Kế Thê

Chương 85: Mặt sắt




Đến thôn trang sống, kỳ thực người cao hứng nhất chính là Nhạc thị.

Mặc dù bà luôn luôn sống an phận thủ thường lại nặng quy củ, phong cảnh điền viên đối với bà mà nói cũng không có dụ hoặc quá lớn, nhưng chỉ cần có nữ nhi thân sinh của bà ở cùng, Nhạc thị thấy thập phần đủ, mỗi ngày đều vui tươi hớn hở.

Thường Nhuận Chi sẽ dẫn bà đi nhìn người nhà nông lặn xuống bùn trong hồ sen, xem mọi người gặt lương thực, xem cảnh tượng đánh mạch tràng thượng loạn xị bát nháo, rất náo nhiệt.

Mặc dù mấy ngày cuối thu nắng gắt, Nhạc thị đều không có ngày nào là khổ sở.

Ở thôn trang ngoại thành Thường Nhuận Chi sống nhàn nhã qua ngày, cũng yêu thích cảnh mặt trời mọc lên rồi lặn xuống. Mỗi ngày xem người nông làm việc, học một ít tri thức dân sinh, đã thành một thói quen.

Nhưng mà ngoại thành đến cùng cũng tiếp giáp kinh thành, tin tức trong kinh sẽ thông qua miệng dân chúng tương truyền, truyền đến trang viện.

Ở trên đầu sóng ngọn gió, rõ ràng là đại tỷ phu của nàng, Thụy vương gia.

Sau khi Thái tử bị giam cầm, hình như là trong một đêm, Thụy vương trở thành người tâm phúc trước mặt Nguyên Vũ đế.

Người mà từ trước không tham dự chính sự, trước mặt Nguyên Vũ đế bất quá là cái nói nhảm, nhàn tản vương gia tán gẫu chuyện nhàn, lại tạo thành trung tâm lốc xoáy quyền thế.

Thụy vương là người có liên quan tới đồn đãi xôn xao.

Có người nói hắn ngủ đông nhiều năm, một khi thượng vị; có người nói hắn là bất đắc dĩ, không trâu bắt chó đi cày; lại có người nói hắn bị Thái tử đẩy ra chống cự thế lực vài vị vương gia khác nuôi trồng...

Các loại suy đoán bàn luận ùn ùn, không hề nghi ngờ, trong khoảng thời gian này Thụy vương ở kinh trở thành nhân vật chạm tay có thể bỏng.

Rồi sau đó, ở Hộ bộ xảy ra đại sự kinh thiên, Nguyên Vũ đế tự mình hạ chỉ xử trí vài vị quan viên ở Hộ bộ.

Dân chúng đều ngầm nói mấy quan viên này sở dĩ không hay ho, là vì Thụy vương xét xử bọn họ những năm gần đây tham ô, làm việc thiên tư, làm rối kỉ cương, lợi dụng chức quyền mưu tính lợi ích cho mình.

Dần dần mọi người nói tới Thụy vương, ngôn hành đều bắt đầu mang theo lo sợ bất an.

Thường Nhuận Chi đánh mạch tràng ngồi nghe nhóm phụ nhân tụ lại cùng nhau tán gẫu, nghe một phụ nhân nói:

“...Dì hai nhà ta có một đường muội gả cho cha hắn làm nhị nương, sau đó nàng sinh con, sau khi sinh nói Thụy vương lớn lên hung thần ác sát, trên mặt nửa điểm tươi cười đều không có, nhìn □ người thật sự.”

“Phải, phải. “

Một phụ nhân khác cũng hào hứng chen vào, nói:

“Lúc trước vị đại nhân gì kia không phải bị xét nhà sao? Nghe nói là do Thụy vương gia dẫn người tới, con trai ta cũng đi theo giúp vui, trở về nói với ta Thụy vương lớn lên rất dọa người, mặt trời đã nhô cao lại nóng như vậy nhưng nhìn hắn con ta lại cảm thấy lạnh căm căm.”

Thường Nhuận Chi nghe các nàng nói đại tỷ phu của nàng như vậy, trong lòng có chút buồn cười, không khỏi xen mồm nói:

“Thụy vương lớn lên nào có dọa người như vậy, bất quá là chuyện ban sai, tổng không thể cười hì hì được. Nên trên mặt có uy thế.”

Mấy ngày này Thường Nhuận Chi thường xuyên lắc lư ở trong thôn, từng nhà đều biết đến địa chủ là một vị cô nương cùng gia đình tới, ban đầu có chút tò mò và sợ hãi, đến bây giờ cũng có thể nói giỡn vài câu với Thường Nhuận Chi.

Nghe nàng cũng đề cập tới Thụy vương, nhóm phụ nhân liền kỷ kỷ tra tra hỏi:

“Cô nương đã gặp qua Thụy vương rồi sao?”

“Cô nương và Thụy vương có phải thân thích hay không vậy?”

“Thụy vương lớn lên rất xấu sao? Trong nhà hắn vương phi có phải hay không mỗi ngày đều run sợ trong lòng?”

Thường Nhuận Chi nhất nhất hồi đáp:

“Ta đích xác gặp qua Thụy vương, đối xử với người khác rất tốt, chính là thời điểm ban sai phải cẩn thận tỉ mỉ chút.”

“Hoàng gia còn có hai ba thân thích nhà nghèo đó, Thụy vương gia cùng ta ngược lại cũng có chút xíu quan hệ họ hàng.”

“Thụy vương lớn lên không xấu, Hoàng thượng nạp phi cũng không thể tuyển dưa vẹo táo nứt như vậy đi? Tiểu mĩ nhân sinh nhi tử làm sao có thể xấu chứ. Vương phi nhà hắn nha, người rất ôn hòa, cùng Thụy vương quan hệ tốt lắm, bọn họ còn sinh được ba đứa con trai.”

Nhóm phụ nhân nghe Thường Nhuận Chi trả lời, thường thường phát ra kinh hô, biểu cảm rất sinh động.

Nhưng mà lời đồn đãi cũng chỉ là lời đồn đãi, sẽ không bởi vì một hai câu của nàng liền tiêu tán đi.

Thụy vương có tên hiệu mới “Vương gia mặt sắt”, dần dần được truyền ra.

Hắn làm việc nghiêm túc cẩn thận không nể mặt, Nguyên Vũ đế yêu thích tính tình lục thân không nhận của hắn, rất nhiều chuyện xấu đều giao cho hắn đi làm —— cho dù là một ít chuyện lên không được mặt bàn, hoặc là chuyện xấu không nên để cho người ta biết đến, Nguyên Vũ đế cũng yên tâm giao cho Thụy vương.

Mặc dù Thường Nhuận Chi không có ở kinh thành, không thấy được thịnh cảnh truy phủng trong kinh đối với Thụy vương, nhưng cũng có thể cách hai ngày nghe được một ít tình huống từ người Hầu phủ truyền đến nói về Thụy vương.

Thụy vương bị Nguyên Vũ đế một tay đề bạt, chưởng quản thực quyền, hơn nữa quan viên ở Hộ bộ nguyện trung thành với Thái tử, bị Nguyên Vũ đế vuốt đuôi, Thụy vương ở Hộ bộ làm việc cũng dần dần bắt đầu, bởi vậy, rất nhiều triều thần cảm thấy Thụy vương bắt đầu quật khởi, thường hay lui tới phủ Thụy vương bái phỏng.

Từ trước, có rất ít khách tới cửa Thụy vương phủ, bây giờ **** đông như trẩy hội.

Đại tỷ của nàng, nữ chủ nhân phủ Thụy vương mỗi ngày đều phải tiếp đãi rất nhiều quan quyến, nếu không phải nàng đưa đẩy không nhận lễ vật của nhóm quan quyến đưa tới, chỉ sợ nàng thu lễ đều phải thu tới mỏi tay.

Người Hầu phủ đến cười nói:

“Không đơn giản là phủ Thụy vương náo nhiệt, Hầu phủ của chúng ta cũng náo nhiệt đó nha.”

“Hả?”

Thường Nhuận Chi suy nghĩ một chút, nghi hoặc nói:

“Trong phủ có chuyện gì sao? Nhị đệ, tam đệ muốn kết hôn hả?”

Tiểu Hàn thị còn hai đứa con trai khác, là thai song sinh tên Thường Hồng và Thường Hộc, năm nay cũng mười bảy, đã đến tuổi làm mai. Hai người bọn họ cùng ngày sinh, việc thành thân phỏng chừng cũng sẽ đồng thời làm, chắc cũng một hai năm nữa.

Người tới lại lắc đầu, cười nói:

“Chuyện hôn nhân của nhị thiếu gia và tam thiếu gia, có lão thái thái nhìn chằm chằm rồi... Hầu phủ náo nhiệt, kỳ thực cũng có liên quan tới Thụy vương gia. Chuyện này không phải là không có biện pháp đi thông Thụy vương phủ, liền chuyển hướng tới phủ chúng ta sao.”

Thường Nhuận Chi suy tư một trận liền hiểu rõ.

Theo cách làm người của Thụy vương và cá tính của Thường Mộc Chi, nói vậy là người chạy tới phủ Thụy vương không có thu hoạch đi. Ở phủ Thụy vương chạy không được đường ra, lại đi tạo quan hệ với nhà mẹ đẻ Thụy vương phi. Đường cong cứu quốc, ngược lại là lựa chọn không tệ.

Thường Nhuận Chi gật đầu, nói:

“Phụ thân và mẫu thân có chừng mực, việc này tất nhiên có thể xử lý thỏa đáng.”

Nàng dừng một chút, lại hỏi:

“Nhưng còn có tin tức gì không?”

Người tới ánh mắt chớp chớp:

“Còn có hai cái tin tức...”

Thấy hắn tựa hồ có chút muốn nói lại thôi, Thường Nhuận Chi cười nói:

“Nói mau đi, nói sớm cầm tiền thưởng về sớm, tiểu tức phụ của ngươi còn chờ kìa.”

Người tới đã tới thôn trang vài lần, Thường Nhuận Chi thoáng hiểu biết tình trạng trong nhà hắn, biết hắn là người biết xót tiểu tức phụ, trong lời nói dẫn theo hai phân trêu ghẹo.

Người tới ngượng ngùng cười nói:

“Để tam cô nương chế giễu rồi.”

Dừng một chút, hắn mới nói:

“Một tin tức là liên quan đến cửu hoàng tử.”

Thường Nhuận Chi không khỏi ngồi thẳng thân thể.

“Cửu hoàng tử bây giờ đi theo Thụy vương gia làm việc.”

Thường Nhuận Chi cũng không thấy ngoài ý muốn.

Quan hệ của Lưu Đồng với Thụy vương là tốt nhất, mặc dù hắn không cam lòng thay Thái tử làm việc, nhưng thay Thụy vương làm việc nhất định có thể tận tâm tận lực.

Thường Nhuận Chi gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết, bưng trà uống một ngụm lại hỏi:

“Còn một tin tức nữa đâu?”

Người tới đánh giá vẻ mặt Thường Nhuận Chi, rồi mới cúi đầu nhỏ giọng nói:

“Phương gia bên kia, có một di nương sinh non nhi tử.”