Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em

Chương 2: 2: Người Đàn Ông Ngồi Trước Camera





Cậu không nhịn được đưa tay lại kéo cao cổ áo khoác dạ có phần mỏng manh so với thời tiết ở nơi này một chút.

Trong lúc vô tình hay cố ý cậu lại đưa mắt nhìn lên khung cửa sổ bị những cành sồi vươn ra tạo thành những cái bóng lờ mờ cổ quái mới nãy.

Nhưng Kỷ Dụ nhanh chóng hạ xuống rèn mi dày như cánh bướm của mình, cũng đồng thời che đi chút chờ mong nôn nóng khó hiểu được ẩn giấu thật sâu, nhanh nhẹn theo chân đám người bước vào đại sảnh của ngôi biệt thự.
"Phù..."
Không khí ấm áp bên trong gần như ngay lập tức khiến cho Kỷ Dụ phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
"Xin lỗi đã để mọi người đợi ở bên ngoài lâu như vậy."
Không biết có phải Matteo nhìn thấy biểu tình này của cậu hay không mà ông ta thân sĩ hướng bọn họ tạ lỗi.

Sau đó cũng không đợi họ có phản ứng ông ta đã đưa tay, không có vì họ chỉ là người đến quét dọn mà thất lễ, ngược lại rất lịch sự mời họ đến nhà ăn.
"Mời mọi người ngồi, sau đó tôi sẽ phổ biến công việc hôm nay của các vị trong biệt thự."
Giữa nhà ăn có một cái bàn dài bằng gỗ sồi bày trí theo phong cách châu Âu, đơn giản lại sang trọng.

Nó dài đến nổi đủ sức chứa hai ba mươi người ngồi đối diện nhau.

Mọi người đều rất biết điều xếp thành hai hàng ngồi dọc ở một bên của cái bàn, cách chủ vị gần nhất chứ không có bạ đâu ngồi đấy.

Sau đó Matteo đẩy ra một chiếc xe, bên trên có trà sữa nóng và bánh ngọt, mỗi người một phần đặt trước mặt họ rồi mới ngồi vào chủ vị.

"Mọi người cứ tự nhiên.

Đứng bên ngoài lâu như vậy vẫn nên uống tách trà sữa cho nóng người rồi mới có sức làm việc được."
Tuy đây chỉ là hình thức nhưng ông vừa nói xong Kỷ Dụ đã buông một câu "xin phép" rồi cẩn thận bưng tách hồng trà sữa lên nhấp một ngụm.

Dù cậu không thể hiện một cách sổ sàng nhưng đôi mắt khẽ nheo lại vẫn là bán đứng tâm tình của cậu.

Giống cậu cũng có một số người hưởng ứng theo nhưng đa số là dùng ánh mắt khinh thường nhìn cậu, bản thân họ lại đoan chính như đang ngồi trên bàn tiệc của hoàng gia.

Kỷ Dụ không phải không thấy nhưng cậu lựa chọn bỏ qua.

Cậu chỉ là có chút khó hiểu, họ cao lãnh như vậy sao lại chọn đi đến đây làm lao công.

Nhớ đến biểu hiện của Elio, cậu rất nhanh đem nghi vấn này buông xuống.
Có khi họ chỉ vì tiền công to...
Bỗng nhiên lúc này cậu lại lần nữa cảm thấy bản thân như bị người rình xem.

Nhưng đợi cậu nhìn qua lại chỉ nhìn thấy một bức tranh vẽ một ngọn đồi với rừng cây lá kim phủ tuyết trắng xóa.

Nếu nó là một bức tranh vẽ người cậu còn sẽ cho rằng người trong tranh đang nhìn cậu.

Nhưng chưa đợi đợi cậu nghĩ thêm cảm giác của cậu đã bị sức nóng trên đầu ngón tay cho kéo trở về mà theo phản xạ rời tay khỏi tách trà.
May sao hành động của cậu không khiến cho nó bị đổ ra bàn, nhưng dù vậy tình huống bên phía cậu lọt vào trong cái nhìn của vài người vẫn là rước lấy vài cái ánh mắt khinh thường.

Kỷ Dụ lại không rảnh để bận tâm.

Cậu nhìn làn da nơi ngón tay đang nóng râm ran, trong lòng đã đoán chắc sau đó nó sẽ phồng rộp lên mà không khỏi ảo não.

Nếu là bình thường thì không nói, nhưng tay cậu đang lạnh đụng vào trà nóng, bỏng da là chuyện không thể bàn cãi.
"Chàng trai, cậu không sao chứ?"
Matteo đương nhiên là nhìn thấy, ông lập tức ân cần hỏi.
"Tôi không sao."
Kỷ Dụ lập tức lắc đầu.


Cậu không muốn vì một vết thương nhỏ như vậy mà làm ảnh hưởng công việc hôm nay của mình.

Dù có mục đích riêng nhưng tiền trả cho công việc này cậu vẫn muốn lấy.

Cậu vẫn không quên khó khăn hiện tại của mình.

Có lẽ do biểu hiện của cậu quá bình thản cho nên Matteo không lại để ý nữa, ông bắt đầu phổ biến công việc hôm nay.

Một chút chuyển biến nhỏ nhưng vô tình lại khiến Kỷ Dụ nhất thời cho quên đi cảm giác bị dòm ngó mới nãy.

Chỉ là có người lại vô thức khẽ nhíu hàng mày hoàn mỹ của mình, thông qua màn hình camera nhìn chằm chằm bàn tay đang giấu ở dưới bàn của Kỷ Dụ.

Nơi căn phòng tối chỉ có ánh sáng nhè nhẹ phát ra từ chiếc màn hình trên tường nhưng lại không thể làm lu mờ được làn da tái trắng của người đang ngồi trước nó.

Hắn chỉ ngồi tùy ý nhưng lại khiến cho người ta không thể khinh nhờn.
"Chắc mọi người đã biết việc hôm nay các vị cần làm là gì rồi đúng không.

Tôi ở đây với mục đích là phân công khu vực làm việc cụ thể cho các vị trong ngôi biệt thự."
Bên trong camera, Matteo đã bắt đầu phổ biến công việc.
"Theo đã thỏa thuận thì ngoài một ngàn Eur cho mỗi người thì biệt thự sẽ cung cấp luôn bữa trưa.

Nếu trước bữa trưa mọi người có thể hoàn tất công việc mình được phân công thì ăn cơm xong có thể trở về luôn."
Matteo nói được ngắn gọn xúc tích.

Sau khi nhìn thấy tất cả bọn họ đều gật đầu đồng ý thì ông bắt tay vào phân công khu vực làm việc cho họ.

Trong lúc đó Kỷ Dụ có nhìn thấy Matteo đưa mắt nhìn điện thoại một lần.

Có lẽ là tin nhắn đến.
"Cậu là Kỷ Dụ?"
Hai chữ Kỷ Dụ bằng tiếng trung lại bị ông ấy gọi ra một cách lưu loát khiến cậu bỗng chốc có cái nhìn khác về ông.
"Vâng, là tôi."
Nãy giờ ông vẫn gọi tên từng người rồi phân công nên Kỷ Dụ không có cảm thấy bất ngờ gì.

Cậu ngồi ở cuối hàng, nên khi mọi người gần như đều đã được phân công hết cậu mới bị gọi tên.
"Nơi làm việc của cậu là phòng sách ở khu nhà phía Nam."
Matteo vẻ mặt vẫn bất biến, hiền hòa nhìn Kỷ Dụ nói.
Kỷ Dụ vừa nghe tới hai chữ phòng sách lông mày đã vô thức nhíu lại.

Nhưng cậu nhíu mày là vì phòng sách không phải nơi dễ vệ sinh, còn Andrea cũng nhíu mày là lại làm sao.

Kỷ Dụ bởi vì ngồi đối diện hắn, hắn lại đang ngồi bên cạnh Matteo nên ở nơi khóe mắt cậu mới vô tình bắt được cái biểu cảm kia của hắn.

Không đợi cho cậu nghĩ nhiều Matteo đã đứng dậy dẫn họ đi đến nơi đặt dụng cụ cho công việc.