Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru

Chương 72: Minh đạo




Nhưng Sess rất không thích, cực kỳ khó chịu, bởi vì ta vừa đến bên cạnh hắn, cái túi hương hương đã bị hắn lấy đi.

"Bởi vì… bởi vì..."

"Im miệng, vật này rất nguy hiểm." Xích một tiếng, bao thuốc kia lại hy sinh dưới độc trảo của Sess.

Tuy rằng hắn không biết đây là cái gì, thế nhưng lại cảm giác được nó nguy hiểm . Đúng vậy, vật như vậy có thể giết chết thiên thiên vạn vạn con cháu của hắn, không nguy hiểm mới là lạ! ! !

Quả nhiên là dã thú, đối loại chuyện này rất linh mẫn.

"Được, ta về sau không ăn." Đổi thuốc khác đi, nghe nói có một loại dùng cho cả tuần , vậy là có thể dùng , hắn sẽ không thể biết chuyện này, cứ quyết định như vậy.

Sess không nói gì nữa, tiếp tục đi. Ta lại đuổi theo hắn: "Kỳ thực, lần này ta tới là muốn mượn một thứ."

"Cái gì?"

"Thiên sinh nha..." (__)

Sess cũng không hỏi chuyện gì, do dự một chút, rồi nói: "Đi nhanh về nhanh." Liền rút đao ra ném cho ta.

Quá dễ dàng, vì sao lại thuận lợi như vậy a, ta có chút kỳ quái.

"Thừa dịp ta còn chưa đổi ý, đi nhanh."

"Vâng!"

Ta cưỡi Viêm Đề bôn quay về tại chỗ, sau đó nhảy xuống giếng.

"Thiên sinh nha a thiên sinh nha, cứu người ngươi hẳn là sẽ nguyện ý đi!" Vỗ vỗ thiên sinh nha, sau đó ở thần miếu nghỉ ngơi một ngày, vốn định buổi chiều ngày hôm sau đi , nhưng không nghĩ tới đã có vài hắc y nhân tìm đến, còn có cả Yamaguchi.

Nghe được dì Higurasi nói có người tới đón ta, ta liền vội vàng mặc quần áo tốt, lấy Thiên Sinh nha cùng Luyện Nha đi ra. Yamaguchi nhìn thấy ta thế này liền lắp bắp kinh hãi, rất nhanh định thần lại sau đó mời ta lên xe nói: "Nếu cô có thể cứu Sakura, gia tộc Yamaguchi chúng tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô."

"À." Ngồi ở trên xe đương nhiên không thể để đao sau lưng , cho nên ta đặt hai thanh đao ở phía trước.

"Đây là công cụ mà cô nói?"

"Đúng vậy."

"Bình thường cô đều cùng mấy thứ kia chiến đấu sao?"

"Xem như đi!"

Yamaguchi tò mò hỏi: "Việc này, bạn trai cô biết không?"

"Bạn trai?" Nga, hắn là đang nói Kyosai sao, chuyện này hắn thật đúng không biết. Ta lắc lắc đầu: "Hắn không biết."

"Không muốn để hắn lo lắng? Cũng đúng, nếu bạn gái của tôi cả ngày cầm đao đi chém giết mấy thứ không biết tên, tôi cũng sẽ sợ hãi." Đột nhiên xoay người nói: "Cô sẽ không làm Sakura bị thương đi!"

"Yên tâm, có thể sẽ chịu một ít thương, nhưng tôi sẽ không làm cô ấy bị thương nặng." Vừa mới nói xong, chúng ta đã đến nhà Yamaguchi.

Cha mẹ Yamaguchi đối đãi ta cũng không còn đạm mạc , có thể nói là kính như thượng tân để hình dung. Nhưng là bọn họ rõ ràng đang tiếp ta, ánh mắt lại nhìn chằm chằm lầu hai. Ta nhìn bánh ngọt trên bàn, cuối cùng quyết định vẫn nên làm việc trước rồi ăn món điểm tâm ngọt sau.

Dọc theo đường đi, thấy Yamaguchi luôn nhìn trái nhìn phải, không biết hắn khẩn trương cái gì, có lẽ là đang lo lắng em gái đi! Không nghĩ tới bình thường hắn nhìn như thiếu niên bất lương, không nghi tới đối đãi người trong nhà vẫn tốt .

Đến gần lầu hai, phong ấn ngày hôm qua còn tại trên cửa không nhúc nhích. Nhưng mà, rõ ràng có dấu vết người đi vào. Ta vừa định hỏi, phu nhân Yamaguchi đã lên tiếng: "Chúng tôi luôn đưa cơm như thế này."

"Theo tôi được biết, người bị yêu linh bám thân có thể không cần ăn cái gì, nhưng rất thị huyết... Mọi người sẽ không..." Đẩy người ta vào cho con gái mình đấy chứ!

"Chúng tôi chỉ ném gà!" Phu nhân Yamaguchi vội vàng xua tay nói.

Đương nhiên là gà , bằng không trong phòng sớm có oán khí xuất hiện , yêu linh kia đã hút quá nhiều oán khí, chỉ sợ sẽ càng ngày càng hung. Hoàn hảo, cha mẹ này tuy rằng yêu con gái, nhưng không đến nông nỗi cho con gái người sống. Lúc trước, có một đôi vợ chồng vốn vì yêu con mình, đi khắp bắt đám trẻ con cho hắn ăn, cuối cùng yêu linh kia lại ăn luôn bọn họ.

Nhưng may mà phát hiện sớm, cho nên không sao.

"Mọi người không nên tiến vào, cứ ở bên ngoài chờ, vô luận phát sinh sự tình gì cũng không được mở cửa." Nói xong ta bản thân đi đến tiến vào, sau đó đem sơn khẩu người một nhà quan ở bên ngoài. Vì sợ này yêu linh chạy ra đi, trước tiên ở phòng ở bốn phía bố kết giới.

Yêu linh kia đã cảm giác được ta tồn tại, cho nên đại khái tư ngày hôm qua đã bắt đầu muốn thoát ly thân thể này. Chỉ là bám thân thì dễ dàng, thoát thân thì lại phải phí rất lớn thời gian cùng tinh lực . Hơn nữa ta ở ngoài cửa thiếp chú, cho nên đến bây giờ nó vẫn không rời đi thân thể kia.

"Ngươi muốn giết cả con bé này sao?" Yêu linh khà khà nói, đây là lợi thế cuối cùng của hắn, cho nên bám chặt không tha.

Ta khẽ nhếch khóe miệng, nói: "Vậy... giết đi!" Ta nhanh chóng rút thiên sinh nha chém thẳng hướng Sess.

"Ngu ngốc! Ta là yêu linh, ngươi làm sao mà giết được ta..." Nhưng yêu linh lập tức câm miệng, bởi vì hắn cảm giác được, thiên sinh nha sẽ chỉ khảm hắn mà thôi. Nhưng đến khi hắn phát giác ra thì linh khí có được nhờ bám thân đang tiêu tán, một cái cánh tay của hắn cũng đã bị bổ xuống.

"Khốn khiếp! Ta giết ngươi!" Yêu linh không ra được phòng, vì thế đhướng ta đánh tới. Giơ trời sinh nha muốn cho hắn một kích trí mệnh, đột nhiên cửa bị người mở ra, thanh âm hơi hốt hoảng của Yamaguchi ở sau lưng truyền đến: "Sao vậy!!"

"Ngu ngốc! Đi ra ngoài!" Đã chậm, yêu linh có được cơ hội liền trực tiếp nhảy lên phá mở bay về phía Yamaguchi đang ở trước cửa. Ta quýnh lên, tùy tay cầm trong tay đao quăng đi ra ngoài.

Thiên sinh nha là một cây đao sẽ không làm con người bị thương, cho nên nó thẳng xuyên qua ngực, đâm thẳng yêu linh kia lên tường đối diện.

Yêu linh giãy giụa vài cái, liền biến mất .

Yamaguchi vẫn còn ngây ngươi ở trước cửa, mà cha mẹ hắn nhìn thấy con bị kiếm xuyên qua, đồng thời kinh hô: "Con có sao không!?! Mau đi gọi xe cứu thương!!!"

"Không cần đâu, hắn không bị thương." Ta rút Thiên sinh nha xuống tra vào vỏ nói với họ.

Quả nhiên, khi kiểm tra không hề thấy miệng vết thương nào, vợ chồng Yamaguchi mới yên tâm , Yamaguchi gắt gao nhìn chằm chằm ta, trong đôi mắt trung có... ách... Kích động?

"Cha, mẹ..." Bên trong đột nhiên truyền đến thanh âm thiếu nữ, một nhà Yamaguchi chạy thẳng đến bên trong phòng . Ta không muốn quấy rầy bọn họ, nên định về nhà. Mới đi được hai bước, thấy phía trước xuất hiện một thân ảnh cao lớn, đúng là Kyosai.

Tim đập thình thịch, vì sao hắn lại ở chỗ này?

"Rất kỳ quái sao? Kỳ thực là vì Yamaguchi, ngày hôm qua hắn gọi điện thoại cho thầy, hỏi tôi có hiểu bạn gái hay không. Cho nên hôm nay tôi tới, cũng thấy được cảnh vừa rồi..." Kyosai cúi đầu nhìn ta, trên mặt lộ ra một tia cười khổ.

"Miệng rộng!" Người mà ta nói đương nhiên là Yamaguchi, rồi nhìn Kyosai: "Giật mình sao?"

"Chính xác mà nói là lo lắng, Tiểu Đồng, là vì nguyên nhân này cho nên em mới luôn bị thương, thường thường mất tích sao?" Hắn quả nhiên lo lắng, mày đã nhăn lại.

"Xem như đi!" Còn có càng nhiều thứ đáng sợ hơn, chẳng qua là nó ở bên chiến quốc.

Kyosai do dự một chút rồi nói: "Tiểu Đồng, chi bằng em buông tha cho nghề này đi, thầy có thể cho em một cuộc sống an toàn, thoải mái."

Ách... Này xem như, cầu hôn?

Gãi gãi đầu, ta nói với hắn: "Chuyện này không thể nói buông tha là có thể buông tha, ha ha... Thực xin lỗi." Cúi đầu nhận sai.

"Nhưng cứ thế này rất nguy hiểm, đối mặt với những thứ nguy hiểm như vậy em tùy thời có thể sẽ mất mạng."

"Sẽ không ."

Nghe vậy, Kyosai ngẩn ra: "Vì sao lại trả lời chắc chắn như vậy?"

"Bởi vì, em đã tìm được người có thể bảo vệ em, cho nên... em đi trước." Thấy Yamaguchi đi ra, ta không muốn phiền phức cho nên lập tức xoay người vòng qua Kyosai, ra khỏi khu nhà cấp cao của nhà Yamaguchi.

Sess đã đợi ta hồi lâu, lúc nhảy khỏi giếng, ta cẩn thận sờ sờ bình thuốc ta mang theo, lần này dùng hơn mười tầng túi, sau đó đặt ở trong hộp sắt, miệng lại dùng hương túi bao lấy, lại không chỉ một cái, mà là năm sáu cái. Lần này, tin tưởng dù cái mũi của Sess có lợi hại đến đâu thì cũng không ngửi ra được!

Hắn kéo ta đi lên, rồi nhíu mày nói: "Trên người có mùi kỳ quái..."

Thật linh mẫn, ta che lại cái bình, cười nói: "Vậy sao?" Rồi nâng cái mũi ngửi khứu rồi nói: "Không... Không có a!"

"Đi thôi!"

May mà hắn không phát hiện, vạn hạnh a!

Dọc theo đường đi, Sess tựa hồ luôn luôn truy tìm mùi của Naraku mà đi. Theo hắn nói, cổ hương vị này càng ngày càng nặng.

Cuối cùng, Quỷ quái hoàn xuất hiện tại trước mặt chúng ta . Sess không nói câu nào, trực tiếp khảm quỷ quái hoàn! Quỷ quái hoàn này được sinh ra để bảo vệ trái tim của Naraku, cho nên độ cứng đương nhiên là thập phần lợi hại . Chém vài cái không hề hấn gì, hắn đột nhiên vươn xúc tua bằng kim cương cuốn lấy Sess, thì ra mục đích của hắn lại là muốn nuốt Sess. Quả nhiên giống Naraku, đều là kẻ tham lam.

Nhưng Sess đâu dễ chịu thua, ta ở phía sau tuy rằng nhìn hắn đang ở thế yếu, nhưng khí tràng của hắn lại trực tiếp nói cho ta: dám đi lên hỗ trợ sẽ giết ngươi!

Ta ngoan ngoãn ở tại chỗ chà xát ngón tay, không muốn giúp thì thôi .

Răng rắc! Đấu quỷ thần trực tiếp bị gãy. Sess nổi giận, rút Tùng vân nha ra trầm giọng hô: "Ngục long phá!"

Không tốt, hiện tại thiết toái nha không ở, chiêu này vừa ra nhất định ta sẽ bị lan đến. Lôi kéo Jaken quay đằng sau chạy, tìm tảng đá to trốn vào.

Một trận bụi mù dâng lên, khi tan đi ta mới dám ngẩng đầu nhìn lên, quỷ quái hoàn đã biến mất .

Hắn đi rồi, không ngạc nhiên, trọng yếu nhất là Sess cường đại của chúng ta cũng đã biến mất. Run rẩy, vị này chẳng lẽ đuổi theo ? Nhắm mắt lại, điều tra phương hướng yêu khí của hắn, rồi chỉ vào bên phải: "Bên này!"

"Ha!" Jaken làm hết phận sự đi kéo A-un, sau đó hắn cưỡi A-un ta cưỡi viêm đề, đảo mắt liền đến một nơi đầy hoa tươi rất lãng mạn.

Ở chính giữa nơi lãng mạn này, có một nữ nhân xinh đẹp mặc kimono, đầy người máu tươi, máu kia lại là màu đen , rõ ràng bị chướng khí ô nhiễm . Là sứ giả của gió Kagura, vì sao nàng lại thành ra thế này. Lần trước nàng bị trọng thương như vậy cũng không sao, vì sao lần này lại trông như sắp mất tánh mạng?

Thanh âm của Sess vẫn lạnh nhạt như trước: "Muốn đi rồi sao?"

"Ân, cuối cùng có thể nhìn thấy ngươi một lần cuối, thật sự là quá tốt." Rồi Kagura bắt đầu ngã về phía sau, trên mặt lộ ra mỉm cười hạnh phúc .

Không nghĩ tới một nữ nhân như ngọn gió lại cứ như vậy chết đi , chết đi là tự do sao? Ta không cho là như vậy, nhưng lúc này cũng hi vọng nàng có thể tự do bay lượn, chỉ là thế nào cũng đừng bay đến bên cạnh lão công ta chứ. Chạy đến bên cạnh Sess giữ chặt tay hắn, Kagura có thể bay, nhưng không cho ngươi bay!

Sess cúi đầu nhìn ta, không nói gì!

"Sesshoumaru! Kagura... lúc Kagura chết... rất thống khổ sao?" Inuyasha không biết khi nào đứng ở phía sau, mặt hơi mất tự nhên hỏi Sess.

"Cô ấy đã mỉm cười ." Sess tra thiên sinh nha vào vỏ, sau đó liếc nơi Kagura chết một lần, rồi quay người đi mất.

Tâm tình của hắn thật lạ, vì sao ta lại cảm thấy hắn có chút bi thương?

Ta bắt đầu suy nghĩ xem Kagura cùng Sess có JQ hay không, sách tóm tắt nói ta đã nghĩ nhiều , mà Sess đại khái là vì không cứu được Kagura mà cảm thấy vô lực đi! Tuy rằng hiện tại hắn đã có Tùng vân nha, nhưng đối với hắn mà nói thì nó đến tay là nhờ ta, cho nên nó không phải là đao của hắn, lực lượng của hắn!

Ta nên làm như thế nào mới khiến hắn cao hứng a? Bàn tay chống má nhìn Sess, tiếp tục suy xét !

Đột nhiên bầu trời vang lên một tiếng kêu của trâu...

Ngẩng đầu, con trâu bốn chân ba mắt gần như muốn nện lên người ta. Ta vội vàng tránh, bực tức nói lớn: "Toutousai, ngươi muốn dùng con trâu ngu ngốc kia giẫm chết ta sao?" Lập tức rút luyện nha ra, trên đầu Toutousai lập tức mọc lên cái cục u.

"Xin lỗi, ta chỉ là tới tìm Sesshoumaru..."

"Chuyện gì? Hay là ngươi thấy đã sống đủ, muốn bị khảm rơi đầu?" Sess xoay tay lại, bởi vì Đấu quỷ đã gẫy, cho nên hắn hiện tại định rút Tùng vân nha.

"Chờ một chút, Sesshoumaru ngươi không nên kích động như vậy , nếu không phải thiên sinh nha kêu gọi, ta cũng không muốn đến nơi nguy hiểm này a."

"Thiên sinh nha?" Sess hơi cúi đầu nhìn thoáng qua thiên sinh nha, sau đó buông lỏng ra bàn tay đang nắm chuôi đao Tùng vân nha.

"Đã đến lúc, hiện tại bộ phận khuyết thiếu trong lòng ngươi đã tìm được, cho nên ta sẽ biến thiên sinh nha thành một thanh đao chiến đấu." Toutousai muốn thanh âm lão nghe cho kích động, nhưng người chân chính kích động lại là ta. Thân thủ lôi kéo lỗ tai Toutousai xuống trâu, cao giọng: "Ngươi nói cái gì? Thiên sinh nha chiến đấu?"

"Đúng vậy!"

"Vậy cố lên đi!" Sess đã sớm muốn có một thanh đao như vậy, cho nên ta nới tay ra đẩy Toutousai về phía Sess

Tuy rằng Sess không cười, nhưng ta biết hắn rất cao hứng.

Vì thế liên tục vài ngày, Toutousai liền mở ra kết giới của quỷ, để Sess luyện một loại chiêu thức. Chúng ta ở ngoài kết giới không rõ ràng lắm, hình như là bọn họ một người nói một người nghe, sau đó một ngày cuối cùng, Sess chém một đao xuống, quỷ liền bị minh đạo hút đi vào.

Thoe như lời Toutousai nói, thiên sinh nha nguyên bản là đao của minh giới, cho nên mới có chiêu thức đưa địch nhân vào minh giới. Chẳng qua, trăng của Sess còn chưa tròn, cho nên phải rèn luyện nhiều hơn mới được.

Sess rất háo thắng, cho nên sau khi chúng ta rời khỏi chỗ của Toutousai, ngày nào cũng thập phần vất vả đi hết thế giới giết quỷ quái. Ta thành tình báo viên nhỏ, chỉ cần nơi nào có yêu quái cùng ác quỷ giết người không chớp mắt, làm nhiều việc ác , chỉ cần đánh nghe rõ ràng, liền kêu Sess tiến đến.

Tốt một đoạn thời gian, nhân gian truyền lưu một cái truyền thuyết. Có một thiếu niên tuyệt mỹ dùng một thanh kiếm chính nghĩa giết sạch những yêu quái ác độc, là sứ giả trên trời phái xuống dưới. Sau khi ta nghe được, run rẩy vẻn vẹn 3 phút.

Sess từ lúc ban đầu hưng phấn trở nên có chút lo lắng, bởi vì sơ nguyệt vẫn là sơ nguyệt, chỉ là thoáng to hơn trước một điểm. Dù sao cũng không thể tiếp tục chém giết, Sess sẽ nhanh thành ngàn nhân chém! Đây cũng không phải trò chơi thăng cấp giết quái, chẳng lẽ phải giết vạn nhân mới có thể biến thành hình tròn?