Huyền Thiên

Chương 278: Nơi mềm mại nhất, thánh khiết nhất





Trong một năm Dương Thiên Lôi bế quan ở Huyền Hoàng Kỳ, là hơn ba trăm thời gian, mặc dù lúc này hắn chỉ là Tiên Thiên cấp bốn, nhưng Trương Tử Hàm tuyệt đối không cho rằng Dương Thiên Lôi chỉ mạnh mẽ hơn so mình một chút. Hắn có sức khoẻ và tốc độ tu luyện khác thường, sao có khả năng mất thời gian ba trăm năm chỉ không hơn kém mình bao nhiêu cho được?

Trương Tử Hàm còn nhớ kỹ, khi bản thân vừa mới xuất quan đã thăng cấp đến Tiên Thiên cấp bốn, Dương Thiên Lôi chỉ mới có tu vi Tiên Thiên cấp một, lại có thể làm mình không thể tấn công được, mà hắn lại giống như đang chơi đùa. Cách một năm, hắn tu luyện ròng rã trong Huyền Hoàng Kỳ hơn ba trăm năm, sẽ thăng cấp đến trình độ nào?

Trương Tử Hàm chỉ có thể dùng từ thâm sâu khôn lường để hình dung. Bởi vì cho dù nàng là người hiểu rõ Dương Thiên Lôi nhất, những lần nào Dương Thiên Lôi cũng có thể khiến nàng cảm thấy kinh ngạc, càng không nói tới đám người Vân Dạo.

- Rầm rầm ầm

Mười tiếng nổ vang lên gần như cùng luc. Trong nháy mắt, mười con Địa Ma cấp bốn liền bị tiêu diệt. Nhưng cùng lúc đó, Vân Dao, Trương Tử Hàm cùng mấy người đệ tử, lại thấy được một màn khiếp sợ hơn nữa.

Dương Thiên Lôi Từ trên trời rơi xuống, toàn thân đột nhiên tản mát ra một vòng hào quang màu vàng, mà nắm đấm của hắn lại hoàn toàn biến thành màu vàng, đột nhiên phát ra một quyền mạnh mẽ sắc bén.

Đó chính là Kim Cương quyền

Nhưng chỉ như vậy, mọi người sẽ tuyệt đối không kinh ngạc như thế. Trong khi Dương Thiên Lôi phát ra một quyền, đồng thời nắm tay ngưng tụ thành kim quang cũng điên cuồng xoay tròn, trong nháy mắt bắn vào vào đầu con Địa Ma cấp năm. Ngay cơ thể hắn cũng theo nắm tay xoay tròn với tốc độ kinh người.

- Ầm.

Một tiếng nổ, cái đầu lớn dũng mãnh của Địa Ma cấp năm, không có bất kỳ cái gì che chắn, trực tiếp bị xuyên thủng. Sau đó, do bị năng lượng của Dương Thiên Lôi điên cuồng phát ra, trực tiếp nổ tung thành tro bụi.

Giết chết một con Địa Ma Hậu cấp năm xong, Dương Thiên Lôi hét lớn một tiếng, thân hình lại bỗng nhiên bắn lên, dường như hổ lọt vào giữa đàn sơn dương, thế mạnh như chẻ tre, ngắn ngủi trong mấy phút đồng hồ, giết chết toàn bộ những con Địa Ma cấp năm. Truyện Sắc Hiệp

Vân Dao ngơ ngác điều khiển kiếm quang, dừng lại nhìn Dương Thiên Lôi. Mãi đến lúc này, nàng mới thực sự hiểu rõ, vì sao Dương Thiên Lôi trước giờ vẫn không chịu ra tay. Đầu của Địa Ma cấp năm trong tay hắn cũng nát vụn như một quả dưa hấu. Dựa vào cái gì mà ngươi bảo hắn đi giết Tiên Thiên cấp bốn?

Khi Dương Thiên Lôi điên cuồng trở lại bên cạnh Tử Hàm muội muội, ánh mắt mấy người đệ tử của Vân Dao nhìn về phía Dương Thiên Lôi tràn ngập kinh ngạc và ngưỡng mộ. Nhất là thấy hắn tươi cười bỉ ổi cùng với khuôn mặt đẹp trai đến mức trời đất không dung, càng làm cho tâm hồn thiếu nữ run rẩy, mong muốn thế chỗ của Trương Tử Hàm, lấy thân báo đáp.

...

Trong nháy mắt, mọi người đã ở trong Ma Vực được mười ngày.

Bởi vì âm sát khí nhập vào, mặc dù Dương Thiên Lôi không hề có cảm giác, nhưng các đệ tử khác đã mơ hồ có dấu hiệu không thể chống đỡ nổi. Tình trạng của Trương Tử Hàm thì tốt hơn một chút, cũng không có thấy bất kỳ cảm giác khó chịu nào.

Nếu như Dương Thiên Lôi không ở đó, hiển nhiên Vân Dao phải dẫn mọi người cùng nhau rời đi. Nhưng Vân Dao đã hiểu được sức mạnh thực sự của Dương Thiên Lôi, để Trương Tử Hàm có thể đạt đến cực hạn, liền dặn Dương Thiên Lôi tạm thời ở lại bảo vệ Trương Tử Hàm. Nàng đưa mấy người đệ tử đến Thiên Châu Thành trước, rồi sẽ quay lại sau.

Tất nhiên, quyết định này là điều mà Dương Thiên Lôi cầu còn không được, giơ hai tay tán thành, vỗ ngực cam đoan sẽ không để xảy ra bất kỳ chuyện gì.

Đương nhiên, Trương Tử Hàm cũng không có ý kiến gì.

Vân Dao lại dặn dò một hồi, nói hai người cứ ở trong mấy trăm dặm gần đây chờ nàng trở lại, sau đó khởi động kiếm quang, mang theo mấy người đệ tử tiến về phía cổng ra vào của Ma Vực.

Vân Dao vừa mới biến mất, Dương Thiên Lôi liền hưng phấn mà kêu lên một tiếng. Chỉ là, hắn còn chưa kịp chạy qua, Trương Tử Hàm dường như đã sớm đoán được ý đồ của hắn, đã nhanh như chớp chạy đi.

- Ta x... Cái này cũng có thể nghĩ được?

Dương Thiên Lôi cũng không nói gì, thân hình nhoáng lên liền đuổi theo về phía Trương Tử Hàm:

- Thân ái, ngoan ngoãn đưa tay chịu trói đi, bằng không sau này khi ta mà bắt được, sẽ bắt nàng phải hầu hạ gấp bội.

- Mơ tưởng.

Trương Tử Hàm nũng nịu nói, thân hình lại chút nào liên tục. Khuynh quốc khuynh thành dung nhan, từ lâu đỏ bừng như nước thủy triều, một viên phương tâm cũng tràn ngập vui sướng và thấp thỏm.

Khi Vân Dao đưa ra đề nghị này, nàng đã biết, Dương Thiên Lôi bỉ ổi, vô sỉ như vậy tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. Trong lòng nàng cũng có chút chờ mong và vui mừng, nhưng thiếu nữ vốn rụt rè, lại khiến nàng có chút sợ hãi và thấp thỏm. Loại cảm giác này thật sự là kỳ diệu. Tuy rằng biết rõ trốn cũng khống thoát khỏi ma chưởng của Dương Thiên Lôi, nhưng vẫn liều mạng dùng toàn lực chạy trốn.

- Ta tới đây.

Dương Thiên Lôi hét lớn một tiếng, bỗng nhiên tăng tốc độ. Chỉ một lát liền đuổi sát tới sau lưng Trương Tử Hàm, móng vuốt bỉ ôi, rất vô sỉ trực tiếp chộp vào bờ mông Trương Tử Hàm. Nhất thời, bắp chân rất tròn đầy co dãn khiến Dương Thiên Lôi có cảm giác đắc ý, nhưng lại làm Trương Tử Hàm như bị điện giật, phát ra một tiếng thét chói tai, thân hình lại chợt tăng tốc.

- Ta lại tới nữa rồi.

Dương Thiên Lôi lại kêu lên. Trương Tử Hàm vừa mới nghe hắn nói vậy, kinh sợ đưa hai tay ra sau lưng che bờ mông của chính mình, đồng thời khua loạn. Nhưng lần này Dương Thiên Lôi lại không sờ vào mông của nàng, mà là trực tiếp kéo Trương Tử Hàm, ôm nàng vào trong lòng. Hai người liền lăn tròn trên mặt đất, lăn hết mấy chục thước, cuối cùng mới ngừng lại.

Dương Thiên Lôi ở trên, Trương Tử Hàm ở phía dưới.

Dương Thiên Lôi thân thiết đè trên cơ thể mềm mại của Trương Tử Hàm, yên lặng nhìn kia khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ e thẹn, trong lòng chợt cảm thấy dao động.

Mấy sợi tóc của Trương Tử Hàm rối tung nằm lung tung trên khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành. Trương Tử Hàm vẫn e thẹn, nhắm mắt lại, quay mặt sang một bên, không dám nhìn Dương Thiên Lôi. Lúc này, nàng đã thôi giãy dụa, bộ ngực giống như con cừu nhỏ, cao vót, bởi vì kích động, e thẹn, theo hơi thở kịch liệt của nàng, mà phập phồng dựng lên.

Thân thể Dương Thiên Lôi hầu như dán chặt trên người Trương Tử Hàm. Sau hơn hai phút ngơ ngác nhìn, Dương Thiên Lôi bỗng nhiên giơ hai tay lên, dùng khuỷu tay chống trên mặt đất, hai bàn tay thì nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt Trương Tử Hàm, chậm rãi sửa sang lại mấy sợi tóc.