Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội II

Chương 35: Chương 35




Chương 35
Trên đường xuống núi, Sở Thiên Diêu thỉnh cầu Nguyễn Nhược Nhược mang khúc mộc côn trở về Sở phủ giữ lại vài ngày. Nguyễn Nhược Nhược cảm thấy tin được nàng, nhưng vẫn là ân cần dặn dò một phen.
- Sở Thiên Diêu, ngươi dẫn hắn trở về, hắn dù sao cũng phải được cất thật kỹ. Đừng làm để cho bọn hạ nhân trông thấy mang vào nhà bếp làm củi, như vậy hắn sẽ hồn bay phách tán.
Nghe được Nguyễn Nhược Nhược giả thiết, Sở Thiên Diêu hít một ngụm khí lạnh, vội nói:
- Ta nhất định hảo hảo mang theo hắn. Tuyệt đối sẽ không làm cho người ta tưởng là củi mang đi đun bếp.
- Sở Thiên Diêu, vậy Lưu Đức Hoa ta đã có thể giao cho ngươi. Ngươi nhất định phải chăm sóc hắn thật tốt. Tốt nhất là khúc mộc côn này không rời ngươi nửa bước, như hình với bóng chớ được quên. - Nguyễn Nhược Nhược đem khúc mộc côn đưa cho nàng, thận trọng uỷ thác.
Sở Thiên Diêu hai tay tiếp nhận lại, như nâng núi Thái Sơn, như ôm trẻ sơ sinh trong lòng. Mộc côn im lặng nằm ở trong lòng bàn tay nàng, một loại tin cậy từ trong tâm không nói thành lời.
Sau khi từ Lạc Dương trở về nữ nhi có điều khác lạ làm Sở phu nhân phát hiện ra. Trong vài ngày đầu cả người như không có hồn phách, như là người đã trở về mà hồn phách không trở về. Hơn nữa là một bộ dáng khóc tang mắt, vừa mới du ngoạn trở về làm sao lại ra như vậy, giống như vội về chịu tang đấy.
Hai ngày trở lại đây lại thành thần thần bí bí, mỗi ngày ở trong phòng đóng cửa không bước ra ngoài, cũng không biết tránh ở trong phòng làm gì. Càng để Sở phu nhân khó hiểu chính là, tính toán ra bọn họ cũng đã trở về bảy tám ngày rồi, Diêu Kế Tông cư nhiên lại không thấy đâu. Thường là sáng sớm đã thấy hắn xuất hiện. Điều này rất không bình thường. Tính của Sở phu nhân lại không nhịn được lâu, quyết định đi thẩm vấn nữ nhi một chút.
Sở phu nhân đi tới trước cửa phòng của nữ nhi, đang định nhấc tay gõ cửa, có tiếng thì thầm nhỏ bé ở bên trong, truyền ra mơ hồ. A, trong phòng có khách sao?
Ở trong phòng Sở Thiên Diêu tự mình một người, đang nói truyện cùng khúc mộc côn ở trên bàn.
- Diêu Kế Tông - Vẫn là thói quen tính hướng tới mộc côn mà kêu Diêu Kế Tông.
- Ngày đó đoạn mộc côn này rơi xuống, ngươi không đẩy ta ra thì tốt rồi. Mộc côn này không nặng, từ trên rơi xuống cũng không đòi mạng ta, bỗng nhiên ngươi lai ra đỡ, rồi thành...... như vậy.
Mộc côn trên mặt bàn liền lăn lộn tạo động tĩnh rất lớn, xem ra trong hai ngày nói chuyện với nhau, ý tứ của nó là phản đối đây là điều Sở Thiên Diêu minh bạch. Nhịn không được, Sở Thiên Diêu đưa tay vỗ về nó nói:
- Ta biết, cho dù đảo ngược thời gian trở lại, ngươi vẫn đến đẩy ta ra.
Mộc côn liền bất động, áp vào lòng bàn tay của nàng mà nghe bảo. Sở Thiên Diêu tinh tế vuốt ve trên thân mộc côn bóng loáng, thì thầm nói nhỏ:
- Nhưng mà, nếu thời gian thật sự có thể đảo ngược trở lại, lần này ta nhất định thay thế cho ngươi.
Đang ở yên trong tay nàng mộc côn liền vùng lên, đồng thời của phòng cũng vang lên tiếng gõ. Cách ván của truyền vào tiếng nói của Sở phu nhân.
- Thiên Diêu, Thiên Diêu nhi mau mở cửa.

Sở Thiên Diêu cả kinh, mộc côn đang nắm trong tay liền giấu vào trong giường, lấy cái gối phủ lên. Sau đó mới đi mở cửa phòng.
Cửa vừa mở ra, ánh mắt Sở phu nhân đảo quanh trong phòng. Thấy rõ trừ bỏ Sở Thiên Diêu cũng không có người nào ở bên trong, nhịn không được kinh ngạc hỏi:
- Thiên Diêu, mới vừa rồi ngươi cùng ai nói chuyện?
- Con...... con không cùng ai nói chuyện, con tự lẩm bẩm một mình mà thôi.- Nàng lấp liếm nói.
- Làm sao mà ngươi nhốt mình ở trong phòng mà lẩm bẩm một mình chứ? Muốn nói chuyện tìm người cùng ngươi nói nha. Đúng rồi, hảo huynh đệ Diêu Kế Tông của ngươi đâu? Hắn có thể nói chuyện cùng với ngươi, ngươi vì cái gì không đi tìm hắn nha? Lâu rồi cũng chưa thấy hắn. Đứa nhỏ này trước kia cơ hồ không ngày nào là không phá nát cửa nhà chúng ta, hiện tại như thế nào không đến đây? Các ngươi...... Chớ không phải là tức khí mà nháo lên nha?
Sở phu nhân vừa hỏi vừa đoán. Như thế nào Sở Thiên Diêu cũng không trả lời. Như thế nào nàng cũng không đáp nha? Có chuyện gì mà không thể nói cho nàng?
Kỳ thật Diêu Kế Tông đã đến đây, bất quá đến đây cũng chỉ là một khúc mộc côn, hơn nữa nàng cũng đang cùng hắn nói chuyện. Suy nghĩ hồi lâu, Sở Thiên Diêu cũng chỉ có thể trả lời mẫu thân một câu:
- Là, nương, chúng ta nháo với nhau rồi, từ nay về đoạn tuyệt, không còn qua lại.
Nay Diêu Kế Tông là không có khả năng đến nhà nàng từng ngày, sớm cùng mẫu thân giải thích rõ ràng thì tốt hơn.
- Vì cái gì nha? không phải các ngươi là hảo huynh đệ sao? Lại còn đã từng trải qua hoạn nạn, đồng sinh cộng tử. Như thế nào nói tuyệt giao liền tuyệt giao? Kế Tông cũng không phải là người dễ dàng đắc tội người khác như vậy nha. Nhất định là ngươi làm khó người ta. Ngươi hảo hảo nói cho nương, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? - Sở phu nhân có hướng thiên vị Diêu Kế Tông, hướng nữ nhi mà giáo huấn.
Sở Thiên Diêu bị nương ép sát từng bước, đang có chút chật vật ứng phó. Lão nhân gác cổng chạy vào báo lại:
- Tứ công tử - Cách ăn mặc nam trang của nàng làm hắn tưởng nàng là tiểu chủ nhân làm luôn luôn cười híp mắt mà xưng hô như vậy.- Ngoài cửa có người tìm ngươi.
- Ai nha? Có phải Diêu công tử hay không? - Sở phu nhân nhanh chóng đặt câu hỏi.
- Không phải, là vị tiểu thư rất béo trước kia theo Diêu công tử đến.
Sở phu nhân thất vọng. - Lại là vị Long tiểu thư này, sau khi các ngươi đi Lạc Dương, nàng đều đến tìm bọn người vài lần. Còn oán giận các ngươi không mang nàng cùng đi.
Long Phiêu Phiêu tới tìm, vốn nghĩ không muốn gặp nàng ta. Nhưng vì để tránh đi mũi nhọn của mẫu thân, Sở Thiên Diêu vội vàng tránh đi.
- Nương, không cùng nương nhiều lời nữa, ta phải đi tiếp khách.
Sở Thiên Diêu nhanh như chớp từ bên trong chạy ra, ra tới ngoài cửa lớn, liếc mắt một cái liền thấy một cỗ xe ngựa khác thường của Long phủ ngoài kia. Cao Mãnh ngồi đầu xe, hé ra khuôn mặt khó coi, sắc mặt giận dữ, như là ai trêu chọc hắn. Cửa sổ lộ ra khuôn mặt trắng bạch tròn như cái bánh bao của Long Phiêu Phiêu, vừa nhìn thấy Sở Thiên Diêu đi ra, nàng liền thò đầu ra hỏi:
- Sở Thiên Diêu, ngươi còn nhận ra ta không?

Này hỏi thật là mới mẻ à nha, như thế nào mà không nhận ra nàng? Quên ai chứ cũng không thể quên được nàng nha! Bộ dạng hình thể kia của nàng rất rất dễ nhận thức nha, làm cho người ta xem qua khó có thể quên.
- Phiêu Phiêu cô nương, ngươi là tới tiêu khiển với ta sao? - Sở Thiên Diêu hai tay phất ống tay áo, cau mày nói. Không có Diêu Kế Tông ở đây, nàng cũng không tâm tư cùng nàng ta chơi đùa.
Long Phiêu Phiêu liền há miệng phát ra tiếng làm cho người ta kinh người:
- Ngươi xem, ngươi còn nhận ra được ta, Diêu Kế Tông kia như thế nào mà không nhận ra ta cơ chứ?
Sở Thiên Diêu nghe vậy ngẩn ra, - Ngươi...Đã thấy Diêu Kế Tông? - Xem ra hắn cũng từ Lạc Dương đã trở lại.
- n, vừa vặn mới gặp hắn ở Diệu Vị Trai ăn điểm tâm, ta liền tới chào hỏi hắn, nhưng hắn lại không nhận biết ra bộ dáng của ta. Còn nói...... Còn nói ta......- Long Phiêu Phiêu nói đến đây nói không được nữa.
Khi Long Phiêu Phiêu đi ra khỏi cửa Diệu vị trai, đang muốn lên xe ngựa mà Cao Mãnh đứng chở trước cửa. Trong lúc vô ý liếc mắt nhìn sang bên cạnh, liền thấy bóng dáng Diêu Kế Tông đang ở bên kia rộn ràng nhốn nháo thì mừng rỡ vô cùng. Diêu Kế Tông cùng Sở Thiên Diêu vô thanh vô tức đi Lạc Dương, làm nàng nhớ bọn họ biết bao. Luôn luôn tới nhà hỏi thăm ngày họ về, đáng tiếc mỗi khi đến đều không biết bao giờ họ trở về. Bỗng nhiên ở trên phố gặp lại, khỏi phải nói trong lòng nàng biết bao nhiêu vui mừng, lập tức tiến tới cùng hắn chào hỏi.
- Diêu Kế Tông, ngươi đã trở lại. - Long Phiêu Phiêu cười đến nỗi không tìm thấy đôi mắt trên khuôn mặt nha.
Diêu Kế Tông sửng sốt, tự nhiên trước mắt xuất hiện một nữ tử béo khổng lồ, choáng váng nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại. Hắn buồn bực hỏi:
- Cô nương, ngươi là ai? Ngươi như thế nào nhận được ta?
- Ta là Long Phiêu Phiêu - Cái này đổi lại là Long Phiêu Phiêu buồn bực.
- Ha ha ha ha… - Tiếng cười như điên của Diêu Kế Tông liền vang lên, trắng trợn cười đến mức không kiên nể gì.
– Người ngươi giống thân trư quá đi, còn Phiêu Phiêu, ngươi phiêu được sao? Chắc hồi bé đã từng được trư nuôi dưỡng nha? Bằng không như thế nào dài, như vậy phì...
Nói còn chưa nói hết, Cao Mãnh tung quả đấm đầy uy vũ mà phóng tới. Cuối cùng hắn thông minh mau thoát, dù là như thế, nắm đấm kia cũng đập vào má hắn, nhất thời nửa khuôn mặt sưng lên xanh xanh tím tím. Nếu quả đấm này vào chính giữa mặt hắn mà nói là, chắc mặt của hắn chính là hiện trường tai nạn xe cộ, cơ bản có thể khuôn mặt bị phá hỏng.
Bị ăn một đòn này hắn còn không biết đường biến đi, còn ôm mặt hét lên:
- Tên tiểu súc sinh nào vậy? Dám đến đây đánh bản công tử.
Cao Mãnh càng phát hỏa lớn, kéo hắn dậy hảo hảo đánh hắn một trân. Một hai ba bốn năm, đánh cho hắn vẻ mặt nở hoa, sáu bảy tám chín mười, đánh cho hắn cả người đong đưa. Rất nhanh Diêu Kế Tông đã bị đánh cho vô lực chống đỡ. Trong lòng biết là lúc này gặp gỡ cường địch, ôm lấy khuôn mặt của mình mặc hắn đánh, một mặt ăn nói khép nép miệng đầy cầu xin tha thứ nói:
- Anh hùng a! Hảo hán a! Ngươi đừng đánh. Ta là tiểu súc sinh, ta là tiểu súc sinh được rồi chứ?

Tính tình Cao Mãnh là như thế nào chứ? Đương nhiên là không được, may mắn Long Phiêu Phiêu niệm tình cũ, thét lên ra lệnh hắn dừng tay. Nếu không mạng nhỏ Diêu Kế Tông ít nhất bị Cao Mãnh đánh ất một nửa.
Sở Thiên Diêu gặp bộ dạng ủy khuất của Long Phiêu Phiêu, không cần nghĩ cũng biết được tên Diêu Kế Tông kia nói những lời không dễ nghe gì. Vì thế an ủi nàng nói:
- Phiêu Phiêu cô nương, nếu lời hắn nói lời không dễ nghe, ngươi đừng để trong lòng làm gì, làm như không nghe thấy là tốt rồi.
- Đâu chỉ là không dễ nghe, quả thực quá khó nghe. Trước kia hắn gặp người mang theo ba phần cười, nhìn liền dễ thân. Như thế nào vài ngày không thấy, lại trở nên xấu xa như vậy rồi? - Long Phiêu Phiêu đối với câu "Giống thân trư quá đi" mà canh cánh trong lòng.
- Sư muội, ngươi nếu còn không hết giận, ta tiếp tục đi tìm tiểu tử kia dạy dỗ một chút. - Cao Mãnh xen mồm nói.
- Thôi, sư huynh hắn đã bị ngươi đánh cho không nhẹ, nếu tiếp tục đánh sẽ có tai nạn chết người.
- Cao Mãnh, ngươi đánh hắn? - Nghe được như vậy tâm Sở Thiên Diêu trầm xuống, công phu của Cao Mãnh nàng biết, Diêu Kế Tông hẳn là ăn không tiêu.
- Kia đương nhiên phải đánh, cư nhiên dám đối với sư muội vô lễ như thế. - Cao Mãnh vẫn còn tức giận.
Lập tức tâm thần Sở Thiên Diêu không yên, cùng Long Phiêu Phiêu đối đáp câu được câu không. Cũng may Long Phiêu Phiêu tự tôn bị thương, cũng không có tâm ở lâu, nói hai ba câu sau liền cáo từ. Hai người bọn họ chân trước vừa đi, Sở Thiên Diêu sau lưng liền tiến đến Diệu Vị Trai. Chịu đựng Cao Mãnh hành hung một trận, nghĩ đến tiểu tử này bị thương không nhẹ. Nếu vẫn còn ở nơi đó không có ai trông nom, chẳng phải muốn tìm đường chết? Dù sao cũng là quen biết một hồi, tuy rằng không phải người trước đây, nhưng giọng nói dáng điệu nụ cười như trước. Ngày xưa ôm ấp tình cảm vì vậy nhất thời chẳng quên được, giờ này có thể chiếu cố cho hắn một chút.
Còn chưa đi đến Diệu Vị Trai, đã thấy Diêu Kế Tông ai ôi liên tục kéo một thân thương thương tích lảo đảo bước đi từng bước. Cư nhiên còn chính mình đi lại được, hắn thật đúng là có thể khiêng a! Sở Thiên Diêu cũng không kinh động hắn, theo sát ở phía sau hắn không xa, hộ tống hắn trở về nhà. Nhìn hắn vào trong cửa Diêu phủ, nàng xa xa đối với cánh cửa kia đứng nửa ngày. Nguyên lai nhà của hắn ở chỗ này, trước kia vài ba lần muốn tìm mà không biết ở đâu. Nay đã biết, cũng là uổng công. Diêu phủ trong thành Trường An, nay nàng đã không muốn bước vào nữa rồi. Ở phía sau buồn bã nửa ngày, Sở Thiên Diêu mới buồn bực xoay người bước về nhà.
Sau khi trở về nhà, Sở Thiên Diêu ba bước cũng chỉ có hai bước liền vào trong phòng của mình. Đi vòng qua bức bình phong hướng trên giường nhìn, trong đầu nhất thời vang lên tiếng “Ong”, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi. Cư nhiên trên giường là khoảng không, chăn đệm trải giường đâu? Chiếc gậy ở dưới gối đâu chứ? Liền cả kinh đây không phải chuyện nhỏ, xoay người sang chỗ khác, nàng như bị thiêu cháy chạy vội ra bên ngoài.
- Nương, nương, ai đụng đến chăn đệm của ta? Có thấy gì đó trên giường không?
Thanh âm của nàng thê lương cùng sợ hãi, từ bên trong ra đến bên ngoài vườn suốt dọc đường đi. Mọi chỗ hành lang gấp khúc, từ bụi cây ngô đồng cho đến ngọn cây chim tước làm tổ đều không thấy. Sở phu nhân ngạc nhiên đi ra nói:
- Ngươi đứa nhỏ này, làm gì mà nháo lên vậy? Này cũng gần vào hạ, trên giường ngươi vẫn còn chăn đệm mùa đông, cũng không thấy nóng sao? Ta để cho Trần tẩu đem chăn đệm ngươi mang đi phơi nắng, một lát nữa trải vật dụng mùa hạ.
- Vậy các người khi thu chăn đệm có nhìn thấy dưới gối có cái gậy không? - Sở Thiên Diêu vội vàng hỏi.
- Thấy được. Đúng rồi, Thiên Diêu, ngươi giải thích cho ta biết dưới gối giấu đoạn gậy gộc làm gì? Để gác đầu sao?
- Bất luận như thế nào, trước tiên người mau nói cho ta biết cây gậy ở đâu?- Sở Thiên Diêu vội muốn chết.
- Khi phơi nắng chăn mền, ta thuận tay mang đi. Đem nện chăn bông vài lượt, dễ dàng phơi nắng hơn. Sau khi ta nện song tiện tay gác trên hành lang sân sau rồi.
Tiếng nói của Sở phu nhân vừa dứt, Sở Thiên Diêu đã phi như bay hướng tới phía sân sau thường xuyên tắm giặt phơi nắng. - Đứa nhỏ này làm sao vậy? Một đoạn mộc côn như vậy mà để bụng.- Hành vi của nữ nhi làm cho làm mẫu thân thực kinh ngạc, nhưng mà chuyện làm cho nàng càng kinh ngạc còn ở phía sau.
Sở Thiên Diêu ở sân sau không tìm kia căn gậy gộc kia, lại hổn hển đi ra hỏi mẫu thân.
- Nương, căn bản trên hành lang không có gậy gộc ta muốn tìm, người cẩn thận ngẫm lại để ở chỗ nào?
- Không có khả năng, chính tay ta đặt ở trên hành lang sân sau mà. - Sở phu nhân cũng không phải lão hồ đồ, cũng nhớ rõ chính để ở đâu. Không có khả năng nha, chỗ nàng để đoạn mộc côn lại tìm không thấy. Hơn nữa lại là đem toàn bộ mọi ngóc ngách trong sân nhất nhất tìm cũng không thấy. Từ trong vườn hoa Phi Hổ chạy tới, trừng lớn đôi mắt nhìn về phía hai vị chủ nhân ở trong sân tìm loạn.

- Chẳng lẽ là bọn hạ nhân cầm đi?- Sở phu nhân nghĩ chỉ có theo phương hướng này, nhưng trong phủ số lượng người không nhiều lắm, vài cái hạ nhân trăm miệng một lời, đều nói không lấy cái gì gậy gộc. Cũng là, người ta lấy căn gậy gộc làm gì chứ?
Khuôn mặt Sở Thiên Diêu trắng bạch tìm xung quanh, tim thình thịch nhảy loạn, hoảng sợ cực kỳ. Bất luận mọi chỗ trong sân, trong nhà vệ sinh, đến bó củi gần đó tinh tế kiểm tra một lần rồi khắp nơi. Sau đó lại đi đến phòng củi, sau đó lại đến vườn sau khắp nơi đều không tìm thấy đoạn mộc côn, toàn bộ sân vườn thành một bãi bừa bộn. Phi Hổ nhắm mắt vẫy đuôi đi theo nàng, lộ ra bộ dáng vội vàng muốn giúp.
- Phi Hổ ngươi tránh ra.- Sở Thiên Diêu chẳng quan tâm để ý đến nó, phất tay làm cho nó tránh xa một chút. Phi Hổ thực bẽ mặt đi tới bên người Sở phu nhân mà ngồi xổm xuống.
Trời gần xế chiều, Sở Thiên Tiêu đã trở về. Vừa thấy mặt trận này loạn, không khỏi hỏi:
- A, tìm cái gì vậy Thiên Diêu? Sao học theo kẻ trộm làm loạn sân như vậy?
- Hư-- Sở phu nhân vội ngăn lại nhi tử đang dùng từ trêu ghẹo.
- Làm sao vậy?
- Đừng trêu chọc muội muội ngươi, giờ không thích hợp trêu nàng.- Sở phu nhân nhỏ giọng nói.
Liếc mắt một cái thấy khuôn mặt Sở Thiên Diêu tái nhợt, đôi môi mím chặt, mi nhíu thật sâu, ý cười trên mặt Sở Thiên Tiêu vội thu lại. Còn chưa từng thấy qua bộ dáng muội muội như này nha, nàng bị mất bảo bối gì vậy?
Vì thế Sở phu nhân tinh tế cùng hắn nói lại, vừa nghe chuyện song Sở Thiên Tiêu ngạc nhiên cực kỳ.
- Cái gì? Động can qua lớn như vậy, chỉ vì tìm căn gậy gộc? Cây gậy đó là cái gì nha, gỗ trầm hương sao?
- Nào có quý báu như vậy, ta xem thực bình thường nha. Ai biết như thế nào mà nàng để bụng như vậy, tìm cũng đã nửa ngày.
Sở Thiên Tiêu ngạc nhiên lấy làm lạ nha. Hai mẫu tử đứng ở một bên, còn có hắc cẩu Phi Hổ ngồi xổm ở một bên, cùng nhau nhìn Sở Thiên Diêu lăn qua lộn lại ở trong sân tìm. Cho đến khi ánh mặt trời dần tắt, trời dần xâm xẩm tối, tìm mãi mà Sở Thiên Diêu không có thu hoạch được gì cả. Nàng vô lực ngồi xuống đất, cả người giống mất hồn mờ mịt không biết tìm ở đâu. Bất giác nhớ lại trước khi chia tay Nguyễn Nhược Nhược từng dặn dò: “Ngươi nhất định phải chiếu cố cho hắn thật tốt, tốt nhất là khúc mộc côn này không rời ngươi nửa bước, như hình với bóng chớ được quên.” Nay...... Nàng lại đem hắn đánh mất, một cái cũng không thấy, nàng cư nhiên đã đánh mất.
Tưởng tượng lại như thế, lập tức đôi mắt Sở Thiên Diêu tràn ngập nước mắt. Lông mi run run, thừa nhận không được nước mắt cuồn cuộn không dứt, phút chốc rơi xuống như mưa. Sở phu nhân cùng Sở Thiên Tiêu đều phát hoảng, Sở Thiên Diêu cũng không phải là nữ nhi động một cái là rơi lệ nha, nàng cùng mấy ca ca từ nhỏ đến lớn đều đánh đao múa thương mà lớn lên, đồng dạng tính nết của nàng là đổ máu chứ không đổ lệ nha. Vậy mà không thể ngờ được nàng lại khóc, việc này...... Việc này thật không giống bình thường a!
- Đừng khóc nữa Thiên Diêu. Ngươi muốn đoạn gậy như thế nào nói với Tam ca, ta thay ngươi mua mấy cái mang về.- Sở Thiên Tiêu chạy nhanh ra dỗ nàng.
- Không cần ngươi mua, ta muốn cái đấy.- Sở Thiên Diêu khóc thút thít nói. Nàng lớn như vậy, chưa có bao giờ thử qua như thế thê lương khóc nức nở. Nôn nóng mà tuyệt vọng, khóc đến nỗi quả tim như bị bóp chặt. Mắt rơi lệ, nội tâm thành tro. Người của hắn mất đi, hắn còn có hồn. Nay ngay cả hồn cũng không còn, trong phút chốc nàng chỉ cảm thấy mình lẻ loi giữa trời đất.
- Được được được, sẽ là đoạn gậy đấy. Ngươi tả bộ dáng đoạn gậy như thế nào, nói cho Tam ca của ngươi biết, Tam ca giúp ngươi đi tìm.
- Chính là một cây gậy bình thường, dài như vậy, thô như vậy, màu đỏ thẫm. - Sở phu nhân khoa chân múa tay cho nhi tử xem.
- Thiên Diêu, trước tiên ngươi cùng nương đi dùng bữa tối, nơi này giao cho Tam ca, ta tới thay ngươi tìm.
Sở phu nhân đem Sở Thiên Diêu dỗ đi ăn cơm chiều. Sở Thiên Tiêu đốt đèn cho sáng, đem khắp nơi trong sân lẫn vườn tìm một lần. Chỉ kém là không đào ba thước đất lên, bóng dáng cái mộc côn kia cũng không thấy. Thật lạ, chẳng nhẽ nó có thể bay lên trời chui xuống đất chăng?