Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 81




Đương nhiên đám người Tiêu gia có biết Hạ Yên, chuyện này mới chỉ xảy ra cách đây không lâu, huyên náo rất lớn, Tiêu Trí Huy và Tiêu Mật Kỳ thì biết rất rõ, Tiêu Hải và Quý Cần cũng có nghe qua.

Vì thế bốn người đều gật đầu.

Lê Cẩn ung dung hỏi tiếp: “Các người có biết tại sao Hạ Yên bị chụp những bức ảnh đó không? Biết tại sao Nhuận Hoa bị tôi thu mua không? Biết tại sao cha Hạ Yên phải đi tù không?”

Tuy rằng Tiêu Hải và Quý Cần không hiểu lắm, nhưng từ trong ngữ khí của Lê Cẩn là có thể nghe ra, chuyện của Hạ Yên có vẻ có mối liên hệ nào đó với Lê Cẩn.

Tiêu Trí Huy và Tiêu Mật Kỳ cũng có biết hai chuyện sau rất có thể có liên quan đến Lê Cẩn, trên mạng có rất nhiều người đều nói vậy, đó là vì Hạ Yên ăn nói lung tung không chịu suy nghĩ vu oan giá họa cho Châu Dĩ Tuyền chọc giận Lê Cẩn, cho nên mới gặp phải tai họa đó, bị Lê Cẩn trả thù.

Nhưng chuyện phía trước chẳng phải là tự Hạ Yên làm ra sao, không lẽ…

Tiêu Trí Huy và Tiêu Mật Kỳ sợ hãi nhìn Lê Cẩn.

Lê Cẩn cười mỉm với hai người, nói: “Xem ra hai người đã đoán được. Kỳ thực những lời Hạ Yên nói trên mạng cũng không phải hoàn toàn nói bừa, chỉ là nhầm đối tượng, không phải em gái tôi, mà là chính tôi. Biết tại sao tôi phải chỉnh cô ta như vậy không?”

Tiêu Trí Huy thì còn tạm, chứ Tiêu Mật Kỳ là con gái, giờ đã sợ hãi sắp không chịu nổi, cô hiểu rõ chuyện này sẽ làm tổn hại đến con gái tới mức nào.

“Vì cô ta làm Tiểu Thư khó chịu, cô ta muốn làm kẻ thứ ba ti tiện, cô ta muốn phá hỏng cuộc hôn nhân của tôi!” Lê Cẩn lạnh lùng nhìn lướt qua bốn người. “Bây giờ lại đến lượt các người, các người cũng muốn phá hỏng cuộc hôn nhân của tôi, đã nghĩ đến hậu quả phải gánh chịu chưa?”

Bốn người Tiêu gia chảy mồ hôi lạnh liên tục, bình thường Tiêu Hải luôn to mồm lớn tiếng thì hiện giờ cũng không dám thở mạnh, rõ ràng ông ta đang khiếp sợ. Tất nhiên ông ta có biết Nhuận Hoa, nhà bọn họ còn thường xuyên đến Nhuận Hoa mua đồ mà, nghe nói khắp cả nước có đến mấy nghìn cửa hàng, thế mà đều bị Lê Cẩn thu mua, mà lý do thì chỉ đơn giản là làm Lê Cẩn và con ông ta không vui?

Người như vậy, Tiêu Hải cảm thấy mình không nên đắc tội thì tốt hơn.

Những người khác thì càng suy sụp, hoàn toàn không dám động đậy, chỉ sợ Lê Cẩn để ý đến mình.

“Ở ngay tại đây, tôi cảnh cáo các người, sau này không được làm phiền Tiểu Thư nữa, đây là lần cảnh cáo đầu tiên, cũng là lần cảnh cáo cuối cùng! Vì tôi nể mặt Tiểu Thư nên mới ngồi đây nói chuyện hòa nhã với các người, nếu không sao tôi phải ngồi chung bàn cùng các người? Các người an phận một chút, tôi sẽ không làm gì hết, nếu ____”

“Không đâu không đâu. Lê tổng yên tâm, chũng tôi sẽ không làm gì hết!” Lê Cẩn còn chưa nói xong, Quý Cần đã vội vàng lên tiếng. Bà ta đang sợ muốn chết, bà ta còn có con gái trẻ tuổi, Lê Cẩn lại có quyền thế đến vậy, chỉ cần động tay một chút cũng có thể hủy hoại con gái bà ta, còn cả con trai nữa, Trí Huy vẫn chưa kết hôn mà, bà ta chỉ biết trông cậy vào hai đứa con này để sống tiếp quãng đời còn lại, cho dù không thể đại phú đại quý, chỉ cần không gặp rắc rối là tốt rồi, thực sự không bao giờ dám làm con thiêu thân nữa.

Lê Cẩn rất hài lòng với câu trả lời này, anh nhìn ba người còn lại: “Các người cũng nghĩ vậy chứ?”

Ba người vội gật đầu, chỉ sợ gật chậm một chút là Lê Cẩn nổi giận, lúc này bọn họ mới hiểu được, con người này thật sự không thể trêu chọc vào, giờ cũng chẳng muốn từ chim sẻ bay lên làm phượng hoàng, dựa vào tòa núi vàng để được ăn ngon nữa, sinh mạng an toàn mới là quan trọng nhất.

Lê Cẩn vẫn tỉnh bơ tiếp tục nói: “Nhưng tôi không biết các người có nói thật không, có điều các người cứ yên tâm, tôi sẽ cho người theo dõi cả bốn người!”

Bốn người liên tục lắc đầu, Tiêu Hải run rẩy nói: “Lê tổng yên tâm, chúng tôi tuyệt đối không làm gì đâu, không cần cho người theo dõi chúng tôi đâu.” Bị theo dõi suốt cả ngày, còn có thể sống yên được không?

“Cho người theo dõi không tốt sao? Không biết chừng vào thời khắc quan trọng còn có thể bảo vệ an toàn cho các người đấy.” Lê Cẩn bày ra dáng vẻ tôi muốn tốt cho các người thôi mà.

Bốn người cuống quýt từ chối.

“Trước hết tôi vẫn cho người theo dõi, nếu các người biểu hiện tốt, đương nhiên tôi sẽ rút người về.” Nói xong, Lê Cẩn lấy ra một đống tư liệu lúc nào cũng mang theo bên người liên quan đến bốn người trước mặt. “Đây là số tư liệu tôi đã cho người điều tra, tư liệu của bốn người đều có trong đây, trước đây các người đã làm gì Tiểu Thư tôi đều biết rõ. Tôi không phải người không nói lý, chuyện quá khứ tạm thời cho qua, tôi sẽ không truy cứu. Cho các người xem cái này là muốn nói cho các người biết, bất cứ hành động nhỏ nhặt nào của các người tôi đều có cách điều tra ra, cho nên đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

“Ngoài ra, vấn đề phí phụng dưỡng, Tiểu Thư không phải loại người bất hiếu.” Lê Cẩn nhìn sang Tiêu Hải. “Nên tôi sẽ cho luật sư Cố liên hệ với ông, căn cứ theo mức lương hàng tháng hiện tại của Tiểu Thư để cho ông số tiền phụng dưỡng hợp lý nhất, nhiều hơn một đồng cũng sẽ không có, ông thấy có vấn đề gì không?”

Tiêu Hải vội vàng lắc đầu.

“Tốt lắm, xem ra chúng ta đã có tiếng nói chung, cám ơn sự phối hợp của các người, không làm lãng phí thời gian quý báu của tôi.” Lê Cẩn nói xong thì đứng dậy rời đi. “Nói một câu cuối cùng, đừng bao giờ đi tìm Tiểu Thư nữa!”

Bốn người lại bị dọa thêm một trận.

Lê Cẩn mở cửa, nói với luật sư Cố đang đứng chờ bên ngoài: “Ông vào nói với bọn họ đi, tôi đi trước, có vẻ đầu óc bọn họ không được tốt lắm, ông phải nói thẳng ra.”

“Lê tổng cứ yên tâm.”

Lê Cẩn đi rồi, lúc nói chuyện cùng luật sư Cố, cả bốn người Tiêu gia đều như đang mơ màng vì bọn họ vẫn sợ hãi, vì thế bất luận luật sư Cố nói gì bọn họ cũng chỉ biết gật đầu, Tiêu Hải nhát gan, thậm chí còn không cần phí phụng dưỡng nữa, ông ta sợ cầm tiền rồi sẽ gặp xui xẻo.

Thế nhưng việc đó bị luật sư Cố từ chối, phí phụng dưỡng thì vẫn phải cho, bất kể nhiều hay ít đều phải có cái để bày tỏ, miễn cho sau này bị người ta nói ra nói vào.

Tiêu Mật Kỳ là người phải chịu đả kích lớn nhất, cô không chỉ không thành công, còn bị sỉ nhục tàn nhẫn, ngữ khí nói chuyện của Lê Cẩn đều tràn đầy sự căm ghét và khinh bỉ cô.

Còn Tiêu Trí Huy lại là người hối hận nhất. Lúc trước cậu ta đồng ý để em gái thế thân chính là vì nghĩ em gái ruột luôn đáng tin hơn anh trai cùng cha khác mẹ, ai ngờ lại biến khéo thành vụng, trộm gà không được còn mất nắm gạo, giờ thì hay rồi, cái gì cũng chẳng có. Nếu không có cái chủ ý tồi tệ này, nhất định bọn họ sẽ được tham dự hôn lễ, sau này còn được thơm lây từ Lê gia, chứ đâu có đến nông nỗi này.

Nghĩ đến đây, cậu ta có phần căm giận em gái Tiêu Mật Kỳ của mình, nếu không phải cô mơ mộng hão huyền muốn bay lên cao làm phượng hoàng, thì sao nhà bọn họ lại gặp xui xẻo như thế, phải bỏ qua tòa núi vàng to đùng trước mặt!

Quan hệ giữa hai anh em vốn luôn tốt đẹp, nhưng Tiêu Mật Kỳ không hề biết, vì chuyện này mà anh trai cô bắt đầu ghét cô, tình cảm giữa hai người xuất hiện vết rạn nứt.

Mấy năm sau lúc Tiêu Mật Kỳ lấy chồng, hầu như cô không có bất cứ một món đồ hồi môn nào, căn nhà thì đã được sang tên cho Tiêu Trí Huy, số tiền gửi trong ngân hàng của cả nhà cũng không được bao nhiêu, Tiêu Trí Huy vẫn cảm thấy là do em gái mình cản trở tiền đồ sáng lạn của mình, cho nên rất keo kiệt với cô. Tiêu Hải và Quý Cần cũng không có cách nào khác, trước đây bọn họ yêu thương con trai nên đã nhường căn nhà này cho, bây giờ con trai không thích em gái, bọn họ cũng chả biết làm thế nào được.

Tiêu Hải thì hối hận vô cùng. Sau khi cho con trai căn nhà này, ông ta và Quý Cần ngày nào cũng phải nhìn sắc mặt con trai để mà sống, trước đây ông ta đâu có ngờ tương lai sẽ có một ngày thế này, ông ta vẫn luôn yêu thương đứa con này, nhưng không nghĩ… Ông ta bắt đầu thấy nhớ con trai cả của mình, con trai cả luôn nghe lời ông ta, nếu không phải chính ông ta làm ra chuyện quá đáng như thế, dựa theo tính tình của cậu, nhất định sẽ phụng dưỡng ông ta thật tốt.

Thế nhưng có hối hận đến mấy cũng không còn kịp nữa rồi…

Đương nhiên, đây đều là những chuyện về sau.



Khi Lê Cẩn về đến nhà, Tiêu Dĩ Thư vẫn đang ngủ. Lê Cẩn ngắm nhìn khuôn mặt lúc ngủ của cậu, những kẻ đáng ghét đã bị anh đuổi đi hết rồi, không bao giờ muốn để cậu phải đau lòng buồn phiền nữa.



Đến khi cách hôn lễ còn một tuần, thiếp mời vẫn chưa được phát. Lê Cẩn cố gắng kéo dài thời gian thêm một chút, anh muốn đợi đến lúc tình hình của Tiêu Dĩ Thư ổn định hơn mới công bố.

Bên ngoài thì có vô số suy đoán, còn có bài báo bắt đầu liệt kê các nữ minh tinh có điều kiện thích hợp hay các tiểu thư nhà giàu trong xã hội thượng lưu, lại còn so sánh họ với những nữ minh tinh trước đây từng có scandal với Lê Cẩn như Bạch Hủy chẳng hạn.

Các phỏng đoán ở trong tập đoàn Lê Thị thì càng kinh khủng hơn, rất nhiều nhân viên đều sợ hãi cực độ, chỉ sợ cuối cùng tin tức được công bố, nhân vật nữ chính vẫn là Hạ Yên. Cầu xin ông trời đấy, ai cũng được, tuyệt đối không thể là Hạ Yên, nếu không Lê Thị của họ có bao nhiêu thể diện cũng không đủ để mất.

Chỉ cần không phải Hạ Yên, dù là bất cứ ai chúng tôi cũng chấp nhận!

Mà đến cả Từ Ti Ti cũng nghĩ vậy, cô biết mình không có hy vọng, tuy rằng trong lòng thấy không cam tâm, nhưng chuyện đã đến nước này rồi, cho tới giờ Lê Cẩn và cô không hề có điều gì mờ ám, còn có gì để tranh thủ đây.

Tóm lại, không phải Hạ Yên là tốt rồi, thất bại bởi loại phụ nữ vô liêm sỉ đó, cô thực sự không muốn sống nữa!

Toàn bộ công ty đều đoàn kết nhất trí trên dưới một lòng như thế đúng là cực kỳ hiếm có, Kiều Lạc thấy sung sướng quá đi. Anh là người biết rõ nội tình nhất, nhìn dáng vẻ gào thét nôn nóng của mọi người đã cảm thấy thật hài hước, bây giờ bọn họ đều nghĩ không phải Hạ Yên là tốt rồi, thế nhưng khi biết được chân tướng…

Kiều Lạc chỉ nghĩ thôi cũng thấy quá thú vị, đúng là cuộc sống lúc nào cũng đặc sắc mà ~

Hai ngày sau, cuối cùng Lê Cẩn cũng cho người phát thiếp mời, bạn bè thân thích thì khỏi cần nói, những ai trên thương trường chỉ cần có chút ít giao tình cũng đều mời hết.

Họ hàng của Tiêu gia cũng được mời, đương nhiên, tất cả đều đã trưng cầu ý kiến Tiêu Dĩ Thư, lúc phát thiếp mời cũng đã nói rõ ràng với những người họ hàng đó rồi. Còn về cả nhà Tiêu Hải, tất nhiên là không có phần, Lê Cẩn đã cự tuyệt qua lại với bọn họ.

‘Đoàng!’ Một cân bom hạng nặng cuốn sạch tất cả mọi người.

Trên mạng như muốn nổ tung luôn, tổng tài của tập đoàn Lê Thị kết hôn với một người đàn ông! Hơn nữa nghe nói còn là người rất bình thường! Rất nhiều người đều tưởng mình nằm mơ, đây thực sự không phải một trò đùa chứ? Một Lê Cẩn mà xưa nay luôn có scandal với nữ minh tinh mà lại kết hôn với một người đàn ông, ông trời của tôi ơi!

Bao nhiêu phụ nữ đều phải bi thương đau xót, thảo nào các cô mãi mà không tìm được đối tượng tốt, đàn ông tốt khắp thiên hạ này không phải đã có vợ thì chính là gay, có còn thiên lý nữa không!

So sánh với bên ngoài, bên trong tập đoàn Lê Thị càng hỗn loạn hơn, có không ít nhân viên cấp cao đều nhận được thiếp mời, cả những đồng nghiệp trước đây của Tiêu Dĩ Thư cũng có luôn.

Tất cả mọi người đều có chung một cảm giác đó là thật rối loạn. Đúng vậy, chúng tôi đã từng nói, chỉ cần không phải Hạ Yên thì ai cũng OK hết, nhưng chúng tôi không hề nghĩ rằng đối phương là đàn ông!

__Hết__