Hướng Noãn

Chương 5




Cô thu lại ánh mắt, chào hỏi với người cuối cùng: "Anh Khiêm."

Cung Minh Khiêm cười, mở rộng vòng tay: "Lại đây, anh ôm một cái. Cùng ở trong nước cả, nhà lại còn ở đây, số lần anh gặp em còn không nhiều bằng gặp Đồ Nam. Anh thấy tiếng anh Khiêm gọi trong hai năm nhiều như thế giống là giả vậy."

Ôn Noãn tiến lên vài bước, dùng sức ôm lấy anh ấy.

Cung Minh Khiêm là người ổn trọng nhất trong đám bọn họ, trước đây có mối quan hệ rất tốt với Hướng Đồ Nam. Ôn Noãn cùng Hướng Đồ Nam tính tình đều rất xấu, lúc đường mật ngọt ngào thì còn tốt, một khi cãi nhau, trời cũng có thể đánh sập. Trước kia Cung Minh Khiêm không thiếu lúc phải làm sứ giả hòa bình, giúp hai người làm hòa. Bởi vậy Ôn Noãn vẫn luôn rất kính trọng anh ấy, chỉ đối với anh mới chịu gọi một tiếng anh.

Cung Minh Khiêm vỗ vỗ lưng Ôn Noãn rồi buông ra.

"Bây giờ thực sự không coi chúng tôi là người một nhà nữa rồi. Chuyện dì phải làm phẫu thuật lớn như vậy, cũng không nói một tiếng. Mấy hôm trước gặp chị em thì mới biết được."

Ôn Noãn vội cười giải thích: "Không có gì, tiền cũng đủ, chỉ không muốn làm kinh động đến các anh thôi."

Cung Minh Khiêm bất đắc dĩ mà cười, lại nói: "Em xem, anh thấy chị em vẫn như vậy, nhưng còn em thật ra đã thay đổi không ít."

Điều này là sự thật.

Ôn Uyển có thể là do vẫn đọc sách mấy năm nay đọc sách, nhưng vẫn là bộ dáng trước kia, vẫn giữ mái tóc dài đen thẳng, tính tình vẫn dịu dàng, trí thức như vậy.

Mà Ôn Noãn lại để tóc dài ngang vai, lại uốn đuôi tóc rồi nhuộm màu nâu, hơn nữa do yêu cầu của công ty về ngoại hình, không phải mặc vest hay quần tây mà là mặc váy, giơ tay nhấc chân xen lẫn nét của cô gái nhỏ dễ thương và người phụ nữ công sở giỏi giang, bình thường đi giày cao gót cũng có thể đi như bay.

Hôm nay là bởi vì họp mặt bạn bè, chẳng mấy khi mới có thể tùy ý ăn mặc, cô liền chọn chiếc quần jean màu xanh nhạt, dài chín phần mà bình thường không thể mặc lúc đi làm, phối với chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, vạt áo nhét vào lưng quần, lộ ra chiếc eo mảnh khảnh cùng đôi chân thon dài thẳng tắp và mắt cá chân tinh xảo, không chỉ khoe trọn dáng người hoàn hảo, mà vô tình còng giống như mặc đồ tình nhân với Hướng Đồ Nam.

"Ai cũng phải thay đổi thôi mà." Cô cười.

Cung Minh Khiêm gật đầu: "Như vậy càng xinh đẹp hơn, khá tốt." Dừng một chút, lại hỏi, "Hiếm khi trở về, có muốn gọi chị em tới đây một chút không, dù sao cũng là bạn học cũ, cô ấy cũng biết."

Ôn Noãn vội xua tay: "Chị ấy một lòng học hành, không chơi cùng với một chỗ với chúng ta, tới cũng không tự nhiên, thôi bỏ đi."

Chương Văn Đức bên cạnh cảm thán: "Học bá quả là học bá, một nữ sinh làm thiên văn vật lý, chết vì bội phục mất."

Lưu Nghi Mẫn lúc này đã dựa lên trêи vai Hướng Đồ Nam, nghe thế, cô ta dùng tay thúc nhẹ anh một cái, cười khanh khách nói: "Anh ấy trước kia không cũng là học bá sao, nhưng anh ấy vẫn chơi với chúng ta. Thời đại bây giờ mà nói, chỉ biết học không thật sự rất khó có tương lai."

Lời nói này thật sự không dễ nghe, căn phòng đột nhiên yên lặng.

Chúc Yến Phi trợn trắng mắt nhìn sangLưu Nghi Mẫn.

Ôn Noãn đã thay đổi cực kỳ lớn so với trước kia, thế mà còn không lên đập bàn.

Hướng Đồ Nam bỗng nhiên cười: "Không có lý do gì để người bệnh phải đứng. Tới đây, Ôn Noãn, chỗ này nhường cho em ngồi."

Lưu Nghi Mẫn dồn cả trọng tập dựa vào người anh, đột nhiên anh đứng dậy như vậy, cô ta nhất thời không để ý, đầu với nửa người trêи đều lập tức đổ xuống sô pha, chân lộ bên ngoài váy hướng lên trời.

Lưu Nghi Mẫn hét lên một tiếng, trong lúc luống cuống tay chân không thể không lấy tay che váy lại phòng ngừa lộ hàng.

Cô ta rất chật vật.

Mọi người rất xấu hổ.

Chỉ có Hướng Đồ Nam cúi đầu xắn ống tay áo, dường như hoàn toàn không thấy được cảnh tượng khó xử của Lưu Nghi Mẫn.

"Nghiên cứu học hành bằng chính bản lĩnh của mình, cho dù không thể thành người thành danh nổi tiếng, vang danh sử sách, kể cả chỉ đứng sau bục giảng ba thước dạy học, đều nên được tôn trọng."

Lưu Nghi Mẫn vật lộn ngồi dậy, mặt căng đến đỏ bừng, một bên sửa sang lại tóc rối nhưng hai mắt vẫn nhìn Hướng Đồ Nam, vừa ngượng vừa bực vừa tủi thân, gần như sắp khóc.

Ôn Noãn cũng ngạc nhiên nhìn anh, bởi vì sự nghiêm túc hiếm có này của Hướng Đồ Nam.

Lúc này mới phát hiện anh thật ra hơi gầy đi, đặc biệt là khí sắc, không giống như tốt. Đương nhiên, anh ở giữa đám đàn đông, vẫn luôn thuộc loại trắng, nhưng trắng như này cũng trắng đến không bình thường.

Nhìn dáng vẻ của anh lại có chút giống... Bệnh nặng mới khỏi.

Ôn Noãn khó hiểu vì sao giờ cô mới phát hiện điều này, nhưng có thể là do cô bây giờ mới thật sự nghiêm túc nhìn Hướng Đồ Nam.

Nàng ngây người nhìn anh.

Hướng Đồ Nam bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, Ôn Noãn đột nhiên không kịp phòng bị, chạm phải ánh mắt anh.

Nhưng đó không phải là ánh mắt trong trí nhớ.

Thời niên thiếu, Hướng Đồ Nam thích cười như không cười mà nhìn chằm chằm người khác, có thể nhìn người ta đến sợ hãi trong lòng, cho rằng trêи mặt mình có cái gì, hoặc là chưa kéo khóa, nhưng lúc này, ánh mắt anh lại hiếm thấy thanh nhuận (1), bình tĩnh giống như mang theo thâm tình.

(1) 清润: Trong veo, ẩm ướt

Ôn Noãn nhất thời nhìn đến si mê, khổng thể hồi hồn, mãi đến khi Hướng Đồ Nam nhếch lên khóe miệng, lại lộ ra nụ cười thường thấy của anh.

Hừ! Ôn Noãn rũ mí mắt xuống, tránh đi ánh mắt anh. Quả nhiên vẫn là...

Vẫn là cái gì chứ?

Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời? Hay là, chó không đổi được thói ăn phân?

Thật ra lúc vừa mới chia tay Ôn Noãn rất nhớ Hướng Đồ Nam. Trong lòng cô thật sự không cảm thấy hai người họ đã chia tay, luôn cảm thấy giây tiếp theo Hướng Đồ Nam sẽ tới xin lỗi, hai người sẽ tiếp tục tốt đẹp giống như trước. Chỉ là cô một bụng tức giận, không chịu chủ động cúi đầu.

Sau đó biết anh ra nước ngoài, còn cô đúng lúc ấy lại gặp khó khăn, khi ấy Ôn Noãn thật sự rất hận Hướng Đồ Nam, hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận đến mức muốn kéo anh đồng quy vu tận (2).

(2) 生不如死: cùng nhau chết chung

Chẳng qua là đã năm năm rồi, cho dù yêu hay hận, rốt cuộc đều đã bị thời gian mài mòn đi. Tình yêu hay thù hận ấy đã từng nghĩ cũng không phải điều gì quá quan trọng, còn không quan trọng bằng cuộc sống của chính mình.

Mặc dù cô vẫn không hoàn toàn buông bỏ được, ít nhất không còn muốn chọc cho anh một đao nữa, lại còn có thể nói chuyện vài câu giống như bạn học cũ.

--

Bữa tối vốn định làm kiểu tiệc đứng, nhưng như như vậy thôi vẫn chưa đủ náo nhiệt, cho nên cuối cùng hơn hai mươi người tập trung lại thành một vòng tròn lớn quanh chiếc bàn, bạn dựa sát tôi, tôi đẩy bạn, đua rượu, đấm đá, đùa giỡn, thật náo nhiệt.

Ôn Noãn khiêm tốn chen giữa Cung Minh Khiêm và Chúc Yến Phi, bởi vì không có khẩu vị gì nên vẫn uống suốt từng ngụm canh nhỏ.

Chúc Yến Phi có vẻ như thật sự rất đáng ghét Lưu Nghi Mẫn, từ nãy vẫn luôn ở bên tai Ôn Noãn nhỏ giọng nói xấu cô ta.

Ôn Noãn nghĩ đến một màn vừa rồi, mất mặt trước nhiều người như vậy, cũng chưa có được một câu an ủi từ Hướng Đồ Nam, Lưu Nghi Mẫn còn có thể chen ở bên người anh thân thiết như thế, trông có chút đáng thương.

Nhưng mà lại nghĩ, bản thân mình vì để kiếm tiền, còn không được làm con cháu trước mặt khách hàng.

Lưu Nghi Mẫn ít nhất còn có một ông bố có tiền.

Nghĩ như vậy, ngược lại ai còn đáng thương hơn.

Cô gạt đi cảm giác thương cảm vô nghĩa của mình, tập trung uống canh, bỗng nhiên giữa tiếng ồn ào, nghe được tiếng Lưu Nghi Mẫn cười.

"Noãn Noãn, cậu còn làm người mẫu Taobao không?"

Ôn Noãn ngẩn ra, chậm rãi ngẩng đầu.

Lưu Nghi Mẫn ở đối diện dựa nửa người vào Hướng Đồ Nam, có thể nói là cười tươi như hoa.

Cô nuốt canh trong miệng xuống, cười nhạt: "Thỉnh thoảng cũng vẫn làm."

Ôn Noãn hồi đại học, có lẽ cô là người không chịu ngồi yên học hành nhất, hầu như môn học nào của cô cũng đều qua với điểm thấp, bởi vì tinh lực của cô đều gần như dành hết cho việc kiếm tiền.

Cửa hàng đó là do một phú nhị đại học cùng lớp mở lúc cô học đại học. Đối phương bỏ tiền vốn, Ôn Noãn làm người mẫu, cũng phụ trách vận hành, lợi nhuận hai người chia đôi. Lúc bắt đầu cũng không suôn sẻ, nhưng bắt đầu từ năm ngoái, cuối cùng cửa hàng cũng tốt hơn, năm nay lợi nhuận có lẽ rất khả quan. Mà Ôn Noãn vì vào Truyền thông Tầm Nhìn Mới (3) nên tinh lực phân bổ cho cửa hàng đó phải giảm bớt đi, bây giờ cơ bản chỉ cơ bản phụ trách vân hành, người mẫu thì thuê người khác, chỉ lúc bạn học kia đặc biệt yêu cầu, mới đến phụ một chút.

(3) 新视野传媒 (New Horizon Media) tên một công ty

Cuối cùng, sản phẩm mà cô làm người mẫu vẫn luôn bán rất chạy.

Lưu Nghi Mẫn cười càng yêu kiều hơn: "Nhà tôi có nhiều người làm khen quần áo ở cửa hàng các cậu đẹp, nhưng mà chất lượng rất kém, không đạt được đẳng cấp."

Ôn Noãn dùng thìa chậm rãi khuấy bát canh, bỗng nhiên trong không gian yên ắng lại, chỉ có tiếng đồ sứ va chạm leng keng.

"Quần áo niêm yết giá rõ ràng, vốn dĩ cũng chỉ bán một hai trăm tệ lại còn muốn đẳng cấp như Hermes, Burberry, chúng tôi không muốn lỗ đến táng gia bại sản. Cho nên tôi khuyên bọn họ trước khi mua thì đầu tiên nên tìm xem địa vị của mình ở đâu đã."

Lưu Nghi Mẫn nhếch môi cười: "Đúng thế, tôi cũng nói như vậy. Nhưng mà nói thật, bọn họ đều khen khí chất cậu tốt, rất giống bạch phú mỹ (4), nhìn qua rất ra dáng người có tiền. Ấy vậy mà, trông thì cậu khoác vàng đeo bạc (5), nếu không phải biết rõ ngọn nguồn, nào ai biết rằng cậu mấy năm nay khó khăn như thế nào, đúng không?"

(4) Bạch phú mỹ (白富美): người đẹp da dẻ trắng mịn (bạch),, gia cảnh tốt (phú), tướng mạo xinh đẹp(mỹ).

(5) Khoác vàng đeo bạc (穿金戴银): ý chỉ giàu có, sang trọng

Chương Văn Đức dưới gầm bàn đá Lưu Nghi Mẫn một cái: Em một vừa hai phải thôi.

Mọi người ở đây đều biết, câu nói kia vừa rồi, đã chọc trúng tim Ôn Noãn.

Ôn Noãn những năm đầu cũng có thể nói là cuộc sống sung túc, thế nhưng từ sau khi thi đại học xong, bố Ôn mẹ Ôn ly hôn, cuộc sống của ba mẹ con Ôn Noãn liền xuống dốc không phanh. Đám người bọn họ cũng sau này mới biết được, lúc bố Ôn mẹ Ôn ly hôn khi, bố Ôn ở bên ngoài đã có một đứa con trai riêng hơn một tuổi.

Chỉ là Ôn Noãn quá hiếu thắng, những việc này cô chưa bao giờ chịu nói với người khác, bọn họ biết được một ít vẫn là từ Ôn Uyển.

Ôn Noãn ngừng khuấy canh, bưng bát lên nhấp vài ngụm rồi uống nốt nửa bát canh.

Cuối cùng vẫn thay đổi. Nếu đặt vào trước kia, bát canh này sẽ là hắt lên trêи mặt Lưu Nghi Mẫn, chứ không không phải rơi vào trong bụng cô.

Cô buông bát canh, đột nhiên cười.

"Nghèo khoe khoang (6) thôi. Có câu nói nói như thế nào nhỉ, eo dắt mười đồng phải xúng xính áo quần (7). Ra khỏi cửa một cái là mang cả gia sản mặc lên trêи người, tôi chính là loại người như vậy. Nhưng mà..." Đôi mắt cô Nàng đôi mắt quay tròn dạo một vòng trêи người Lưu Nghi Mẫn, "Bạch mỹ (8) tôi đều có cả. Không giống ai đó, nùng trang diễm mạt (9) mà vẫn trông như vai hề nhảy nhót. Không biết, còn tưởng rằng là chơi trò xiếc ảo thuật đấy."

(6) Nghèo khoe khoang (穷显摆): ý là rõ ràng bạn nghèo, nhưng bạn phải giả vờ giàu có

(7) Eo dắt mười đồng tiền thì phải xúng xính áo quần - Lẫm Ngữ Đường - "Mười thói thô bỉ nhất của xã hội" (林语堂说社会十大俗气)

(8)Bạch mỹ: trắng, xinh (trong bạch phú mỹ)

(9) Nùng trang diễm mạt (浓妆艳抹): trang điểm vô cùng mỹ lệ, cầu kì, tô son trát phấn.

"Cậu..." Lưu Nghi Mẫn sắc mặt biến đổi lớn, vừa định đứng lên lại bị Hướng Đồ Nam túm chặt.

"Canh không đủ nóng đúng không?" Anh ra hiệu cho Chương Văn Đức, "Đổi bát khác cho cô ta, đỡ để cho cô ta nói nhiều như vậy."

Lưu Nghi Mẫn lập tức vẻ mặt u oán mà nhìn anh, Chương Văn Đức cũng vô cùng xấu hổ.

Trong lòng Ôn Noãn thiêu đốt bỏng rát, cũng không cảm thấy anh đang giải vây, trái lại dâng lên cảm giác muốn đâm cho anh một đao lần nữa.

--

Sau khi ăn xong chơi mạt chược. Mở hai bàn, cộng thêm một bàn bài, không thể lên sân thì ngồi một bên xem đánh, hoặc đặt cửa hạ chú (10).

(10) Đặt cửa hạ chú (押宝下注): Đặt tiền đánh bạc

Ôn Noãn đánh hai ván, thua mất tiền chừng mấy bữa sáng, để cho Chúc Yến Phi vào thay, còn mình trốn ra chỗ cửa sổ sát đất ở góc khác của phòng khách hút điếu thuốc.

Ngoài cửa sổ là một mảng bóng tối, làm nền cho ánh đèn của đại sảnh, biến cửa kính thành chiếc gương mờ ảo, phản chiếu ánh sáng nhấp nháy giữa làn môi cô.

Trêи đỉnh đầu có nửa vầng trăng sáng, quả thật không thua gì Thượng Hải.

Phía sau cô, là một khung cảnh tiếng vui lời đùa(11). Chỉ là, sự náo nhiệt ấy là của bọn họ, cô nàng cái gì cũng không có.

(11) Câu gốc là Hoan thanh tiếu ngữ (欢声笑语): thành ngữ, nói cười vui vẻ

Ôn Noãn hút thuốc, bỗng nhiên nghĩ đến một câu thơ cổ đã từng đọc qua trước đây: ɖu͙ƈ mãi quế hoa đồng tái tửu, chung bất tự, thiếu niên du (12).

(12) Ba câu thơ trong bài thơ Đường đa lệnh (唐多令) - Lưu Quá.

Câu gốc: 欲买桂花同载酒,终不似,少年游。

Ý nghĩa: Hai mươi năm sau tái kiến, vẫn mua rượu quế hoa về thưởng thức. Hương vị vẫn hệt như vậy, nhưng thời thế đã chuyển dời, tâm tình chẳng còn như xưa. Tình yêu tuổi mười bảy thơ ngây, những tưởng được bên nhau cả đời, ngờ đâu mười ba năm nữa đôi bên âm dương cách biệt, từ nay nhân thế chẳng còn gặp lại. (Nguồn: Bánh bao trứng cút của Mèo)

Vẫn náo nhiệt như thế, nhưng không phải năm xưa.

Trong tấm gương kính ảm đạm, có một bóng hình đi về phía cô. Bóng dáng càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng, cuối cùng đứng yên ở phía sau cô.

"Làm gì đấy? Bị cảm còn hút thuốc... Không đúng, em học hút thuốc từ lúc nào?"

"Ngắm trăng. Tôi lúc ở Thượng Hải, vẫn luôn rất nhớ ánh trăng ở Bắc Kinh." Ôn Noãn không quay đầu lại, chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời, "Trời trăng rất cao rất sáng, vợ chồng rất thân rất sơ" (13)

(13) Câu thơ trong bài thơ Bát chí (八至) - Lý Quý Lan/ Lý Dã

Câu gốc: 至高至明日月,至亲至疏夫妻。(Chí cao chí minh nhật nguyệt, chí thân chí sơ phu thê)

Ý nghĩa đại khái là: Tình nghĩa vợ chồng là vô thường nhất. Diễn tả sự bí ẩn và bất lực của mối quan hệ vợ chồng, nhất niệm chi sai (một ý nghĩ sai lầm dẫn đến hậu quả nghiêm trọng), có thể là yêu nhau, bên nhau hạnh phúc đến già, cũng có thể vợ chồng bất hòa, mỗi người một ngả, trở thành người dưng qua đường.

Khi còn nhỏ đọc bài thơ này còn chưa hiểu, hiện tại lại thấm đẫm cảm xúc.

Anh tiến gần thêm một bước, gần như kề sát sau lưng cô.

Ôn Noãn nhíu mày, lạnh giọng cảnh cáo: "Tránh xa một chút. Còn nữa, anh biết tính tôi đấy, bảo bạn gái anh thành thực một chút. Tôi mà đánh cô ta, chắc vẫn có thể đánh ngã đấy."

"Tôi tuyệt đối tin tưởng." Anh nói mang theo ý cười, "Nhưng mà, ai nói cô ta là bạn gái tôi."

Dừng lại một chút, lại thêm một câu: "Tôi mấy năm nay, vẫn luôn độc thân."

Tay kẹp điếu thuốc của Ôn Noãn run một cái.

Có chút ngoài ý muốn, có phần không dám tin tưởng, lại có phần hình dung không ra vui vẻ, cuối cùng lại cảm thấy không liên quan gì đến mình.

Cô cong khóe miệng, như tự giễu cười cười, đem điếu thuốc nhét vào giữa môi, hàm răng cắn lấy, đột nhiên nghĩ đến lời của Yến Phi.

"Nghe nói," cô nàng mập mờ cười nói, "Anh trước kia vì tôi mà đã khóc."

Hướng Đồ Nam hơi nghiêng người, cầm lấy hộp thuốc màu trắng của cô trêи bàn trà, rút ra một điếu, ngậm trong miệng, chợt lấy tay giữ vai cô, xoay người cô lại, lại khom lưng, cúi đầu, dùng ngay điếu thuốc giữa môi cô mà châm điếu của mình, hít sâu một hơi, sau đó phun lên mặt cô.

Toàn bộ động tác vô cùng lưu loát.

Ôn Noãn hơi lờ mờ, mãi đến khi ngửi được mùi thuốc lá cay nồng mới lấy lại tinh thần.

Cô ngẩn ngơ nhìn anh, nhìn đến lúc trêи mặt hắn lại xuất hiện nụ cười không chút để ý, nghe được tiếng anh mang theo ý cười đang nói: "Đàn ông đích thực, sẽ chỉ làm người phụ nữ của mình khóc ở trêи giường."

Ầm một tiếng, có cái gì đó sụp đổ ầm ầm.

Trong căn phòng nhỏ mờ tối, ngột ngạt, tấm ra giường bị mồ hôi thấm ướt bọc trêи người, anh đè nặng cô, cắn vành tai cô.

"Mạng đều muốn cho em."

Cô lúc ấy là loại nào? Có khóc không? Hình như là khóc, bởi vì thật sự quá đau.

Lúc ấy cô đã nghĩ gì? Lúc ấy cô nghĩ, rõ ràng là mình sắp chết rồi.

Điếu thuốc giữa môi bị lấy ra, một bàn tay anh ôm lấy eo cô. Ôn Noãn còn chưa lấy lại tinh thần, môi đã bị ngậm lấy.

Vẫn vội vã như lần đầu tiên hôn môi thời niên thiếu, chỉ là không còn không trình tự quy tắc gì như trước nữa. Anh hôn môi một cách rất thong dong, thành thạo (14).

(14) 游刃有余 (Du nhẫn hữu dư): thành thạo; tay nghề thành thạo; tay nghề điêu luyện

Ôn Noãn cuống lưỡi phát đau, đầu lưỡi tê dại, cái mũi vốn đã không thông, lúc này càng không thể thở được.

Cô Nàng gần như cho rằng mình sẽ không thở được mà chết, Hướng Đồ Nam chợt buông cô ra.

"Mau thở đi." Anh cười khẽ, cũng giống như sau nụ hôn đầu tiên.

Ôn Noãn mở to miệng hít thở không khí, trong cổ họng từng đợt phát khô phát ngứa.

Trán anh chống lên trán cô, giọng nói trầm thấp, mang theo ý cười: "Tôi biết em không có bạn trai."

Hơi thở hổn hển của Ôn Noãn đã đều đặn hơn không ít, vì thế lạnh lùng cười: "Vậy anh biết hôm nay anh sẽ bị đánh sao?" Cô lắc lắc tay phải, nhướng mày, "Ngại quá, xuống tay sẽ hơi mạnh."

Hướng Đồ Nam lại không tức giận giống như lần gập đầu tiên, kéo quần áo cô.

Môi anh cọ qua chóp mũi, môi, cằm cô, vẫn cứ cười, trong giọng nói lại mang theo đau khổ kìm nén: "Ngay bây giờ, là thật sự muốn đem mạng cho em."

Tựa như thước phim quay chậm, tay anh từ trêи eo cô rời đi, ôm lấy bụng mình, khom lưng, lui về phía sau nửa bước, một chút một, một chút một cuộn mình ngồi xổm xuống mặt đất.

31/10/2020

tan