Kế Hoạch Ly Hôn Đúng Đắn

Chương 41




Giọng nói Nguyên Tự lạnh lẽo đến mức tưởng chừng có thể khiến người khác đóng băng, Đào Nhã Nhân hoảng sợ lùi về phía sau một bước, cô nhìn mọi người ở đây, sau đó mỉm cười thê lương: “Nguyên Tự, cậu có còn nhớ cậu đã từng đáp ứng anh mình cái gì không?”

“Tôi vẫn nhớ rõ.” Nguyên Tự đưa điện thoại di động đến trước mặt cô nói: “Trước khi anh ấy đi đã gửi cho tôi một tin nhắn, nhờ tôi chăm sóc tốt cho chị và Tư Lập.”

“Cho nên cậu…” Đào Nhã Nhân nhìn về phía Nguyên Tự: “Chăm sóc tốt cho tôi kiểu này sao?”

Nguyên Tự nói: “Lúc tôi hứa với anh ấy, chị vẫn còn là chị dâu của tôi, chị chỉ có một đứa con là Tư Lập. Nhưng hiện tại, chị đã là con dâu của Phương gia rồi.”

“Có gì khác nhau chứ???” Đào Nhã Nhân lớn tiếng nói: “Chẳng lẽ tôi không thể theo đuổi hạnh phúc của chính mình sao?”

“Đương nhiên chị có thể, nhưng giờ chị đã có một người có thể đứng ra bảo vệ được mình rồi, so với tôi, người đó càng có tư cách chăm sóc chị hơn. Mà Tư Lập còn cần tôi, hơn nữa, so với chị thì vợ tôi càng cần tôi bảo vệ hơn nữa.” Nguyên Tự nhàn nhạt nói.

Tạ Manh bị câu nói này làm cho sửng sốt, sau đó chuyển đề tài nói: “Câu vừa rồi của anh là có ý gì? Nếu chị ta vẫn còn là con dâu của Nguyên gia thì có thể đá thúng đụng nia với tôi à?”

Nguyên Tự bị Tạ Manh làm cho tức đến mức bật cười, trợn trắng mắt quay đầu lại nhìn cô nói: “Ý của anh là, ai cũng không thể động vào em. Vừa lòng chưa?”

Tạ Manh ngắt lời: “Chị ta chân yếu tay mềm như thế mà còn muốn đụng vào tôi? Nếu không phải bị anh cản lại, để xem tôi có đánh chị ấy không? Tôi có mà khiến cho chị ta phải kêu cha gọi mẹ ấy! Dám đụng đến tôi à? Tôi lớn đến từng này, đến cả ba tôi cũng chưa đánh được tôi cái nào đâu!”

Nguyên Tự đang tức giận thì bị Tạ Manh nói đến mức muốn hộc máu, anh hất tay Đào Nhã Nhân ra, nói: “Ông nội không để lại tiền cho chị, chắc chị cũng đã hiểu rồi. Chị đã gả vào Phương gia, đối với chị mà nói, có khi Tư Lập còn không quan trọng bằng Phương gia. Số tiền này chắc chắn không thể để chị đứng tên rồi.”

Tạ Manh thổi thổi bộ móng tay màu đỏ xinh đẹp của mình, thanh thanh đạm đạm mà nói: “Chính xác, tài sản hợp pháp duy nhất chị có thể hưởng chính là tiền của anh hai. Còn tiền của ông nội, ông muốn cho ai thì cho, muốn chia như thế nào thì sẽ chia thế ấy.”

Tạ Manh nói xong, Y Hiên bên kia liền cười ra tiếng.

Trong lòng Tạ Manh lập tức có một loại dự cảm không lành, cô híp mắt nhìn về phía Y Hiên.

Đào Nhã Nhân đứng một bên đã tức ói máu, nhưng lại không nói gì lại được. Đúng thật là cô không thuộc hàng người thừa kế hợp pháp thứ nhất, Nguyên lão gia tử không chia cho cô phần nào cũng không phải là trái luật. Huống chi, cho dù cô có là người thừa kế hợp pháp hàng thứ nhất, miễn là cô vẫn còn khả năng lao động, Nguyên lão gia tử không cho cô cũng không có gì là phạm pháp.

Y Hiên tiếp tục cười, nói: “Không cần sốt ruột, bây giờ tôi sẽ công bố phần tiếp theo của di chúc.”

Lần này khẳng định là của Tạ Manh.

Mọi người lại nhìn về phía Tạ Manh, đối với mấy chuyện vặt vãnh kia của Đào Nhã Nhân cơ bản không khiến mọi người để tâm nhiều.

“Phần tài sản được chia cho bà Tạ Manh có chút đặc thù, điều kiện đi kèm cũng tương đối nhiều.”

Trong lòng Tạ Manh lộp bộp một tiếng, ông nội muốn làm gì đây?

“Ở đây, tôi phải thông báo một chút, lúc ấy ông Nguyên Phong yêu cầu là phải ba tháng sau mới công bố di chúc. Bởi vì hiện tại xuất hiện một yếu tố ảnh hưởng đến thời gian công bố, cho nên đã thay đổi thành hai tháng. Nguyên nhân là nếu tiểu thư Tạ Manh không đón năm mới ở Nguyên gia thì sẽ lập tức công bố di chúc.”

Mọi người: “???” Tôi cmn hiện tại được nghe di chúc là bởi vì một người ngoài?

Tạ Manh cũng hoang mang, cảm giác mình có chút quan trọng.

“Vậy nên, đầu tiên, tôi sẽ nói về vấn đề phân chia tài sản thừa kế mà ông Nguyên Tự và bà Tạ Manh sẽ nhận được. Trước khi ông Nguyên Phong đi đã cho phép ông Nguyên Tự đây được phép biết trước nội dung di chúc ngay sau khi ông qua đời, nhưng lại không thể nói cho bất cứ người nào biết. Mặc dù vậy, ông Nguyên Tự cũng chỉ được phép đọc nội dung của di chúc chính mà thôi, phần di chúc ẩn vẫn được giữ bí mật. Đây là di chúc chỉ có hiệu lực pháp luật khi các điều kiện đưa ra đều được đáp ứng, cho tới bây giờ thì vẫn chỉ có tôi biết.”

Y Hiên lại lấy ra một phần văn kiện từ túi hồ sơ: “Hiện tại, tôi sẽ công bố phần di chúc ẩn liên quan đến hai ông bà Nguyên Tự và Tạ Manh đây.”

Tạ Manh: “???” Kể cả cô và Nguyên Tự mà ông cũng sử dụng di chúc ẩn?

“Tài sản ông Nguyên Phong để lại cho bà Tạ Manh trong văn kiện này, ngoại trừ một khoản tiền lớn ra, sẽ không kèm theo bất cứ thứ gì khác.”

Tạ Manh tâm thái vững vàng, đây là chuyện đương nhiên, có một phần là cô cũng rất biết ơn rồi.

Dù sao cô cũng chỉ là cháu dâu, Từ Thi Thục là vợ của Nguyên Dực – con trai bác cả còn không được chia tài sản. Tài sản chia cho Nguyên Dực sẽ đồng sở hữu với cô ấy, cho nên sẽ không chia thêm phần khác nữa.

Sở dĩ ban đầu Đào Nhã Nhân vẫn được nhận một phần tài sản, bởi vì phần tài sản này vốn dĩ chính là của Nguyên Lập, nay Nguyên Lập không còn nữa, Đào Nhã Nhân có thể thừa hưởng. Nhưng vì Đào Nhã Nhân đã quyết định đi thêm bước nữa, Nguyên lão gia tử không yên tâm, sợ người chồng mới của cô cháu dâu này sẽ nhòm ngó phần tài sản ấy nên số tiền này đã được chuyển cho Nguyên Tư Lập.

Suy cho cùng, nếu tất cả tài sản vốn có của Nguyên Lập đều bị Đào Nhã Nhân cầm đi, sau này Đào Nhã Nhân có con riêng của mình, có cho Nguyên Tư Lập được đồng nào không thì vẫn còn phải ngẫm nghĩ.

Đương nhiên là Nguyên lão gia tử không yên tâm, Tạ Manh hiểu rất rõ.

Trong di chúc có điều kiện là cho đến khi công bố, cô ta chưa gả cho người khác, nhưng khoảng thời gian nói đến cũng chỉ kéo dài ba tháng mà thôi. Tuy không thể nói làm người phải giữ lấy đạo hiếu, nhưng Nguyên lão gia tử đại khái cũng đã có thể dự đoán được cô có tư cách để lấy phần di chúc này hay không. 

Mà Tạ Manh biết, cô đây có thể nắm được số tiền này trong tay, là bởi vì đối với Nguyên lão gia tử, cô là có ơn cứu mạng. Cho dù trong lòng cô cảm thấy ông đã trả hết ơn từ lâu, nhưng có lẽ ông lại không cảm thấy như vậy. Suy cho cùng cũng là vì yêu thương cô.

Y Hiên nhìn văn kiện, sau đó nói: “Theo di chúc, phần tài sản bà Tạ Manh sẽ nhận được là 300 triệu nhân dân tệ.” (~990 tỷ VNĐ)

Đào Nhã Nhân suýt chút nữa tức đến mức ngất xỉu, lại nghe phần tiếp theo Nguyên lão gia tử đưa ra: “Ông Nguyên Tự trên danh nghĩa là người sở hữu toàn bộ cổ phần của ông Nguyên Phong, sau này phần lợi nhuận mỗi năm sẽ thuộc quyền sở hữu của ông Nguyên Tự. Chính vì thế, phần tiền mặt chỉ bằng một phần nhỏ so với những người khác.”

Nguyên Tự gật đầu, lợi nhuận cổ phần mỗi năm cao hơn nhiều so với bất cứ phần tài sản nào được công bố hôm nay.

“Nhưng hiện tại những điều này vẫn chưa có hiệu lực.” Y Hiên cười.

Nguyên Tự cạn lời cúi đầu, tất cả mọi người đều tò mò nhìn về phía Y Hiên. Cái gì gọi là chưa có hiệu lực?

Y Hiên hắng giọng nói: “Phần di chúc này của ông Nguyên Phong có những điều kiện sau, trong ba tháng đầu tiên, nếu ông Nguyên Tự và bà Tạ Manh giải trừ quan hệ hôn nhân, toàn bộ cổ phần thuộc quyền sở hữu của ông Nguyên Phong ngay lập tức sẽ được chuyển nhượng sang dưới tên của bà Tạ Manh.”

Cả phòng khách hít sâu một hơi, kể cả Nguyên lão phu nhân.

Ông ta điên rồi à?

Đây chính là vốn liếng mấy chục năm của Nguyên gia đó!

Tạ Manh nghe đến ngây người, nói: “Cho nên nếu hiện tại tôi ly hôn, tôi sẽ trở thành tổng giám đốc của Bằng Á?”

Nói xong Tạ Manh tự mình cười to: “Ôi mẹ ơi, phải thế chứ! Há há há……”

Tuy nhiên, không ai có tâm trạng cười cùng cô.

Nguyên Tự nghĩ tới cảnh tượng kia, cũng cười nói: “Nhưng mà rất có thể em sẽ bị người khác lừa đến cái chiếu rách cũng không có.”

Tạ Manh lập tức ngừng cười, liếc mắt trừng anh một cái nói: “Tôi có ngu đâu? Tôi mà cầm được trong tay chắc chắn sẽ bán ngay lập tức. Ủ uôi, số tiền ấy có ăn 10 đời cũng không hết, tội tình gì mà tôi lại phải còng lưng ra làm trâu làm ngựa cơ chứ?”

Nguyên Tự đan hai tay để lên đùi, tỏ vẻ thích thú nói: “Em có biết đột nhiên có một số tiền lớn không rõ nguồn gốc như vậy thì có thể thực sự tiêu xài được bao nhiêu không? Nói tới cái biệt thự này trước đi, lúc ấy sẽ phải dời đi và phá bỏ, chia cho mỗi hộ nghèo khoảng 8.000 vạn (~264 tỷ VNĐ). Trong vòng hai ngày thôi là bay hết sạch.”

Tạ Manh: “…”

Nguyên Tự: “Em có biết trên thế giới này có một nhóm chuyên canh me những người đột nhiên có một số tiền lớn không biết từ đâu ra không. Bất kể là bao nhiêu tiền, bọn họ cũng có thể thắng lợi gom hết đi.”

Tạ Manh: “… Cảm ơn anh đã nhắc nhở nhé!”

Nguyên Tự mỉm cười: “Không cần khách sáo.”

Tạ Manh lấy từ trong túi ra một 100 tệ đưa cho anh, Nguyên Tự ngơ ngác, Tạ Manh nói: “Cười cũng được ra phết, đây, bo cho anh.”

Nguyên Tự: “…”

Y Hiên lại hắng giọng, nhắc nhở: “Các vị, hiện tại thời hạn ba tháng chỉ còn một tháng nữa.” Cho dù bây giờ cô có đưa đơn ly hôn cũng sẽ xử lý không kịp. Mà Nguyên Tự, đương nhiên sẽ không đồng ý ly hôn.

Nguyên gia càng trở nên im lặng, Tạ Manh hết nói nổi lên tiếng: “Vội gì chứ, tôi nuốt trôi ngần đấy tiền được à? Hiện tại tôi đã có trong tay 300 triệu, cho dù là có thêm 3 tỷ, 30 tỷ hay 300 tỷ tôi cũng cảm thấy chướng mắt!”

Mọi người trong Nguyên gia: “…” Cô cũng mạnh miệng quá ha!

Y Hiên lại nhắc nhở: “Hiện tại cô vẫn chưa được hưởng 300 triệu này đâu.”

Lúc này đến phiên Tạ Manh hít sâu một hơi: “Không phải chứ? Vẫn còn có thêm điều kiện gì à?”

Y Hiên gật gật đầu: “Kết thúc 3 tháng này, trong vòng 6 tháng tiếp theo, bên nào đệ đơn ly hôn trước sẽ được xem là từ bỏ quyền thừa kế của mình. Vì vậy 300 triệu của bà Tạ Manh hiện tại trên danh nghĩa là của ông Nguyên Tự, đương nhiên cổ phần của ông Nguyên Tự trên danh nghĩa vẫn là của ông Nguyên Phong.”

Tạ Manh: “… Khúc này tôi không hiểu lắm, ý của anh muốn nói là nếu hiện tại tôi và Nguyên Tự ly hôn, 300 triệu của tôi sẽ lập tức không cánh mà bay?”

“Không, không, không. Nếu hiện tại cô ly hôn với ông Nguyên Tự, cô có thể nhận được tất cả cổ phần công ty của Nguyên gia. Hết ba tháng này, nếu cô ly hôn trong khoảng thời gian sáu tháng sau đó, tất cả tài sản mà cô được thừa kế sẽ bị vô hiệu.”

Tạ Manh ngẩn ngơ: “Nếu vậy hiện tại ly hôn không phải tốt hơn nhiều sao?”

“Nhưng ông Nguyên Tự sẽ không đồng ý!”

Tạ Manh: “… Ừm, cũng có lý.”

Y Hiên cảm thấy Tạ Manh rất thú vị, đến bây giờ mà còn bình tĩnh như vậy! Không biết sau này cô còn bình tĩnh thế nào đây?

Tạ Manh phủi tay nói: “Vậy anh mau nói sau 6 tháng thì sẽ thế nào đi?”

Thật thú vị. Y Hiên mỉm cười liếc mắt nhìn Tạ Manh, tiếp tục nói: “Sau 6 tháng, đương nhiên là cô đã tự do, cô có thể nhận được số tài sản 100 triệu nhân dân tệ.”

Tạ Manh bàng hoàng: “Ơ thế 200 triệu còn lại của tôi trốn đi đâu?”

“200 triệu còn lại của cô phải thỏa mãn điều kiện nữa là hai năm sau mới ly hôn. Sau hai năm, cho dù có ly hôn hay không, cô đều có thể lấy được 200 triệu đó. Nếu ông Nguyên Tự vi phạm thì sẽ phải chịu phạt.”

“Vậy ông nội cũng chơi lớn quá rồi đấy, lấy 100 triệu để mua một năm của tôi à?” Tạ Manh cảm giác hai năm rưỡi thật là dài đằng đẵng mà!

Y Hiên liền hỏi cô: “Thế không lời sao?”

“Quá có lời! Đây chính là nằm không cũng kiếm được tiền nha! Tôi phải cảm ơn ông nội mới được. Nhưng mà, tôi cảm thấy 100 triệu cũng đủ cho tôi xài cả đời rồi.” Nghĩ lại thì thôi từ bỏ 200 triệu kia cũng được. Suy cho cùng đây cũng là thế giới ngôn tình, cô mà học theo trong sách sống chết không chịu ly hôn, đến lúc đó cuộc sống nó bi thảm như thế thì làm thế nào bây giờ?

Chỉ là, hiện tại công bố di chúc so với trước kia thì đúng là có chút khác biệt.

Lúc trước sống chết không chịu ly hôn, chắc chắn là bởi vì nghĩ tới tiền. Hơn nữa không chỉ là cô, thậm chí Nguyên Tự cũng không đồng ý ly hôn, hẳn là lúc đó cũng là do di chúc trói buộc quan hệ của họ lại. Trong truyện là cô ly hôn trước thời hạn 6 tháng, tay trắng rời đi, hẳn cũng là một phần của di chúc.