Khán Thượng Tha

Chương 70: Quá khứ của sở trung thiên [ thượng ]




Nữ nhân mang Trầm Di đi tới một gian phòng trong, Trầm Di đi vào, trong phòng chỉ có một giường lớn cùng một cái tủ quần áo lớn.

“Buổi tối ngươi ở đây nghỉ ngơi a, bây giờ là thời gian chúng ta làm việc, chờ đến buổi sáng thì chúng ta mới rảnh rỗi.” Nữ nhân mỉm cười nói với Trầm Di.

“Đúng rồi….trong ngăn kéo có thuốc giảm đau.” Nữ nhân thở dài một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Trầm Di, một người vì tình yêu mà quỳ gối, thật sự không khỏi làm cho người ta động lòng.

Chỉ là trong nháy mắt, nữ nhân cũng hy vọng có thể có người yêu thương mình, nhưng mà ở cái loại địa phương này, chưa từng tồn tại thứ gọi là tình yêu.

Tình yêu giống như đóa hoa, nhất định phải ở vùng đất phì nhiêu, mới có thể nẩy mầm, mới có thể nở hoa.

Còn cái nơi đất đai cằn cỗi này, căn bản không thể nào nở ra đóa hoa của tình yêu được, thậm chí ngay cả sống sót, cùng là một loại xa xỉ.

Đi tới trong phòng, mở tủ đầu giường ra, tất cả bên trong đều là áo mưa, tìm nửa ngày, mới thấy được thuốc giảm đau.

Cầm phích nước nóng, rót nước ra, uống thuốc.

Giường rất sạch sẽ, nhưng mà Trầm Di không dám nằm trên, chỉ ngồi yên tĩnh bên cạnh giường.

Dạ dày bộ từng chút từng chút ấm áp, đau nhức cũng không phải quá nhiều.

Ở trong tình huống này, cũng không thể cảm thấy buồn ngủ nữa, tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân, làm cho người ta không khỏi dựng tóc gáy.

Cảm giác bất lực không khỏi lan khắp toàn thân.

Tiếp theo hắn nên làm như thế nào.

Hắn còn có thể làm gì.

Quay đầu lại một chút, nhìn thấy cái tủ quần áo. Không khỏi đi tới, mở cửa tủ ra.

Tủ quần áo chia làm hai tầng, tầng trên trống rỗng.

Tầng dưới còn vài khung ảnh.

Hơi cúi người xuống, cầm lên nhìn nhìn.

Một nữ nhân ôn nhu, xinh đẹp, cùng với một nam nhân nhìn có phần giống với Thiên Hạo??? Ảnh chụp đôi. Hai người trong hình rất hạnh phúc.

Nhưng mà về sau, chỉ có nữ nhân chụp ảnh cùng con của nàng, còn nam nhân thì không còn xuất hiện nữa.

Nhìn đứa trẻ dần dần lớn lên, cảm giác quen thuộc khó hiểu không khỏi tràn khắp toàn thân. Đứa bé khi đến độ tuổi thanh, thiếu niên thì cũng không còn ảnh nữa.

Tay có chút run rẩy, cầm lên bức ảnh đứa bé tầm tuổi thanh, thiếu niên. Cẩn thận nhìn kỹ.

Rất giống Sở Trung Thiên, nhưng mà hoàn toàn không giống với Sở Trung Thiên lạnh băng như bây giờ.

Thiếu niên trong tấm ảnh đó, cười rất hạnh phúc.

Không còn bức nào được chụp nữa.

Cái này, nơi này chẳng lẽ chính là nơi mà Sở Trung Thiên đã từng sống?

Trời ạ…

Hắn mới chỉ ngây người ở nơi này một ngày, đã muốn phát điên rồi.

Nếu như từ nhỏ đến lớn sống ở cái địa phương này…

Không khỏi dùng sức cào tóc.

Mặc kệ, đã nghĩ đến muốn nổ đầu, vẫn không nghĩ ra mình cần phải làm gì.

Đành chờ cho tới trời sáng, từ miệng nữ nhân đó mà tìm hiểu chân tướng sự việc.

Ngồi ở trên giường, nhàm chán nhìn trần nhà cũ nát mà ngẩn người.

Nỗ lực không nghe tiếng kêu thảm thiết. Chỉ mong buổi sáng đến nhanh một chút.

Cuối cùng trời cũng sáng, Trầm Di ngẩng đầu lên.

Các loại thanh âm rốt cuộc cũng lắng xuống.

Chậm rãi, tất cả đều yên tĩnh trở lại.

Có người gõ cửa, đem Trầm Di tới chỗ mama.

“Sự tình ta đều nghe Diệp Tình nói, ta cũng không biết chuyện ta cần làm tiếp theo, là đúng hay sai.” Nữ nhân độ tuổi trung niên nhẹ nhàng thở dài một hơi.

“Ta chỉ hy vọng, ngươi đừng dùng những lời ta nói với ngươi, để hại Sở Trung Thiên. Cũng đừng nói cho người yêu còn lại của ngươi, được không?” Diệp Tình đã nói nam nhân trước mắt tuyệt đối có thể tin, nàng cũng chỉ có thể tin tưởng Diệp Tình mà thôi.

“Ta đã biết…”

“Chúng ta thứ 6 hàng tuần đều đi vào trong thành phố. Để bổ sung thức ăn cùng vật dụng cần thiết. Một ngày hơn 20 năm trước, lúc chúng ta đi mua sắm, ở trong thành phố có bắt gặp một nữ nhân ngã trên đường cái.”

“Tay của nữ nhân kia không ngừng đổ máu, nhưng nàng vẫn ôm bụng không ngừng kêu cứu.” Trên mặt nữ nhân, không khỏi xuất hiện vẻ mặt thống khổ.

“Ta cùng các chị em, thật sự nhìn không được, liền đem nàng về theo. Tay của nàng bị gãy xương, nhưng không có tiền chữa trị, cứ đơn giản mang băng bó lại thôi.”

“Ba tháng sau, bệnh tình của nữ nhân đã tốt lên rất nhiều, nàng cho ta biết, nàng tên Sở Mộng Ngọc. Nhưng tay của nàng cũng không thể làm được việc nặng nữa. Bụng của nàng cũng nổi lên, lúc đó chúng ta mới biết được nàng đang mang thai.”

“Ở loại địa phương này, trẻ con chính là vướng víu. Chúng ta định cho nàng phá thai, nhưng mà nàng chết sống cũng không nguyện ý.”

“Ta có thể hiểu được, cũng không kiên trì, khi đó ta cũng có một đứa con. Cho nên ta biết rõ nỗi thống khổ khi mất con.”

“Thống khổ nhất không phải chỉ có thể, bởi vì chúng ta tiếp khách, là vào buổi tối, bên ngoài rất nguy hiểm. Cho nên…” Nữ nhân thật sự không muốn nói nữa.

Trầm Di đột nhiên ngây ngẩn cả người, ngay cả thanh âm cũng không khỏi phát run.

“Cho nên…cho nên các ngươi bắt hắn hắn chui vào trong tủ treo quần áo?????

Toàn thân Trầm Di cũng không khỏi rét run. Tất cả chuyện này, đều thật là đáng sợ. Toàn thân chỉ cảm thấy triệt để tuyệt vọng.

“Đúng vậy, cho nên ta liền cố gắng tiết kiệm tiền, liều mạng mà tiết kiệm tiền, về sau, con của ta được mười tuổi, ta tìm một người, đem nó vào cô nhi viện.”

“Nhưng mà con ta lại không muốn rời khỏi ta, nó nói nếu ta đưa nó đi, nó sẽ hận ta cả đời.”

“Ha ha, khi ta còn trẻ, cũng có một nghệ sĩ lang thang tới, hắn nói muốn dẫn ta đi đến chân trời góc bể. Kết quả ta vẫn là kỹ nữ. Nhưng lại có con. Về sau đứa bé kia sinh ra. Ta cũng không biết cha của hắn họ gì, các nàng nói đứa bé kia là kết quả của một cuộc tình, kêu là Diệp Tình cũng được, vừa vặn ta cũng họ Diệp.” Nữ nhân không khỏi cười khổ. Chỉ chớp mắt, đã hơn mười năm trôi qua, Diệp Tình còn không tha thứ cho nàng?

“Nữ nhân kia sau khi sinh hài tử xong, mama liền nhìn trúng vẻ đẹp của nàng, bắt nàng tiếp khách. Nàng cũng bất đắc dĩ chỉ có thể đáp ứng. Bởi vì tiền nàng kiếm được khi đó, căn bản không đủ nuôi sống nàng cùng với đứa bé.”

“Nơi này đều là cái dạng nam nhân gì, ngươi cũng thấy đấy a, Mộng Ngọc nàng khi Sở Trung Thiên được 15 tuổi đã mất, mất như thế nào, ta sẽ không nói.”

“Kỳ thật khi đó có rất nhiều nam nhân yêu mến nàng, nhưng mà bởi vì Sở Trung Thiên… nếu như nàng khi đó chọn một nam nhân đối tốt với nàng, có lẽ cũng không thê thảm như vậy.”

“Sau khi nàng mất, Sở Trung Thiên không bao giờ còn cười nữa. Toàn bộ câu chuyện, chính là như vậy.

Trời a…chẳng nhẽ Sở Trung Thiên mỗi một ngày đều trải qua như vậy?

“Đúng rồi” Nữ nhân đột nhiên nhớ tới chuyện gì. “Sau khi nàng mất, người của xã hội đen đến tìm mama, sau đó đánh nhau. Rồi bọn họ tìm thấy ma túy trong phòng của mama, cuối cùng mama bị bọn họ chém chết.”

“Ngươi muốn nói, là Sở Trung Thiên làm?” Đứa trẻ 15 tuổi. Sao có thể làm ra chuyện này?

“Điều đó không thể là trùng hợp a, sau đó bọn họ cho chúng ta mấy cái vòng tay. Coi như đền bù tổn thất. Nói là người nào mang theo cái vòng tay này, đi trên phố đều tuyệt đối an toàn. Sở Trung Thiên hẳn cũng có một cái.”

“Tại sao lại như vậy.” Cho dù hắn có tưởng tượng, cũng không thể tưởng tượng đến, thân thế Sở Trung Thiên lại là như vậy.

Đột nhiên nghĩ đến tính ỷ lại của Sở Trung Thiên với mình.

Mặc dù Sở Trung Thiên lúc ấy giả bộ lơ đãng đến cỡ nào, nhưng mà vẫn có thể cảm thấy Sở Trung Thiên ỷ lại vào mình.

“Sở Trung Thiên…” Không khỏi kêu lên cái tên đã từng là tồn tại quan trọng nhất đối với mình.

Nhưng mà cái chìa khóa để cởi bỏ mấu chốt vấn đề còn chưa tìm được, lơ đãng nghĩ đến tấm hình, vậy nam nhân nhìn giống Thiên Hạo.

Giống Thiên Hạo????

“Cha của Sở Trung Thiên là người của Lục gia?” Trầm Di nói ra kết luận mà mình vừa nghĩ ra.

“Ngươi…làm sao ngươi biết?” Nữ nhân trung niên không khỏi kinh ngạc, cẩn thận nhìn Trầm Di. Giống như sợ mất cái gì.

“Quả nhiên…” Lại…dĩ nhiên là như vậy. Lúc này, lý do mà Sở Trung Thiên lại nhắm vào Thiên Hạo, đã tìm ra.

Cũng như lời của Sở Trung Thiên, việc này không liên quan đến chuyện của hắn, hơn nữa, hắn cũng căn bản cũng không quản được.

Hắn rốt cuộc, nên làm cái gì bây giờ.

“Có thể phiền ngươi không, nói cho ta chi tiết mọi chuyện.”

Đây là cơ hội cuối cùng, nếu như bắt không được, mọi thứ sẽ triệt để phá hủy.