Hương Mật Tựa Khói Sương

Chương 61




Hai mươi niệm bằng một cái chớp mắt, hai mươi cái chớp mắt bằng một cái búng tay, hai mươi cái búng tay bằng một giây lát, hai mươi cái giây lát bằng một khoảnh khắc, một ngày một đêm có ba ngàn khoảnh khắc.

Mười năm, một nghìn lẻ chín mươi lăm vạn khoảnh khắc (10,950,000)… vẽ hết vạn trang giấy, mới gắng gượng nổi qua ngày.

Ta dừng chân bên bờ Vong Xuyên, nhìn dòng nước Vong Xuyên hư ảo không mục đích, chỉ mới nhìn đã qua mất nửa ngày. Lão gia gia đưa đò đập đập chiếc tẩu thuốc trên mạn thuyền, hắng hắng giọng, lơ đãng nói: “Mấy ngày gần đây ngoại trừ cô nương ra, ban đêm lão phu còn thường nhìn thấy một người, người này khoảng mười hai năm trước đã từng nhìn thấy một lần, nhưng dạo gần đây đêm nào cũng đều từ Vong Xuyên khẩu này ngồi thuyền đến Ma giới đối diện.”

“Ờ.” Ta hờ hững đáp lại một câu, ta xưa nay vốn chẳng quan tâm tới những chuyện xung quanh, chỉ là không nỡ làm mất hứng lão gia gia mà thôi, liền thờ ơ hỏi một câu phụ họa: “Không biết là ai vậy?”

“Lão phu chỉ là một người chèo đò, nên cũng không nhớ được nhiều người cho lắm, chẳng qua là cô nương kia ăn mặc không giống như người thường cho nên mới để lại ấn tượng.” 「©xmydux.」Lão gia gia phả ra một vòng tròn khói thuốc, chậm rãi nói: “Áo choàng của nàng được dệt thành từ lông vũ của các loài chim, váy rất dài lại lộng lẫy vô cùng, có lẽ địa vị không thấp.”

Tuệ Hòa?

Ta không đáp lời, cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ, thực sự nghĩ không ra Tuệ Hòa công chúa thường xuyên lui tới Ma giới U Minh để làm gì, nên thôi không nghĩ nữa.

Đến tối, Tiểu Ngư tiên quan công văn bận rộn không rảnh rỗi đến giám sát ta đi ngủ, dù gì ta cũng không ngủ được, nên dùng Khạp Thụy Trùng (sâu ngủ gật) làm cho Ly Châu hôn mê, lại dùng cảnh mộng hương vị ngọt ngào ngây thơ của Ly Châu dụ dỗ con Yểm Thú đang sôi bụng vì đói đến ăn. Sau khi thoát khỏi hai cái đuôi này, ta liền bay đến Vong Xuyên, trả chút phí đi đò xong, lão gia gia vững vàng đưa ta qua lối vào U Minh đối diện.

Ta cố chịu đựng những ngọn lửa ma trơi lập lòe bốn phía trông như những con mắt sói màu xanh lục lúc ẩn lúc hiện ở trên bờ, núp trong bóng tối làm thức ăn cho đám muỗi tinh, một lúc lâu xa xa thấy được thấp thoáng một tia sáng le lói, ta biết lão gia gia lại đưa một người nữa qua đây. Ta ẩn mình thật kỹ, ngồi sụp xuống giữa bụi ngải cứu, quả nhiên nhìn thấy Tuệ Hòa cả người váy lông ngũ sắc bước xuống thuyền vội vã bước ngang qua trước mặt ta, đi thẳng vào sâu trong U Minh.

Từ sau khi ta mất đi sáu thành linh lực, khí tức trên người cũng tiêu giảm đi rất nhiều, cộng thêm, ta bản tính thuộc thủy, trời vừa tối mùi hương liền hòa cùng với sương đêm hoàn toàn không thể nhận ra được, thế là, ta ẩn hình bám theo Tuệ Hòa quá nửa đoạn đường mà nàng ta vẫn không phát hiện.

Nàng chỉ vội vã đi một mạch, tránh những chỗ mà bọn quỷ quái yêu tinh thường qua lại, chỉ chọn những con đường nhỏ vắng vẻ heo hút mà lách vào, trên đường đi vẻ mặt luôn cảnh giác, thỉnh thoảng không quên nhìn ngó trái phải trước sau, dáng vẻ như vậy, ta vừa nhìn liền biết chắc chắn đang làm chuyện mờ ám, không phải đi trộm đồ thì cũng đi trộm tình, tóm lại không tránh khỏi một chữ “trộm”.

Cuối cùng, ta thấy nàng thậm thụt dừng lại ở phía trước một gốc cây cụt, sau khi xác nhận một lần nữa chung quanh không có người, liền đưa tay phải ra, dùng đầu ngón trỏ nhúng vào giọt sương trên lá cây trên cạnh rồi vẽ một đường men theo vòng tuổi trên bề mặt gốc cây cụt. Một giây sau, liền thấy gốc cây ầm ầm nứt ra làm đôi, hiện ra một thông đạo lập lòe lửa ma trơi, Tuệ Hòa lách mình liền chui vào trong đó, gốc cây ngay lập tức khép lại.

Ta sốt ruột, chẳng lẽ dở chừng mất toi bao công sức nãy giờ, vội vàng lao đến định tách cái khe hở chỉ còn lại tí xíu kia ra, nào ngờ vẫn chậm một bước, mắt thấy gốc cây ở trước mặt ta「©xmydux.」đang khép chặt lại chỉ còn một đường mảnh như tơ không để lại dấu vết, ta đang định làm theo những động tác lúc nãy của Tuệ Hòa thử xem sao, thì lại nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nói chuyện, liền căng tai lên, dùng chút pháp lực ghé vào gốc cây chăm chú lắng nghe.

Có đến hai giọng nói! Một nam một nữ!

Nữ chính là Tuệ Hòa kia, còn nam… giọng nói lớn tuổi xa lạ rất hùng hồn, trái tim đang hăm hở của ta lại nặng nề chìm xuống đáy hồ sâu thẳm.

“Chỗ Lão Quân đúng là có linh đan… Chỉ hận ta không tiện hỏi xin lão được, Lục Điện [hạ] biết đó, cái vị tọa thượng kia lòng dạ khó lường, đề phòng cẩn mật, nếu ta hỏi Lão Quân xin đan, y nhất định chưa đến nửa ngày sẽ biết ngay, đến lúc đó… bại lộ là cái chắc… Đây là Linh Chi Thánh Thảo của Hoa Giới… Lúc trước, Trường phương chủ Hoa Giới từng khiến Điểu tộc ta chịu oan trăm năm, trong lòng áy náy, nên lần này ta đến hỏi xin nàng thánh thảo, nàng đã không thể khước từ… Thế nhưng, trong tay nàng cùng lắm cũng chỉ có ba cây, chính là của Hoa Thần trước đây để lại, hiện tại người có thể trồng được loại cây này… ngoại trừ… không còn ai khác… nhưng nữ nhân đó đã ra tay giết người, làm sao…”

“Như vậy, đành phải đem Linh Chi Thánh Thảo dùng trước… ngoài ra cũng chẳng còn cách nào… thật đã làm khó Tuệ Hòa tộc thượng một lòng si tâm chạy vạy khắp nơi…”

Hai người đối thoại mặc dù ta dùng pháp thuật nhưng cũng không nghe được rõ ràng trọn vẹn, lúc được lúc mất.

“Tuệ Hòa phải đa tạ Lục Điện mới phải, lần này nếu không có Lục Điện trong lúc hỗn loạn nhanh tay lẹ mắt, làm sao có thể giữ được…”

“Không có gì, may mà… không giống… bảy hồn bảy phách, vẫn còn nhiều hơn một phách… vì… dùng để bàn luân hồi… Tuệ Hòa tộc thượng dạo này nhiều lần ra vào có chú ý những điều khác thường chung quanh không?”

“Tuệ Hòa đi đứng cẩn thận, nhưng chẳng biết vì sao hôm nay trong lòng luôn lo sợ bất an, hay là cứ tiến hành trước một bước… bên ngoài bí đạo này không đặt kết giới có ổn hay không?”

“Nói thế sai rồi, nếu đặt kết giới, ngược lại chính là giấu đầu lòi đuôi, chẳng khác nào ám chỉ cho người ta biết nơi này không bình thường…”

Đương lúc nói chuyện, gốc cây đột nhiên nứt ra, cũng may ta lách người nhanh, hóa thành một giọt sương trà trộn vào đám lá xung quanh, Tuệ Hòa bước ra khỏi đường hầm bí mật, ánh mắt sắc bén cảnh giác nhìn ngó hai bên, cuối cùng dừng lại phía trước bụi cỏ mà ta đang ẩn náu, hình như đang chăm chú quan sát nơi này cẩn thận, cuối cùng không thể nhìn ra được gì, đành phải quay đầu bỏ đi.

Đợi nàng đi xa, ta mới thở phào một tiếng nhẹ nhõm. Một lát sau, gốc cây lần thứ hai nứt ra, một nam tử thong thả từ bên trong bước ra ngoài.

Ta căng mắt nhìn kỹ, nhận ra đó là một trong Thập Điện Diêm La đã có duyên gặp mặt một lần trong buổi hôn lễ kia—— đứng hàng thứ sáu – Biện Thành Vương. Hắn xoay người kiểm tra tỉ mỉ gốc cây từ trên xuống dưới một lượt, sau khi xác nhận không còn lại một kẽ hở nào, lại phất tay di chuyển các bụi cỏ xung quanh phủ kín che nó đi, nếu không nhìn kỹ ai mà thèm để ý đến một gốc cây bị chặt ngang ở ven đường này chứ, lại càng không nghĩ tới dưới gốc cây còn có điều bí ẩn.

Biện Thành Vương càng lúc càng khuất xa, cho đến khi thân hình cao gầy của hắn ẩn vào sắc trời đỏ quạch của Ma giới, thì ta mới cựa mình trượt xuống khỏi lá cây, biến trở về hình người.

Ta cúi người áp sát vào mặt tròn của gốc cây nghe ngóng một lúc, sau khi xác nhận không còn bất cứ động tĩnh gì, mới đưa tay thấm một giọt sương sớm dựa theo hành động vừa rồi của Tuệ Hòa mà vẽ, nhưng đáng tiếc ngón tay không chịu nghe lời sai bảo, cả đầu ngón tay không tự chủ được cứ run lẩy bẩy, ta「©xmydux.」cố gắng áp chế những hy vọng xa vời trong lòng trong suốt mười hai năm qua, áp chế những tưởng niệm dâng trào mãi vẫn không thể bình ổn lại được xuống, dùng tay trái nắm chặt hết sức cổ tay phải, cố gắng chế ngự cơn run rẩy, chầm chậm vẽ từng vòng từng vòng trên thân cây. . .

Gốc cây tự động mở rộng ra, ánh sáng ngọn đèn lập lòe ẩn hiện. Ta bước vào bên trong, gốc cây lại từ từ khép chặt sau lưng ta. Ta bước thấp bước cao tiến về phía trước, cuối cùng, đến chỗ rẽ đột nhiên vạt váy bên dưới bị vướng vào chân, cả người ngã bổ nhào về phía trước nằm sấp trên mặt đất khô ráo.

Cát đất đầy mặt khẽ đâm chích vào ta, buộc ta phải ngẩng đầu lên, chỉ vừa nhìn một cái, ta liền gục mặt úp xuống đất trở lại. Có gì đó ở phía đuôi mắt ta đang tràn ra, thứ chất lỏng mà ta từ lâu đã cho rằng sẽ không bao giờ chảy ra nữa đang từng giọt từng giọt trượt ra khỏi mặt ta rơi xuống mặt đất khô cằn, những tiếng tích tóc nho nhỏ đều đặn vang lên. Ta không dám ngẩng đầu nhìn thêm lần nữa, không biết liệu ảo giác này có bị tan biến ngay khi bị nhìn thấy hay không.

Ta nằm sấp ở đó rất lâu, lâu lắm, cổ họng nghẹn ngào, cho đến khi những ngọn lửa ma trơi lạnh lẽo lập lòe thiêu đốt khiến ta đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, ta mới không thể kiềm chế nổi nữa ngẩng đầu lên.

Hắn bình thản nằm giữa một mảnh u lam minh hỏa dìu dịu, thần sắc trên mặt vẫn giữ nguyên như khoảnh khắc mười hai năm trước, hàng mi dài từng sợi từng sợi phân minh buông xuống, sắc môi tái nhợt, đang ngủ say như một hài tử ngoan ngoãn không hề nhúc nhích. Khiến người ta không nhịn được muốn đưa tay véo má đánh thức hắn dậy, nói với hắn rằng, không cần thiết phải nằm ngủ ngay ngắn như vậy, có trở mình cựa quậy cũng được mà. . .

Ba cây Linh Chi Tiên Thảo ở bên dưới người hắn đốt thành những làn tiên khí mỏng bao phủ quanh thân hắn chậm rãi tụ lại nhập vào trong huyệt Bách Hội của hắn, nhưng nó vẫn cứ như muối bỏ xuống biển, cát rơi xuống giếng mất tăm mất tích, không mảy may làm cho lồng ngực hắn phập phồng, không đổi lại được dù chỉ một tí ti bằng chứng chứng minh hắn còn sống còn hít thở.

Chỉ có Hộ An Phượng Linh ở giữa búi tóc kim quang rực rỡ, chính là cọng lông phượng ta từng cho rằng đã tan biến cùng với hắn.

Trong lòng trỗi lên một ý muốn mạnh mẽ, muốn được chạm vào hắn lần nữa, nhìn thấy hắn lần nữa, chỉ một mong muốn đơn giản như vậy, mà lại khiến cả linh hồn lẫn thể xác đều khao khát đến đau đớn như sắp nổ tung. Ta biết cái thứ giáng đầu thuật đang khống chế ta lại bắt đầu phát tác. Giáng đầu thuật này nhất định là do hắn hạ trên người ta mười hai năm trước! Có phải là. . . có đúng là… chỉ cần cứu hắn sống lại, ta sẽ khỏi bệnh, sẽ thoát khỏi cổ thuật này hay không?

Ta chống người đứng bật dậy khỏi mặt đất, vội vã lao tới trước mặt hắn, không bận tâm đến những ngọn lửa trông có vẻ vô hại nhưng lại đủ sức thiêu đốt hồn phách người ta「©xmydux.」đang táp vào mặt, giẫm lên những linh hồn hộ pháp đang nhe những hàm răng nhọn hoắc cắn phập vào lòng bàn chân ta, nhào tới bên người hắn, đưa tay sờ lên mặt hắn, nhưng nào ngờ ta chẳng chạm vào được thứ gì, đầu ngón tay chỉ xuyên qua một khoảng trống hư vô, xuyên vào không khí.

Ta kinh ngạc sửng sốt, thì ra, thứ hắn lưu lại chỉ là một sợi hình phách. . .

Có điều. . . Ta sờ sờ viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Kim Đan trước ngực, lấy nó ra đặt vào trong miệng. Không lâu sau, một làn khói ánh vàng tản ra, ta nhìn xuống khuôn mặt hư ảo như ẩn như hiện của hắn, cúi người kề sát đôi môi hư vô không có một cảm giác nào khi chạm vào. . .

Không phải ta muốn cứu sống kẻ giết cha mình, ta chỉ muốn cứu sống hắn để giải giáng đầu thuật trên người ta mà thôi. . . Đúng vậy, ta chỉ muốn cứu chính bản thân mình! Thuyết phục bản thân xong, ta kiên định nhắm mắt lại, đưa Kim Đan khí từ từ độ vào trong miệng hắn.

Từ từ, trên môi có một cảm giác mềm mại, từ từ, chóp mũi cũng đụng vào một chóp mũi khác, từ từ, dưới tay không còn là một khoảng trống huơ trống hoác nữa, có cái gì đó ngăn cách với lòng tay ta ngăn cách ở bên trong lồng ngực, khe khẽ không nhanh không chậm đập lên một nhịp, lại thêm một nhịp…

Cuối cùng, ta hao hết khí lực toàn thân ngã ngồi bên cạnh, nhìn ngọn lửa âm ty bên dưới cơ thể hắn từ từ thu lại. . . Hàng mi dài đen nhánh khẽ động đậy, ta nhất thời như bị trúng thuật Định Thân không thể nhúc nhích, chỉ lặng người mà nhìn, cho đến khi bên ngoài chỗ rẽ truyền đến tiếng ai đang giũ áo, ta mới giật mình, hóa thân nấp vào một nhánh Linh Chi chưa bị cháy hết trốn vào trong góc tường.

“Ai đó? !” Hóa ra là Tuệ Hòa đi rồi quay trở lại. Nhìn minh hỏa đang dần tắt, bước chân nàng khựng lại, mặt đầy lo âu nghi ngại.

Lòng ta hoảng hốt.

Cùng lúc đó, mí mắt Phượng Hoàng giật giật, bất thình lình mở to đôi mắt.

Một đôi mắt dài đen sẫm như mực, sâu không thấy đáy. . .