Huyền Thiên

Chương 281: Lần đầu tiên (hạ)





Nhưng Dương Thiên Lôi vẫn kiên trì với một tia lý trí cuối cùng, hắn muốn hoàn toàn hòa tan cùng với Tử Hàm muội muội thân ái!

Không hề dừng lại, Dương Thiên Lôi vừa hôn lên từng tấc da thịt trên cơ thể Trương Tử Hàm, vừa nhẹ nhàng cởi quần áo dán trên người Trương Tử Hàm. Hai tay Dương Thiên Lôi cũng hoạt động phía trên chân ngọc trắng như tuyết của Trương Tử Hàm.

Khi tay hắn bỗng nhiên tiến tới gần vùng tam giác thần bí nhất, Trương Tử Hàm bỗng nhiên kẹp chặt hai chân, cứng rắn kẹp lấy tay của Dương Thiên Lôi, trước phòng tuyến cuối cùng của Trương Tử Hàm, Dương Thiên Lôi cảm nhận được một dòng nước ấm.

Dương Thiên Lôi cũng không tiến công mạnh mẽ. Giờ phút này, hắn bỗng đứng lên, chưa tới nửa giây, nhuyễn giáp và y phục toàn thân của hắn đã rơi ra, trực tiếp biến thành hoàn toàn tràn trụi!

Khi thân thể hắn hoàn toàn trần trụi, chân chân chính chính phủ phục trên người Trương Tử Hàm, hai người cùng phát ra một tiếng rên rỉ tràn ngập kiều diễm.

Trong nháy mắt, Dương Thiên Lôi đã qua được phòng tuyến cuối cùng của Trương Tử Hàm, hai người chân chân chính chính trần trụi đứng đối diện nhau.

- Thiên Lôi!

Trương Tử Hàm kêu một tiếng đầy mê hoặc, hai tay gắt gao ôm lấy Dương Thiên Lôi. Loại này cảm giác thực sự bức bách này, khiến trong lòng hai người tràn ngập tình yêu và ham muốn. Hai tay Trương Tử Hàm đặt lên tấm lưng dày rộng của Dương Thiên Lôi, dường như muốn kéo thân thể Dương Thiên Lôi lại gần thân thể của mình.

Mà Dương Thiên Lôi thì cảm thụ được bộ ngực mềm mại của nàng đang ép chặt trước ngực hắn. Hai tay của hắn cố ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Trương Tử Hàm, dần dần trượt đến bắp chân bỗng nhiên mở ra. Thân hình Dương Thiên Lôi khẽ động, lửa nóng dưới hạ thân của hắn chân chân chính chính đặt vào giữa hai chân Trương Tử Hàm. Đúng lúc này, Dương Thiên Lôi bỗng nhiên rời khỏi hai chân Trương Tử Hàm.

Cố nén dục vọng muốn tới thẳng động Hoàng Long, Dương Thiên Lôi cực kỳ ôn nhu, cẩn dè dặt, áp sát từng chút một về phía cấm địa của Trương Tử Hàm.

Mỗi lần Dương Thiên Lôi tiến tới một chút, thân thể Trương Tử Hàm lại run lên, hàng mi tinh tế hơi nhăn lại. lúc này, Dương Thiên Lôi sẽ không dừng lại như lần trước, hôn, vuốt ve lên cơ thể nóng bỏng, mềm mại của Trương Tử Hàm. Khi hai hàng lông mày của Trương Tử Hàm giãn ra, Dương Thiên Lôi sẽ lại đi tới.

Cuối cùng, khi Dương Thiên Lôi cảm nhận được một lớp chắn, hắn biết, nếu tiến thêm một bước, Tử Hàm muội muội thân ái sẽ chân chính trở thành nữ nhân của hắn, nữ nhân đầu tiên!

- Đau.

Trương Tử Hàm đang tràn ngập mê ly bỗng nhiên nói, nàng ôm chặt lấy Dương Thiên Lôi, dường như sợ Dương Thiên Lôi sẽ tiến thêm. Nước mắt trong suốt, tự nhiên chảy ra từ đôi mắt tuyệt mỹ của nàng. Không phải là nước mắt ủy khuất, không phải khổ sở, là đau đớn cùng vui vẻ hạnh phúc, là sự thành kính và sợ hãi đối với trái cấm thần thánh. Nước mắt trong suốt tự nhiên vì vậy mà rơi ra.

Từ lâu, lửa nóng trong đan điền của Dương Thiên Lôi thiêu đốt tới cực hạn rồi. Hắn cảm giác dường như toàn thân mình đều bị thiêu đốt, nhất là dưới thân, loại cảm giác bị vây chặt, dịch thể tràn ngập ấm áp, khiến hắn thực sự không nhịn được muốn lập tức đi tới...

Nhưng hắn biết, đây là lần đầu tiên. Bất luận như thế nào, hắn cũng không thể để Trương Tử Hàm bị bất kỳ thương tổn gì, càng không thể lưu lại bất kỳ bóng ma thống khổ nào.

Đây là kinh nghiệm. Hắn chưa từng có kinh nghiệm thực tế, kinh nghiệm của người thường, nhưng sau này, hắn cũng phải tuân thủ theo theo kinh nghiệm. Bất kỳ năng lực gì, bất kỳ tu vi gì, giờ khắc này tuyệt đối không thể hiện ra, bằng không, chính là đã không tôn trọng trái cấm thần thánh!

Thân thể hai người quấn chặt với nhau, Dương Thiên Lôi ôn nhu hôn lên đôi mắt của Trương Tử Hàm, nơi vẫn rớt một giọt nước mắt trong suốt.

Khi Dương Thiên Lôi hôn và vuốt ve, thống khổ trên mặt Trương Tử Hàm dần dần rút đi, thân thể đang căng cứng, cũng dần dần thả lỏng.

Dịch thể ấm áp, trong suy nghĩ của Dương Thiên Lôi tràn ngập yêu thương ôn nhu mà vuốt ve, lại chảy ra. Đọc Truyện Kiếm Hiệp

Dương Thiên Lôi cảm thụ được sự ấm áp, bao chặt, biết thời cơ đã chín muồi!

Hắn không nhịn được nữa, bỗng nhiên phát ra một tiếng rên rỉ trầm thấp, rất nguyên thủy, mãnh mẽ cong lưng bỗng nhiên tiến về phía trước!

- A

Trương Tử Hàm phát ra một tiếng thét chói tai kinh tâm động phách, thân thể mềm mại bỗng nhiên ôm chặt lấy Dương Thiên Lôi. Mười ngón tay bấu chặt trên lưng Dương Thiên Lôi để lại dấu tay rõ ràng...

Trong nháy mắt, đi qua lớp lá chắn mỏng, Dương Thiên Lôi cảm thấy một cảm giác sáng khoái chưa từng thể nghiệm qua. Ngay lập tức, hắn liền cảm thấy một cảm giác ấm áp đè ép vây chặt, khiến hắn có cảm giác muốn đầu hàng nộp vũ khí!

Cố nén kích thích kịch liệt, Dương Thiên Lôi ôm chặt lấy tấm lưng mảnh khảnh mịn màng không có chút sẹo nào của Trương Tử Hàm bởi vì đau đớn mà cong lại, hai bầu ngực no đủ, tròn lẳn, vững chắc càng phát ra vẻ quyến rũ động lòng người, hai nụ hoa càng no đủ mà đứng lên.

Qua nửa phút sau, Dương Thiên Lôi bắt đầu nhẹ nhàng, chậm rãi, từng chút một chút mà chuyển động tấm lưng... Mỗi lần chuyển động, hai người liền nhịn không được mà phát ra tiếng rên rỉ say lòng người. Dần dần, đau đớn ban đầu trong cơ thể Trương Tử Hàm chậm rãi giảm đi để lại một loại cảm giác toàn thân như muốn bay lên trời cao.

Dương Thiên Lôi vẫn ôn nhu, chậm rãi qua lại chạy nước, đưa ý nghĩ yêu thương che chở của hắn truyền sang Trương Tử Hàm.

Dần dần, Trương Tử Hàm bắt đầu vặn vẹo đón ý phối hợp với Dương Thiên Lôi.

Sự ôn nhu lúc đầu dần dần biến thành cuồng dã. Dương Thiên Lôi như ngựa hoang thoát cương, bắt đầu rồi tùy ý mà rong ruổi!

Trong khoảng khắc ngắn, trong động đầy vẻ xuân sắc, vô cùng kiều diễm!

Trương Tử Hàm cũng hoàn toàn bỏ lại sự rụt rè, quên rụt rè mà cảm thụ sự cường tráng uy mãnh của Dương Thiên Lôi, cảm thụ được Dương Thiên Lôi dường như đã đưa nàng tới cửu trọng thiên, nàng chìm đắm trong cảm giác chưa bao giờ được thể nghiệm qua, thân thể mềm mại dường như muốn co giật, điên cuồng mà đón ý phối hợp với Dương Thiên Lôi.

"Ba ba ba..."

Một tiếng lại tiếp một tiếng kiều diễm rên rỉ phát ra. Cùng sự chuyển động uyển chuyển lúc cao lúc thấp của thân thể Trương Tử Hàm, tâm thần Dương Thiên Lôi đạt được cảnh giới cô đọng trước nay chưa có!

Tâm hồn và thể xác chân chính giao hòa!

Linh hồn và thể xác của hai người hoàn toàn giao hòa, tuy hai mà một! Một suy nghĩ nồng đậm yêu thương, từ sâu trong tâm linh hai người bất tri bất giác mà phát ra. Bất luận là Dương Thiên Lôi, hay Trương Tử Hàm, thân thể, máu, thậm chí từng tế bào trong thân thể họ đều hoàn toàn bốc cháy. Tự nhiên, trong nháy mắt tinh, khí, thần của hai người chân chân chính chính đạt được sự hợp nhất!