hắn cũng chẳng ngại làm quen trước thời hạn một chút.

Lần này tiến hành trong tình huống Trang Yến hoàn toàn tỉnh táo.

Dù là gay trời sinh, lại còn kiên quyết nhận mình là số một, nhưng Trang Yến vẫn tiếp nhận lần này tương đối tốt đẹp.

Chỉ có điều, có phải thời gian hơi lâu một chút?

Trang Yến không nhịn được, thò tay mò mẫm, vỗ vỗ bả vai đối phương, giọng nói để lộ mệt mỏi: "Người anh em, chắc là đủ rồi đấy nhỉ, nhiều quá không tốt cho thận lắm."

Đối phương làm bộ không nghe thấy gì.

Tần Nhược Thủy làm thẳng đến khi kết thúc lần tìm phối ngẫu tiếp theo mới dừng lại, kéo dài chừng năm tiếng, thân thể tân sinh của Trang Yến hoàn toàn chịu được, cũng hoàn toàn tỉnh táo, còn có thể kể nốt câu chuyện vừa rồi mình chưa nói hết.

Có điều đầu óc Trang Yến ngâm biển quá lâu nên có hơi ngớ ngẩn, quên mất lúc nãy mình đã nói đến đoạn nào, đúng lúc Tần Nhược Thủy thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy cậu cất giọng: "Để tôi kể cho anh chuyện kể đêm khuya."

Tần Nhược Thủy: "..."

Không muốn nghe lắm, nhưng mà Trang Yến hoàn toàn xem nhẹ hành động vẽ ba dấu X trên mu bàn tay mình của Tần Nhược Thủy.

Trang Yến còn đặc biệt không biết xấu hổ bảo một câu anh không nói gì tôi tự coi như anh muốn nghe, Tần Nhược Thủy không nói được, chỉ vẽ thêm một dấu X khổng lồ trên mu bàn tay Trang Yến.

Mà Trang Yến cũng xem nhẹ dấu X này thêm một lầnnữa, bắt đầu kể lể tự nhiên như ruồi, "Ngày xửa ngày xưa, vùng biển này có một vương quốc người cá, quốc vương của xứ người cá có sáu cô con gái đáng yêu, các cô sống vui vẻ hạnh phúc dưới đáy đại dương, đến sinh nhật mười sáu tuổi là các công chúa có thể lên bờ chiêm ngưỡng thế giới mặt đất..."

Nhân loại kể cho một câu chuyện cổ tích đàng hoàng biến thành một mớ bòng bong, tuy rằng vẫn có thể kể ra kết cục, nhưng ma diễn biến phía sau không giống tưởng tượng của Tần Nhược Thủy lắm.

Hoàng tử không nhận sai ân nhân cứu mạng của mình, nàng tiên cá được gả cho hoàng tử như mong muốn.

Nhân loại vẫn đang nói với hắn một cách vô cùng nghiêm túc: "Đêm tân hôn của hoàng tử và nàng tiên cá, đáy biển đột nhiên chòi lên rất nhiều quỷ biển, bắt nàng tiên cá trở về, cũng phán nàng bị giam giữ suốt đời. Anh biết vì sao không?"

Trang Yến cũng không cần người cá đáp lại, cậu tự trả lời: "Tại vì người cá và con người có cách li sinh sản, bọn họ không thể ở bên nhau."

Tần Nhược Thủy: "..."

Thật muốn cạy não nhân loại này ra, nhìn thử xem bên trong đựng cái gì.

Trang Yến kể xong bèn ngồi chờ anh cá phản ứng, nhưng ngay cả cái đuôi đôi phương cũng chẳng thèm động.

Trang Yến: "..."

Cảm giác mình cứ như tên đần.

Thế nhưng Trang Yến cũng chẳng buông tha, đúc kết từ thất bại, cuối cùng đưa ra kết luận, sở dĩ con cá tồi này không phản ứng chút nào, đại khái là bởi anh ta chỉ muốn ngủ với mình, không muốn kết hôn với mình.

Trang Yến đổi một bản nàng tiên cá khác, thậm chí còn đổi luôn giới tính cho "nàng" tiên cá, cậu kể cho Tần Nhược Thủy nghe một câu chuyện tình yêu rúng động lòng người bằng một giọng điệu chân thành tha thiết, câu chuyện này cũng kết thúc trong bi kịch, "Cuối cùng chàng tiên cá vẫn không thể ở bên hoàng tử, bị bắt trở về biển rộng, bắt đầu thân cận với các tiên cá khác, nhưng dù chàng ta ở bên ai, cũng sẽ rất nhanh lại bị bỏ rơi."

"Anh biết tại sao chàng tiên cá lại bị bỏ rơi không?"

Tại vì trong tim chàng tiên cá đã có hoàng tử, Tần Nhược Thủy đáp lại trong lòng.

Kết quả Trang Yến nghiêm túc nói: "Tại vì thận của chàng tiên cá không tốt, hồi còn trẻ chàng ta sống quá buông thả, làm loạn với loài người, tổn hại nguyên dương, thế nên bây giờ các tiên cá đều không thích chàng ta."

Tần Nhược Thủy: "..."

Thật muốn biết rốt cuộc đầu óc tên người này làm từ thứ quái gì!