Huyết Sắc - Ngôn Tình

Chương 12




"An Vy...anh xin lỗi. Nhưng anh yêu em là thật. Anh không quan tâm quá khứ của em, không quan tâm em yêu Lâm Dương, cũng không quan tâm em sẽ yêu anh hay không. Chỉ là...để anh ở bên cạnh em thôi...được không?" Anh không kiểm soát được mình mà ôm chầm lấy cô. Anh không muốn cô đi, anh muốn ở bên cô. Nhưng anh lại không hề để ý rằng...có một người con trai vẫn đang đứng ngay gần đó.

Nhìn từ xa hắn đã thấy cô và anh. Hắn không quản ngại vết thương vẫn chưa lành mà về xem cô thế nào. Vậy mà cô lại âu yếm người khác trước mặt hắn.

"Mạc An Vy! Xem ra cô rất thiếu đàn ông nhỉ?" Hắn tức giận đi tới chỗ cô rồi nói. Hắn kéo cô ra, ánh mắt thù hận của hắn vẫn đang nhìn cô.

"Em...em không có...lúc đó...chỉ là..." Cô không biết phải giải thích với hắn như thế nào nữa. Lúc đó anh đột nhiên ôm cô, cô không phản ứng kịp.

"Lâm Dương, là tôi quá kích động. Không liên quan tới An Vy" Mộc Dương lên tiếng. Anh không muốn hắn vì hiểu lầm cô mà lại hành hạ cô nữa.

"An Vy? Nghe thật là "thân thiết" nhỉ?" Hắn liếc đôi mắt đỏ của mình nhìn cô. Cô nhìn vậy mà sợ hãi không thôi...cô nhớ đến cái ngày mà Lệ Hảo...

"Lâm Dương...không phải như anh nghĩ đâu...thật ra...lúc đó..." Cô nói ấp úng. Cô muốn giải thích cho hắn mà...tại sao hắn không chịu nghe chứ?

"Cái đôi cẩu nam nữ mấy người còn nói hiểu lầm được sao?" Hắn tức giận nói. Hắn không tin cô, một chữ cũng không tin. Hắn chỉ tin những gì hắn nhìn thấy.

"Tôi không muốn nghe mấy người giảo biện nữa. Tôi đã nhìn thấy tất cả rồi"

"Nếu như nói gì cậu cũng không tin thì không cần giải thích nữa. Cậu muốn nghĩ như thế nào thì cứ như vậy đi" Mộc Dương nắm tay An Vy lại. Điều này càng làm hắn thêm tức giận. Hắn hận không thể giết anh ngay bây giờ. Cô nhìn thấy hắn như vậy cũng nhanh chóng bỏ tay của anh ra.

"Mộc...Mộc Dương...bỏ ra..."

"Khốn kiếp!!" Hắn không kiểm soát nổi mà đấm vào mặt Mộc Dương. Khoé môi của anh dường như chảy đang chảy máu. Anh lau vết máu đi rồi đánh lại Lâm Dương.

"Anh nghĩ với cái võ mèo cào của anh có thể đánh lại tôi?" Bình thường thì Mộc Dương không thể chạm nổi vào sợi tóc của Lâm Dương nhưng hôm nay vì hắn vẫn đang bị thương, Mộc Dương đương nhiên sẽ có lợi thế hơn.

"Đó là trước đây"

Cô nhìn thấy hai người vẫn đang đánh nhau như vậy liền hốt hoảng bảo người hầu đang chăm sóc vườn gọi Kỳ lão gia đến.

Cô chạy ra can ngăn thì hai người cũng không để ý dường như họ càng đánh mạnh hơn. Nhưng...tại sao áo của Lâm Dương...lại có một vệt đỏ loang ra như vậy?

Cô đột nhiên nhớ ra. Là vết thương đã để lại lúc hắn đỡ đạn cho cô. Mới hơn một tháng thôi...nhưng hắn là ma cà rồng mà...lẽ ra phải hồi phục rồi chứ?

"Hai người đủ rồi!! Dừng lại đi!!" Cô đột nhiên hét lên làm cả hai ngừng lại.

"Mạc An Vy!! Cô nghĩ mình là cái thá gì mà xen vào chuyện của tôi? Khôn hồn thì cút đi" Hắn đi tới nắm chặt lấy cổ tay cô nói.

"Anh..." Cho dù anh có coi thường cô đến mức nào thì cô vẫn là vợ anh mà... Anh không thể tôn trọng cô một chút sao?

"Cô nên về với ông bố già của tôi rồi đấy" Hắn bỏ tay cô ra

"Hai đứa...đủ chưa vậy?" Kỳ lão gia đi đến.

"Mộc Dương, An Vy là em dâu của con đấy. Con có thể đừng làm như vậy được không?" Mộc Dương yêu An Vy. Điều này ông biết chứ. Nhưng cô đã chọn làm vợ của hắn thì ông phải tôn trọng quyết định của cô.

"Ba...ba xem Lâm Dương có xem An Vy là vợ không?" Nếu như Lâm Dương và An Vy có thể sống hạnh phúc như những cặp vợ chồng khác thì có lẽ anh sẽ không làm như vậy. Nhưng Lâm Dương hoàn toàn không coi cô là vợ hắn. Cho dù là làm người thứ ba thì anh cũng phải ở bên cô.

"Mộc Dương, ba biết, chuyện này tất cả đều có lỗi với con. Nhưng đây là lựa chọn của An Vy. Nếu con thương nó, hãy thành toàn cho nó đi." Ông nhìn cô nói. Nếu như cô gả cho Mộc Dương thì có lẽ sẽ tốt hơn...nhưng cô lại không yêu anh...

"Mấy người diễn kịch đủ chưa?" Lâm Dương dường như không kiêng nể gì mà nói. Tính cách hắn vẫn ngang ngược như vậy.

"Mạc An Vy! Đừng tưởng mấy trò diễn tuồng của cô là có thể lừa được tôi. Cô nên nhớ, tôi vĩnh viễn không yêu cô" Hắn quay sang nhìn cô nói.

"Đến cả thích cũng không sao?" Cô chán nản cúi đầu xuống nói lí nhí, dường như chỉ có hắn nghe được.

"Biết rồi còn hỏi" Hắn chỉ để lại một câu nói lạnh lùng rồi đi.

Đúng rồi...cô ngu ngốc đến như vậy đấy...cô biết rõ câu trả lời của hắn vậy mà cứ hỏi làm gì chứ? Nó chỉ khiến cô càng thêm đau thôi chứ giúp ích được gì?

"An Vy...ba nhất định sẽ khuyên nó mà. Con đừng buồn, nó chỉ là bị ả Lạc Tuyết đó mê hoặc nhất thời thôi." Ông thật sự là hết cách với hắn rồi. Cho dù có nói cả trăm lần hắn cũng không nghe. Nhưng đến khi ông nói muốn để cô ly hôn với hắn thì hắn nhất quyết không chịu đồng ý. Rốt cuộc là hắn muốn sao mới vừa lòng đây chứ?

"Ba...con muốn chuyển về biệt thự"

"An Vy... Em đã suýt mất mạng ở đó rồi đấy. Em còn muốn về cái địa ngục đó sao?" Mộc Dương thật sự không hiểu nổi. Hắn có gì tốt chứ? Tại sao hắn hành hạ cô như vậy mà cô vẫn không buông được sao?

"Mộc Dương! Anh đừng nói như vậy nữa được không!? Em không muốn chúng ta luôn bị đồn thổi ngoại tình này nọ nữa. Anh buông tha cho em đi. Nếu lần sau anh đến nói chuyện với em vẫn là mấy chuyện này thì đừng gặp em nữa" Cô không muốn nhìn thấy anh chút nào nữa. Cô đi vào phòng sắp xếp đồ để về biệt thự.

————————

"Cô còn có gan quay lại đây sao? " Hắn vẫn đang nhìn vào ly rượu vang trên tay nói.

"Em...em là vợ của anh mà..."

"Im mồm!! Đừng nói cô là vợ của tôi nữa. Nó khiến cho cái danh Kỳ phu nhân bị vấy bẩn...cô biết không?" Hắn tức giận ném ly rượu vang xuống đất. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt sợ hãi của cô.

"Bây giờ...muốn vết thương ở chỗ nào nữa?"