Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru

Chương 66: Phi điểu




"... Mau... Mau..." Dừng lại, nếu không ta không biết ta sẽ ra sao nữa.

"Yêu cầu này có thể đáp ứng." Sess nở nụ cười, chỉ tiếc ta mơ mơ màng màng không thấy rõ, gào to trong bụng, ý của ta không phải thế, không phải là mau động... mà là mau dừng lại... Nhưng tiếng trong bụng hắn không nghe được, tốc độ tựa như xe lửa tăng tốc, nói đi lên liền lên rồi.

Một trận rền rĩ, mọi người đoán không sai, thanh âm kia là của ta.

Dù bị quái vật truy, ta cũng không phát ra thanh âm đáng sợ này a, cảm khái một chút, đột nhiên đã bị mỗ yêu đưa lên đỉnh núi.

Trực tiếp nằm ngay đơ, không cử động nổi.

Ngay trong nháy mắt, tựa hồ ký ức biến mất đột nhiên trở lại trong đầu. Ta hiện tại mới biết vì sao ta bị ăn mà không muốn phản kháng, bởi vì cảm giác. Tuy rằng ta quên hắn, nhưng cảm giác lại không thay đổi. Vì thế, ta thật sự trở thành thê tử của hắn, ta không cảm thấy hạnh phúc, chỉ cảm thấy mình đáng đánh đòn. Ngày về sau, thật sự có chút khó qua.

Con người đều là sau kết hôn là bắt đầu tổ kiến một gia đình, sau đó chậm rãi qua ngày. Nếu mâu thuẫn, liền náo ầm lên, nếu không lành liền ly hôn đại cát. Nhưng với ta và Sess, ly hôn là không có khả năng . Cảm tình một trăm năm, không phải nói tách ra là có thể tách ra.

Đột nhiên nghĩ tới cái gì, nhưng đã không còn năng lực tỉnh lại.

Nặng nề ngủ vẻn vẹn một ngày, lúc tỉnh lại cảm thấy cực kỳ ấm áp. Ngẩng đầu thấy Sess đã biến thành một đại cẩu, vây quanh ta vào lòng, gối đầu là lưng bàn chân người , chăn là cái đuôi của người ta, thân thể của mình, trống trơn gì cũng không có mặc.

O(╯□╰)o

"Tỉnh?" Đại bạch cẩu nói xong liền biến thành con người, nhưng cũng là xích lõa...

Ta vội vã sờ cái mũi, sợ vì vị yêu nghiệt kia mà chảy máu mũi. Hoàn hảo, vừa thở dài nhẹ nhõm một hơi, đột nhiên nghĩ tới : "Huy Nguyệt đâu?"

"Đã chết, một khắc khi ngươi nhớ ra ta, nàng phải trả giá đại giới cho thuật xóa trí nhớ của nàng ta" Sess bắt đầu mặc quần áo.

Ta vội vã muốn nhặt quần áo lên để mặc, nhưng lại phát hiện trừ bỏ tay áo bởi vì hơi dơ chút bị nhóm thị nữ cởi ra, cơ hồ toàn bộ quần áo đã bị Sess hủy diệt. Ủy khuất cầm quần áo mặc lại, sau đó tìm đai lưng đeo vào. Ta không rõ lắm cách đeo đai lưng của kimono Nhật Bản, khi Sess đã mặc xong hơn nửa ngày ta mới đeo tốt.

Chạm đến cái trán, lại phát hiện ra không ít mồ hôi, suy sụp ngồi xuống, lại thấy không còn chút khí lực để đứng lên.

"Đêm qua, ngươi đã vô tri vô giác dùng hết lực lượng của mình để đấu với Huy Nguyệt, lại là lần đầu giao đấu, cho nên mới mệt mỏi, rất bình thường." Vị Sess chậm rì rì nói, tựa hồ tối hôm qua khi dễ ta là chuyện không liên quan đến hắn. Ta kém chút nữa là cắn phải đầu lưỡi, chỉ ngón tay vào hắn "Ngươi còn nói... ta giao... Không đúng! Tóm lại còn không đều là tại ngươi! Đột nhiên nói kết hôn, ta đã rất chấn kinh rồi, thế nhưng ở lúc ta hoàn toàn không biết chuyện lại đẩy ngã ta, nói như thế nào thì ta cũng là trưởng bối của ngươi, ngươi..."

"Trưởng bối? Từ tối hôm qua đã không phải rồi" Sess nheo lại ánh mắt mỉm cười, ta bị hung hăng điện một chút, ngã xuống đất không dậy nổi.

"Chuyện nên giải quyết đã giải quyết , chúng ta có thể đi rồi." Nói xong, hắn đứng lên mở kết giới.

Lúc này ta mới nhớ tới trận phong hoa tuyết nguyệt cả đêm qua đã bị những người bên ngoài kia nghe hết rành mạch, vội vàng muốn giữ chặt hắn. Nhưng hai cái đùi kia giống như là không phải của ta, mềm nhũn nửa quỳ ở trước mặt Sess. Hắn thân thủ kéo ta "Lại đây!" Sau đó dùng một bàn tay ôm ta đi ra phía ngoài.

Một bàn tay cũng có thể ôm công chúa? Chẳng lẽ ta nhỏ bé như vậy sao? Nhìn thấy bàn tay Sess nâng hai chân ta, khuỷu tay chống thắt lưng ta, không khỏi nghĩ đến tình cảnh đêm qua, không biết tìm được lão công yêu quái là may mắn hay là bất hạnh! Tuy nghĩ như vậy, nhưng ta vẫn là vô lực ngã vào trong lòng hắn, thấp giọng thở dốc.

Không nghĩ tới, bên ngoài đã vây đầy hòa thượng, âm dương sư, thậm chí còn có vô số võ sĩ. Ta chú ý tới Sheichi Shou ngày ấy vì cứu ta mà bị trọng thương, hắn thấy chúng ta xuất ra liền bi phẫn, nói lớn: "Sheichi Shou ta không bảo vệ công chúa tốt, xin hãy tha thứ!"

"Yêu quái! Mau thả công chúa Yumi ra!" Hai mắt Shibata đỏ đậm, có thể thấy được cả đêm không ngủ.

Ta lập tức nghĩ đến, ngày hôm qua chúng ta tựa hồ dùng tân phòng mà hắn chuẩn bị để động phòng, nhưng lại lưu lại vị chú rể cùng những người khác ở bên ngoài ngồi góc tường gác đêm, thật sự là khổ bọn họ ! Mặt ta đỏ bừng, vùi mặt vào lòng Sess không dám lộ ra.

"Công chúa Yumi, ngươi!" Shibata thập phần phẫn nộ. Sheichi hét: "Yêu quái! Mau thả công chúa ra! Nếu không ta sẽ giết ngươi!" Rồi lập tức rút đao. Hắn đang bị thương, còn có thể rút đao sao, có thể duy trì sống sót đã không tệ ! Ta nhanh xoay người nhìn, thấy sau lưng hắn đang phun máu ra.

Mùi máu tươi thật nặng, ta nhíu nhíu mày, định hô hắn dừng lại. Nhưng đột nhiên, một đạo lục sắc sáng rọi xuyên qua ngực hắn.

"Á!" Ta hoang mang nhìn Sess, sao lại đột nhiên ra tay giết người, vô luận thế nào thì người ta cũng là ân nhân cứu mạng của ta!

"Sheichi điện hạ!"

"Đại ca!" Vô số tiếng kinh hô truyền đến, Sess đột nhiên rút thiên sinh nha ra. Ta mới hiểu ra "Cám ơn."

"Im miệng, ta không muốn thiếu nhân tình" Nói xong, huy thiên sinh nha vào không trung, sau đó hắn tiêu sái thu đao xoay người bước đi.

"Đứng lại! Giết người mà còn muốn đi sao? Di ngôn của tổ tiên quả nhiên không sai, công chúa Yumi ngươi đã bị yêu quái làm cho mê mẩn thần trí không về được. Người đâu! Dùng mũi tên giết chết chúng!" Sheichi huy tay, chúng cung tiễn thủ lập tức căng dây cung. Tình cảnh này lập tức khiến ta nghĩ tới tình cảnh cha của Sess đi cướp Izayoi, quả nhiên cũng là di truyền? Đang nghĩ, đột nhiên phía sau đình chỉ động tác.

"Sheichi điện hạ, ngài thế nào rồi?" Nhìn Sheichi chậm rãi đứng lên, mọi người đều kinh ngạc.

Ta biết Sess sẽ không giải thích , vì thế cười nói: "Hắn đã không sao rồi, vị yêu quái này đã cứu hắn!"

Sheichi phát hiện hắn chẳng những sống lại, mà ngay cả vết thương cũng tốt, nhưng vẫn giống nhau như võ sĩ đang phát điên lớn tiếng hét: "Không! Ta tình nguyện chết cũng không cần yêu quái cứu! Mau trả lại công chúa đây! Bằng không đừng trách ta không khách khí!"

Run rẩy khoé miệng: "Kỳ thực ta không phải công chúa Yumi"

"Cái gì? Ngươi cho rằng nói những lời này là có người sẽ tin sao? Chỉ sợ là yêu quái này đã dùng pháp thuật gì đó với ngươi, hoặc là ngươi đã bị hắn mê hoặc đi!" Sheichi nói chuyện không chút lưu tình.

Nhưng ta nhìn nhìn Sess, cằm hắn bén nhọn, vẻ mặt hắn đạm mạc lại chấp nhất, cười nói: "Ngươi nói đúng, ta cũng không biết có phải đã trúng pháp thuật gì của hắn không, cho nên mới không muốn rời hắn đi." Sess hơi cúi đầu nhìn ta, mặt ta không tự chủ được đỏ lên, này có tính là trắng trợn thổ lộ không a!

"Im miệng! Ngươi nói ngươi không phải công chúa Yumi, vậy thì công chúa chân chính ở nơi nào?" Sheichi giống như bị chọc tới chỗ đau mà trầm giọng, lúc này Sess búng tay một cái.

Chỉ thấy trên trời có một con ngựa bốn vó là lửa bay đến, trên đó có một nữ tử đang ngồi, dung mạo có chút giống ta, nhưng cũng không giống kiếp trước của kiếp trước của ta, chỉ là khuôn mặt và miệng có chút giống giống mà thôi.

Viêm Đề mới hạ xuống, nữ tử kia liền xuống ngựa, nhìn thấy Sess liền nhẹ nhàng quỳ gối nói: "Sesshoumaru sama"

Nếu ngươi vừa mới cùng lão công trở thành chân chính vợ chồng, sau đó trước mặt liền có một nữ tử mĩ mạo tựa hồ rất thân quen với lão công ngươi, ngươi sẽ nghĩ thế nào? Dấu đỏ ửng trên mặt ta trực tiếp biến mất, định xuống dưới, nhưng nghĩ lại lại thấy không nên, liền dừng lại, ôm lấy hắn chặt hơn nói: " Phu quân, người này là ai?"

"Yumi" Sess run rẩy khoé miệng, sau đó đặt ta ngồi trên lưng Viêm Đề nói: "Đi thôi!" Những lời này rất quen thuộc, rất tri kỷ.

"Sesshoumaru sama!" Yumi đuổi theo hô.

Nhưng Sess không để ý, trực tiếp nhảy lên lưng Viêm Đề, Viêm Đề hí một tiếng, phóng người lên. Người phía dưới càng ngày càng nhỏ, ta thở dài: "Đáng tiếc..."

"Cái gì?"

"Lúc ta không ở, công chúa Yumi có phải ở cạnh ngươi rất lâu?"

"Vậy sao?"

Giận, phải không?

"Sao ngươi gặp được nàng?" Nhẹ nhàng ở trong lòng Sess vẽ vẽ, trong tivi, nữ tử đều câu dẫn tình nhân như thế!

"..." Sess đột nhiên cúi đầu, lạnh lùng nói: "Ngươi hướng ai học?"

Xong rồi, chết rồi. Run rẩy khoé miệng, tính toán giả bộ hồ đồ nói: "Cái gì hướng ai học ?"

Sess quả nhiên không lên tiếng , nhìn ta một cái liền cầm lấy tay của ta đột ngột phóng người lên.

"Á!" Vì sao biến thân còn mang theo ta, tốc độ của Viêm Đề rất nhanh, còn biến thân làm gì? Nhưng rất nhanh ta biết hắn định làm gì , hắn đưa ta đến một cánh đồng hoa dại vàng óng ánh, trực tiếp đẩy nhẹ ta xuống rồi áp lên.

O(╯□╰)o

"Ta... Ta còn chưa khỏe lại, có thể nghỉ ngơi vài ngày không?" Tội nghiệp hỏi.

"Không thể, đây là do ngươi gieo gió gặt bão." Tiếng của Sess rất mạnh cứng rắn, dùng thành ngữ rất khá. Sau đó, ta liền cảm thấy ba ngày sau cũng không thể cử động nửa bước .

Sau đó, Sess thập phần ôn nhu nói hắn găp được Yumi như thế nào. Thì ra khi Yumi chạy ra khỏi động yêu quái vừa vặn gặp được Sess, lúc ấy Sess cảm ứng được Xích Diễm đi tìm ta mới nhìn thấy nàng, bởi vì nàng hơi giống, lại bị yêu quái truy, cho nên mới bảo vệ nàng.

Kết quả, ở trên đường nghe được công chúa Yumi lập gia đình. Mà công chúa Yumi chân chính rõ ràng đang ở bên cạnh hắn, cho nên mới nghĩ người nọ có thể là ta, vì thế liền đuổi theo đến đây.

"Vậy ngươi làm sao mà biết Sheichi là vì cứu ta mà bị thương?"

"Trên người ngươi có mùi máu của hắn, hơn nữa vết thương của hắn là ở lưng"

"Vậy chúng ta đi đâu bây giờ?" Đi không nổi nên chỉ có hỏi hai chân , mà hiện tại hai chân ta là Sess.

"Nơi ở của con người"

Không nghĩ tới hắn trả lời như vậy, trên đỉnh đầu hiện N dấu chấm hỏi. Sess tựa hồ biết ta hỏi, vì thế hồi đáp: "Hiện tại ngươi cần tắm rửa thay quần áo"

"Nga!" Cảm động, thì ra hắn săn sóc như vậy, ta ghé vào trong lòng hắn có chút choáng váng buồn ngủ.

Không lâu sau, chúng ta đến một thôn trang.

Nơi này là một cái thôn hòa bình, thấy có người lạ đến tuy tò mò nhưng không có địch ý. Bởi vì ta thật sự rất yếu mệt rồi, cho nên Sess liền mở miệng hỏi một trang hán mang chúng ta đến nhà của hắn, hơn nữa còn lấy Trân Châu làm đáp tạ. Hỏi hắn Trân Châu là lấy từ đâu, hắn cực kỳ lạnh nhạt nói: "Nó vốn là ở trên cổ tay ngươi, sau lại rơi mất." Nói xong lấy ra từ trong tay áo hơn mười khỏa Trân Châu giống nhau như đúc

"Đây là của hồi môn, bị chúng ta lấy." Chính xác hẳn là Sess lấy mới đúng, bất quá như vậy cũng không sao.

Trang hán có một thê tử tướng mạo thanh tú cùng hai tiểu nam hài bướng bỉnh, một đứa khoảng tám chín tuổi, một đứa chỉ khoảng bốn năm tuổi, ở trong sân nhà đuổi đuổi nháo nháo, chờ ta tắm xong đi ra ngồi ở hành lang hít không khí, bọn họ còn dùng tay nhỏ bé đầy bùn đất hướng ta huy huy.

Ta cũng vươn tay, nói với mỗ yêu vừa ăn đậu hủ của ta làm ta kém chút té xỉu trong thùng nước tắm: "Bọn họ thật đáng yêu!"

Sess ngồi bên cạnh ta, chỉ hừ một tiếng, nhưng lại dùng đôi kim đồng liếc đôi nam hài kia.

Tóm lại, hình cảnh này thật sự rất hài hòa. Ta có chút kích động muốn khóc, như vậy chúng ta mới chân chân chính chính giống một đôi vợ chồng a!

Đang nghĩ, thê tử trang hán đã lấy đồ ăn đến. Thả chúng ở trước mặt ta cười nói: "Thân thể phu nhân không khỏe, cho nên ta làm con gà nấu canh, ăn nhiều chút."

Bởi vì lúc tới, bọn họ luôn tò mò nhìn Sess đang ôm ta, cho nên ta liền lấy cớ thân thể mình có bệnh. Bất quá, quả thật là bị bệnh, nhưng nguyên nhân cũng là do mỗ yêu vừa ác vừa xinh đẹp kia. Thê tử trang hán thấy ta vừa ăn canh vừa nhìn Sess, liền đến gần nói bên tai ta: "Vị kia của ngươi thật khá, rất giống tiên nhân."

Hắn không phải tiên nhân mà là yêu nhân*, khụ... Là yêu quái! Ta ngượng ngùng gật gật đầu, thừa nhận mình là thê tử của người ta.

Toji: yêu nhân là chỉ người nam nhưng lại chọn nhân vật nữ trong game!

"Tân hôn đi?"

"Vâng"

"Nhìn ngươi mệt thế này, hắn lại yêu thương ngươi đến mức đi đường đều ôm, có phải đã có?" Nói xong cúi đầu, nhìn bụng ta. Bởi vì vừa thay trang phục cũ của nàng, cũng không rộng lắm, thế nào cũng nhìn không ra nơi đó có dấu hiệu to lên, sao nàng lại suy ra đến ?

Mặt đỏ lên, vội vàng lắc đầu nói: "Không có" Đương nhiên không thể nhanh như vậy , mới tối hôm qua... Ách, lại thêm hôm nay tổng cộng mới... bao nhiêu lần? Đang đếm bằng ngón tay, đã thấy Sess đột nhiên đứng lên đi đến đằng sau nam hài lớn nhất: "Sai rồi"

Tiểu nam hài thấy trên người Sess có đao, tưởng là võ sĩ chuyên nghiệp. Đứa nhỏ ở độ tuổi này đúng là lúc muốn tập võ, nhìn thấy có người chỉ điểm đã cười lộ ra răng nanh đáng yêu, bên kia lại mọc thiếu hai cái, bộ dáng buồn cười đáng yêu. Hắn buông nhánh cây xuống, hỏi Sess: "Như thế này sao?"

Sess nói: "Cổ tay dùng sức, áp xuống dưới"

Hai nam hài nghe thế, liền làm theo, lần này tư thế rất có dáng.

"Hắn nhất định sẽ là người cha tốt" Thê tử của trang hán quay đầu nhìn trượng phu đang chẻ củi, sắc mặt đỏ lên nói.

Người cha tốt sao? Không đúng có được hay không, chúng ta mới vừa 'cái kia', sao có thể nhanh như vậy. Máy bay tăng tốc cũng không có khả năng nhanh như vậy a!

Đang suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy Sess nhìn chân trời nói: "Vào trong phòng đi."

"Cái gì?" Hai tiểu nam hài nghiêng đầu hỏi, nhưng lại bị Sess trừng sợ tới mức vội vàng chạy đến bên cạnh mẫu thân. Thân thể ta tuy rằng suy yếu, nhưng cũng cảm giác được nơi đó tựa hồ đang có tà khí bay đến.