Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1069: Thiên Đô Phủ (2)




- Ta rời học viện, ngao du đại lục mấy chục năm, hai mươi năm đầu, vẫn ở khắp nơi bôn ba, nhưng gần hai mươi năm, ta đã sớm yên ổn, ở phía Đông đại lục Thiên Đô Phủ kinh doanh một dược các, nếu như chư vị không ngại, có thể đến Thiên Đô Phủ, chí ít nơi đó, ta còn quen thuộc một chút.

Thiên Đô Phủ?

Diệp Huyền lẩm bẩm.

- Diệp thiếu, ngươi nghe nói qua Thiên Đô Phủ?

Đám người Cát Phác Tử kinh ngạc.

Diệp Huyền gật đầu nói:

- Thiên Đô Phủ, là một thế lực hàng đầu ở phía Đông đại lục, tương tự với một thành trì, địa vực mênh mông, cường giả đông đảo, so với Mộng Cảnh Bình Nguyên phồn vinh gấp trăm lần, ở trên đại lục thuộc về thế lực nhị lưu.

Thiên Huyền đại lục, thế lực đông đảo, các thế lực lớn có phân chia rõ ràng.

Trong đó thế lực nhất lưu, là bảy đại tông môn tương tự Vô Lượng Sơn, lánh đời thế gia như Đông Lăng Hạ gia, Vô Tận Hải Hắc Long cung, Khí Thành...

Những thế lực nhất lưu này, đều có không ít Cửu Thiên Vũ Đế tọa trấn, thực lực hiển hách, uy chấn đại lục.

Thứ hai, chính là thế lực nhị lưu như Thiên Đô Phủ, cái gọi là thế lực nhị lưu, cũng vô cùng đáng sợ, cường giả như mây, uy chấn một phương, được cho là hạt nhân ở các vực.

Dưới nhị lưu, chính là thế lực tam lưu, toàn bộ Mộng Cảnh Bình Nguyên liên hợp lại, lẽ ra có thể miễn cưỡng tiến vào tam lưu, nhưng nếu như là một mình Lam Quang học viện, Huyền Cơ Tông, chỉ sợ cũng chỉ có thể xếp vào tứ ngũ lưu.

Còn mười ba quốc liên minh, vậy thì không đủ tư cách lên mặt bàn.

Ngoài ra, ở trên nhất lưu, còn có thế lực siêu nhất lưu, như Huyền Vực Thánh thành, Luyện Hồn Sư Thánh Địa Thần Đô, Luyện Dược Sư Thánh Địa Đan Tháp.

Trong đó, Thần Đô cùng Đan Tháp siêu nhiên ở bên ngoài, không phải Luyện Hồn Sư cùng Luyện Dược Sư biết đến rất ít, mà Huyền Vực là thống lĩnh đại lục, người người đều biết, bởi vậy tiếng tăm cũng to lớn nhất.

Ngoại trừ thế lực Nhân tộc, còn có Yêu tộc, Hải tộc, liền không quy Nhân tộc quản hạt, nhưng trong đó lực lượng cực kỳ cường đại.

Mà Thiên Đô Phủ làm thế lực nhị lưu, ở trong nhân tộc, đã thuộc về cấp độ bá chủ một phương.

Diệp Huyền đem các thế lực lớn trong lúc đó giải thích thoáng một hồi, sau đó nói:

- Thiên Đô Phủ này, ở vào Đông Vực đại lục, cách Vô Lượng Sơn khá xa xôi, nếu chúng ta đi tới đó, coi như là lấy thế lực cùng tình báo của Vô Lượng Sơn, trong thời gian ngắn cũng không cách nào thăm dò.

- Còn nữa, dù cho Vô Lượng Sơn biết chúng ta đi Thiên Đô Phủ, làm thế lực nhị lưu, Vô Lượng Sơn cũng không dám đối xử như Mộng Cảnh Bình Nguyên, công nhiên tiến hành nhúng tay.

- Mấu chốt nhất chính là...

Diệp Huyền ngưng giọng nói:

- Thiên Đô Phủ ở Đông Vực, phụ cận nắm giữ một đường nối tiến vào Huyền Vực, ở nơi này, chúng ta có hi vọng càng lớn hơn, có thể hỏi thăm được tin tức của Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng.

- Hơn nữa, thế lực nhị lưu, tài nguyên phong phú, các ngươi được cơ hội đột phá, cũng sẽ nhiều hơn ở Mộng Cảnh Bình Nguyên.

Diệp Huyền giảng giải xong, mọi người đều nín hơi.

Ngay cả Tô Tú Nhất cũng trợn mắt ngoác mồm.

Hắn ngạc nhiên phát hiện, tuy hắn ở Thiên Đô Phủ sinh hoạt hơn hai mươi năm, nhưng hiểu rõ Thiên Đô Phủ cùng thế cuộc đại lục, lại còn không sánh được Diệp Huyền.

- Đã như vậy, vậy chúng ta liền đi Thiên Đô Phủ, một bên tu luyện, một bên hỏi thăm tin tức của Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng.

Cát Phác Tử cùng mọi người liếc mắt nhìn nhau, nhất thời quyết định, ánh mắt kiên định.

Bây giờ học viện luân hãm, rơi vào tay Vô Lượng Sơn, lấy thực lực của bọn họ căn bản đoạt không lại, kế trước mắt, chỉ có tìm được Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng, mới có thể thu được một tia hi vọng.

Hơn nữa mọi người cũng rất muốn biết, Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng đến tột cùng có ngã xuống hay không.

Tin tức này, lại như một cây gai, kẹt ở trong lòng mọi người, để mọi người ăn ngủ không yên.

Có điều đám người Cát Phác Tử rất nhanh liền phát hiện vấn đề, bọn họ là quyết định đi tới Thiên Đô Phủ, nhưng các học viên theo bọn họ đồng thời lưu vong đi ra, lại trở thành một vấn đề làm người đau đầu.

Những học viên này, đến từ các nơi của Mộng Cảnh Bình Nguyên, bọn hắn không cách nào thay mỗi người đều làm ra quyết định.

Cuối cùng, Cát Phác Tử quyết định nói ra một ít tin tức, để mỗi người tự chủ quyết định.

Khiến Cát Phác Tử không nghĩ tới chính là, tuy có không ít học viên rời đi, nhưng cũng có bộ phận học viên, dĩ nhiên đồng ý theo bọn hắn.

- Các ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, chúng ta lần này đi, sẽ đến một nơi vô cùng xa xôi, tiền đồ phiêu miểu, cũng không ai biết sẽ phát sinh cái gì, thậm chí có thể, cả đời không về được.

Cát Phác Tử nghiêm nghị nói, chăm chú nhắc nhở.

- Cát viện phó, chúng ta đã suy nghĩ kỹ càng.

- Đúng, đại lục mênh mông, Mộng Cảnh Bình Nguyên chỉ là địa phương hẻo lánh, không đi ra, sẽ vĩnh viễn không biết bầu trời lớn như thế nào.

Để Cát Phác Tử không nghĩ tới chính là, kiên định nhất, lại là đám người Thiên Luân.

Lần này Mộng Cảnh Bình Nguyên đại loạn, dành cho bọn họ chấn động vô cùng lớn, đặc biệt là Diệp Huyền.

Ở trong ban ngày chiến đấu, Diệp Huyền là đệ tử mới nhập học hơn một năm, dĩ nhiên ngăn cơn sóng dữ, đẩy lùi hai đại Vũ Hoàng, mà bọn họ những đệ tử nội viện lâu năm, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn, không giúp đỡ được gì, trong lòng đều không cam lòng.

Chỉ có tiến vào bầu trời càng bao la hơn, bọn họ mới cảm giác mình, nắm giữ khả năng đuổi theo đối phương.

Cuối cùng, khoảng chừng có gần hai mươi đệ tử, đồng ý tuỳ tùng đám người Cát Phác Tử, những người khác, thì lại muốn trở lại gia tộc của mình.

Trong gần hai mươi người, Thiên Luân, Cổ Thanh Huyền, Hoa Tú Hồng thình lình ở bên trong, ngoài ra, Đông Phương Tử Ti, Vân Ngạo Tuyết, Hạ Thất Tịch, La Thành, Trương Liệt, Lâm Nguyên tự nhiên cũng sẽ ở lại.

Liên hợp đạo sư còn lại, toàn bộ đội ngũ, tổng cộng có hơn ba mươi người.

Thương nghị qua đi, Đông Phương Tử Ti mặt lộ vẻ lo lắng đi tới trước người Diệp Huyền, nói:

- Huyền Diệp, đám người phụ thân ta sẽ có chuyện gì hay không?

Diệp Huyền khẽ cau mày nói:

- Không phải là không có khả năng này.

Lấy tính cách của Thiên Dịch lão nhân, một khi không tìm được Lam Quang học viện, tất nhiên sẽ nắm các thế lực khác trút giận.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Như vậy, ngươi truyền tin tức đi, xem phụ thân ngươi có nguyện ý theo chúng ta hay không, nếu như đồng ý, nửa tháng sau, chúng ta tìm địa điểm hội hợp.

- Được.