Kế Hoạch Bánh Bao Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 129




Warning: 18+, trước khi đọc khuyên các thím nên chuẩn bị khăn giấy máu tiếp đầy đủ, tránh cho di chứng về sau U_U

Động tác của Trịnh Cảnh Đồng thật sự là nhanh, hơn nữa khí lực của y lại lớn, Phó A Bảo bị y ép tới gắt gao, Phó A Bảo đều sắp tức chết rồi, cậu không nghĩ tới quần áo này còn có loại cửa này, cũng không biết là làm từ chất liệu gì, gặp phải nước có sợi vụn thế nhưng hòa tan, hơn nữa bộ phận chi tiết xử lý vô cùng tốt, không phải là hòa tan toàn bộ, mà là hòa tan một phần, quần áo sẽ không rách toàn bộ, rách rưới mặc lên người, thoạt nhìn đặc biệt có sức hấp dẫn, cũng không biết là Đại đáng khinh nào làm ra, lại bị Trịnh Cảnh Đồng sắc ma này tìm được.

" Không phải nói dạy em bơi sao? Chúng ta lại bơi trở lại đi." Phó A Bảo thấy bộ dáng khát khao này của Trịnh Cảnh Đồng liền sợ, cậu cảm thấy cậu vẫn là bơi trở lại khá tốt, dù sao ở trên hành lang bị Trịnh Cảnh Đồng hành quyết vẫn còn tốt hơn so với nơi này.

Trịnh Cảnh Đồng đâu chịu, y thò tay sờ soạng trên đùi Phó A Bảo vài cái, xúc cảm trơn bóng khiến huyết mạch y phẫn trương, y hôn mấy cái sau lưng Phó A Bảo, đôi môi dần dần dời lên trên, sau đó ở bên tai Phó A Bảo nhẹ giọng nói: "A Bảo, em nên hẳn là biết, mục đích ban đầu của anh cũng không phải là bơi lội, em nhìn áo tắm này sẽ biết, nói thực sự là đặc biệt làm theo yêu cầu vì em đấy, anh cảm thấy rất đặc biệt thích hợp với em, chúng ta cứ như vậy làm một lần có được hay không?"

"Tốt cái đầu anh a, mới không tốt đâu! Chúng ta không thể tới bình thường sao? Còn bắt em mặc loại nội y tình thú này, anh có cảm thấy xấu hổ hay không a, vạn nhất có người tới làm sao bây giờ?"

Trịnh Cảnh Đồng cười khẽ: "Sao có thể có người đến, nơi này ngoại trừ anh và em sẽ không có người thứ 3 đâu, em cho dù hét to cũng không có người nghe thấy, căn phòng này rất lớn, em cứ yên tâm đi! Thật ra thì bộ dạng dè dặt lúc nãy của em cũng rất đáng yêu, em không biết đi, nơi đó của em co rút tới có bao nhiêu chặt chẽ, có phải rất sợ bị người phát hiện hay không? Nhưng mà lại rất hưng phấn, A Bảo, em có chút dâm đãng đấy."

"Phi, em mới không dâm đãng! Em chỉ là sợ được chứ, em cũng không phải là loại người đại biến thái như anh!" Phó A Bảo ra sức giãy dụa, cậu nghiêng đầu ra phía sau nhìn, sau đó liếc mắt liền thấy được dục vọng phía dưới của Trịnh Cảnh Đồng, là thô to như vậy, khăn tắm mới vừa rồi trong lúc hai người vật lộn đã bị kéo xuống, Phó A Bảo cảm thấy Trịnh Cảnh Đồng thật đúng là rất có thể nhẫn nhịn, phân thân sưng lên đâm tới cao như vậy, vẫn còn có thời gian nói chuyện với cậu, lực nhẫn nại thật không phải mạnh bình thường, nếu là cậu đã sớm mất đi lý trí.

Trịnh Cảnh Đồng cả người đều cởi bỏ, phân thân tím đỏ phía dưới đang đâm vào mông Phó A Bảo, vải ở mông Phó A Bảo đã rách tung toé rồi, phân thân kia thỉnh thoảng đâm vào trên làn da nộn nộn của Phó A Bảo, thỉnh thoảng lại đâm trên vải mỏng manh, nhìn qua đặc biệt dâm loạn không chịu nổi, giống như đang không chịu được vội vàng tìm kiếm huyệt khẩu bí mật biểu đạt, to lớn và lửa nóng như vậy, thấy thế Phó A Bảo kinh hồn táng đảm, cậu mới vừa rồi đã bị hành hạ không có khí lực rồi, nếu như lại tiếp tục đoán chừng ngày mai sẽ không rời khỏi giường nổi.

Trịnh Cảnh Đồng đương nhiên thấy được sợ hãi trong mắt Phó A Bảo, y khẽ cười nói: "Không sao đâu, chúng ta hôm nay thay đổi kiểu khác, anh sẽ không sờ soạng dằn vặt em, hảo hảo phối hợp ngày mai khẳng định rời giường được, chúng ta thực sự là tới để hưởng tuần trăng mật, cũng không thể cứ luôn ở trong khách sạn không đi ra ngoài chơi đi."

"Vậy...... Vậy anh nói làm sao bây giờ?" Phó A Bảo trong lòng lo sợ, "Sẽ không lại muốn em dùng miệng đi? Lần trước miệng em sưng tới lợi hại thế kia, quả thực đau chết được chứ, không tiếp tục dùng miệng đâu, rất đau đấy có được hay không!"

" Lần trước nhưng là chính em đáp ứng anh, anh mới không có bắt ép em, em còn tức giận lâu anh như vậy rồi, nói đi nói lại vẫn là anh thiệt thòi đấy!" Trịnh Cảnh Đồng ngược lại trước tiên ủy khuất, "Có điều em yên tâm, lần này anh khẳng định không để em khổ cực như vậy."

Phó A Bảo trong lòng hoài nghi, nhìn bộ dáng t*ng trùng thượng não này của Trịnh Cảnh Đồng, đoán chừng là sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu, ngoài miệng nói tới dễ nghe, hừm! Có điều vì bắt được trái tim của y, vẫn là hơi phối hợp một chút đi, tránh cho đối phương cưỡng ép, vậy ngày mai liền thật sự không đứng dậy nổi, vậy cũng liền ném mất thể diện rồi.

"Được thôi, anh nói làm thế nào đi, em tận lực phối hợp với anh, em cảnh cáo anh, anh đừng có quá phận nha, nếu không cẩn thận em đánh anh!" Phó A Bảo cảm giác mình phải trước tiên áp đảo đối phương trên khí thế.

Nghe nói như thế Trịnh Cảnh Đồng từ trên người Phó A Bảo hạ xuống, y ngồi trên sàn nhà ngoắt ngoắt tay với Phó A Bảo: "Tới, ngồi lên người anh."

Phó A Bảo nhìn chỗ đó của Trịnh Cảnh Đồng, phân thân tím đỏ đâm tới rất cao, trong lòng có chút sợ hãi cùng do dự, cậu chậm chạp đi tới, tâm nói đây phải làm thế nào, thứ đâm này, thoạt nhìn liền rất dọa người.

Trịnh Cảnh Đồng đưa tay kéo Phó A Bảo tới trong lồng ngực của mình, thấy đối phương bất động như vậy y liền tới động thủ đi, y mạnh mẽ tách hai chân Phó A Bảo ra, để đối phương khóa ngồi trên người mình, phân thân của mình liền chống trên bụng mềm mại của Phó A Bảo, cách một lớp vải rất mỏng ma sát, sau đó phân thân càng thêm tráng kiện đứng lên.

Phó A Bảo đỏ mặt tới không được, cậu dùng tay ôm lấy cổ Trịnh Cảnh Đồng, nhìn quần áo trên người mình, cảm thấy cực kỳ xấu hổ.

"Lấy tay giúp anh làm." Trịnh Cảnh Đồng cắn cắn trên cổ Phó A Bảo, hai bàn tay to ngắt mông Phó A Bảo, khí lực không nhỏ, cái mông mềm mại bị y giày vò tới biến hình rồi, ngón tay cắm sâu vào trong da thịt, Phó A Bảo có chút đau, có điều cũng không phải quá khó chịu, ngược lại có loại kích thích nhẹ nhàng, cậu từ từ buông một tay ôm Trịnh Cảnh Đồng ra, sau đó mò tới phân thân tím đỏ của Trịnh Cảnh Đồng, nhẹ nhàng dùng tay trên dưới vuốt ve, thỉnh thoảng nhu nhu đỉnh, nơi đó đã bắt đầu phân bố niêm dịch rồi, ngón tay sờ lên ẩm ướt, vừa dính lại vừa trơn, Phó A Bảo nuốt một ngụm nước bọt, cũng không biết tại sao, cậu lại nghĩ tới tình hình một lần dùng miệng làm, lúc ấy loại mùi vị tanh nồng này, tràn ngập lỗ mũi cùng miệng, khiến cậu mê loạn không thôi.

Sờ sờ liền sờ tới nghiện, Phó A Bảo dùng ngón tay thay đổi kiểu thủ dâm cho Trịnh Cảnh Đồng, dần dần buông lỏng, cảm thấy tay Trịnh Cảnh Đồng sờ mông cậu cũng không đáng ghét như vậy nữa rồi, dần dần cũng có chút khoái cảm

Trịnh Cảnh Đồng khẽ câu lên khóe miệng, ngón tay dọc theo áo tắm sờ tới sờ lui, sau đó một ngón tay lén lút chạm vào trong một cái khe hẹp đã rách, thành công chạm tới mật huyệt y khát vọng đã lâu, cửa động ẩm ướt kia, giống như là một loại muốn mời y tiến vào, y thử dò xét cắm vào nửa ngón tay, xúc cảm căng chặt bên trong khiến tâm tình y vui vẻ, vừa nãy đã làm, bên trong còn rất trơn trợt, vừa nóng lại vừa mềm, thật sự muốn vùi vào bên trong hung hăng trừu sáp một phen.

Có điều còn không vội, hiện tại vẫn còn sớm, bọn họ có thời gian.

Phó A Bảo đồng thời ma sát cho Trịnh Cảnh Đồng, cũng không ngừng ma sát phân thân của mình với thân thể Trịnh Cảnh Đồng, khoái cảm tích tụ nhanh chóng, phân thân của cậu cũng dần dần đứng lên, vốn là vải vóc bao lấy phân thân lộ ra vẻ có chút cấp bách, cậu không tự chủ được phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn.

Ngón tay Trịnh Cảnh Đồng bắt đầu chậm rãi trừu sáp, tiểu huyệt vừa mới làm xong còn rất mẫn cảm, chỉ cần thêm chút điều giáo liền sẽ trở lên vô cùng đáng yêu, vừa co vừa rút, mút lấy ngón tay của Trịnh Cảnh Đồng không cho lui ra ngoài, khiến người ta vô cùng thương tiếc.

Trịnh Cảnh Đồng thổi khí bên lỗ tai Phó A Bảo, sau đó lại hôn một cái: "Có muốn hay không?" Vừa nói ngón tay đồng thời tăng nhanh rút ra đâm vào, đâm tới Phó A Bảo thở gấp không ngừng, tiếng rên rỉ bên tai không dứt, cậu bị kích thích tới không nhẹ, rõ ràng là muốn.

Nhưng Trịnh Cảnh Đồng tâm nhãn khá xấu, y phải nghe được câu trả lời của Phó A Bảo mới cam tâm: "Nói mau có muốn hay không."

Phó A Bảo thở gấp không ngừng, sắc mặt ửng hồng, động tác trên tay cậu cũng không có ngừng lại, hiện tại cũng bất chấp xấu hổ rồi, cậu gấp tới không chịu được nói: "Ừm, muốn, mau cho em đi." Cậu cảm giác mình quả thực chính là điên rồi, rõ ràng lúc trước còn sợ Trịnh Cảnh Đồng dằn vặt cậu, nhưng bị dụ hoặc như vậy lại muốn rồi, nhất định là lỗi của bộ quần áo này, bình thường cậu mới sẽ không không biết xấu hổ không biết ngượng ngùng như vậy đâu!

Trịnh Cảnh Đồng nghe cậu nói như vậy cực kỳ thỏa mãn, cho lên liền nhẹ nhàng mà rút ngón tay ra, một khắc kia rút ngón tay ra, Phó A Bảo phát ra tiếng rên rỉ trống rỗng, cậu đã quen thô to của Trịnh Cảnh Đồng, một ngón tay căn bản là không thể thỏa mãn cậu, hiện tại ngay cả ngón tay cũng không có, cậu cảm thấy rất khó nhịn!

"Đừng gấp, sẽ cho em, ngoan, tay em hơi dùng sức một chút, lực chú ý của em vẫn ở phía sau mình, đều buông đỉnh đầu xuống, vậy cũng không được."

"Hả?" Phó A Bảo có chút kỳ quái, không phải là muốn cho cậu sao, sao còn muốn lấy tay ra? Chẳng lẽ Trịnh Cảnh Đồng người này muốn lật lọng hả?

Trịnh Cảnh Đồng thế nhưng nhét một thứ không biết là cái gì vào tiểu huyệt của cậu, bên ngoài còn giữ lại một đầu dây, cậu mở to mắt: "Anh nhét thứ gì vào a? Mau lấy ra!" Trịnh Cảnh Đồng người này lúc nào thì mang thứ kỳ quái này tới, cậu sao lại không có phát hiện đây! "Mau lấy ra!" Cậu khẩn trương chết rồi, thứ cứng cứng kia, xúc cảm vô cùng kỳ quái, không nóng, cứng cứng, cũng không lạnh, cũng không phải là quá lớn, căn bản không thể so sánh được với phân thân của Trịnh Cảnh Đồng, có điều thô hơn so với ngón tay một chút.

Sau khi trải qua một vài chuyện Phó A Bảo cũng không phải là một tiểu bạch thỏ đơn thuần nữa, có một số việc cậu vẫn là biết, liền ví dụ trứng rung này đi, cậu sợ hãi nghĩ, Trịnh Cảnh Đồng sẽ không nhét trứng rung này vào cái địa phương kia đi?

Sau đó cậu liền nghe thấy Trịnh Cảnh Đồng niết mông cậu nói: "Đúng là trứng rung nha, em hiện tại còn không thể đi vào, trước hết đặt thứ gì đó an ủi em một chút." Đầy mặt biểu tình anh là vì tốt cho em, anh là vì nghĩ cho em, nghĩa chính ngôn từ cỡ nào, lẽ thẳng khí hùng cỡ nào, quả thực muốn khiến Phó A Bảo giận sôi máu!

Em mới không cần loại an ủi này được chứ! Vừa định kháng nghị, đột nhiên thứ bên trong thân thể liền động, trứng rung kia bắt đầu rung chuyển!

Phó A Bảo cả người đều run rẩy lên, cậu lần đầu tiên sử dụng loại đồ dùng tình thú trứng rung này, xúc cảm trong thân thể vô cùng kỳ quái, tê tê dại dại, không phải là vô cùng thoải mái, nhưng cũng không khó chịu.

Trứng rung này là Trịnh Cảnh Đồng tỉ mỉ chọn mua, có ba cấp bậc, hiện tại chỉ là cấp bậc nhỏ nhất thôi, biên độ sóng không phải quá cường liệt, y cẩn thận đẩy đẩy trứng rung vào bên trong, độ nắm giữ rất tốt, vừa vặn đẩy tới chỗ nhạy cảm của Phó A Bảo, sau đó liền dừng lại ở chỗ đó, cả người Phó A Bảo đều bị kích thích tới sảng khoái đứng bật lên, vừa nãy mới còn không cảm thấy sảng khoái, hiện tại chỉ cảm thấy từng trận khoái cảm đánh tới, cảm giác có chút gãi ngứa khó nhịn a, chấn động rất nhỏ kia điều động nổi lên tất cả khát vọng của cậu, nhưng còn chưa đủ, chấn động động kia quá nhỏ, chỉ có khoái cảm nhàn nhạt.

"Em muốn......" Phó A Bảo cũng bất chấp động tác trên tay, cậu khó nhịn mà dùng mông đè ép đùi Trịnh Cảnh Đồng, hi vọng thông qua loại phương thức ma sát này gia tăng khoái cảm, đầu cậu khẽ ngẩng lên hai mắt nhắm nghiền, ôm chặt Trịnh Cảnh Đồng, cái mông không ngừng ma sát bắp đùi Trịnh Cảnh Đồng, thoạt nhìn vừa dâm đãng vừa mê người, cả người không ngừng đung đưa trong ngực Trịnh Cảnh Đồng, mà phân thân phía trước của cậu đã rất cứng rồi, cùng phân thân của Trịnh Cảnh Đồng cách một lớp vải chống đỡ chung một chỗ.

Cậu hiện tại chỉ có một cảm thụ, chính là muốn, điên cuồng muốn, rất khát vọng thứ sáp nhập trong thân thể cậu thô to hơn lửa nóng hơn, sau đó hung hăng trừu sáp, mang tới khoái cảm mãnh liệt cho cậu, đưa cậu tiến vào thiên đường.

"Cảnh Đồng, Cảnh Đồng, mau cho em, em muốn......"

"Cho em cái gì? Mau nói cho anh nghe, em không nói anh sao biết chứ?" Trịnh Cảnh Đồng dùng phân thân tím đỏ của mình ma sát bụng Phó A Bảo, dùng cái này đạt được khoái cảm, y không vội, đợi chờ của hiện tại chính là vì khoái cảm càng thêm mãnh liệt về sau.

Phó A Bảo mở mắt cúi đầu, lấy tay run rẩy vuốt ve phân thân Trịnh Cảnh Đồng: "Dùng cái này, dùng cái này cắm vào a, em muốn, trứng rung kia căn bản là không đủ, nhanh lên một chút cho em nha, em muốn......"

Trịnh Cảnh Đồng nhướn mày: "Nhưng em mới vừa không phải bảo là anh đừng quá phận sao? Nếu không sẽ đánh anh đấy! Lá gan anh lại rất nhỏ, cũng không dám đâu, vạn nhất sau đó em lại đánh anh thì tốt sao được, cho dù em không đánh anh, đoán chừng cũng muốn chiến tranh lạnh với anh 1 2 tháng, để anh ngủ ghế sa lon, để anh ngủ phòng khách, vậy cuộc sống của anh còn muốn trải qua nữa hay không."

"Sẽ không sẽ em, em sẽ không." Phó A Bảo có chút muốn khóc, "Chắc chắn sẽ không, nhanh lên một chút đi vào, em chắc chắn sẽ không, van cầu anh."

Cậu cũng đã cầu khẩn như vậy, Trịnh Cảnh Đồng vẫn là bất vi sở động, y đã quyết định chủ ý rồi, y hôm nay chính là muốn làm một người xấu, y cầm lấy chốt mở đẩy, trứng rung bỗng chốc đến nấc thứ 2, tốc độ rung tăng nhanh gấp hai ba lần.

"A!" A Bảo bị kích thích quá độ, cả người cũng bắt đầu co quắp rồi, mới vừa nãy tiểu huyệt còn cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, khoái cảm hiện tại mãnh liệt hơn, cậu thoải mái tới mức cả người đều nói không ra lời, thân thể càng không ngừng co quắp, cậu theo chấn động của trứng rung phát ra từng trận rên rỉ, thật thoải mái, thật thoải mái...... Mặc dù còn chưa đủ thô to, chưa có khoái cảm cường liệt nhất, nhưng là đối với cậu hiện tại mà nói đã đủ rồi, thật sảng khoái, cậu cho tới bây giờ cũng không biết đồ dùng tình thú là thứ thú vị như vậy, ban đầu còn rất mâu thuẫn, nhưng hiện tại cảm thấy đồ chơi này thật ra thì cũng rất tốt, cậu cảm thấy suy nghĩ này của mình có chút dâm đãng, cảm giác rất xấu hổ, đồng thời lại chống đỡ không được dụ hoặc của khoái cảm.

Chấn động kéo dài khoảng 5 phút, Trịnh Cảnh Đồng thấy Phó A Bảo đã cực kỳ sảng khoái rồi, đột nhiên liền tắt chốt mở, chấn động đột nhiên dừng lại, cả người Phó A Bảo đều mông lung, hai mắt sương mù của cậu dần dần mở ra, sau đó vẻ mặt mờ mịt nhìn Trịnh Cảnh Đồng: "Sao thế, sao lại tắt?" Vừa tới giây phút quan trọng, sao lại tắt, "Là không có điện sao?"

Trịnh Cảnh Đồng vẻ mặt mất hứng: "Không phải là không có điện, là em chỉ để ý một mình em, không thèm chú ý tới anh, anh tắt nó đi."

"A......" Phó A Bảo vô cùng ủy khuất, "Nhưng là, nhưng là......" Ánh mắt cậu sương mù mông lung, còn kém nước mắt rưng rưng.

Trịnh Cảnh Đồng niết mông Phó A Bảo: "Em ngoan ngoãn nghe lời anh, anh sẽ tiếp tục cho em."

Phó A Bảo hiện tại bị dục vọng làm cho hôn mê đầu óc, cũng bất chấp tất cả, cậu gật đầu lia lịa: "Anh nói đi, anh nói, làm thế nào em liền làm thế đó." Lúc này cũng không quan tâm tiết tháo với chả không tiết tháo gì nữa rồi, thời điểm con người đang lún sâu trong dục vọng căn bản nghĩ không được nhiều như vậy, đặc biệt là nam nhân, huống chi cậu cảm giác mình cũng không cần nhẫn nại, Trịnh Cảnh Đồng và cậu đã kết hôn rồi không phải sao? Chuyện như vậy bình thường cỡ nào a, cậu xấu hổ cái gì đây! Phó A Bảo không ngừng tìm lý do cho mình.

Trịnh Cảnh Đồng muốn nghe đúng là những lời này, y để người Phó A Bảo đứng dậy đứng bên cạnh cây cột trên hành lang, sau đó tựa thấp thân thể, dùng tay vịn cột, mông nhếch lên đưa lưng về phía y, Phó A Bảo biết điều một chút làm theo.

Trịnh Cảnh Đồng giơ cao tím đỏ nửa người dưới nhẹ nhàng ma sát nửa người dưới của Phó A Bảo, hình ảnh vô cùng dâm mỹ, y hận không thể hiện tại liền đâm vào trong thân thể Phó A Bảo hung hăng vọt lên phía trước, nhưng vẫn là nhịn được, sau khi cọ xát vài cái, Trịnh Cảnh Đồng một lần nữa bật chốt mở trứng rung, vẫn là cấp độ thứ nhất, chấn động yếu ớt, khiến Phó A Bảo ngứa ngáy khó chịu.

Phó A Bảo chầm chậm giơ mông ra, cậu ủy khuất nói, "Không phải nói tốt đấy sao? Tại sao lại gạt em?"

Phó A Bảo liền ngoan ngoãn khép lại, ngoại trừ tiểu huyệt, Trịnh Cảnh Đồng thích nhất chính là bắp đùi và rốn của Phó A Bảo, đặc biệt là gốc bắp đùi, y đã làm ở giữa hai đùi Phó A Bảo rất nhiều lần rồi, quả thực là ăn tủy biết vị, chỉ cần có cơ hội, y cũng muốn ở bên trong chạy nước rút một phen. Còn nhớ có một lần là làm đối diện với gương, phân thân ở giữa hai chân vọt lên phía trước, đỉnh nhô ra trước người, cảnh tượng dâm mỹ kia khiến y cả đời đều không quên được, kích thích thị giác quá cường liệt rồi, không chỉ là thỏa mãn trên thân thể, còn có thỏa mãn trên tâm lý, loại cảm giác chiếm đoạt này, cùng cảm giác thỏa mãn tiến vào trong cơ thể A Bảo không giống nhau.

Trịnh Cảnh Đồng sớm có chuẩn bị, hắn xoa thuốc bôi trơn lên trên phân thân, lại dùng ngón tay ở giữa hai chân Phó A Bảo vẽ loạn thuốc bôi trơn lên, giữa hai đùi Phó A Bảo đã lầy lội thành một mảnh, thuốc bôi trơn rất nhiều đều chảy xuống, từ bắp đùi, đến đầu gối, đến bắp chân, đến cổ chân, đến sàn nhà......

Trịnh Cảnh Đồng thấy vậy ánh mắt đều đỏ, gắt gao ấn lấy mông Phó A Bảo, sau đó liền một hơi vọt vào khe hở giữa hai đùi, bởi vì không phải là tiểu huyệt nhạy cảm, hơn nữa còn có bôi trơn đầy đủ, Trịnh Cảnh Đồng không cần băn khoăn quá nhiều, không cần cẩn thận quá mức, bằng cảm giác của bản thân, thô bạo mà vọt lên giữa hai chân Phó A Bảo, ma sát tới sưng trướng bị vải bao lấy của Phó A Bảo, cái này vô hình trung lại thật giống như cho Phó A Bảo kích thích nhất định. cậu đối với chấn động rất nhỏ phía sau cũng không chống lại, thật giống như loại khoái cảm rất nhỏ khó nhịn này cũng thật thú vị.

Cậu thích nhìn Trịnh Cảnh Đồng phát cuồng vì cậu, mặc dù cảm thấy mệt chết đi được, rất quá phận, nhưng cậu thích loại trạng thái được khát vọng, được nhu cầu này, giống như giữa cậu và Trịnh Cảnh Đồng không thể sống giống nhau.

Trịnh Cảnh Đồng ban đầu chỉ lo bản thân vọt lên phía trước, lúc làm tới một nửa đột nhiên tăng thêm một cấp trứng rung, kích thích mãnh liệt đánh thẳng vào Phó A Bảo, hơn nữa người phía sau không ngừng va chạm mãnh liệt, cậu dần dần bắt đầu thả lỏng, tiếng rên rỉ càng ngày càng lớn, ban đầu còn áp chế, thanh âm sợ người khác nghe được, sau đó nên thế nào liền thế đó, khoái cảm mãnh liệt đánh thẳng vào cậu, thân thể theo vọt lên phía trước của Trịnh Cảnh Đồng đung đưa, trong đầu trống rỗng.

Trịnh Cảnh Đồng phi thường xấu tâm nhãn, mở trứng rung một lát lại đóng, một lái cấp độ một, lại một lát sau cấp độ 2, hành hạ Phó A Bảo chết đi sống lại, không đau, chính là tâm ngứa khó chịu, thân thể trở nên vô cùng trống rỗng, cậu quả thực cũng muốn điên rồi, cậu cảm thấy chính là bại hoại xấu xa nhất trên thế giới này, cậu sao lại gặp phải một người như thế chứ, anh nói làm liền làm đi, sao còn muốn hành hạ cậu như vậy? Đây không phải là hành hạ người hay sao, sau này không tin nói bậy của người này nữa, hoàn toàn là đùa bỡn thân thể cậu!

Cứ như vậy hành hạ Phó A Bảo nửa giờ, Trịnh Cảnh Đồng vẫn như cũ không có phát tiết, y cũng không vội, rút phân thân của mình từ giữa hai chân Phó A Bảo ra, sau đó xoay người Phó A Bảo lại, để cậu dựa lưng vào cột, Phó A Bảo ngoan ngoãn làm theo, cậu hiện tại không có tinh lực phản kháng.

Trịnh Cảnh Đồng tìm được một cái khe nhỏ trên vải ở bụng Phó A Bảo, sau đó hơi dùng sức một chút, khe nhỏ bị xé rách ra, biến thành một cái khe lớn, vén lên liền có thể nhìn thấy rốn, Trịnh Cảnh Đồng mơ ước rốn đã lâu, hôm nay y chơi không đủ chắc chắn sẽ không dừng tay.

Y lại bật chốt trứng rung lên, chấn động rất nhỏ kích thích hậu huyệt của Phó A Bảo, thân thể cậu có chút như nhũn ra, bất quá còn chưa đến mức ngã xuống, chẳng qua là ý thức có chút mơ hồ, Trịnh Cảnh Đồng liền thích bộ dáng mềm nhũn này của Phó A Bảo, khiến y cảm giác vô cùng thành tựu, y vén khe nhỏ kia ra đâm phân thân của mình đi vào, sau đó lại bắt đầu đong đưa, phân thân dưới vải vóc dính sát vào bụng ma sát, trên phân thân còn mang theo bôi trơn cùng niêm dịch ở đỉnh phân bố ra, cho nên cắm vào khe nhỏ kia rất trơn trượt, không óc con chính là tốt ở điểm này, lúc làm không cần sẽ cố kỵ cái lọ cái chai, có thể yên tâm vọt lên phía trước, đỉnh phân thân thỉnh thoảng muốn chống đỡ tới rốn Phó A Bảo, không hẳn là thoải mái hơn chân giao, nhưng là cảm giác thỏa mãn trên tâm lý vô cùng kỳ diệu.

Nếu như là bình thường Phó A Bảo khẳng định muốn chống lại, bởi vì làm ở bụng cậu cũng sẽ không mang đến cho cậu bất kỳ khoái cảm nào, chỉ biết cảm thấy cách bụng khó chịu mà thôi, nhưng hôm nay phía sau có trứng rung, liền hoàn toàn cảm thấy không giống với lúc trước, phía sau truyền đến từng trận khoái cảm, cậu cũng không quan tâm phía trước nữa, thậm chí còn hi vọng Trịnh Cảnh Đồng càng thêm ma sát cậu kịch liệt hơn.

Ở trong mắt Trịnh Cảnh Đồng thân thể Phó A Bảo hoàn mỹ như vậy, vừa trắng vừa mềm, mỗi một chỗ đều tràn ngập co dãn, ngón tay cho dù nhéo chỗ nào cũng đều có một loại cảm giác sẽ hút vào trong, vô cùng mềm mại, xúc cảm vô cùng thoải mái, y ma sát ở rốn hơn mười phút vẫn cảm thấy chưa đủ, sau đó liền để Phó A Bảo nằm xuống trên mặt đất, phía dưới lót khăn tắm.

Phó A Bảo bị chấn động rất nhỏ của hậu huyệt hành hạ lâu như vậy, đã sớm khát khao khó nhịn rồi, sau khi nằm xuống cậu nghĩ thầm, dù sao cũng tiến vào đi, đây là muốn trọng đầu hí đi?

(Trọng đầu hí: kịch có giọng hát và điệu bộ rất nặng)

Nhưng là hành động thực tế của Trịnh Cảnh Đồng khiến cậu thất vọng.

Trịnh Cảnh Đồng gia tăng công tắc trứng rung, lại ấn tới cấp độ 2, Phó A Bảo cũng không biết đông tây nam bắc gì nữa, nằm trên mặt đất tùy ý Trịnh Cảnh Đồng tùy tiện định đoạt, bảo cậu thế nào liền thế đó, sẽ không phản kháng chút nào.

Yêu cầu của Trịnh Cảnh Đồng cũng không quá phận, chính là khá biến thái, y bảo Phó A Bảo cong chân lên, sau đó bôi lên chân cậu đầy đủ bôi trơn, tiếp theo đỡ phân thân tím đỏ của mình cắm vào chỗ chân cong, là một cách chân giao khác.

Phó A Bảo quả thực muốn hộc máu, Trịnh Cảnh Đồng còn thực sự chơi thân thể cậu một lần nữa, bất quá phía sau cậu còn có trứng rung, cũng không tính là quá gian nan, cậu chỉ hy vọng Trịnh Cảnh Đồng đừng đột nhiên tắt đi.

Tiếp theo lại càng ngày càng cao năng, Trịnh Cảnh Đồng thật sự là đem toàn thân Phó A Bảo tất cả bộ vị từ trên xuống dưới đều chơi một lần, đầu tiên là gốc đùi, sau đó là rốn, tiếp theo là cẳng chân, sau đó còn có cánh tay, tay, nách, thậm chí còn ma sát lưng Phó A Bảo rất lâu.

Phó A Bảo cũng không biết thời gian qua bao lâu, cậu cảm giác toàn thân cao thấp của mình đều dính đầy mùi vị của Trịnh Cảnh Đồng, không có một chỗ nào không dâm mỹ, cậu cảm giác cả người cũng không phải của mình nữa rồi, tất cả đã đều bị Trịnh Cảnh Đồng đoạt lấy.

Lúc này Trịnh Cảnh Đồng nhẫn nại tới không sai biệt lắm, y nên tới trọng đầu hí cuối cùng rồi, Phó A Bảo lúc này quỳ sấp trên mặt đất, thở hổn hển, tiếng rên rỉ của cậu kêu gần một tiếng rồi, cậu đã kêu ra, mặc dù phía sau vẫn là rất sảng khoái, nhưng cậu không có nhiều khí lực nữa.

Trịnh Cảnh Đồng đứng lên, thấy người trên mặt đất toàn thân cao thấp đều mang theo chất lỏng của y, cộng thêm áo tắm rách nát, y cảm thấy không hảo hảo hành hạ một phen tiểu khả ái này quả thực có lỗi với cơ hội tốt ngày hôm nay!

Cho nên mấy giây sau, trứng rung cấp độ 3 được mở ra.

"A —" Khoái cảm mãnh liệt đánh thẳng vào Phó A Bảo, cậu co quắp một cái liền tê liệt ngã xuống ở trên mặt đất, đầu gối và cánh tay đã không thể chống đỡ cậu nữa, thân thể cậu cong rụt hai chân lại, quá sung sướng, thật sự là quá sung sướng, điểm mẫn cảm bị kích thích mãnh liệt, tốc độ trứng rung vô cùng nhanh, điên cuồng đánh thẳng vào một điểm kia của cậu, khiến cả người cậu đều điên rồi, đầu óc trống rỗng, vốn đã kêu không ra tiếng lại khôi phục, cậu đã không có biện pháp che dấu khoái cảm thân thể, quá sung sướng, cả người đều muốn khoái cảm co giật, trong đầu chỉ có hai chữ làm tình, muốn làm tình, muốn phát tiết, muốn bị hung hăng trừu sáp ngược đãi, cậu thậm chí lấy tay chạm tới phân thân của mình, nhưng những thứ này không thể thỏa mãn cậu.

Phía sau quen thuộc phân thân của Trịnh Cảnh Đồng, chỉ sờ phía trước căn bản không chiếm được thỏa mãn, phía sau chấn động không ngừng, nhưng còn chưa đủ, còn chưa đủ, cậu muốn thứ thô to và lửa nóng hơn tới ma sát điểm mẫn cảm bên trong thân thể cậu, mang tới cho cậu khoái cảm mãnh liệt, mang cậu lên tới cao trào.

Thế là Phó A Bảo khẽ mở mắt: "Cảnh Đồng, em van anh, mau vào đi, van cầu an." Cậu dùng tất cả khí lực mình có xé rách vải phía sau mình, thật vất vả xé ra một lỗ hổng lớn, sau đó nghiêng thân thể giơ đầu gối lên, lô ra tiểu huyệt khát khao của mình, nơi đó có một sợ dây buông thõng ra ngoài, đó là dây trứng rung, cậu nhẹ nhàng dùng tay dao động ở huyệt khẩu của mình, muốn mời Trịnh Cảnh Đồng tiến vào.

Trứng rung đang rung kịch liệt, từ góc độ của Trịnh Cảnh Đồng có thể thấy huyệt khu đang không ngừng rung động, hơn nữa cửa động của Phó A Bảo co rút lại mở ra, quả thực muốn khiến người ta phun máu mũi.

Phó A Bảo còn cố ý dùng ngón tay đâm vào bên trong, không tiếng động mà dụ hoặc lấy Trịnh Cảnh Đồng, Trịnh Cảnh Đồng đâu còn nhịn được, một tiếng gầm nhẹ liền nhào tới, tay phải nhanh chóng rút trứng rung từ trong thân thể Phó A Bảo ra, theo trứng rung đi ra còn có chất lỏng trong suốt, bên trong của Phó A Bảo đã ướt đẫm rồi, cả tiểu huyệt đã tới trạng thái tốt nhất, mềm mại vô cùng, vừa nóng vừa trơn lại vừa dính, Trịnh Cảnh Đồng đều có thể tưởng tượng được phân thân của mình đi vào bên trong sẽ có tiêu hồn cỡ nào, đây khẳng định là khoái cảm cao nhất.

Trứng rung đột nhiên bị rút ra, cả người Phó A Bảo đều trống rỗng, cậu càng thêm khát khao khó nhịn, dùng ngón tay vạch tiểu huyệt của mình ra, thở hổn hển cầu khẩn Trịnh Cảnh Đồng tiến vào, cậu thật sự là không nhịn được.

Trịnh Cảnh Đồng cũng đã tới bờ vực bùng nổ, y kéo một chân Phó A Bảo, nhắm phân thân tím đỏ của mình ngay mật khẩu, dùng sức một cái liền vọt lên trên tiến vào!

Phó A Bảo nhẫn nại hơn một giờ, rốt cục nhận được thư giải, trong nháy mắt đó Trịnh Cảnh Đồng tiến vào cậu liền cao trào, cả người đều co giật, phân thân phía trước càng không ngừng phun ra tinh dịch, nhưng trên người cậu còn mặc áo tắm, tinh dịch dính vào trên quần áo, trước mặt cậu đều ướt, tiểu huyệt lúc cao trào không ngừng co rút lại trừu động, Trịnh Cảnh Đồng sảng khoái muốn phát điên, hôm nay tiểu huyệt của A Bảo nhà y quả thực quá tuyệt vời, gắt gao quấn lấy thân hắn, vừa nóng lại vừa chặt, còn không ngừng co rút lại, giống như có trăm ngàn cái miệng nhỏ mở ra hút lấy phân thân y, quả thực muốn vĩnh viễn chôn bên trong không ra ngoài!

Cao trào của Phó A Bảo kéo dài khoảng 1 phút, 1 phút này cho Trịnh Cảnh Đồng khoái cảm vô cùng mãnh liệt, y không ngừng vọt lên trên và trừu sáp, giống như muốn hành hạ Phó A Bảo hỏng mât, quá sung sướng, lý trí của y đã bay biến, toàn bộ thân thể bằng dục vọng mà hành động.

Khích lệ như vậy Phó A Bảo cũng không cảm thấy khó chịu, cậu sau khi phát tiết không đầy một lát lại dưới ma sát của Trịnh Cảnh Đồng có cảm giác, phân thân lại lần nữa đứng lên, hai người bắt đầu kiều diễm một trận nữa......

Đến cuối cùng giây phút Trịnh Cảnh Đồng muốn bắn, y đang chuẩn bị rút ra liền nghe Phó A Bảo nói: "Liền bắn bên trong đi."

Phó A Bảo cũng không biết mình rốt cuộc nghĩ như thế nào, trong đầu đột nhiên có ý nghĩ này, hi vọng Trịnh Cảnh Đồng bắn bên trong, cậu muốn sinh thêm một đứa nhỏ nữa.

Bắn ra bên trong thân thể người yêu đang nhiên là sảng khoái, nhưng Trịnh Cảnh Đồng vẫn là nhịn được, y có một tia lý trí cũng biết thân thể A Bảo hiện tại không thích hợp có con, nếu như thật sự là muốn có con, qua vài năm nữa cũng không sao đi, A Bảo còn trẻ, qua vài năm nữa sinh tiếp cũng hoàn toàn không thành vấn đề, thật ra thì y cũng không muốn A Bảo chịu khổ, nhưng nếu A Bảo thực sự thích, y cũng sẽ không phản đối.

Cuối cùng Trịnh Cảnh Đồng vẫn là rút phân thân ra, dục vọng của y bị đè nén hơn 1 tiếng trong nháy mắt phun ra ngoài, lượng rất nhiều, toàn thân Phó A Bảo cũng bị tinh dịch màu trắng phun tới, cả người nìn qua dâm mỹ lại mị hoặc. Mang tới cho Trịnh Cảnh Đồng cảm giác thỏa mãn mãnh liệt.

Đây là lần làm tình điên cuồng nhất của hai người, hai người đều có chút hư thoát.

Cả người Phó A Bảo đều rối tinh rối mù, toàn thân cao thấp không có chỗ nào sạch sẽ, không phải là tinh dịch chính là bôi trơn, cậu nhắm mắt lại trên mặt đất thở, Trịnh Cảnh Đồng nằm ở bên cạnh cậu từ phía sau lưng ôm lấy cậu, hai người đều vô cùng thỏa mãn, Phó A Bảo thậm chí còn muốn, thật ra thì thỉnh thoảng làm như vậy cũng rất tốt, thật sự rất thoải mái, sau này có cơ hội, tiếp tục nghe đề nghị của Trịnh Cảnh Đồng một chút nếm thử một vài sự vật mới mẻ hình như không tồi lắm.

"A Bảo, anh yêu em......" Trịnh Cảnh Đồng từ phía sau lưng ôm thật chặt lấy Phó A Bảo, người trong lồng ngực y đáng yêu như vậy mê người như vậy, có cậu cũng cảm giác giống như là có cả thế giới vậy, rất hạnh phúc, rất hạnh phúc......

"...... Ừm, em biết......" Phó A Bảo mặc dù không có khí lực, nhưng vẫn là khẽ gợi lên khóe miệng đáp lại một tiếng.

......

Sáng hôm sau Phó A Bảo như thường lệ, cũng không có không xuống giường được, bởi vì Trịnh Cảnh Đồng mặc dù hành hạ cậu lâu như vậy, nhưng là lúc trước cũng không có tiến vào thân thể cậu, đến giây phút cuối cùng mới tiến vào, cho nên cơ hồ không có di chứng gì.

Sau rời giường hai người chuẩn bị đi chơi xung quanh, lúc ở đại sảnh bọn họ lại nhìn thấy Thẩm Ninh và Liễu Dật, Liễu Dật ở quầy làm gì đó, Thẩm Ninh ngồi trong ghế sa lông chờ, Phó A Bảo nhìn chằm chằm Thẩm Ninh không rời mắt, cậu càng nhìn trong lòng càng thấy kỳ quái, sau đó kéo tay Trịnh Cảnh Đồng: "Cảnh Đồng, em sao cảm thấy ánh mắt Thẩm Ninh thật kỳ quái a, ánh mắt nhìn mọi thứ rất kỳ quái, giống như người mù vậy.

Trịnh Cảnh Đồng híp mắt nhìn Thẩm Ninh thật lâu, bọn họ đối mặt với Thẩm Ninh, bình thường bị người khác nhìn chằm chằm như vậy, người bình thường đều sẽ cảm giác được kỳ quái, nhưng Thẩm Ninh lại không có bất kỳ phản ứng nào, Trịnh Cảnh Đồng quay đầu cùng Phó A Bảo liếc nhau một cái, Phó A Bảo che miệng lại mở to, trời ạ, sẽ không phải thật sự bị cậu đoán trúng đi!

"Ách...... Hạ Lập Nhân hắn biết không?" Phó A Bảo thật ra thì đã biết đáp án rồi, nhưng cậu vẫn là không nhịn được hỏi Trịnh Cảnh Đồng.

"...... Hắn không biết." Trịnh Cảnh Đồng nhìn qua có chút khổ sở.

"......" Phó A Bảo nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải, cậu trầm mặc thật lâu, sau đó giật nhẹ tay áo Trịnh Cảnh Đồng, "Vậy chúng ta có nên nói cho hắn biết hay không?"

"Anh không biết, có lẽ Thẩm Ninh cậu ấy cũng không muốn nói cho Hạ Lập Nhân biết." Trịnh Cảnh Đồng thấy Liễu Dật xoay người liền vội vàng kéo Phó A Bảo rời đi.

Phó A Bảo cẩn thận mỗi bước đi nhìn Thẩm Ninh, trong lòng suy nghĩ nhất định phải làm chút gì cho phải.

Cậu tương lai không lâu thật đúng là vì quan hệ của Thẩm Ninh và Hạ Lập Nhân xuất ra không ít khí lực, bất quá đó là chuyện về sau......

Hiện tại là thời gian trăng mật của bọn họ......

___________________

Tác giả: Cố sự của Thẩm Ninh và Hạ Lập Nhân xem 《Kế hoạch chia tay của tổng tài bá đạo》, nơi này sẽ không viết.

Con editor: Còn một chap nữa thôi các thím ạ, tui sẽ kết thúc trong tối nay. Đọc đến đoạn này rồi tui thực sự muốn đọc bộ của Thẩm Ninh và Hạ Lập Nhân, bên truyendammy làm lâu quá =.=" Mà khá nhiều thím có nhờ tui làm tiếp bộ này, tui thực ra cũng khá ngại vấn đề làm trùng làm tiếp truyện với nhà khác thế này, bởi vì sau sự cố bộ Ân Tứ thì tui cũng không muốn vấn đề này xảy ra lần nữa. Nhưng bởi vì do ham hố muốn xem đôi này thế nào và muốn xem các đôi Phó Trạch Văn - Hạ Tình, Trịnh Cảnh Đồng - Phó A Bảo và 2 bé bánh bao về sau thế nào, tui sẽ thử xin bên truyendammy, nếu được thì tui cũng ok dịch tiếp nhưng nếu không thì các thím hãy cố chờ và gặm QT nhé