Khán Thượng Tha

Chương 75: Quyết tâm




Không muốn quan tâm bất cứ chuyện gì nữa, chỉ muốn cứ như vậy một mực nằm ngủ.

Trầm Di ngã vào trên giường mềm mại, đem mình co lại thành một khối.

Lần này, Sở Trung Thiên đã triệt để thương tổn hắn, mặc kệ vì lý do gì, hắn cũng không thể tha thứ cho Sở Trung Thiên.

Vì sao, bất luận cố gắng thế nào, sự tình đều không hề thay đổi chút nào, ngược lại càng trở nên hỏng bét?

Chỉ muốn cứ như vậy mà nằm xuống giường ngủ.

Hắn quá mệt mỏi.

Không cách nào thay đổi cái hiện thực tàn khốc này nữa.

Có thể thấy được Sở Trung Thiên thả chậm tốc độ như đã hứa với Trầm Di ( khúc này lại chém gió), nhưng mà Lục Thiên Hạo cũng không có sức đáp trả.

Chiếm đoạt của Sở Trung Thiên đối với Lục Thiên Hạo đã trở thành tình thế bắt buộc.

Sở Trung Thiên nhìn tài liệu.

Làm nhiều động tác như vậy.

Lục gia hẳn đã phát hiện kẻ đứng sau mọi chuyện là công ty của hắn đi.

Nhưng có lẽ sẽ không biết, cái công ty này có quan hệ thế nào với gia tộc bọn họ.

Từ Vũ mà biết được, Lục gia đang chuẩn bị ra tay với Trầm Di.

Mặc kệ thế nào, cũng không thể để Trầm Di xảy ra cái gì ngoài ý muốn, chỉ có điều, lời của mình, hắn còn có thể nghe?

Mọi thứ hắn thiếu nợ Trầm Di, hắn vẫn nhớ.

Lần báo thù này, nếu như hắn chết, có lẽ sẽ không ai khóc vì hắn a.

Nếu như mình không chết, vậy sau đó phải làm sao?

Liệu còn có thể có người lại một lần nữa tiến vào trong lòng hắn?

Cái bẫy mình bố trí tốt đã bắt đầu chuyển động, cho dù thế nào cũng không thể dừng lại được.

Nếu kế hoạch bại lộ thì thứ mình lấy được, chỉ có tử vong.

Điện thoại đột nhiên vang lên, Sở Trung Thiên nghi hoặc, nhưng vẫn nghe máy.

“Sở Trung Thiên.”

Nghe được đối phương gọi tên của mình, Sở Trung Thiên không khỏi sửng sốt một chút. Bởi vì hiện tại tên của hắn, không mấy người biết là Sở Trung Thiên.

“Ngươi có thể mang Trầm Di đi? Trầm Di hiện tại có thể gặp nguy hiểm.” Thanh âm của đối phương không khỏi run rẩy.

“Ngươi, ngươi là Lục Thiên Hạo?” Nhưng mà đối phương không đầu không đuôi gọi điện thoại tới, rốt cuộc là có ý gì.

“Ngươi là bởi vì Trầm Di mới đả kích ta sao?” Thanh âm đối phương rất bối rối.

“ Cầu ngươi hãy mau dẫn hắn đi, hắn có thể gặp nguy hiểm.”

“Ta..với hắn đã không còn khả năng.” Lục Thiên Hạo rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chính mình khó khăn lắm mới hạ được quyết tâm đẩy Trầm Di về phía hắn, hắn lại đẩy Trầm Di về phía mình?

“Vì sao??? Nửa năm trước, các ngươi không phải còn yêu nhau như vậy?”

Chuyện phát sinh về sau, Lục Thiên Hạo tuyệt không biết rõ.

Kỳ thật không phải không biết rõ, mà là hắn không muốn miệt mài theo đuổi.

“Hắn không phải có ngươi rồi sao?” Sở Trung Thiên không khỏi cười khổ một cái, nói với Lục Thiên Hạo.

Lục Thiên Hạo, ở trong lòng Trầm Di, chính là một tồn tại còn quan trọng hơn cả hắn a.

Lục Thiên Hạo hiểu lầm. Hắn sở dĩ nhằm vào Lục Thiên Hạo, không phải bởi vì nguyên nhân là Trầm Di.

Nhưng mà Lục Thiên Hạo có thể tra ra thân phận của hắn, cũng không phải là một người đơn giản.

“Ta làm sao có thể so với ngươi.” Lục Thiên Hạo không khỏi cười khổ. “Dù sao…hắn là vì ngươi nên mới tự sát a.”

“Ngươi nói cái gì????” Sở Trung Thiên không khỏi trừng to mắt.

Trầm Di, là vì hắn nên mới tự sát???

Không, không thể nào đâu?? Nỗ lực hít sâu hai cái, Sở Trung Thiên làm cho mình tỉnh táo lại.

“Ngươi một câu cũng không nói, liền biến mất, hắn ở trong nhà đau khổ đợi ngươi một tháng, sau đó thì tự sát. Nếu như khi đó, không có Diệp Tình gọi điện thoại cho ta, hắn đã vĩnh viễn không còn tồn tại.” Khi đó hắn đang cực lực trốn tránh Trầm Di, nếu như khi đó, hắn cùng cùng Trầm Di nói rõ, có lẽ Trầm Di cũng sẽ không tự sát.

“Vậy ngươi vì sao, vì sao nói là vì ngươi?” ( đọc câu này líu cả lưỡi)

Sở Trung Thiên lần này triệt để ngây ngẩn cả người.

Hắn cho tới nay, rốt cuộc đang làm cái gì, hắn làm, chỉ là không ngừng thương tổn Trầm Di.

“Chẳng lẽ ngươi muốn ta nói với người khác, Trầm Di bị người ta đùa bỡn, sau đó lại bị người ta vứt bỏ??” Khiến cho Trầm Di mỗi ngày đều bị người khác khinh khỉnh?

“Các ngươi trong lúc đó có hiểu lầm gì ta không biết, các ngươi trong lúc đó từng có cái gì, ta có thể cảm giác được.” Trên người Trầm Di, luôn có dấu vết của người khác.

Lục Thiên Hạo biết rõ hắn triệt để sai rồi, hắn không nên yêu Trầm Di.

Hắn thủy chung chạy không thoát khỏi trói buộc của gia tộc.

Dù sao hắn là đứa con duy nhất trong nhà, ông nội của hắn là tuyệt đối không có khả năng buông tha cho hắn.

“Tối mai, 7h hắn sẽ xuất hiện ở bãi đỗ xe của khu chung cư, ngươi hảo hảo cùng hắn giải thích.” Thanh âm của đối phương đã mất sự tỉnh táo vừa rồi.

“Hắn hiện tại, thật sự rất nguy hiểm. Ngươi yêu hắn, mau dẫn hắn đi thôi!!!! Ta xin ngươi.”

“Ngươi có thể nói cho ta biết, ta bại lộ thân phận từ lúc nào?” Luôn không cảm giác được sơ hở của mình. Nhưng mà vẫn bị đối phương phát hiện ra thân phận thực sự.

“Là lúc ngươi nói ngươi là đồng nghiệp của Trầm Di.”

Người yêu nhau, chính là mẫn cảm như thế, bởi vì yêu, cho nên mới quan tâm.

Bởi vì quan tâm, mới có thể phát hiện ra những chi tiết nhỏ bé nhất mà người bình thường sẽ không chú ý tới.

“Ta, ta phải tắt điện thoại, có người đến đây. Nhớ 7h tối mai!!”

Kế tiếp, chính là tiếng tút tút truyền đến từ trong ống nghe.

Chết tiệt.

Sở Trung Thiên không khỏi ngồi yên trên mặt ghế, nhìn trần nhà.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Trầm Di cũng là vì hắn??

Chết tiệt, mình đã làm cái gì?

Chỉ là không ngừng thương tổn Trầm Di?

Một phát đẩy hắn về phía Thiên Hạo, nói là vì muốn tốt cho Trầm Di.

Kỳ thật, còn không phải sợ hắn làm hỏng kế hoạch của mình??

Sở Trung Thiên nghĩ vậy, không khỏi cười khổ.

Xem ra Trầm Di là không nhận được thư của mình, bằng không, hắn tuyệt đối sẽ chờ.

Không lẽ hắn chỉ nhận được tiền?

Trời ạ!!!!

Hiểu lầm này, có phải là quá lớn?

Sở Trung Thiên hiểu rõ, Trầm Di rốt cuộc không quay trở lại được.

Cho dù còn có cơ hội, cho dù còn có thể tranh thủ cơ hội, Sở Trung Thiên cũng không tranh thủ.

Dù sao thương tổn chính là thương tổn, hắn vĩnh viễn cũng không thay đổi được sự thật này, hắn cũng không muốn thay đổi.

Đột nhiên muốn hút thuốc, nhưng mà mình đã cai thuốc từ lâu lắm rồi.

Chỉ có thể bất đắc dĩ cầm bút lên, kẹp ở giữa hai ngón tay.

Lục Thiên Hạo tiểu tử này, lại gọi điện thoại cho hắn, điều này thể hiên hiện tại Trầm Di gặp phải nguy hiểm không hề nhỏ.

Phải làm như thế nào? Bỏ xuống hết thảy, mang theo Trầm Di đi?

Chính mình thua thiệt Trầm Di nhiều lắm, hơn nữa cho dù hắn muốn Trầm Di đi cùng, Trầm Di cũng sẽ không đáp ứng hắn a.

Đáng chết, tại sao phải biết rõ chân tướng.

Nếu như không biết chân tướng, mình không phải là còn có thể lẽ thẳng tay mà thương tổn đối phương?

Sở Trung Thiên lúc này mới ý thức được những gì mình làm buồn cười cùng với tự mãn tới cỡ nào.

“Chỉ cần còn sống, tất cả đều còn có hy vọng.” Đột nhiên nghĩ đến lời mẹ hắn trước kia thường nói với hắn.

Mặc kệ, lần này cho dù phải cưỡng chế, cũng phải bắt cóc Trầm Di, đừng chờ đến lúc mọi chuyện đều chậm, lại hối hận.

Vô luận như thế nào Trầm Di cũng sẽ không tiếp tục yêu hắn.

Ít nhất chính mình muốn cho Trầm Di có một kết thúc tốt đẹp a.

“Tất cả những gì ta thiếu nợ ngươi, ta đều trả lại cho ngươi.”