Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi Cuối Cùng Cũng Phá Sản

Chương 92: Hai chữ biến thái, Kỷ Nhiên đã nói chán rồi




Sợ bà Tần phát hiện ra điều gì, Kỷ Nhiên ngồi xe Tần Mãn đến nhà họ Tần.

Cuối tuần, hai người ở chung chia hai xe đến đúng là hơi kì quái. Cộng thêm đêm qua Kỷ Nhiên không ngủ ngon, lười cầm lái nên sau khi đọc được tin nhắn “Anh chờ em trước cửa” của Tần Mãn, cậu không hề do dự, gửi lại dấu chấm tròn coi như đã biết.

Tần Mãn hỏi: “Đêm qua làm ồn đến em à?”

Kỷ Nhiên ngồi ghế phụ, không thèm mở mắt. “Ừ, ồn chết đi được”

Thật ra cậu vốn dĩ chẳng nghe thấy gì.

Tần Mãn mở ngăn chứa đồ, lấy bịt mắt từ bên trong ra.

“Nhân viên giới thiệu cho anh, bên trong có nước, nói là đeo rất thoải mái. Em thử đi”

Kỷ Nhiên nhận lấy, đeo lên.

Thật ra đêm qua cậu ngủ khá sớm, sau khi gửi tin nhắn kia cho Tần Mãn thì lên giường ngủ luôn, chỉ là nửa đêm thỉnh thoảng tỉnh lại.

Cậu có thói quen đá chăn, điều hòa chỉnh vô cùng thấp, bất giác cọ lên người bên cạnh mới nhận ra trên giường trống rỗng.

Ngủ không đủ giấc, sau khi trời sáng cũng chẳng thể ngủ bù nên mới dẫn đến việc bây giờ càng mệt.

Trên đường, Tần Mãn nhận điện thoại, hình như nhân viên gọi đến, anh khẽ trò chuyện cùng đối phương, âm thanh đứt quãng, ung dung thong thả, Kỷ Nhiên nghe rồi mơ màng thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy, Kỷ Nhiên mới nhận ra bốn phía âm u, cậu hoảng hốt chốc lát mới tỉ mỉ quan sát, xung quanh trông rất giống garage.

Liếc mắt nhìn sang thì thấy Tần Mãn đặt máy tính trên chân, chống một tay lên cửa sổ, mím môi xem tài liệu trên màn hình.

Chỗ ngồi của cậu được anh điều chỉnh đến góc độ thoải mái nhất nên mới khiến cậu ngủ say đến thế, thậm chí còn muốn chợp mắt tiếp.

Cảm nhận được ánh nhìn của cậu, Tần Mãn quay sang. “Em đã dậy”

Kỷ Nhiên nhanh chóng ngoảnh đi. “Đến bao lâu rồi? Sao không gọi tôi?”

“Chưa lâu lắm”. Tần Mãn đáp: “Anh thấy em ngủ say quá, dù sao cũng chưa đến giờ cơm, ngủ nhiều một chút cũng được”

Kỷ Nhiên xem thời gian, sắp sáu giờ đến nơi, cậu tháo bịt mắt ra. “… Vào thôi”

Diện tích của nhà Tần Mãn không lớn, nếu là mười năm trước thì coi như gia đình có tiền có quyền, đến hiện tại cũng thường thường bậc trung, không kém căn phòng Kỷ Nhiên ở là bao. Trang trí thiết kế bên trong vô cùng giản dị và đẹp mắt, dù không xa hoa như nhà họ Kỷ nhưng khiến người nhìn cảm thấy ấm áp, dễ chịu.

“Đến rồi à?”. Bà Tần đang bận rộn trong phòng bếp, nghe thấy tiếng động cũng chỉ ló đầu ra. “Hai đứa ngồi trước đã, thức ăn còn phải đợi lát nữa”

Tần Mãn không nói bừa, sáu giờ đúng là chưa đến giờ cơm của gia đình anh.

Ông Tần đọc báo trong phòng khách, ông ngước mắt, nói: “Tiểu Mãn, nào, ngồi xuống”

Kỷ Nhiên nâng cái túi trên tay, đây là quà cậu đi mua từ sáng. “Xin hỏi cái này đặt ở đâu?”

“Người đến là được, quà cáp làm gì?”. Bà Tần cười, đáp: “Cháu cứ tìm chỗ nào mà để, dì bổ hoa quả cho nhé”

“Không cần ạ…”

“Không sao, dì bổ hoa quả nhanh lắm, còn tỉa được thành hình hoa tặng cháu đấy, cháu thích hình gì?”

Ông Tần nói: “Rõ ràng chỉ biết tỉa hình hoa”

Kỷ Nhiên bật cười. “Dì à, thật sự không cần… Bổ một chút hoa quả là được”

Kỷ Nhiên ngồi trong phòng khách, trên TV bật phim truyền hình  chống Nhật, dù ông Tần không xem nhưng cậu cũng ngại đổi kênh.

Tần Mãn vào bếp giải thích lí do chặn số, lát sau mới mỉm cười đi ra. “Được, không có lần sau, con sẽ mua thêm một cái di động, chuyên dùng để nhận điện thoại của mẹ”

Kỷ Nhiên bất giác liếc về phía đó.

Cậu không ngờ, hóa ra Tần Mãn lại đối xử với người nhà bằng một thái độ khác, không quá thân mật, cũng chẳng cảm thấy xa cách, nắm giữ vừa phải ở điểm chính giữa.

“Muốn xem gì cứ bấm thoải mái, không cần câu nệ chú”. Ông Tần đưa điều khiển cho cậu.

Kỷ Nhiên nhận lấy. “Cảm ơn”

Ông Tần quan sát cậu thêm một lát, đầu mày cau lại, ánh mắt không quá chắc chắn.

Lúc này, ông vẫn không kìm được mà lên tiếng: “Có phải cháu là…”

“Kỷ Nhiên”. Tần Mãn đi từ trong bếp ra, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. “Anh muốn lên trên lấy đồ”

Giống như thông báo, lại càng giống lời mời.

Kỷ Nhiên cảm thấy xấu hổ đối mặt với ông Tần cũng rất khó khăn, bèn đứng dậy, nói: “Tôi đi lên cùng anh”

Cầu thang nhà Tần Mãn khá hẹp, hai người miễn cưỡng đi lọt, thêm một người nữa thì không được. Hai người đàn ông cao lớn một trước một sau, trông hơi chen chúc.

Kỷ Nhiên từng tưởng tượng về dáng vẻ trong phòng Tần Mãn rất nhiều lần.

Lúc đi học, cậu cảm thấy phòng của anh ngoài giường, tủ quần áo, bàn học thì có lẽ chẳng còn gì khác, vừa máy móc vừa nhàm chán.

Sau khi lên giường, cậu cảm thấy trên tường chắc sẽ treo kín ảnh 18+, không chừng lục lọi tỉ mỉ còn lấy ra vài món đồ không phù hợp với thiếu nhi.

Nhưng những thứ cậu nghĩ hoàn toàn sai.

Giường đơn màu xám, giá sách sắp xếp gọn gàng, trên tường là tấm áp-phích nhiều năm trước của Kobe (1), một mặt tường khác treo tranh phong cảnh, góc phòng còn có một quả bóng rổ.

(1) Kobe Bean Bryant là một cựu cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp người Mỹ. Là một hậu vệ ghi điểm, Bryant dành toàn bộ sự nghiệp trọn vẹn 20 mùa giải tại Giải bóng rổ Hiệp hội bóng rổ nhà nghề Mỹ thi đấu cho đội bóng Los Angeles Lakers. Anh gia nhập thẳng vào NBA sau khi học xong trung học và giành được năm chức vô địch NBA.

Cửa sổ mở rộng thông khí, ánh hoàng hôn ấm áp chiếu vào làm căn phòng có thêm một tầng bộ lọc ấm cúng.

Một căn phòng rất bình thường của đàn ông.

“Bức tranh này…”. Kỷ Nhiên đi đến trước bức tranh phong cảnh kia.

Chính là bức tranh cậu nhìn thấy trong căn phòng Tần Mãn “thuê” lúc vừa bao nuôi anh.

Đã lâu không về trường trung học Mãn, hơn nữa tác giả dùng màu sắc sặc sỡ nên nhất thời cậu không nhận ra, bây giờ quan sát kĩ càng mới thấy rất giống phong cảnh sau núi nhìn từ phía cửa sau trường học.

“Anh vẽ à?”

“Ừ, hồi lớp mười hai tiện tay…”. Tần Mãn dừng lại. “Không phải anh không thành thật, anh quên”

Nể mặt bức ảnh này không tồi, Kỷ Nhiên chẳng so đo với anh.

Cậu nhìn về phía mặt tường khác. “Anh thích Kobe?”

Tần Mãn hỏi ngược: “Có ai không thích Kobe à?”

Kỷ Nhiên im lặng.

Quả thật, hồi họ đi học, nhắc tới bóng rổ thì chắc chắn là Kobe. Khi ấy vì không lấy được hộ chiếu, không thể ra nước ngoài xem trận chung kết mà cậu thường xuyên uống rượu giải sầu.

Vấn đề này sắp trôi qua, Tần Mãn bỗng lên tiếng: “Thật ra ban đầu anh không thích ngôi sao bóng rổ”

Tần Mãn thích chơi bóng rổ nhưng rất hiếm khi xem thi đấu, chỉ có lúc chung kết mới xem mấy trận cuối.

Có một lần, vào năm lớp mười một, khi anh đi ngang qua khối mười thì bị giáo viên nào đó gọi lại, nói rằng các thầy cô phải họp tập thể, mong Tần Mãn có thể giúp ông trông tiết kiểm tra nhỏ trong lớp lần này.

Vốn dĩ Tần Mãn muốn từ chối, nhưng quét mắt một vòng thì nhìn  thấy Kỷ Nhiên đang ngủ gục trên bàn.

Hai phút sau, Tần Mãn cầm cái túi nhỏ mà thầy giáo đưa, gõ bàn của học sinh cá biệt số một trong lớp dưới ánh mắt hồi hộp của đám học sinh.

Sau vài tiếng vang, Kỷ Nhiên mới ngước lên. “Làm gì… Con mẹ nó sao lại là anh”

“Bạn học, kiểm tra, nộp di động”. Tần Mãn nói ngắn gọn.

“Không có, cút”

“Tôi trông thấy hình dáng di động trong túi quần cậu”. Sắc mặt Tần Mãn vẫn như thường. “Nếu không nộp, tôi đành phải để tổ trưởng của khối đến thu”

“Tôi nói được làm được”

Lúc đó Kỷ Nhiên vừa bị cảnh cáo bằng miệng, còn vi phạm thêm chuyện thì sẽ bị ghi tội. Cậu hung dữ lườm Tần Mãn, không cam lòng ném di động vào cái túi nhỏ.

Bàn phím di động chạm vào túi, màn hình đột nhiên sáng lên, màn hình khóa là ảnh của Kobe.



Tần Mãn dứt lời, nhướn mày nói: “Vậy nên, nói nghiêm túc thì anh không thích Kobe, mà là thích…”

“Ai muốn nghe anh kể chuyện?”. Cần cổ của Kỷ Nhiên đỏ bừng, ngắt lời anh. “Không thích còn dán ảnh người ta lên tường, đúng là giả dối”

Tần Mãn chợt im lặng.

Kỷ Nhiên đi lướt qua vai anh, đang định ra ban công ngắm nghía một chút thì bị anh kéo cổ tay.

Tần Mãn nói: “Anh dán rồi”

Kỷ Nhiên sững lại. “Sao cơ?”

“Ảnh người anh thích”. Tần Mãn nhìn cậu. “Anh dán rồi”

Kỷ Nhiên nhìn anh, vài giây sau bèn ngoảnh đi. “Ảnh nào… Dán ở đâu?”

“Đằng sau Kobe, em dám xem không?”

Trái tim của Kỷ Nhiên đột nhiên đập nhanh hơn.

Cậu quay đầu, nhìn về phía áp-phích Kobe.

Anh có ý gì?

Kỷ Nhiên: “… Có gì mà không dám”

Tần Mãn buông cậu ra, cười ung dung. “Vậy em xem đi”

Kỷ Nhiên đi đến trước áp-phích, do dự vài giây rồi tiện tay bắt đầu xé băng dính trong suốt cũ kĩ kia.

Cậu vô cùng rõ ràng suy nghĩ của mình, không chỉ dám xem, cậu còn vô cùng muốn xem.

Xé được một góc, cuối cùng áp-phích cũng có dấu vết rời ra, Kỷ Nhiên tiếp tục kéo từ vết rách, rốt cuộc cũng miễn cưỡng nhấc lên một chút.

Những thứ giấu dưới áp-phích, bí mật chưa từng bị bất cứ ai nhìn trộm lũ lượt lộ ra ngoài ánh sáng…

Phía sau dán vài bức ảnh, nhân vật bên trong đều là một người.

Áp-phích che mất một nửa, Kỷ Nhiên không nhìn được toàn bộ, chỉ có thể thấy rõ một bức trong đó. Cảnh nền là sân thể thao trường trung học Mãn, cậu nhẹ nhàng nhảy lên, đang ném một quả hai điểm đẹp đẽ.

Kỷ Nhiên chấn động, kinh ngạc hé miệng.

Cậu nhớ láng máng đây là một trận thi đấu bóng rổ, ảnh chụp có lẽ là tư liệu lúc đó do câu lạc bộ báo chí trong trường chụp.

“Anh đến tìm riêng người bạn trong câu lạc bộ tạp chí. Ảnh chụp em tham gia trận đấu bóng rổ, cuộc thi ca hát, hội thể thao, anh đều có”

Hai chữ biến thái, Kỷ Nhiên đã nói chán rồi.

Tần Mãn khẽ cười. “Bình thường chẳng thấy đi học, những hoạt động kia em lại ngoan ngoan tham gia”

“… Sao anh nói linh tinh lắm thế”. Kỷ Nhiên đáp.

Cậu đối mặt với bức tường, đứng lặng hồi lâu.

Tần Mãn chỉ nghĩ rằng cậu còn đang chấn động hoặc tức giận, nhưng không ngờ gương mặt nhìn bức tường của cậu lại đỏ ửng.

Lần kiểm tra ấy, thật ra Kỷ Nhiên vẫn còn nhớ, vốn dĩ cậu định trốn tiết.

Nhưng sau khi thấy chủ nhiệm lớp cản Tần Mãn lại, bước chân đưa ra khựng lại trong chốc lát… Rồi lặng lẽ rút về.

Tham gia mấy hoạt động nhảm nhí vô bổ kia cũng chỉ vì hoạt động mang tính chất toàn trường, có thể nhìn thấy người hiếm gặp kia nhiều hơn.

“Con mẹ nó… Rốt cuộc đã lấy trộm bao nhiêu ảnh?”. Kỷ Nhiên sực tỉnh, còn muốn xé băng dính ở góc khác.

Cửa phòng bất ngờ bị mở ra, bà Tần bưng một đĩa hoa quả vào. “Nào, ăn hoa quả thôi. Dưa hấu hôm nay ngọt lắm nhé, mẹ ăn thử rồi”

Kỷ Nhiên bị dọa hú hồn, cơ thể bất cẩn nhào về đằng trước, sức quá lớn, trán của cậu đụng mạnh vào tường, phát ra tiếng “cộp” nặng nề.

“…”

Bà Tần giật mình, nhận thấy không khí khác thường giữa hai người, ánh mắt đảo vòng quanh. “Mẹ làm phiền hai đứa à?”

Tần Mãn đáp: “Không, áp-phích bị hỏng thôi”

“Hả? Áp-phích này con dán nhiều năm rồi, sao lại hỏng”. Bà Tần đặt hoa quả xuống, định đi về phía Kỷ Nhiên. “Món đồ chan chứa ý nghĩa kỉ niệm biết bao. Không sao, mẹ dùng keo dính dán lại cho con”

Kỷ Nhiên càng che chặt chẽ hơn. “Dì, đừng…”

“… Do cháu không cẩn thận làm rách, cháu sẽ dán lại”

Bà Tần ngẩn ngơ, thu tay về. “À, vậy thì được, thật ra không dán được cũng không sao, cũ quá rồi, cũng nên đổi… Thức ăn sắp chuẩn bị xong, mười phút sau xuống ăn cơm nhé”

Cánh cửa đóng lại một lần nữa.

Tần Mãn bước về phía trước, khóa trái cửa.

Kỷ Nhiên thở phào, lui vài bước về sau, bị cậu đè như vậy, áp-phích bảo quản tốt đến đâu cũng trở nên nhăn nhúm.

Cậu nhìn chằm chằm những bức ảnh kia một lát, sau đó vươn tay ra.

Tần Mãn: “Anh đã in dự phòng rồi, em xé ra, anh có thể dán lại”

“… Ai muốn xé?”

Kỷ Nhiên đè lòng bàn tay lên tường, miết lại áp-phích nhăn nheo cho thẳng.

Từ lòng bàn tay, cậu có thể cảm nhận được lồng ngực của mình đang đập loạn thình thịch, thình thịch không ngừng.

Hai người tốn mười phút mời tìm thấy băng dính trong suốt và keo dán phủ bụi nhiều năm trong nhà, sau khi dán xong áp-phích, họ mới xuống tầng.

“Hôm nay dì giúp việc không ở đây, mẹ anh đích thân xuống bếp”. Trên cầu thang, Tần Mãn khẽ thì thầm: “Bà ấy từng học qua vài lớp nấu ăn nhưng không nhiều kinh nghiệm, có lẽ mùi vị làm ra cũng không vừa miệng. Nếu em không thích thì ăn ít thôi, lúc về anh đặt giao hàng cho em”

“Ai cần anh giúp tôi đặt giao hàng?”. Nhắc đến chuyện này, Kỷ Nhiên nhớ ra điều gì đó. “Lần sau anh còn viết linh tinh những thứ không chính xác trên đồ ăn ngoài, tôi sẽ…”

Cậu nói được một nửa thì im bặt.

Bên phải cầu thang phía trước là bàn ăn, từ góc độ của họ vừa vặn có thể nhìn thấy người đang ngồi trên đó.

Là một vị khách mới, ban nãy họ tới vẫn chưa gặp mặt.

Người phụ nữ vắt chéo hai chân, ngồi trước bàn ăn. Bà cắt mái tóc ngắn gọn gàng, ngũ quan tinh xảo sắc nét, mặc một bộ đồ âu đơn giản vừa người, giữa hai ngón tay mảnh khảnh, trắng trẻo kẹp một điếu thuốc lá nhỏ dài cho phụ nữ.

“Dự án tạm thời xảy ra vấn đề, tăng ca nửa ngày nên mới tới muộn”. Người phụ nữ giải thích với mẹ Tần Mãn xong, đuôi mắt nhảy lên, rơi vào tầm nhìn của Kỷ Nhiên.

Hai người đều khẽ giật mình.

Kỷ Nhiên không ngờ rằng, qua mười năm, cậu lại gặp người vợ chính thức của Kỷ Quốc Chính ở nơi này.

Rất lâu sau, Kỷ Nhiên mới sực tỉnh, cậu dự đoán được tranh chấp sắp đến, không kìm được mà yếu ớt siết nắm tay.

Địa điểm của cuộc tranh chấp này không thích hợp, thời gian không thích hợp, người có mặt cũng không thích hợp.

Cậu không hề muốn phá hoại buổi tụ họp của nhà Tần Mãn một chút nào.

Thấy rõ khách, sắc mặt của Tần Mãn hơi đanh lại, bất giác tiến lên phía trước một chút, chắn một nửa cơ thể của Kỷ Nhiên ở phía sau.

“Đã bảo cậu bớt tăng ca, kiếm tiền làm sao quan trọng bằng sức khỏe?”

Bà Tần nói rồi bê cá hấp lên bàn, trông thấy người đứng ở cầu thang, bà bèn mỉm cười. “Xuống rồi à? Nào, chào khách đi con… Tiểu Mãn, con biết dì ấy đấy, đây chính là mẹ bạn học cấp hai, cấp ba Kỷ Duy của con”

Bà Tần dứt lời, hồi lâu không nhận được câu trả lời.

Bà khẽ cau mày, hôm nay bị làm sao thế, bà đi đâu cũng cảm thấy bầu không khí kì lạ.

Bà tiếp tục giới thiệu. “Thiên Quỳnh, cậu còn nhớ Tiểu Mãn không? Đằng sau là đàn em của Tiểu Mãn, trước kia cũng học trường cấp ba Mãn, chưa biết chừng còn quen Kỷ Duy nữa đấy”

Trần Thiên Quỳnh nhìn nhau vài giây với Kỷ Nhiên rồi ung dung rời tầm mắt, bà dùng ngón trỏ nhẹ nhàng gảy thân thuốc, tàn thuốc rơi xuống gạt tàn theo động tác.

Người phụ nữ nói bằng chất giọng rất hờ hững. “Có quen”

Gương mặt của bà nhuốm nét lạnh nhạt, dường như Kỷ Nhiên và con trai bà quả thật chỉ có quan hệ “bạn cùng trường”.