Huyền Linh Ký

Chương 408: Bách Thú Linh Hỏa




Chương 408: Bách Thú Linh Hỏa

Uỳnh!!!

Ánh lửa rực chói như mặt trời, một lực nóng kinh người truyền khắp trăm dặm, bốn phía nóng rực thiêu đốt vạn vật. Trăm dặm băng đá nhanh chóng tan rã, nước như thác đổ, hơi nước trắng xóa bao phủ phạm vi ba trăm dặm.

Chấn động qua đi, Dương Thiên bay ngược hơn năm mươi dặm, toàn thân bốc lên hỏa diễm như một ngọn đuốc sống. Lồng ngực của Dương Thiên bị mở ra một mảng lớn, nhưng thân thể của Dương Thiên nhanh chóng bị ma khí bao phủ, huyết dịch không chảy ra, da thịt nhanh chóng lành lại.

Nhưng Dương Thiên không có tâm trạng để ý đến vết thương, hắn nhanh chóng nhổ ra cây thương trong tay phải, thu vào trong nhẫn chứa vật. Sau đó ánh mắt mới nhìn vào một đoàn ma khí khổng lồ đang lơ lửng trước mặt.

Quả cầu ma khí có đường kính hơn bốn mét, quả cầu giống như vỏ bọc, vỏ bọc lại giống như bị oanh kích liên tục, lần lượt căng phồng như bị oanh tạc từ trong ra ngoài.

Dương Thiên âm thầm nói.

“Thứ này là huyền hỏa?”

Bất Diệt Chi Tâm lười biếng nói.

“Bách Thú Linh Hỏa, chỉ là loại huyền hỏa yếu ớt, có điều không thường gặp.”

Dương Thiên gật đầu, hắn biết Bách Thú Linh Hỏa nhưng chưa thật sự tiếp xúc bao giờ cả. Bất Diệt Chi Tâm cười nói.

“Ngươi nhanh một chút, ta còn muốn đi ngủ.”

Dương Thiên cũng không đáp lời, xếp bằng ngồi xuống, hai tay nhanh chóng kết ấn. Trong khi đó Bất Diệt Chi Tâm nhìn sang bên Hà Tuyết Nguyệt, cách Dương Thiên hơn ba mươi dặm. Lúc nầy Thần Tượng đã ảm đạm rất nhiều, toàn bộ quá trình bị Man Chủ cùng Hà Tuyết Nguyệt luân phiên tấn công, chật vật không chịu nổi. Võ Tà Dương dù không bị đánh trúng trực tiếp nhưng đã bị chấn động đến thất khiếu chảy máu, sắc mặt vô cùng dữ tợn.

“Tốt! Tốt! Tốt! Ta nhớ kỹ Vân Lan Vương Triều rồi.”

Nói xong, Thần Tượng rống lên một tiếng, kim quang co rút lại bao bọc lấy Võ Tà Dương, thoáng cái liền chạy xa mấy trăm dặm. Hà Tuyết Nguyệt lạnh lùng nhìn Võ Tà Dương rời đi, không có ý định ngăn cản. Tốc độ của Võ Tà Dương không thấp, mỗi giây chạy ra mười mấy dặm, chuẩn vương muốn đuổi cũng không dễ dàng.

Man Chủ nhìn sang Dương Thiên lại nhìn về phía Hà Tuyết Nguyệt, thấy Hà Tuyết Nguyệt cũng đang nhìn hắn, Man Chủ bật cười nói.

“Ha ha, giao dịch sảng khoái. Lãnh Nguyệt cô nương, lần sau gặp lại.”

Nói xong Man Chủ vạch không bay đi. Chuẩn Vương tuy rằng không thể bay được đường dài nhưng khoảng chừng vạn dặm cũng không có trở ngại lớn, chỉ là tiêu hao nhiều mà thôi. Chưa kể đến huyền phủ cảnh cũng có thể cưỡi huyền linh bay lượn trong trời đất, cũng có thể đi xa mấy vạn dặm, không lấy gì làm lạ.

Man Chủ sở dĩ rời đi nhanh như vậy, bởi vì Kim Vũ Vệ đã thoát khỏi băng phong, đang chuẩn bị “hỏi tội” hai người, lão lười vướng vào rắc rối cho nên mới rời đi nhanh như thế. Nếu không...lỡ tay làm thịt cánh tay phải của hoàng đế cũng khá là rắc rồi.

Hà Tuyết Nguyệt cũng lười nhác phản ứng mấy tên kim vũ vệ này, lập tức đóng băng mười dặm quanh Dương Thiên, đương nhiên cả ba người chưa kịp tan hết băng đá kia cũng bị đóng băng lại thêm lần nữa, chưa kịp lên tiếng bất cứ điều gì. Còn có chút tàn dư của ngũ đại môn phái, cũng không thoát khỏi số phận.

Bọn họ biệt khuất, cũng không nói nên lời.

Dương Thiên kết ấn một hồi, phun ra huyết dịch khắc họa ấn ký cùng huyền văn in vào trên lớp ma khí bao bọc hỏa diễm. Sau đó, Dương Thiên cụ hiện linh hải, linh hải tròn trịa chậm rãi xoay tròn, tốc độ xoay rất chậm, ma khí đen cùng bạch khí chậm rãi du tẩu, giống như trời xanh mây trắng thay đổi đuổi nhau.

Quà cầu bao bọc Bách Thú Linh Hỏa chậm rãi co lại, sát lại gần linh hải. Đến khi quả cầu bao bọc Bách Thú Linh Hỏa chỉ bằng một phần trăm của linh hải, sau đó triệt để đi xuyên qua màng của linh hải, đi vào bên trong.

Dương Thiên thu hồi linh hải, tinh thần ý niệm chìm vào trong linh hải, Hỗn Độn Châu khẽ chấn động một cái, ma khí tan hết, lộ ra một đóa hỏa diễm ba màu rực rỡ ở trong linh hải. Hỏa diễm cuồng bạo không ngừng thay đổi các hình dáng yêu thú khác nhau, hoặc hổ hoặc báo, lúc lại như tượng như hầu, khi lại như kình như bằng, vô cùng đa dạng. Hình ảnh yêu thú cùng màu sắc của hỏa diễm liên tục thay đổi, luân chuyển không ngừng.

Quả chính là Bách Thú Linh Hỏa.

Dương Thiên bóc tách một sợi Hỗn Độn Khí, kết hồn lực cùng hỗn độn khí thành ấn ký của mình, đánh vào Bách Thú Linh Hỏa. Không có chút khó khăn nào, một tí xíu phản kháng cũng không có liền bị Dương Thiên chưởng quản.

Quá mức thuận lợi.

Có hỗn độn châu phụ trợ, cái gì cũng thuận lợi, Dương Thiên không lấy gì làm bất ngờ. Điều chỉnh một chút, toàn bộ ma khí rút vào Trấn Ngục Đài, dùng trấn ngục lôi phạt càn quét cơ thể một lần, cuối cùng Dương Thiên mới thở phào một hơi.

Dương Thiên mở mắt, chỉ thấy Hà Tuyết Nguyệt ngồi ngay cạnh bên mình, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn mà nói.

“Ngươi bị oán niệm nguyền rủa.”

Dương Thiên trong lòng nhảy một cái, suy nghĩ một lúc không hiểu thì Hà Tuyết Nguyệt nhắc nhở.

“Bách thú linh hỏa.”

Dương Thiên trầm ngâm, hắn không hiểu nhiều về bách thú linh hỏa. Lúc này trong lòng Dương Thiên hừ lạnh nói với Bất Diệt Chi Tâm.

“Người biết việc này.”

Bất Diệt Chi Tâm ngáp một cái rồi nói.

“Chút oán niệm yếu ớt mà thôi, nàng có thể giải quyết.”

Nói xong Bất Diệt Chi Tâm lâm vào yên lặng, giống như ngủ say. Dương Thiên tức mà không làm gì được. Một hồi chửi loạn trong lòng Dương Thiên đành nói với Hà Tuyết Nguyệt.

“Ta cũng không hiểu loại hỏa diễm này.”

Hà Tuyết Nguyệt gật đầu nói.

“Ta thành huyền luân có thể giải quyết.”

Dương Thiên không khỏi hiếu kỳ.

“Nàng đã gần đột phá sao?”

“Không lâu, ta tu luyện không giống thông thường.”

Dương Thiên gật đầu, cũng không tiếp tục hỏi thêm. Bên trong ngụy giới của nàng có Lam Loan, cách tu luyện đương nhiên là khác, tu vi tiến nhanh...cũng không lạ. Dù sao người ta là cường giả ở tiên giới.

Dương Thiên định hỏi về chuyện hình chiếu nhưng Hà Tuyết Nguyệt nói rời đi cho nên cả hai bắt đầu di chuyển. Dương Thiên bị thương không nhẹ nhưng cũng không nghiêm trọng, mắt trái của hắn có chút chua xót cùng mờ mịt vì dùng Dương Âm Nhãn nhưng không có vấn đề gì, có lẽ một tháng là có thể hồi phục.

Cả hai rời đi, hướng về phía đông bắc, rời khỏi bán đảo. Về phần lí do thì Dương Thiên đã chọn trước, tiện theo kế hoạch của hắn.

Hà Tuyết Nguyệt không phản đối, nàng tạm thời còn chưa có nơi cần đến, đi với Dương Thiên cũng rất thoải mái.

Bọn họ rời đi không đến nửa giờ, ba người Kim Vũ Vệ bị đóng băng cũng phá được băng chui ra ngoài. Sắc mặt bọn hắn hết sức khó coi nhưng cũng không có cách nào. Man Chủ không trực tiếp ra tay với bọn hắn, dù có cho tiền thì Kim Vũ Vệ cũng không dám đến “hỏi tội”.

Hà Tuyết Nguyệt với Dương Thiên thì bọn hắn không nhận ra, sẽ mất chút thời gian để tra nhưng không có hi vọng lớn lắm. Đạt đến cao thủ cấp bậc này mà bọn hắn không nhận ra thì thân phận không đơn giản, cũng không dễ tìm đâu.

Thở dài một hơi, Kim Vũ Vệ lại bắt đầu chi chép báo cáo. Sự việc lần này không nhỏ, một cái bán đảo bị hủy diệt, mấy chục nghìn huyền giả bỏ mạng, mấy trăm nghìn phàm nhân bị huyết tế, ngũ đại môn phái cũng tổn thất thảm trọng, đủ để rung chuyển Vân Lan.

Chưa kể, vẫn lạc ba vị chuẩn vương.

Không sai, lão giả của Võ Lâm Quán tính một người, Chu Vô Bá tính một người, Tiết Vô Quy tính một người. Ba thế lực, phiền phức nhất là Võ Lâm Quán nhưng hiện tại không đáng ngại. Ngũ đại tông môn...không khéo lại xảy ra nội đấu.

Tiền tuyến không dễ chịu, hiện tại nội cảnh lại xảy ra rung chuyển lớn thế này. Kim Vũ Vệ đội trưởng không khỏi thở dài, sắc mặt vô cùng khó coi. Sau khi hoàn tất điều tra, ba người Kim Vũ Vệ liền chạy về hướng đông, đi theo phương hướng của ba người đã rời đi lúc trước.

Trước truy sát Huyết Giáo lập công tránh bị phạt nặng.
Lúc này ba người Kim Vũ Vệ truy đuổi Tây Môn Chiến Dã cũng không dễ chịu, phía sau bọn hắn biển máu ngập trời, sắc trời tối tăm nhưng huyết vụ nồng đặc khiến cho không gian cũng trở nên đỏ rực.

Không phải ba người đang đuổi giết Tây Môn Chiến Dã mà lúc này là ba người đang bị đuổi giết. Không có ai truy đuổi ba người mà là một làn huyết vụ, huyết vụ ngập trời bay đến đâu không gian tanh nồng đến đó.

Ba người mặc dù toàn lực bỏ chạy nhưng tuyệt nhiên không thể chạy thoát, không bao lâu liền bị huyết vụ bao phủ, giống như che mờ hết tất cả. Ba người bị nhấn chìm trong huyết vũ liền mất đi phương hướng, bốn phía không nhìn thấy được phần cuối, không gian đỏ như máu không biết đường nào thoát khỏi.

Ba người cũng không hoảng loạn, lập tức dựa lưng vào nhau, tuốt ra vũ khí đề phòng các phương.

...

p/s: Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ cho Huyền Linh Ký.

Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ.

Cùng tham gia thảo luận thêm về bộ truyện tại https://www.facebook.com/groups/huyenlinhky

quẻ tu,cực kì cẩn thận,chạy max nhanh-cẩu thả lưu|Số Hiệu 09-bao hài,dirty joke,mời lão tài xế