Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Chương 749




Chương 749:

 

Cuối cùng cũng vào được…

 

Hoa Văn Phụng, quả báo của cô không còn xa nữa.

 

Trên thực tế, Đường Ninh không quen với việc Bạch Lệ Hoa mới gia nhập vào Khải Duyệt Đề Cảnh. Dù gì thì cô cũng chỉ có một mình trong ngôi nhà to lớn này khi Mặc: Đình đi vắng, bây giờ với Bạch Lệ Hoa, cô luôn phải thử một lần rồi mới yên tâm.

 

Vì vậy, cô cố tình đặt tất cả các kịch bản ở khắp mọi nơi, và giả vờ ngủ gật trên ghé sofa. Bạch Lệ Hoa vào phòng khách liền thấy cô đã ngủ, bà ấy lấy chăn mỏng từ trong phòng khách ra đắp cho cô mà không nói, cất kịch bản vào ngăn kéo bí mật của bàn cà phê cho cô, bởi vì bà biết rõ đây là đồ quan trọng.

 

Đường Ninh cảm nhận được tất cả những điều này, nhưng thực sự cảm thấy rằng mình đã làm hơi quá…

 

Cô có thể chắc chắn rằng Bạch Lệ Hoa vào Khải Duyệt Đề Cảnh là có mục đích, nhưng Bạch Lệ Hoa hoàn toàn không có ác ý với cô.

 

Vì vậy, cô dần buông bỏ tư tưởng mình xuống.

 

Chẳng máy chốc, Mặc Đình đã về nhà, Bạch Lệ Hoa cũng chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn, thậm chí bà ấy ky đến những đồ ăn của phụ nữ mang thai, chế độ dinh dưỡng rất toàn diện.

 

Đường Ninh thấy vậy, không khỏi mỉm cười nhìn Mặc Đình: “Dì Bạch ở đây, anh cũng có thể có thêm chút thời gian nghỉ ngơi.”

 

*Nhưng anh không cảm thấy mệt.” Mặc Đình cởi cúc áo sơ: mi, đem áo khoác để lên sô pha, nhất định phải ôm Đường Ninh mới cảm thấy an tâm.

 

“Mau ăn cơm đi. Ngày mai còn phải đánh trận kịch liệt, cho nên phải sớm lấy lại tinh thần.” Trong lời nói của Đường Ninh dường như có chuyện.

 

“Mọi việc đều đã thay em sắp xếp rồi” Mặc Đình ôm Đường Ninh ngồi xuống bàn, sau đó cẩn thận đặt cô xuống.

 

Bạch Lệ Hoa lúc này mới đứng sang một bên, đương nhiên không dám thản nhiên nhìn hai vợ chồng đang ngồi cùng bàn, bởi vì sợ lộ ra tâm tư tình cảm, đối với Đường Ninh có lẽ sẽ kiềm chế được, nhưng đối với Mặc Đình…

 

Đó là con trai của bà, làm sao bà có thể cầm được nước mắt?

 

“Dì Bạch, dì cứ nghỉ ngơi đi, không cần làm gì ở đây đâu.”

 

Bạch Lệ Hoa nghe xong lời này, vội vàng nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ xuống bếp thu dọn một chút, không quấy rầy vợ chồng hai người đoàn tụ.”

 

“Ý tôi không phải vậy, dì Bạch, tôi và Mặc Đình là những người đơn giản, trong nhà này không có nhiều quy tắc đâu, cứ thoải mái đi.”

 

“Tôi biết mà, cô là người tốt, vì vậy tôi sẽ hết lòng chăm sóc cô.” Bạch Lệ Hoa nói xong liền rời khỏi nhà bếp, vào phòng dành cho khách của mình.

 

Vì lúc này, bà ấy phải tìm cách hợp tác với Đường Ninh để khiến Hoa Văn Phụng phải trả giá.

 

Ăn hiếp bà bỏ qua đi, còn bắt nạt con trai, con dâu, thậm chí là cháu trai tương lai!

 

Thật là đáng chết!

 

Tát nhiên, với tư cách người có thù phải báo, Đường Ninh không có ý định tỏ ra thương xót Hoa Văn Phụng, mọi thứ phụ thuộc vào tiết mục đặc sắc vào ngày mai, Hoa Văn Phụng hay là Đường Ninh nắm chắc thắng lợi trong tay.

 

Trên bàn ăn khôi phục lại sự yên tĩnh ám cúng như xưa, nhưng lúc này Mặc Đình lại có một cảm giác khó tả khi bỏ thức ăn vào miệng.

 

“Làm sao vậy?” Đường Ninh không khỏi hỏi.

 

“Mùi vị không tệ, không thua anh và em.” Tuy nhiên, Mặc Đình chỉ dùng tám chữ để che đậy cơn trào dâng trong lòng.

 

Hoa Văn Phụng thoả thuận với khách sạn Milo là hai giờ chiều tiến hành, nhưng bà ta nóng lòng nên đã đến sớm hơn hơn nửa tiếng đồng hồ.

 

Mục đích chính là kiểm tra cơ sở hạ tầng của khách sạn, có bị theo dõi hay chụp trộm không, kiểm tra một lượt, kết quả không có vấn đề gì.

 

Hoa Văn Phụng như thể bằng mọi giá phải tiêu diệt Đường Ninh, cho dù phải bỏ ra 30 triệu nhân dân tệ cũng không tiếc chút nào!

 

Trong khách sạn đang phát đoạn quảng cáo Đường Ninh quay khi còn làm người mẫu, Hoa Văn Phụng nhìn thấy, nhếch mép cười, vì ngay bây giờ bà ta sẽ phá hủy mọi thứ mà Đường Ninh gầy dựng bao lâu nay.