Huyền Giới Chi Môn

Chương 551: Trận thư hùng đỉnh cao




Dịch giả: khongpit
Biên: nila32

Hôm sau, trên không trung của lôi đài, hai thân ảnh đang lơ lửng đối diện nhau.

Một người chân đạp mây trắng, vác trên vai một thanh trường côn đen kịt, đúng là Thạch Mục.

Kẻ còn lại toàn thân được che kín bởi lân giáp sáng loáng, cầm một thanh đại đạo lóng lánh chạm khắc hình đầu rồng, vẻ mặt ngạo nhiên, đúng là đệ tử trăm năm xếp hạng nhất trên Thanh Lan Bảng, Long Chiến Dã.

Đám người vây quanh võ đài so với hai ngày trước càng đông thêm gấp bội, khắp nơi toàn đầu người, tiếng bàn luận vang lên không ngớt. Tất cả đều muốn tận mắt xem trận đỉnh phong quyết đấu giữa tân đệ tử danh tiếng cực thịnh cùng người đứng đầu Thanh Lan Bảng mấy trăm năm.

“Không nghĩ tới, Lăng Phong cùng Vân Ẩn lại bại dưới tay tiểu tử nhà ngươi, thật khiến người ta cảm thấy bất ngờ.” Long Chiến Dã nói ra.

“Ta sẽ tiếp tục kéo dài sự ngoài ý muốn của ngươi thêm nữa đấy.” Thạch Mục nói ra.

“Nực cười, sự cuồng vọng sẽ khiến ngươi trả giá rất đắt!” Long Chiến Dã cười lạnh một tiếng.

“Grào…”

Trên lôi đài vang lên một tiếng long ngâm, chuôi Kim Đao hình đầu rồng trong tay Long Chiến Dã lập tức hóa thành một hư ảnh Kim Long màu vàng dài hơn một trượng, đằng đằng sát khí bổ nhào tới Thạch Mục.

Trường côn trong tay Thạch Mục mãnh liệt cuốn, một đạo vòi rồng màu trắng lập tức bay ra, phóng tới Kim Long.

Oanh!

Tiếng va chạm vang lên, hư ảnh Kim Long trực tiếp đánh tan vòi rồng màu trắng, thanh thế không giảm tiếp tục vọt tới Thạch Mục.

Thạch Mục không né tránh chút nào trước công kích, ngược lại hai tay nắm chặt Như Ý Tấn Thiết Côn, bay nhanh về phía trước. Hai tay cầm côn rung rung một hồi, tạo ra một mảnh côn ảnh màu đen.

“Uống!”

Thạch Mục quát lớn một tiếng giữa không trung, hai tay nắm chặt thân côn, bỗng nhiên đập tới Kim Long.

Màn côn ảnh màu đen che khuất bầu trời lập tức tụ thành một cái côn ảnh cực lớn bao phủ Kim Long, tựa như một tòa núi khổng lồ đè xuống vậy.

Ầm ầm!

Cả tòa lôi đài chấn động, kình phong nổi lên bốn phía, bụi mù bốc lên, che đậy tầm mắt của mọi người xung quanh.

Sau thoáng chốc bụi mù tản đi, mọi người liền chứng kiến, chĩnh giữa lôi đài đã lõm xuống một lỗ lớn, chuôi Kim Đao đã bị đánh về nguyên hình, nghiêng nghiêng cắm ở chính giữa lôi đài.

Long Chiến Dẫ tiến về phía trước một bước, tay trái chộp một trảo về phía trước.

“Bàn Long trảo!”

Trên bầu trời lôi đài bỗng sáng lên một đạo kim quang, một đám mây cực lớn cuồn cuộn đứng lên, một đạo Long trảo màu vàng cực lớn từ bên trong Thiên Vân thò ra, bỗng nhiên hạ xuống đỉnh đầu Thạch Mục.

Ánh lửa sáng ngời sau lưng Thạch Mục, hai đạo Hỏa Dực vung lên, thân thể bay nhanh thối lui, hiểm càng thêm hiểm né tránh được một kích của cự trảo.

“Xoẹt” một thanh âm vang lên!

Long trảo màu vàng tựa như ba đạo lưỡi cày bằng sắt bình thường, tạo trên lôi đài ba khe rãnh thật sâu, làm cho người ta nhìn thấy mà giật mình.

Thạch Mục vừa dừng lại, sau lưng bỗng nhiên truyền đến chấn động kịch liệt của Linh lực. Còn chưa kịp có động tác gì, liền cảm thấy như bị một cự chùy trùng trùng điệp điệp đập vào lưng, thân thể không tự chủ được bay về phía trước, nặng nề rơi xuống mặt đất

Đó là một cái Long trảo màu vàng chẳng biết xuất hiện ở sau lưng từ lúc nào.

“Chỉ có chút thực lực vậy sao? Thật là, chả thú vị chút nào!” Long Chiến Dã thu lại kim quang ở tay phải, ngạo nghễ nói.

Thạch Mục trở mình đứng dậy, lui về sau mấy trượng, nhổ ra bên cạnh một ngụm máu đọng trong miệng, tiếp theo đem Như Ý Tấn Thiết Côn chắn ngang trước người, trái phải vũ động.

Từng đạo khí lưu màu trắng bắt đầu vờn quanh, từng mảnh côn ảnh màu đen bắt đầu bao trùm.

Bất quá một lát sau, bên cạnh Thạch Mục bị một đoàn khí lưu màu trắng che đậy hoàn toàn, trong đó truyền ra trận trận âm thanh mãnh thú gầm nhẹ.

Cảm nhận được lực lượng áp bách truyền đến từ phía Thạch Mục, Long Chiến Dã cười nhẹ, than nhẹ nói:

“Lúc này mới có chút thú vị!”

Đúng lúc này, tinh quang trong mắt Thạch Mục sáng ngời, trường côn trong tay chấn động.

Một tiếng sấm liên tục giống như thét dài, tiếp theo thanh âm gào rú liên tiếp vang lên, khối không khí màu trắng xung quanh Thạch Mục bắt đầu kịch liệt sôi trào.

Đại địa chấn động, rung rung không ngừng, chúng đệ tử vây quanh lôi đài không biết xảy ra chuyện, tất cả đều thất kinh lui về phía sau.

Chỉ thấy khối không khí màu trắng sôi trào kịch liệt, từ bên trong vô số mãnh thú được hình thành từ khí lưu liên tiếp bước ra, giống như một đại quân mãnh thú. Đại quân mãnh thú hội tụ thành một dường lao nhanh như nước lũ, cuốn tới Long Chiến Dã.

Sau khi tung ra chiêu bách thú chấn hoảng sợ, Thạch Mục lần nữa lui về sau, động tác trong tay không hề dừng lại, ngược lại vũ động càng thêm nhanh chóng.

Long Chiến Dã nhìn thế như chẻ tre của quân đoàn mãnh thú, đột nghiên kim quang trên thân tăng vọt, một hư ảnh bàn long màu vàng cao hơn mười trượng thình lình hiện ra.

Cùng lúc đó, khuôn mặt có vài phần tương tự nhân tộc thình lình biến đổi, biến thành một cái đầu lâu Kim Long to lớn.

Hóa thành thân người đầu rồng, khí tức Long Chiến Dã lập tức tăng vọt, một vòng hào quang màu vàng tỏa ra, trong nháy mắt quét ngang toàn bộ lôi đài.

Đoàn quân mãnh thú bị hào quang màu vàng chạm tới, cũng lập tức trì trệ, khí thế suy giảm trên diện rộng.

“Grào…”

Long Chiến Dã gầm lên, hai chân phát lực, đẩy thân thể gã lao về phía trước trực tiếp va chạm với đoàn quân mãnh thú.

Hư ảnh bàn long màu vàng ở phía sau cũng phát ra tiếng gào rú im ắng rồi lao vào giữa đám mãnh thú.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ mạnh rung trời, vô số sóng khí hai màu vàng trắng trào lên khắp nơi, vô số toái thạch bay tứ phương, suýt nữa xé rách màn sáng phòng hộ của lôi đài.

Chỉ thấy bàn long giơ nanh múa vuốt như vào chỗ không người, liên tiếp đánh tan vô số khí lưu mãnh thú, trực tiếp đột phá từ bên trong đoàn quân mãnh thú.

Long Chiến Dã lao ra từ bên trong đoàn quân mãnh thú, không khỏi hiện lên vẻ tươi cười đắc ý trong mắt.

Nhưng một giây sau, chứng kiến một đạo thông thiên triệt địa màu đỏ vòi rồng cực lớn, lập tức ngưng kết sự vui vẻ trong mắt lại.

Ở bên trong vòi rồng màu đỏ, một thân hỏa diễm Thạch Mục, vừa thu lại trường côn, khóe miệng hơi mỉm cười, tiếp theo chống trời chỉ một cái.

Thiên Địa Vô Cực!

Chỉ thấy đạo vòi rồng đột nhiên tán loạn, vô số khí lưu màu đỏ trào lên bay về thập phương.

Ầm ầm!

Long Chiến Dã chỉ thấy mặt đất chấn động ầm ầm, ngửa đầu liền chứng kiến một cảnh như tận thế hàng lâm.

Rặc rặc!

Chỉ thấy vô số tia chớp màu trắng như là mưa rơi từ trên trên chín tầng trời cuồn cuộn hạ xuống, đem gã bao phủ vào chính giữa.

Mà dưới chân gã, đại địa cũng đột nhiên vỡ vụn, biến thành từng đoàn hỏa cầu màu đen, đánh tới gã.

Thiên Lôi cùng Địa Hỏa, tất cả đều có tốc độ của ánh sáng, dường như đem thiên địa nhuộm thành hai màu đen trắng, nhập lại thành một mảnh!

Đám người vây quanh lôi đài, ngửa đầu nhìn bầu trời như là tận thế, từng tên một đều trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc.

Đúng lúc này, màn sáng màu xanh bảo vệ lôi đài không chịu nổi gánh nặng, ầm ầm vỡ vụ, mảng lớn ánh sáng tràn ra xung quanh lôi đài.

Mọi người vây xem thấy thế, đồng loạt né tránh ra bốn phía.

Nam Cung hộ pháp ngồi xem ở trên, thân thể lập tức sáng lên một mảnh ánh sáng màu xanh, phất lên một tay, một mặt cổ kính bằng đồng xanh hình bát giác theo đó bay lên, rơi vào khoảng không của lôi đài.

Chỉ thấy một màn sáng màu xanh từ miếng đồng xanh cổ kính rơi xuống, vây bọc sàn đấu, nhẹ nhàng bao phủ đám điện quang cùng ánh lửa vừa mới thoát ra.

“Bát Xích Càn Khôn Kính, là Pháp bảo kết giới Bát Xích Càn Khôn kính.” Có người kích động hô lên.

Đúng lúc này, dị biến phát sinh!

Giữa lôi đài đột nhiên tuôn ra quang mang màu vàng từ bên trong lôi điện cùng với ngọn lửa hai màu đen trắng.

Chỉ nghe xoẹt một tiếng!

Một vòng sóng khí cường đại vô cùng tuôn ra, trùng kích màn sáng của Bát Xích Kính đến chấn động kịch liệt một hồi. Chúng đệ tử vây quanh đứng xem không khỏi hoảng hốt.

Ở bên trong màn sáng, Thạch Mục bị kim quang đánh trúng ngực, lập tức miệng phun máu tươi ngã xuống từ giữa không trung.

Đạo kim quang kia phát nổ khiến cho ánh sáng lôi hỏa hai màu đen trắng cũng dần trở nên ảm đạm. Lôi đài màu đen đã biến mất không còn gì nữa mà thay vào đó là một cái hố phủ kín toái thạch bị cháy đen.

Chỉ thấy dưới đáy hố, Thạch Mục quỳ một chân xuống đất, một tay chống Như Ý Tấn Thiết Côn, Kim Lân toàn thân bị xé rách hơn nửa, lồng ngực phập phồng bất định.

Thiên Địa Vô Cực tiêu hao chân khí quá lớn, vừa rồi lại bị kim quang đả thương, khiến cho hắn đại thương Nguyên Khí.

Bên kia, Long Chiến Dã chậm rãi bò lên từ dưới mặt đất, áo giáp màu vàng đã không chọn vẹn, trên khóe miệng còn lưu lại một vệt máu tưới, trên thân có nhiều chỗ da thịt bị cháy đen, thoạt nhìn có chút thê thảm.

Tuy rằng khí tức gã suy yếu không ít nhưng nét mặt lại là giận giữ không kiềm chế nổi, nghiến răng nói ra:

“Bức ta sử dụng thần thông bảo vệ tính mạng, không công hao phí tu vi trăm năm của ta, ta nhất định phải giết ngươi!”

Chỉ thấy kia nâng một tay lên, máu tươi đầm đìa trên tay, không biết là máu của gã hay còn là của Thạch Mục.

Thạch Mục thấy thế cả kinh trong lòng, thầm hô: “Không tốt!”

"Khặc khặc!"

Long Chiến Dã phát ra một tiếng cười quái dị, ngón tay lại vạch tới trên ngực của bản thân một hình đồ án quái dị.

“Đi!”

Thạch Mục ra sức vung một cánh tay lên, Như Ý Tấn Thiết Côn nhanh chóng bắn ra, thay đổi phương hướng liên tục bay thẳng tới chỗ Long Chiến Dã.

Long Chiến Dã thấy vậy, thay đổi bộ pháp dưới chân liên tục, miễn cưỡng né tránh được trường côn màu đen, nhưng động tác ở tay không mảy may bị ảnh hưởng hay chậm lại chút nào.

“Ngươi nhất định phải chết!”

Long Chiến Dã nói qua, miệng ngâm tụng những chú ngữ khó hiểu tối nghĩa.

Đồng thời với việc ngâm tụng chú ngữ, tay phải gã đột nhiên nâng lên đổi thành chảo chộp tới ngực của chính mình.

Nhưng ánh mắt hung lệ của gã lại nhìn về phía Thạch Mục, nhưng không thấy vẻ kinh hoàng trên mặt đối thủ.

Chỉ thấy khóe miệng Thạch Mục đội nhiên nhếch lên, tay nâng lên phía trước người, trong nội tâm mặc niệm một tiếng:

“Lớn!”

Long Chiến Dã cả kinh.

Gã vừa rồi chỉ tập trung chú ý khống chế bí thuật, đến lúc phát hiện dị động sau lưng thì đã quá muộn, muốn né tránh cũng không kịp đành vội vàng đưa hai tay ra đón đỡ.

“Phanh” một tiếng va chạm nặng nề vang lên!

Đó là chiêu "Quyện điểu tri phản" của Thạch Mục. Như Ý Tấn Thiết Côn hóa thành kích thước như một cây châm, rồi sau đó trong nháy mắt biến lớn, trực tiếp đánh vào hai tay Long Chiên Dã đang giơ trước người.