Hướng Noãn

Chương 49




Đến công ty rồi, Ôn Noãn mới biết quan hệ của cô và Hướng Đồ Nam đã bị cho ra ánh sáng.

Nguyên nhân bại lộ lại không phải vì bữa tiệc rượu ở nhà họ Hướng.

Tiệc rượu được nhà họ Hướng tổ chức trong nhà, khách mời đều là bạn bè thân thiết, không có ý định công khai với truyền thông, cho nên người khác chỉ biết có một bữa tiệc rượu như vậy, chứ tình huống đêm đó ra sao, thì hoàn toàn không biết gì cả.

Ngược lại là vào ngày hôm sau, khi Dương Lưu Thư dẫn hai người bọn họ đi xem mèo, bị fan của Dương Lưu Thư lén chụp.

Đối phương vốn dĩ muốn chụp Dương Lưu Thư, trong đó có một bức, chụp được Ôn Noãn đang ôm Lam Đồ còn Hướng Đồ Nam ôm eo Ôn Noãn.

Xét theo chuyện "Hướng Đồ Nam có thật sự đánh anh em nhà họ Lộ hay không" ồn ào rôm rả mấy hôm trước, mọi người rất dễ dàng nhận ra anh.

Vậy thì người bên cạnh anh, chắc chính là bạn gái chính thức của anh.

Không ngờ sếp mình bỗng chốc trở thành con dâu nhà giàu, đám người dưới cấp kia nháo nhào đòi Ôn Noãn chiêu đãi.

Ôn Noãn nghĩ rằng lúc trước khi được thăng chức, vốn dĩ cũng nên mời mọi người ăn bữa cơm, vì thế sảng kɧօáϊ gật đầu.

"Được, ngay cuối tuần này nhé, tôi mời mọi người ăn cơm." Nhưng như vậy, thì không thể gặp Hướng Đồ Nam trước.

Kết quả mọi người vẫn không đồng ý, họ nháo lên muốn gặp Hướng Đồ Nam, ngay cả người lớn hơn Ôn Noãn, cũng ồn ào theo, gọi Hướng Đồ Nam là anh rể.

"Chúng tôi nhất định phải nhìn thấy anh rể mới được."

"Đúng thế, để anh rể thanh toán."

Ôn Noãn bị ép bất đắc dĩ, chỉ có thể gọi điện thoại cho Hướng Đồ Nam.

"Tối cuối tuần có về sớm một chút được không?"

Hướng Đồ Nam vẫn đang ở trêи xe, nghe giọng thì tâm trạng rất tốt: "Nhanh như vậy đã nhớ anh rồi?"

Ôn Noãn: "Không phải." Cô lén nhìn một đám người như hổ rình mồi ở bên cạnh, hạ giọng nói, "Chuyện bọn mình bị lộ rồi, em bị bắt chiêu đãi đây, đám người xấu xa bọn họ, nhất định phải nhìn thấy anh mới được."

Hướng Đồ Nam rất thoải mái mà đồng ý: "Được. Đến lúc đó em nói cho anh thời gian địa điểm..." Dừng một chút, anh dịu dàng hỏi, "Muốn anh đặt nhà hàng không?"

Chút chuyện nhỏ như vậy, đương nhiên không cần làm phiền anh.

"Không cần, sau đó em nói cho anh thời gian địa điểm, anh đúng giờ tham dự là được."

Hướng Đồ Nam cười nói: "Được."

Ôn Noãn: "Vậy không có việc gì nữa, em cúp đây."

Hướng Đồ Nam vội vàng gọi cô lại, dùng giọng điệu dịu dàng hơn hỏi cô: "Còn đau không?"

Ôn Noãn lập tức nóng bừng, đỏ mặt nhẹ nhàng mà "Ừm" một tiếng: "Nói chuyện không tính toán gì hết, rõ ràng đã đồng ý phải chú ý rồi."

Hướng Đồ Nam không biết là áy náy hay gì, im lặng vài giây, rồi mới mới nhẹ giọng nói: "Lần sau anh nhất định sẽ chú ý, nhưng mà Noãn Noãn, em nếu không thoải mái, có thể nói thẳng cho anh, không cần cả nể anh."

Mặt Ôn Noãn càng đỏ hơn, nhỏ giọng lầm bầm: "Đâu có...... có cả nể anh."

Cô thật sự xấu hổ để nói, lúc ấy cô là không cảm thấy đau thật, chỉ là sau đó mới......

--

Giải quyết chuyện này xong, Ôn Noãn vào văn phòng của mình.

Trần Kỳ thăng chức phó tổng, chuyển đến văn phòng mới, phòng cũ kia, thì để cho Ôn Noãn.

10 giờ, cuộc họp thường kỳ hàng tuần.

Đối diện Ôn Noãn vẫn là Trần Chí Quân như cũ.

Ôn Noãn vừa ngồi xuống, đối phương bỗng nhiên cười chút với cô: "Giám đốc Ôn, chúc mừng nhé."

Ôn Noãn ngẩn ra một chút, có lễ là hiểu anh ta đang nói tới cái gì, lại giả bộ ra vẻ mặt mờ mịt.

"Cái gì?"

"Chúng tôi cũng đã thấy tin tức rồi. Hóa ra giám đốc Ôn có người bạn trai ưu tú như vậy."

Ôn Noãn có sự chán ghét sẵn với người này, cho dù biểu hiện của anh ta thoạt nhìn rất chân thành, trong lòng Ôn Noãn vẫn cứ ghê tởm không thôi.

Đại khái là bắt đầu câu chuyện, người bên cạnh cũng theo trêu ghẹo Ôn Noãn vài câu.

Ôn Noãn cũng không phản cảm với những lời trêu ghẹo thiện ý, cười đáp lại vài câu, đang nghĩ muốn chuyển đề tài, Trịnh tổng đi vào, mọi người lập tức yên lặng.

Cuộc họp thường kỳ kết thúc, Ôn Noãn vội vàng xử lý những chuyện cấp bách trong tay, vừa thấy đồng hồ, đã gần 11 rưỡi.

Hướng Đồ Nam chắc đã tới nơi rồi.

Cô muốn gọi một cuộc điện thoại hỏi một chút, lại cảm thấy mới vừa gọi một cuộc không lâu trước đây, như kiểu dính người quá rồi.

Nhưng hai người bọn họ hiện tại, gần như tương đương với cặp cặp vợ chồng mới cưới, kể cả dính một chút, cũng là dĩ nhiên chứ?

Cô bị bản thân thuyết phục, vô cùng vui vẻ mà tìm số máy của anh.

Hướng Đồ Nam bắt máy rất nhanh.

"Có việc gì sao?" Anh hỏi.

Ôn Noãn nhấp môi cười: "Không có việc gì không thể nhớ anh đúng không? Anh đã tới chưa?"

"Tới rồi, đang nói chuyện với Vương tổng ở nhà máy."

Ôn Noãn sợ quấy rầy đến anh, vội vàng kết thúc trò chuyện.

"Em đi làm đây, cuối tuần gặp."

"Được."

--

Hướng Đồ Nam cúp máy, nói câu xin lỗi với Vương tổng đang chờ ở bên cạnh.

Vương tổng liên tục nói không sao, rồi giới thiệu với Hướng Đồ Nam một nam một nữ bên cạnh.

Người đàn ông là giám đốc nhân sự, họ Hoàng, thoạt nhìn chắc gần 40 tuổi, có chút trung niên phát tướng.

Người phụ nữ lại rất trẻ đẹp, nụ cười rất ngọt ngào.

"Vị này là Giang Noãn, thư ký của tổng giám đốc đương nhiệm. Bên tổng bộ nói anh một mình đến đây, muốn chúng tôi sắp xếp cho anh một trợ lý, tôi thảo luận với giám đốc Hoàng một chút, đều cảm thấy thư ký Giang năng lực vượt trội, tuổi tác lại xấp xỉ với anh, chắc sẽ dễ dàng hiểu yêu cầu của anh hơn, sau này tạm thời để cô ấy đi theo anh, anh có chuyện gì, đều có thể giao cho cô ấy."

Giám đốc Hoàng vội vàng gật đầu: "Thư ký Giang rất ham học hỏi, lúc mới vào chỉ là nhân viên văn thư bình thường, một đường thăng tiến đến vị trí hiện tại, thực sự không dễ dàng."

Nhìn dáng vẻ, hai vị này đều đánh giá rất cao về Giang Noãn.

Thật ra anh cả trước đó cũng đã từng nói với anh sẽ điều một người từ chỗ anh ấy cùng anh đến đây, Hướng Đồ Nam suy nghĩ một chút, từ chối.

Người bên cạnh anh cả, chắc chắn rất có năng lực, theo anh đến đây, đối với anh tự nhiên vô cùng có lợi, nhưng mặc kệ là công ty nhà ai, bên trong chắc chắn đều tồn tại cạnh tranh, nếu người kia thật sự theo anh "Lưu đày" ba năm, rồi về công ty chắc chắn năng lực cạnh tranh sẽ giảm mạnh.

Tốt nhất là không nên hại người khác.

Cho nên nhờ người bên này sắp xếp cho anh một trợ lý, là yêu cầu của chính Hướng Đồ Nam.

Anh cười với người trợ lý tương lai một chút: "Chào cô."

Giang Noãn thoạt nhìn vô cùng hướng ngoại, lập tức ngẩng đầu lên cười ngọt ngào với Hướng Đồ Nam: "Anh Hướng, anh gọi tôi Noãn Noãn là được rồi."

Hướng Đồ Nam khẽ cười: "Trùng hợp thật đấy, Noãn Noãn là tên bạn gái tôi." Anh chỉ vào điện thoại của mình, "Người vừa nói chuyện với tôi vừa rồi. Tôi phải tránh nghi ngờ, cô nói đúng không, thư ký Giang?"

Mọi người đều loại trùng hợp nho nhỏ này chọc cười, tai Giang Noãn ửng đỏ, cười nói: "Vô tình mạo phạm đến bạn gái của anh, thật xin lỗi."

Lời này lại hơi nghiêm trọng rồi.

"Một cái tên mà thôi, nói mạo phạm thì nặng quá. Đúng rồi, Vương tổng, bước tiếp theo sắp xếp như thế nào?"

Vương tổng lập tức nói cười trưng cầu ý kiến anh: "Sắp đến giữa trưa, anh Hướng có muốn về phòng nghỉ ngơi trước một chút không, ăn trưa, buổi chiều tôi lại giới thiệu chút tình hình trong nhà máy với anh?"

"Được."

Chú Lợi kéo vali hành lý, Vương tổng đi đầu, dẫn bọn họ đến khu nhà trọ. TruyenHD

Phòng của Hướng Đồ Nam ở tầng cao nhất trong ký túc xá của nhà máy.

Vương tổng đã bố trí dì nấu cơm, mấy người vừa đi vào, đã ngửi thấy một làn hương thơm của thức ăn.

Chú Lợi đem vali hành lý cất vào trong phòng, Hướng Đồ Nam thấy ba người kia chuẩn bị đi, thuận miệng đề nghị một câu: "Ở lại cùng nhau ăn cơm đi. Chú Lợi chú cũng cùng ăn luôn, cơm nước xong rồi trở về. Đúng rồi, Vương tổng, đã sắp xếp tài xế bên này cho tôi rồi chứ?"

Vương tổng vội gật đầu: "Đã sắp xếp xong, tài xế hơn hai mươi năm lái xe, anh yên tâm."

Hướng Đồ Nam gật đầu một cái: "Vậy ăn thôi."

Công ty thua lỗ ba năm liên tục, nghe đồn phía tổng bộ đã quyết định dừng hoạt động nhà máy này, người trong nhà máy đã hoang mang lo lắng từ lâu, đều lo âu cho tương lai của mình sau này.

Ai có thể ngờ rằng trời giáng cứu tinh, tổng bộ thế mà lại phái người tới cứu lại nhà máy, hơn nữa còn là cậu hai nhà họ Hướng đích thân ra trận.

Hiện tại tất cả mọi người trong nhà máy, đều đặt tất cả hy vọng lên trêи người Hướng Đồ Nam, chỉ hy vọng vị cậu hai nhà họ Hướng rất có năng lực trong lời đồn này có thể khiến nhà máy của bọn họ sống lại.

Đương nhiên, là người phụ trách cao nhất trước đây của nhà máy, Vương tổng cảm thấy bản thân mình trong chuyện thua lỗ của nhà máy có trách nhiệm không thể trốn tránh. Vừa rời vị trí, ông ta đã vô cùng đau đớn mà tự phê bình bản thân.

"Giờ ăn cơm, không nói cái này." Hướng Đồ Nam cười nói, tiếp nhận bắt cơm từ tay Giang Noãn, nói cảm ơn, anh lại nói, "Nhà xưởng xảy ra vấn đề, vấn đề tuyệt đối sẽ không chỉ từ một người, Vương tổng không cần quá tự trách. Buổi chiều thông báo mở họp với các các giám đốc phụ trách, tôi gặp mặt làm quen một chút với mọi người trước. Trước tiên chúng ta cùng nhau tìm hiểu xem một chút, vấn nằm ở đâu."

Vương tổng liên tục nói lời cảm ơn: "Cảm ơn anh Hướng đã thông cảm, đã thông báo rồi."

Hướng Đồ Nam rất ôn hòa gật đầu, nhắc đôi đũa: "Ăn cơm trước đi, chuyện khác nói sau."

--

Ôn Noãn bởi vì vị trí không thể miêu tả nào đó vẫn đau, giữa trưa lười phải đi xuống, nhờ Vương Úc Lôi giúp cô mang một phần đồ ăn nhanh lên.

Nhân lúc thời gian nghỉ ngơi này, cô lên mạng xem chút tình hình.

Quả nhiên có ảnh cô và Hướng Đồ Nam ôm nhau.

Thời đại thông tin, gần như không có gì riêng tư nào cả, thân phận của cô đã bị đào ra, bao gồm chuyện là bạn học cấp ba với Hướng Đồ Nam, cùng với công việc hiện tại của cô ở Tầm Nhìn Mới, thậm chí cả chuyện hai người từng chia tay, cũng không may mắn thoát khỏi.

Có người cảm thán duyên phận hai người, có người chỉ lo nhìn con mèo, còn có người kinh ngạc với diện mạo xinh đẹp của Ôn Noãn, cảm thấy cô cũng không thua kém gì so với Dương Lưu Thư.

Ôn Noãn kinh ngạc với năng lực bát quái của cư dân mạng, đồng thời lại lướt đến một tin tức nhỏ khác.

"Bữa tiệc rượu của nhà họ Hướng đêm đó, người bên cạnh Hướng Đồ Nam chính là cô ấy."

Xuất hiện trong trường hợp này, tương đương với việc đã được người lớn nhà họ Hướng thừa nhận.

Phía dưới toàn yêu cầu thêm thông tin, cùng với đòi ảnh chụp.

Người nọ trả lời: "Ảnh chụp không có, tin hay không thì tùy. Dù sao hôm đó người nhà họ Lộ không đến."

Nhà họ Lộ và nhà họ Hướng trước kia luôn luôn thân thiết, nếu thật sự không tham gia tiệc rượu mà nói...... Chẳng lẽ chuyện Hướng Đồ Nam đánh hai anh em nhà Lộ là thật?

Ôn Noãn bỏ điện thoại xuống, lười xem thêm những suy đoán mù mịt chướng khí đó, tập trung ăn cơm.

Vào buổi chiều, có một dự án mới từ khách hàng cũ, Trịnh tổng chỉ định muốn Ôn Noãn buổi tối đi theo đến bữa tiệc.

"Ôn Noãn cô đi với tôi, bọn họ chỉ đích danh cô."

Ôn Noãn: "Vâng."

Trong lòng cô nghi hoặc đây là bởi vì mặt mũi của Hướng Đồ Nam, nhưng ngại hỏi nhiều, chỉ có thể đến lúc đó xem sao.

tan

25/06/2021