Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Chương 330




Chương 330. Thử diễn

Đường Ninh cũng không miễn cưỡng, chỉ lạnh nhạt cười một tiếng.

Trong cái giới được gọi là điện ảnh và truyền hình, có ba hạng mục đại loại là: có kĩ năng diễn xuất được yêu thích, có kĩ năng diễn xuất nhưng không nổi tiếng và được yêu thích nhưng không có kĩ năng diễn xuất, mà ảnh đế Lâm Thanh hiển nhiên thuộc hạng nhất, còn Đường Ninh thì… hạng ba đúng là miễn cưỡng.

“Không sao, tính tình cậu ta chính là chăm chỉ như vậy.” Phó đạo diễn nói với Đường Ninh, sợ Đường Ninh tức giận rồi nói với Mặc Đình.

Đường Ninh cười nhẹ, sau đó quay lại nhìn đạo diễn Hull, Hull thân mật bắt tay cô, sau đó nói bằng tiếng Pháp: “Tôi đã nói lúc đầu, cô là số phận chọn.”

“Xin hãy cho phép tôi đóng thử một cảnh, để đoàn phim quyết định tôi đi hay ở.” Đường Ninh nghiêm túc yêu cầu Hull.

“Thực ra, cô hoàn toàn không cần thiết phải làm vậy.”

“Tôi muốn đoàn kết toàn đoàn, ít nhất, không để ảnh hưởng đến tiến độ và chất lượng của “Đồ Nhi Ngốc”. Tôi cũng hy vọng rằng mọi người sẽ chấp nhận tôi…” Đường Ninh bình tĩnh giải thích.

Hull nhìn vào mắt cô, thấy rằng thái độ của cô có vẻ nghiêm túc 100% cho dù có xảy ra chuyện gì, vì vậy chỉ có thể gật đầu đồng ý: “Vậy thì hãy vào phòng tập, tắt cả mọi người trong đoàn đều đi.”

“Cảm ơn.”

Hầu hết mọi người đều không hiểu tiếng Pháp, vì vậy người duy nhất thực sự biết Đường Ninh muốn làm gì là phó đạo diễn Hà, đó là lý do tại sao Mặc Đình lại mời anh ta để giải quyết sự bất tiện trong cuộc sống của giám đốc Hull và rào cản ngôn ngữ, mặc dù Hull cũng nói được tiếng Anh, cũng không có vấn đề gì lớn.

Đường Ninh thực sự muốn diễn thử, hơn nữa còn dám để đoàn làm phim quyết định cô đi hay ở lại, chẳng lẽ cô không biết mỗi người ở đoàn làm phim đều là phái có kĩ năng diễn xuất sao? Vậy mà cô lại dám nhắc đền!

Tuy nhiên, Đường Ninh không hề hoảng sợ, chỉ nghe theo sự sắp xếp của Hull và đến phòng tập cùng mọi người.

Để ngăn Đường Ninh gian lận, Hull đã in ra 183 cảnh gốc thuộc về Nhạc San San theo mã hóa đóng dấu ra, sau đó để Đường Ninh rút thăm.

Mọi người đều hồi hộp tập trung quanh phòng tập, chỉ muốn biết người mẫu diễn xuất tệ đến mức nào.

Trong số đó, lại tiếu mắt Lâm Thanh.

“Vì sự công bằng, bắt cứ ai trong số mọi người đều có thể chọn cho tôi một cái.” Đường Ninh nói với đoàn làm phim.

Một người ghi chép ở trường quay có khoảng cách gần nhất với Đường Ninh, tuổi còn trẻ, có tâm trạng muốn xem kịch vui, anh ta trực tiếp bước tới, lấy một tờ trong đống giấy, mở ra cho mọi người xem.

“Cảnh thứ 47.”

“Mở cảnh 47 của Nhạc San San ra xem nội dung.” Hull nói.

Sau đó, nhân viên tương quan ngay lập tức lấy ra tài liệu quay phim và phát cho mọi người xem. Nội dung của cảnh quay 47 là cảnh nữ diễn viên kia tình cờ phát hiện ra mình đang mang thai, mà Nhạc San San trong máy quay đã tự nhốt mình trên ghế sô pha sau khi nhận được báo cáo, hai tay ôm gối, nói nhiều lời không đầu không đuôi với người đại diện, điều quan trọng nhất là nét mặt nửa mừng nửa lo, vừa khinh thường chế nhạo số phận.

Thực ra nó không được tính là quá rực rỡ, chỉ khá ưng ý, nhưng đôi mắt của Nhạc San San dường như biết mở miệng nói chuyện.

Thể hiện tâm trạng tự giễu đến tột cùng của nữ diễn viên.

Cảnh này… thật khó.

Đường Ninh đã không gặp may.

Nếu nữ diễn viên dụ dỗ một vận động viên hoặc bỏ rơi em bé sau khi sinh thì thực ra điều đó tương đối dễ kiểm soát, nhưng lại chọn phải cảnh khó hơn ở giữa.

Hơn nữa, với cách diễn giải của Nhạc San San, mọi thứ mà Đường Ninh đóng sẽ trở nên lố bịch, đúng không?

“Đường Ninh, nếu có vấn đề, có thẻ…”

“Không sao.” Đường Ninh trực tiếp ngắt lời phó đạo diễn Hà, thậm chí còn nói hai lần: “Không sao, tôi có thể.”

Mọi người nhìn cô với vẻ nghỉ ngờ, nhưng cô thực sự không có vẻ gì là căng thẳng cả, chỉ cần ba từ, tôi có thê.

“Ghi chép, đưa cho Đường Ninh kịch bản…”

“Không cần đâu.” Đường Ninh trực tiếp đáp.

Có lẽ, ngay cả Nhạc San San cũng không nhớ hết tất cả những câu thoại của nữ diễn viên mà cô ta quen thuộc trong “Đồ Nhi Ngốc”.

“Được, chúng ta thu dọn một chút, sau đó trực tiếp bắt đầu từ bệnh viện.”

Những người xem rạp đều khoanh tay lại, trên mặt mang theo nụ cười không rõ nguyên nhân, bởi vì… họ đang chờ xem trò cười của Đường Ninh.

Người mẫu đi trên sân khấu chữ T đáng lẽ phải mặc trang phục đẹp, tạo cảm giác dễ chịu cho người nhìn, thế mà cô lại muốn chạy đến đây để thử lòng kiên nhẫn của mọi người.

Chị Long cũng nằm trong số đó, thật ra cô ấy cũng tò mò không biết Đường Ninh có thực sự diễn được không.

Không chỉ tò mò, cô ấy còn lấy điện thoại ra ghi lại.

Chỉ có Đường Ninh từ đầu đến cuối rất bình tĩnh, cách một cánh cửa, không ai biết Đường Ninh đang chuẩn bị cái gì sau cánh của…

“Tôi đúng là điên mới có thể đến xem một người mẫu đóng phim.”

“Suyt… đây là bạn gái của tổng giám đốc Mặc, lát nữa cô hãy kiềm chế một chút, tiếng cười của cô là khoa trương nhất.”

“Cắt, bạn gái thì sao? Không biết diễn chính là không biết diễn… Tôi không tin cô ta vẫn là thiên tài.”

Bất giác trong đám đông có hai người đàn ông cao lớn đang đứng phía sau mọi người, Mặc Đình làm sao có thể bỏ lỡ một dịp quan trọng như vậy? Anh chỉ không thông báo cho bắt kỳ ai, và luôn đứng ở cuối cùng với Lục Triệt.

“Bắt đầu, bắt đầu…”

Cùng với tiếng đập của tắm ván, cửa phòng đột nhiên bị đánh bật ra, đúng… không phải đẩy ra, không phải đá văng, mà là dùng cơ thể đánh bật ra…

Không phải là một cú va chạm mạnh, nhưng lại có chút lảo đảo.

Cũng với trạng thái lảo đảo này, báo cáo kiểm tra trong tay Đường Ninh rơi xuống đất, trên đó viết rõ hai chữ mang thai.

Đường Ninh đang chống ở trên bàn không nói gì, nhưng lồng ngực không ngừng nhấp nhô, sau đó cô đột nhiên bộc phát, ngồi xổm trên mặt đất, vò nát báo cáo ném vào thùng rác…

Sau đó, cô dựa vào tường, bât ngờ làm ra một động tác vô cùng đáng kinh ngạc, đó là nhảy dựng lên trong phòng…

Giống như cô muốn phá hủy đứa bé này!

Mọi người đều cảm thấy lo lắng, nghĩ rằng cô thực sự có một đứa con trong bụng, và sợ rằng cô sẽ thực sự bị sẩy thai.

Cô không chỉ nhảy trên mặt đất, còn chạy tới nhảy lên sô pha, nhưng vì lòng bàn chân không vững nên đột nhiên ngã lăn ra suýt đập vào góc bàn trước ghế sô pha, một giây trước muốn giết chết đứa nhỏ, lúc này cô lại theo bản năng bảo vệ bụng của mình.

Cô là một diễn viên, nhưng cũng là một người mẹ, có bản năng.

Vì vậy, sau khi vật lộn trên mặt đất vài giây, cô đột nhiên ngắng đầu lên, lộ ra vẻ kiêu ngạo tùy tiện…

Sau đó, cô lấy điện thoại di động trên bàn ra và gọi điện thoại cho người đại diện: “Jessy, tôi đang mang thai!”

Cảnh phim…

Đã diễn xong, Đường Ninh cũng khôi phục vẻ mặt lãnh đạm, thu xếp quần áo rồi đi giày.

Nhưng ai nói cho những người xem diễn này biết rốt cuộc vừa rồi xảy ra chuyện gì?

Không khí trong phòng tập đột nhiên trở nên loãng hơn, mọi người đều yên lặng lạ thường…

Mỗi người đều tròn xoe mắt, như thể không thẻ tin được…

“Ai đó nhéo tôi một cái đi, vừa rồi là nữ diễn viên trong kịch bản sống hay sao?” Một nhân viên đột nhiên quay đầu hỏi những người xung quanh: “Hay là tôi bị ảo giác?”