Kẹo Sữa Vị Muối

Chương 48-49: Chương 48:




Nhấn nút pause, cảnh phim bị dừng lại. Những con sóng lăn tăn trên mặt biển không đu đưa nữa, người phụ nữ trên boong lảo đảo như muốn ngã, lại như một đóa hoa hồng trắng khô héo vụn vỡ, cánh hoa như sinh mạng từng cánh tàn lụi.
 
Thẩm Diệc Bạch nhìn người phụ nữ trên TV, sững sờ trong giây lát.
 
“Sao lại xem cái này chứ?” Rút khăn giấy trên bàn uống trà, Thẩm Diệc Bạch vuốt mặt Lâm Tư Phàm, nhẫn nhịn lau nước mắt cho cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Lau không hết.
 
Ngón tay nắm cằm Lâm Tư Hàm của Thẩm Diệc Bạch bị ướt rất nhanh.
 
“Thẩm Diệc Bạch.” Lâm Tư Hàm cúi đầu xuống, cánh tay bện chặt lấy cánh tay Thẩm Diệc Bạch, níu áo sơ mi của anh thật chặt. “Mẹ, bà ấy…” Nói được nửa đoạn, Lâm Tư Hàm như bị nghẹn, không thể nói tiếp được.
 
Lúc bộ phim này mới phát, nữ chính khiến cô có cảm giác rất quen thuộc, nhất là gương mặt đó, dường như đã thấy ở đâu rồi. Cho đến đoạn cuối, khi người đó bị người yêu giết, chính vào thời khắc đó, một giây trước khi người ấy nói “Em yêu anh”, cô mới nhận ra bóng dáng Thẩm Diệc Bạch từ người ấy. Cô mới bừng hiểu ra cảm giác quen thuộc đó từ đâu xuất hiện.
 
Đó là mẹ của Thẩm Diệc Bạch, biểu tượng của nghệ thuật một thời. Từ lúc xuất đạo tới khi đứng trên đỉnh cao, dù có thoái lui khỏi vòng nghệ thuật cũng không ai có thể vượt qua, bất luận là kỹ năng diễn xuất hay dung mạo. Năm đó bà vì tình yêu mà buông bỏ sự nghiệp diễn xuất, lựa chọn lui khỏi vòng giải trí vào đúng độ tuổi đẹp nhất đã gây ra những vang động không nhỏ.
 
“Ừ.” Thẩm Diệc Bạch ừ một tiếng. Giọng nói không nghe ra buồn rầu.
 
Lâm Tư Hàm không biết phải biểu đạt ra sao, chỉ có thể ôm Thẩm Diệc Bạch thật chặt. Muốn dùng hành động nói cho anh nghe, anh không đơn độc, anh còn có em, em là cây mây quấn quanh anh.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô biết, biết hết rồi. Con trai nhỏ của Thẩm Lập Quốc không đoái hoài gì tới việc gia tộc phản đối, nhất quyết muốn cưới, chính là muốn cưới người đó. Báo chí lúc đó nói về cuộc hôn nhân lúc đó không hề có quan điểm đồng nhất, có nơi nói mẹ Thẩm Diệc Bạch mạnh dạn theo đuổi tình yêu đích thực, có chỗ nói mẹ anh chỉ vì tiền tài mới gả cho Thẩm Hạo. Thời điểm đó, hôn nhân mà không được nhà trai thừa nhận vào mắt người ngoài chính là một trò cười, không có chúc phúc, không được người thân ở bên, cô không biết mẹ Thẩm Diệc Bạch phải dùng bao nhiêu dũng khí mới có thể bước từng bước đi đó.
 
Chỉ vừa nghĩ tới chuyện cùng một ngày, Thẩm Diệc Bạch mất đi những người thân nhất, lòng cô vô cùng đau đớn.
 
Rất đau rất đau.
 
“Lúc đó anh mấy tuổi…” Lâm Tư Hàm bực dọc cất tiếng hỏi từ trong ngực Thẩm Diệc Bạch.
 
“Năm tuổi.” Thẩm Diệc Bạch để cho Lâm Tư Hàm ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt khóc đến lem nhem của cô, “Trước kia anh không nghĩ em có thể khóc như vậy đấy.”
 

Ngực Lâm Tư Hàm như bị người khác dùng lực nã một phát súng, khóc càng tợn hơn, “Bây giờ biết chưa?”
 
“Biết rồi.”
 
“Vô ích, muộn rồi. Quá muộn để trả hàng rồi, không cho phép hối hận, không cho phép lùi bước.”  Lâm Tư Hàm giơ tay đập vào ngực Thẩm Diệc Bạch.
 
“Không hối hận cũng không từ bỏ.” Thẩm Diệc Bạch ôm Lâm Tư Hàm ngồi lên đùi mình, cúi đầu hôn gò má lấm tấm nước mắt của cô, hôn lên từng giọt lệ của cô, “Em đừng khóc.”
 
“Em không khóc.” Lâm Tư Hàm buột miệng phản bác.
 
Thẩm Diệc Bạch: “…”
 
“Vậy anh hôn nước gì đây?”
 
“Được rồi, em khóc vì mẹ diễn quá tốt.” Lâm Tư Hàm tìm một cái cớ không cao tay lắm, cô không muốn để Thẩm Diệc Bạch biết cô khóc vì cô cảm thấy anh đáng thương. Thẩm Diệc Bạch không cần thương cảm, càng không cần cô thương cảm.
 
“Mẹ?” Thẩm Diệc Bạch nắm bắt trọng điểm, ôm Lâm Tư Hàm nằm vật xuống ghế sofa, “Nhanh như vậy đã gọi mẹ rồi?”
 
“Thẩm Diệc Bạch, anh không muốn cưới em à?” Lâm Tư Hàm nằm trên người Thẩm diệc Bạch, “Nếu anh dám nói một chữ không, em sẽ em sẽ…”
 
“Em sẽ làm gì?” Thẩm Diệc Bạch xoay người ôm Lâm Tư Hàm, để cô có thể nằm thoải mái hơn chút.
 
“Em sẽ véo chết anh.”
 
“Véo anh thì anh sẽ không cưới em nữa.” Thẩm Diệc Bạch híp nửa đôi mắt, “Mai đưa em đi gặp mẹ.”
 
“Được.”
 
Im lặng hồi lâu, Lâm Tư Hàm đột ngột hỏi: “Mẹ anh thích cô gái như thế nào?”
 
Thẩm Diệc Bạch đè Lâm Tư Hàm xuống, mở mắt ra lại nhìn chằm chằm Lâm Tư Hàm lông mi còn dính nước mắt, mím môi.
 

Lâm Tư Hàm không che giấu sự háo hức của mình trước mặt Thẩm Diệc Bạch. Dưới ánh mắt anh, khuôn mặt cô phơn phớt hồng, câu chữ đều thẹn thùng. Giống như một đóa hồng đỏ kiều diễm đang nở rộ dưới nắng mai, đọng đầy sương sớm.
 
“Thích em gọi mẹ như vậy, nhu mì mà nghe lời.” Lời của Thẩm Diệc Bạch cũng không mang chút trêu chọc nào.
 
“Anh kể với em chuyện trước kia đi.” Lâm Tư Hàm đẩy người nằm trên một cái.
 
“Em muốn nghe gì?” 
 
“Cái gì cũng muốn nghe.”
 
Thẩm diệc Bạch khẽ khép mi, vùi đầu bên cổ của Lâm Tư Hàm, “Chuyện trước lúc 5 tuổi anh không nhớ rõ. Trong trí nhớ của anh ba luôn nhiều việc bề bộn, lúc ông tan ca anh cũng đã ngủ rồi. Mẹ rất hiền, đại đa số thời gian đều ở nhà chăm sóc anh, thỉnh thoảng sẽ đi theo ba đi công tác để chăm sóc ông. Giống em, mẹ cũng không biết nấu cơm. Nếu như hôm đó ba về, mẹ sẽ dùng cả một ngày để chuẩn bị cơm tối. Ba về muộn thì phòng khách sẽ sáng đèn vì ông.”
 
Thẩm Diệc Bạch nghĩ gì nói đó, đứt quãng, không có bao nhiêu lí luận. Lâm Tư Hàm nghiêm túc lắng nghe.
 
Sau một lúc im lặng, Lâm Tư Hàm do dự hỏi: “Sau này thì sao? Ông nội đối với anh?” Cô lại dừng, quả thực không tìm được từ thích hợp để diễn tả, Lâm Tư Hàm lại lặp lại: “Ông nội đối xử với anh có tốt không?”
 
“Ừ?” Thẩm Diệc Bạch ôm lấy Lâm Tư Hàm, “Ngoài việc không thừa nhận anh thì ông nội cũng không hà khắc với anh. Thẩm Hi Phàm có thì anh cũng có.”
 
Nếu không có Thẩm Lập Quốc thì cũng không có Thẩm Diệc Bạch của bây giờ. Sự áp bức của ông làm anh có thành tựu như bây giờ. Thẩm Lập Quốc cho anh sự giáo dục tốt nhất, dạy cho anh đạo lí mạnh ăn hiếp yếu, để anh tỉnh bơ bện từng sợi tơ một để đi đến cái đích mình muốn.
 
Từ góc độ khác, thì Thẩm Lập Quốc chính là một người ngoan cố tới đáng thương, cả đời đều sống vì lợi ích, hơn nửa đời người chỉ theo ý mình mà giờ còn phải xem sắc mặt của Thẩm Diệc Bạch, đứa cháu mà ông ta vốn không muốn thừa nhận. Thẩm Lập Quốc dạy anh đấu đá, dạy anh đùa bỡn lòng người, mà còn bị anh vây ngược.
 
“Ừ.” Lâm Tư Hàm đưa tay ôm Thẩm Diệc Bạch, vỗ nhẹ lưng anh, như là đang dỗ trẻ con đi ngủ, “Chiều nay không cần đi họp?”
 
“Không cần.”
 
“Vậy anh ngủ đi, em ở đây.”
 
 
Hoa viên nghĩa trang Ninh An.

 
Hoa viên nghĩa trang nằm xa trung tâm thành phố nên rất yên tĩnh, gió như đều dừng lại ở nơi đây, thỉnh thoảng mới có tiếng hót của một hai loại chim không rõ tên. Bốn bề hoa viên trồng những cây bách cao lớn xanh rậm rì, màu xanh đậm của cây chọc thẳng lên trời. Ngẩng đầu tầm mắt cũng bị thu hẹp, chỉ có thể nhìn thấy khoảng trời bị vòng lại bằng những tán cây bách xanh.
 
Một ngày trời xanh hiếm thấy….
 
Lâm Tư Hàm được Thẩm Diệc Bạch dắt đi, hai người một trước một sau bước trên những nấc thang cẩm thạch màu trắng đã bị nước mưa cọ rửa. Buổi sáng có mưa xuống, không khí sau cơn mưa mát mẻ hơn không ít, gột rửa bụi bặm mấy ngày trước.
 
Hai bên nấc thang là từng dãy bia đá lạnh như băng trên bia có khắc tên người mất. Có một số mộ có thể thấy cành hoa khô héo loáng thoáng, cành héo bị gió vùi, sau đó bị mưa tát, màu sắc tồi tệ như màu vỏ ngoài của chuối tiêu, nằm trên đài mộ bằng đá cẩm thạch trắng, hoàn toàn xa lạ với hoàn cảnh xung quanh.
 
“Thẩm Diệc Bạch.” Lâm Tư Hàm bước nhanh hơn, nhích tới gần anh.
 
“Ừ?”
 
“Em lo lắng.”
 
Cô rất lo lắng, không biết tại sao, ở một nơi yên tĩnh như vậy, cảm giác lo lắng bị phóng đại lên.
 
Thẩm Diệc Bạch dắt cô đi về phía trước không được mấy bước, nói: “Đến rồi.”
 
Lâm Tư Hàm cũng dừng lại theo, cô ôm chặt bó bách hợp trong ngực theo bản năng.
 
Người phụ nữ trong hình xinh đẹp mỹ miều, mái tóc dài màu đen làm nổi bật gương mặt nhu hòa. Ngoại hình của Thẩm Diệc Bạch dường như được di truyền hết từ mẹ, nhất là bờ môi mỏng. Trái ngược ở chỗ, mắt Thẩm Diệc Bạch đen nhánh lạnh lùng, rất khó để có thể nhìn ra ưu tư cũng như suy nghĩ của anh, mà người phụ nữ trong hình thì khi Lâm Tư Hàm nhìn xuyên qua mắt bà, chỉ thấy một câu: “Năm tháng tĩnh lặng.”
 
Ánh mắt hạnh phúc, hoàn toàn không quan tâm tới thế tục của thiếu nữ.
 
Buông bó bách hợp xuống, Lâm Tư Hàm dùng hết dũng khí nắm tay Thẩm Diệc Bạch, “Mẹ cũng rất hạnh phúc.”
 
“Ừ.”
 
Từ đầu đến cuối, kể từ lúc mẹ anh gặp Thẩm Hạo, từ đó trở về sau, bà đều rất hạnh phúc.
 
Tình yêu trên thế giới có ngàn vạn loại, tình yêu của mỗi người cũng không giống nhau, có người thuận theo tự nhiên như dòng nước suối, có người như thác nước chảy thẳng xuống mạnh mẽ khúc chiết, có người như đầm nước trên núi tuyết trong veo im lìm. Tình yêu của bà và Thẩm Hạo từng oanh oanh liệt liệt, cũng có nỗi lo cơm áo gạo tiền, sinh tử được ở bên nhau cũng là một loại hạnh phúc.
 
Lâm Tư Hàm nhìn sang tấm hình bên cạnh hình mẹ của Thẩm Diệc Bạch, từ đáy lòng gọi một tiếng: “Bố.” Một cơn gió thổi qua, giống như có người dịu dàng ôm lấy Thẩm Diệc Bạch và Lâm Tư Hàm.
 
“Lúc nãy em nói gì với mẹ?” Trên đường trở về, Thẩm Diệc Bạch hỏi Lâm Tư Hàm rõ ràng đang thất thần.
 

“A?” Lâm Tư Hàm nhanh chóng phục hồi tinh thần, phản ứng rất nhanh, “Chúng ta cùng trao đổi, nếu anh nói cho em biết anh nói gì thì em sẽ tiết lộ cho anh nghe.”
 
Thẩm Diệc Bạch nghiêng đầu, nhìn người ngồi ở ghế lái phụ bên cạnh từ trên xuống dưới, đánh tay lái, “Em khôn ra từ lúc nào thế.”
 
Lâm Tư Hàm: ???
 
“Anh cảm thấy em rất dễ lừa, là một đứa ngu ngốc, dễ dao động đúng không.” Lâm Tư Hàm siết chặt nắm đấm, “Em nói với anh, anh nghĩ xong thì trả lời, bằng không hãy chờ mà lãnh quả đấm nhỏ đi.”
 
Thỏ ở chung cùng anh lâu, học toàn điều xấu, còn học được cách dùng nắm đấm nhỏ đập vào ngực anh…
 
“Hẳn là nên em cảm ơn anh.” Thẩm Diệc Bạch không trả lời thằng.
 
“Cái gì?” Lâm Tư Hàm còn duy trì tư thế giữ quả đấm nhỏ.
 
“Còn nhớ tờ quảng cáo tuyên truyền hay dán ở lầu 1 của thư viện sách trung học S không?” Thẩm Diệc Bạch khẽ cong môi, tiếp tục nói: “Ở cùng người ưu tú bạn cũng sẽ trở nên ưu tú.”
 
“Em cảm thấy mình rất muốn đấm anh.” Lâm Tư Hàm hiểu, Thẩm Diệc Bạch đang uyển chuyển, à không, không uyển chuyển chút nào, anh đang thẳng thừng nói với cô: Trước kia chỉ số thông minh của cô không tăng, giờ ở cùng anh, nên chỉ số thông minh tăng lên rồi.
 
“Trung Quốc có câu tục ngữ là gần mực thì đen, Thẩm Diệc Bạch anh chính là một cái thùng nhuộm lớn, đen từ trong ra ngoài.”
 
Thẩm Diệc Bạch không chối.
 
Lúc lên quốc lộ, Thẩm Diệc Bạch chợt nói: “Anh nói, mẹ, con mang con dâu tới thăm mẹ.”
 
Ngực lại bị nã thêm một phát súng nữa, Lâm Tư Hàm buông nắm đấm: “Lần sau anh tỏ tình có thể thông báo trước không?”
 
Nhà tư bản Thẩm Diệc Bạch lộ bản tính thương nhân: “Giờ trao đổi đi, đến em.”
 
“Em? Em nói với mẹ là em rất biết chăm sóc anh, giúp bà an tâm, em nói cho mẹ nghe những chuyện giữa chúng ta, từ lúc còn đi học tới giờ, hy vọng bà thích em…”
 
Thẩm Diệc Bạch, em trời sinh ngu dốt, chỉ được cái dũng cảm, chỉ cần thích anh giúp anh tốt hơn thì em nguyện đi học cả đời.
 
Thẩm Diệc Bạch kiên nhẫn nghe hết, hỏi: “Lâm Tư Hàm, bao giờ ba em mới đồng ý cho em kết hôn?”

 
 Chương 49: Bất Phụ Như Lai, Bất Phụ Khanh


Lâm Tư Hàm há miệng một cái, không biết nói gì. Ngón út vẽ một vòng bên má, vén những sợi tóc lòa xòa ra sau tai, dùng giọng nhỏ tới mức không thể nghe được nói: “Trộm hộ khẩu rồi đi kết hôn.”


Lời nói đã thông qua não, Thẩm Diệc Bạch gắng nhịn nhưng nhịn không nổi, môi khẽ nhếch lên, gọi: “Lâm Tư Hàm.”


“Hả?”


“Em đúng là một nhân tài.”


Trộm hộ khẩu kết hôn với anh, đúng là một cái bạt tai không tiếng. Nếu Lâm Học Sâm biết, sau này anh phỏng chừng có thể sẽ vào blacklist của lão Lâm rồi.


Lâm Tư Hàm tức sùi bọt mép, siết chặt tay đấm nhỏ trực tiếp đấm lên bắp đùi Thẩm Diệc Bạch đang lái xe, “Là ai không nhịn nổi, muốn kết hôn trước?”


“Thẩm Diệc Bạch, đây có thể coi là anh đang cầu hôn không? Không có nhẫn, không có hoa tươi, ngay cả quỳ một chân cũng không có.”


“Muốn kết hôn.” Thẩm Diệc Bạch mím môi theo thói quen. “Chỉ là đây không phải là cầu hôn.”


Lâm Tư Hàm: “…”


Cô thấy anh chàng này chính là muốn bị đấm vào ngực mà.


Muốn kết hôn chứ không phải cầu hôn là suy luận cái kiểu gì, cô chịu thua thiệt tới mức ngay cả trộm hộ khẩu đi đăng kí cũng nghĩ ra. Nếu để lão Lâm biết được, sợ là một năm tới, cô cũng không thấy quyển hộ khẩu để dưới tủ đặt trong phòng khách nhà bọn họ.


Đại lộ ở ngoại ô không có nhiều người, tốc độ xe của Thẩm Diệc Bạch cũng không nhanh lắm, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng bánh xe lướt qua mặt đường trải nhựa.


“Khi nào anh về thành phố S?”


“Hả? Em phải về à?” Thẩm Diệc Bạch tắt ứng dụng chỉ đường.


“Ừ, mai phải về rồi.” Lâm Tư Hàm trượt tay trên màn hình kiểm tra lịch trình, nói: “Phải tới đoàn báo danh, tham gia nghi thức khai máy.”


“Ừ.” Thẩm Diệc Bạch ừ một tiếng, tỏ ý mình đã biết.


Lâm Tư Hàm: “…”


Chỉ ừ một tiếng? Không nói gì thêm?


Thẩm Diệc Bạch liếc nhìn Lâm Tư Hàm đang trố mắt một cái, dựa vào hiểu biết của anh với Lâm Tư Hàm, hỏi: “Có phải em còn định nói gì không?”


Lâm Tư Hàm lắc đầu, “Không có.”


Chưa im lặng được mấy giây, cô nghiêng đầu nhìn thẳng gò má Thẩm Diệc Bạch, nói: “Em muốn đi chùa Đại Hòa.”


Lúc ở chùa Đại Hòa, Thẩm Diệc Bạch khi ấy vẫn là thiếu niên ngồi một mình bên hồ sen nói về những phần kinh Phật luận duyên sâu sắc nhất, hỏi bia đá sau lưng cô khắc chữ gì.


Chữ gì?


Phật nói: “Người trên đời như gai trên cây, lòng không động, người cũng không muốn động thì sẽ không bi thương, động tâm thì sẽ sinh ra ham muốn, thương người đau như khắc vào xương tủy, vì thế mà cảm nhận được những nỗi thống khổ của nhân sinh.”


Khi đó cô nói với anh, cô không hiểu, thực sự không hiểu. Tới sau này anh du học, cô ở trong nước chậm rãi học xong cấp ba, học lên đại học mới mơ màng hiểu ra chút ít.


Lòng không động thì người không hi vọng, không động thì không bi thương.


Anh thực sự không rung động, mà còn đi dứt tình.


Hơn hai giờ chiều, Thẩm Diệc Bạch lái xe chạy tới chùa Đại Hòa.


Chùa Đại Hòa vẫn là chùa Đại Hòa năm đó, chỉ là qua nhiều năm, vườn cây bao ngoài chùa cũng dày và sâu hơn. Đi trên những con đường lát đá phủ đầy rêu xanh, khí lạnh ẩm trong rừng khiến Lâm Tư Hàm toát một tầng mồ hôi lạnh mỏng.





Giống như cái mùa hè trong kí ức đó, ve kêu râm ran, năm tháng tĩnh lặng.


Đi tới trước cửa chùa, Lâm Tư Hàm kinh ngạc: “Đã tu sửa đúng không?”


Ngôi chùa lớn đã được quét lớp sơn mới nằm ẩn trong giờ, đổi mới hoàn toàn trên nền cũ nhưng vẫn lưu lại dấu vết thời gian rõ ràng.


Thời gian, nó vẫn vậy, luôn là như vậy, một bên im hơi lặng tiếng như đã chết, một bên lại lưu lại những dấu vết không thể xóa nhòa trong nhân gian khói lửa, thỉnh thoảng sẽ nhắc lại những điều bạn đã lãng quên, khiến cho bạn nghĩ tới cảnh người mất vật còn.


Lâm Tư Hàm buông tay Thẩm Diệc Bạch, chân nhảy một cái tới thẳng vị trí dưới hoành phi trước cửa chùa, “Khi đó anh đứng ở đây.”


“Bộ dạng như không tranh đấu với đời, đẹp trai quá đáng.”


Thẩm Diệc Bạch không nhắc một từ, im lặng kéo cổ tay Lâm Tư Hàm dắt cô qua cửa chùa trang nghiêm. Cuối tuần người tới thắp hương bái Phật tìm kiếm niềm tin tâm linh che chở không hề ít. Bên trong bảo điện rộng che những tấm cờ màu vàng lớn, ánh sáng mỏng manh xuyên qua hương khói vấn vít, có thể thấy không ít người ngồi quỳ nghe tụng kinh trong đó.


“Đi vào không?” Thẩm Diệc Bạch thấp giọng nói.


Lâm Tư Hàm không trả lời, ngược lại còn kéo anh ra hành lang dài bên ngoài bảo điện, lượn quanh thiên môn, kéo anh vào thẳng đình đặt bia đá khắc chữ: “Giải thích.”


Thẩm Diệc Bạch không nén được nhíu mày, không nói lời nào.


Hừ, thỏ con thù dai.


“Em đọc lại một lần nữa cho anh nghe, anh mau sắp xếp ngôn ngữ cho tốt rồi giải thích cho em nghe.” Lâm Tư Hàm nói xong xoay người lại, nhìn bên ngoài bia đá cao hai thước có khắc chữ, đọc từng chữ từng chữ cho Thẩm Diệc Bạch nghe.


“Em còn học được cách thù dai à?” Thẩm Diệc Bạch khoanh tay tùy ý dựa vào lan can bên hồ sen, mắt nhìn vào tảng đá đặt trong đình.


Lâm Tư Hàm đè vai Thẩm Diệc Bạch, dè dặt ngồi trên lan can đá, đáp lại: “Thỏ nóng nảy còn có thể cắn anh ấy.”


“Ngồi yên đi? Không sợ rơi xuống?”


“Thẩm Diệc Bạch anh chớ đánh trống lảng.” Tay Lâm Tư Hàm nắm chặt lấy cánh tay Thẩm Diệc Bạch, ngón tay chỉ những con chữ khắc trên bia đá: “Giải thích.”


Hồ sen nước sâu bên cạnh chưa nở hết, dưới lá sen có vài chú cá chép đỏ thò đầu lên. Thẩm Diệc Bạch buông cánh tay đang giữ Lâm Tư Hàm ra, tiến sát gần tới cô, quan sát biểu cảm của Lâm Tư Hàm một cách trêu chọc.


Động tác bất ngờ dọa Lâm Tư Hàm giật mình, không có chỗ dựa, cô chỉ có thể chống cánh tay lên lan can đá diện tích không lớn lắm, một tay kia ép lên ngực Thẩm Diệc Bạch.


“Bây giờ mới biết sợ?” Thẩm Diệc Bạch ôm vòng eo hết sức mềm mại của Lâm Tư Hàm, chân dài lượt qua lan can, ngồi lên một cách vững vàng.


“Anh đừng quá trớn.”


Hôm nay Lâm Tư Hàm mặc rất đơn giản, áo T-shirt trắng đơn giản và quần lửng màu xanh, dưới chân là một đôi sneaker phổ thông, nhìn giống như một học sinh trung học mới tốt nghiệp, Thẩm Diệc Bạch đang ôm cô cũng là cả một người quần áo thoải mái.


Ánh mặt trời dồn hết sức chiếu nghiêng vào nơi hồ sen không có bóng râm che khuất, Lâm Tư Hàm thuận thế rũ bắp đùi nhỏ dài xuống lan can bên ngoài bị lá sen cao thẳng che kín một nửa, một nửa tắm dưới ánh mặt trời, một nửa mát rượi một nửa nóng như lửa.


Thẩm Diệc Bạch che đi ánh mặt trời, gò má mơ hồ chỉ có thể thấy một đường viền, phác họa một cách xinh đẹp.


Chân phải dán vào lan can đá phía dưới cùng của cây cột đá kia, Thẩm Diệc Bạch đỡ eo của Lâm Tư Hàm để cả người cô cũng dán vào trong ngực mình, nói: Có thể anh sẽ không có cách nào giải thích cho em.


Lâm Tư Hàm ngửa đầu nhìn anh, con ngươi màu đen tràn đầy một loại cảm xúc gọi là ấm ức.


Bất kể quá khứ như thế nào, quan trọng nhất không phải bây giờ sao? Thẩm Diệc Bạch trán cụng trán với Lâm Tư Hàm, chóp mũi cùng cọ xát, ánh mắt nhìn thẳng với con ngươi của cô, trầm giọng nói: Em chỉ cần biết, bây giờ anh ở bên cạnh em.


Anh rất may mắn, lúc trở về bên cạnh em trừ Sở Ôn Luân không có người nào khác.


Lâm Tư Hàm vẫn canh cánh trong lòng, Ngộ nhỡ em biết khó mà lui thì làm thế nào? Anh nói nói với em như vậy thôi à.


Em sẽ không. Thẩm Diệc Bạch chắc chắn, dừng một chút, trong mắt tràn đầy ý cười mảy may không chút để ý, nói: Nếu như là thật, vậy anh sẽ đoạt lại.


Xa xa trong điện loáng thoáng truyền tới tiếng âm thanh tiếng kinh Phật, chân ngôn của ai đang tụng kinh? Thế gian nan đắc song toàn pháp, có thể bất phụ Như Lai bất phụ khanh*.





*Thế gian ai vẹn đôi đường cả; Không phụ Như Lai, chẳng phụ nàng.


Muốn hôn không? Thẩm Diệc Bạch chân thành hỏi trắng.


Lâm Tư Hàm không thể tin trợn to hai mắt, Thẩm Diệc Bạch anh điên à?


Điên rồi.


Ở nơi phật môn thanh tịnh, trong tiếng kinh phạn vang lên, Thẩm Diệc Bạch ngậm lấy đôi môi của Lâm Tư Hàm, thanh âm mơ hồ gọi: Lâm Tư Hàm.


Nụ hôn giam cầm tuyệt đối.


Da đầu Lâm Tư Hàm tê dại, tay chống ở lan can đang không ngừng miết, ngón áp út cuộn tròn, vịn đến đầu ngón tay trắng bệch. Anh điên rồi, cô cùng anh đều điên rồi.


Ánh mặt trời mãnh liệt từng chút một đốt cháy ý chí của cô, đốt đến mức cô rộn ràng khó nhịn, đốt đến cô quên mất đây là đâu, đốt đến cô quân lính tan rã.


Lấy được sự đáp lại của Lâm Tư Hàm, vốn là luôn ở bên môi cô liếʍ ɭáρ đến thư giãn cả mặt mũi, đầu lưỡi tiến vào không gian đôi môi cô, cạy hàm răng không chút phòng bị nào của cô.


Đầu lưỡi của anh quét qua, Lâm Tư Hàm khóc không ra nước mắt.


Trước lan can là hoa sen, sau lan can là lời thật lòng, như vậy nguyện Phật không rời khỏi anh.


Đại khái qua thật lâu, Thẩm Diệc Bạch mới buông Lâm Tư Hàm đang thiếu dưỡng khí ra, đầu lưỡi một đường từ bên môi trượt đến vành tai cô, hô hấp càng ngày càng gấp rút.


Lâm Tư Hàm ghé trên bả vai anh, cắn chặt môi dưới, Em hướng Phật tổ cho em nguyện. . .


Nguyện gì? Thẩm Diệc Bạch vùi đầu vào cần cổ cô, giọng khàn khàn, Nếu như là lời cầu nguyện liên quan đến anh, em không bằng trực tiếp tìm anh, anh cái gì cũng có thể cho em.


Tương lai, sống hay chết. Thẩm Diệc Bạch một tay nâng lưng cô, một tay đi vòng qua sau lưng cô mò tới dây cột tóc, cởi ra, Đều có thể.


Không có dây buộc tóc, sợi tóc đen nhánh mềm mại trút xuống tản ra, tay của Thẩm Diệc Bạch xuyên qua đám tóc của Lâm Tư Hàm, ánh mắt nóng bỏng hớn cả ánh mặt trời trên không.


Sáng sớm, sân bay quốc tế Thủ Đô.


Lâm Tư Hàm mơ màng buồn ngủ tựa vào cái ghế tay vịn bên trong phòng chờ máy bay, cả người tỏ ra mệt mỏi, chiếc kính đen che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt của cô.


Chị Tư Hàm, cà phê chị muốn. Trợ lý tiểu Giang cầm ba ly cà phê tới, nhẹ giọng nói, Cẩn thận nóng.


Cám ơn. Lâm Tư Hàm dựa lưng vào ghế, mở nắp cà phê ra, nếm thử một miếng. Nhiệt độ cuồn cuộn của cà phê làm sôi thực quản, sốc lên chút tinh thần.


Tiểu Giang vừa đưa một ly cà phê cho Đường Như, vừa lo lắng nói: Chị Hàm khí sắc không tốt lắm, thật giống như rất mệt mỏi, có phải hay không gần đây công việc quá mệt mỏi?


Đường Như liếc mắt nhìn Lâm Tư Hàm uống ngụm cà phê như không uống, thổi thổi làn khói nóng, Tiểu biệt thắng tân hôn đó.


Nhìn bộ dáng này của Lâm Tư Hàm, còn không biết hai người tối hôm qua lăn lộn như thế nào.


Trợ lý tiểu Giang mặt đỏ lên, nắm ly cà phê không dám nói nữa.


Đường Như đi tới, ngồi xuống bên cạnh Lâm Tư Hàm, hỏi: Vị kia nhà em đâu?


Sáng nay Thẩm Diệc Bạch vậy mà không xuất hiện chút nào, bây giờ vợ mình sắp đi rồi, cũng không thấy bóng anh ta, vẫn là cô đi khách sạn đón Lâm Tư Hàm qua.


Lâm Tư Hàm xoa xoa cái trán đang căng ra, nói: Có chuyện đi rồi.


Nghe giọng nữ trên phát thanh, Lâm Tư Hàm cùng Đường Như đang đẩy hành lý sau lưng chờ đợi kiểm tra an ninh. Lên máy bay, Lâm Tư Hàm tìm được mình chỗ ngồi, ngồi xuống, từ trong túi xách lấy ra cái chụp mắt mang theo chuẩn bị ngủ bù.


Người nào đó ngày hôm qua còn nói anh hiện tại là dáng vẻ không tranh với đời, đẹp trai quá đáng. Làm sao hôm nay đã nhắm mắt làm ngơ rồi, hửm?