Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Chương 698




Chương 698:

 

Đường Ninh gật đầu, sau khi khẽ gật đầu về phía giáo sư, cô quay người bước ra khỏi văn phòng, sau đó, Đường Ninh đi vào phòng rửa tay, nhưng trước khi cô bước ra, cô đã nghe thấy có người nói chuyện bên ngoài phòng làm việc.

 

“Này, để tôi nói cho cô biết, bên ngoài văn phòng giáo sư tôi vừa nghe thấy ông ấy nói chuyện với một quý phụ, hình như có người đang hỏi ông ấy về giới tính của đứa trẻ, nhưng tôi không nhìn thấy phụ nữ mang thai nào?”

 

“Giáo sư của chúng ta, phương diện này thật sự rất kỳ diệu. Nói sinh con trai thì không thể sinh con gái.”

 

“Tuy nhiên, điều đó có vẻ không ổn lắm. Theo kinh nghiệm của tôi, nêu là một người mẹ ruột thì nên đi cùng thai phụ, nếu đi cùng chồng thì không vấn đề gì. Nếu đi cùng với mẹ chồng mà người phụ nữ mang thai không ở trong đó.

 

Vậy thì có quỷ rồi…”

 

“Hừ… Tôi không biết người phụ nữ mang thai nào bất hạnh.”

 

Giọng nói của hai người không lớn, thậm chí còn kèm theo tiếng nước chảy ào ào, nhưng đều nghe rõ ràng bên tai Đường Ninh…

 

Có thể là phụ nữ mang thai nào khác?

 

Ngoài Đường Ninh cô ra, còn có thể có thai phụ nào nữa?

 

Tất nhiên, cô không biết Hoa Văn Phụng muốn biết giới tính của con mình, là tốt hay xấu, nhưng…

 

Hành vi này dường như đã chạm vào điểm máu chốt của GÔ.

 

Tất cả mọi người đều biết Mặc Đình nuông chiều vợ như thế nào.

 

Ra tay trước mặt nhiều người, đối phó trước mặt, người lén lút thò tay…

 

Bà ấy rất ung dung thản nhiên.

 

Bà ấy nói là đang thăm giáo sư, nhưng thật ra bà ấy muốn biết giới tính của đứa bé trong bụng mình, Hoa Văn Phụng rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?

 

Đường Ninh suy nghĩ một chút, nhưng cuối cùng không tìm được manh mối gì, chỉ có thể kìm nén trong lòng, sau đó trở về phòng làm việc của giáo sư.

 

Khi hai người nhìn thấy cô trở lại, vẻ mặt vẫn như thường, vẫn đang tán gẫu về bản thân, cứ như là sẽ để Đường Ninh đợi trên sô pha.

 

Đường Ninh thấy hai người không có ý dừng lại nên nhắn tin cho Mặc Đình: “Ông xã… đến đón em, lấy cớ cho em ra về.”

 

“Nhanh thôi.” Mặc Đình vội vàng trả lời.

 

Đường Ninh bí mật cong môi, giả vờ đọc sách y học bên lề coi như không có chuyện gì xảy ra, khoảng mười phút sau, hai người rốt cuộc nói chuyện xong liền chuyển sự chú ý sang Đường Ninh: “Tiểu Ninh, đứa nhỏ này, thật ra là rất thông minh đấy.”

 

“Khi nghe tin Mặc Đình tùy tiện hỏi cưới người khác, tôi rất lo lắng cho đứa trẻ sau này, là một kẻ tham lam lợi nhuận, nhất là người họ Trì trước đây …” Vị giáo sư già đẩy hốc mắt trên cầu của mũi của ông ấy, giọng điệu của ông ấy chậm rãi và thăng trầm: “Sau này…”

 

“Mặc Đình tiểu tử kia, một thời gian rất dài không có tin tức gì rồi. Tôi còn tưởng rằng thằng bé đã suy nghĩ lại, nhưng không ngờ rằng thằng bé đã bí mật kết hôn với con lâu như vậy.”

 

“Nhìn thấy quan hệ của hai người tốt như vậy, ông nội cũng yên tâm.”

 

“Cám ơn giáo sư đã quan tâm.” Đường Ninh chân thành cười nói.

 

“Nhưng…”

 

“Không ngờ con trở thành diễn viên. Mấy ngày nay, ông cũng mơ hồ lo lắng sẽ ảnh hưởng đến Văn Phụng, hôm nay vừa gặp, quản nhiên vẫn là như thế?” Giọng điệu của vị giáo sư già có chút thất vọng: “Vậy… Tiểu Ninh, ông nội Lý có thể đưa ra yêu cầu với con không?”

 

Không thân chẳng quen ấy….

 

Vị giáo sư này đưa ra yêu cầu gì đối với cô?

 

“Trăm sự hiếu thuận trước, ta tin rằng con cũng là một đứa con lương thiện. Vậy con có thể đồng ý với giáo sư, từ nay về sau, đừng có đi diễn nữa?” Vị giáo sư già nghiêm túc nói với Đường Ninh.

 

Đúng vậy…

 

Nghiêm túc!

 

Hoa Văn Phụng không thể tự mình nói ra, cho nên bà ấy khiến người khác phải làm khó Đường Ninh, nêu cô không đồng ý thì chính là không đáp ứng, chính là bát trung bát hiệu.

 

“Giáo sư có thể nói cho Tiểu Ninh biết nguyên nhân không? Chẳng lẽ đây là chuyện buồn của mẹ sao? Cũng xin giáo sư chỉ rõ, dù sao đây cũng là sự nghiệp của con.