Khán Thượng Tha

Chương 79: Ba ngày cuối cùng




Nói trong thời gian một tháng, có thể làm cho một công ty cũng khá lớn gần như đóng cửa, ngươi tin nổi không?

Cho dù tin hay không, Sở Trung Thiên đã làm được.

Không biết là vì để cho Lục Thiên Hạo tìm cách chống đỡ hay vì sao, tổng bộ của Sáng thế cũng không có bất kì viện trợ gì đối với công ty con của họ. Cứ như vậy trơ mắt nhìn nó đóng cửa.

Sở Trung Thiên ngẩng cao đầu, nhìn cửa chính của công ty Sáng Thế.

Rốt cuộc, hắn rốt cuộc đã đi đến được bước này.

Đi xuống xe có rèm che, trợ lý mở cửa chính ra, Sở Trung Thiên đi vào.

Đi tới tầng cao nhất, Sở Trung Thiên đẩy cửa chính phòng họp.

Bàn họp lớn tới mức thái quá, nhưng chỉ có một mình Thiên Hạo ngồi ở cuối cùng.

Sở Trung Thiên không khỏi nhíu mày.

“Ban giám đốc của ngươi, chẳng lẽ trong thời khắc trọng yếu như vậy mà bọn họ cũng không tới?” Loại hào khí này thật là có chút quỷ dị.

“Chỉ cần một mình ta là đủ rồi, ngươi có thế để cho hắn cũng lui ra không??”

Sở Trung Thiên nghe thấy, liền bảo trợ lý của hắn rời khỏi phòng họp.

Cạch một tiếng, cánh cửa nặng nề đóng lại. Yên tĩnh đến mức không khí như muốn ngưng lại.

“Anh…”

“Ngươi…nói…cái…gì…” Sở Trung Thiên ngây ngẩn cả người, nhịn xuống tức giận, từ trong miệng phun ra mấy từ này. ( ccp là “bài trừ”)

“Ta thật sự không nghĩ tới, ngươi lại là anh trai ta…” Lục Thiên Hạo không khỏi cười khổ.

“Ta, ta không phải là anh trai của ngươi. Ta cho tới bây giờ cũng không hề mang họ Lục!!!!!” Nực cười, hắn và Lục gia không phải thân nhân, hơn nữa còn là cừu nhân.

“Ngươi đang ở đây hận cái gì? Hận cha ta không đi tìm mẹ ngươi?” Thiên Hạo hỏi Sở Trung Thiên.

Sở Trung Thiên đứng ở phía bàn bên kia, lạnh như băng nhìn Lục Thiên Hạo.

“Vậy ngươi có biết không, ông ấy hiện tại điên rồi?”

“Ngươi nói cái gì!!!” Tất cả chuyện này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Vì sao, hắn không nhận được tin tức này.

“Ngươi không biết cũng không có gì là kỳ lạ, bởi vì người biết chuyện này, có lẽ chỉ có mìnhta.” Lục Thiên Hạo nhìn mặt Sở Trung Thiên.

“Không, không có khả năng, ta không tin.” Trưởng nam của Lục gia điên rồi?

Tin tức này hắn căn bản không nhận được. Vậy hắn có phải là còn bỏ sót tin tức trọng yếu gì không?

Nếu như sau cùng, hắn có sai lầm…

Sở Trung Thiên cưỡng chế làm cho mình tỉnh táo lại.

“Nếu như ngươi không tin, ngươi hãy đi theo ta.” Lục Thiên Hạo nói, sau đó mở cửa phòng họp đi ra ngoài.

Sở Trung Thiên chỉ có thể theo sau.

“Chủ tịch…” Trợ lý thấy Sở Trung Thiên đi tới thì cũng nhanh chóng đuổi theo. Nhưng mà lại bị Sở Trung Thiên ngăn lại.

“Ngươi trước tiên cứ chờ ở đây, một lát sau ta sẽ trở lại.”

Lục Thiên Hạo lấy ra chiếc xe có rèm che, Sở Trung Thiên mở cửa, ngồi xuống. ( Tự hỏi tác giả có niềm đam mê đặc biệt với xe có rèm che sao?)

“Ngươi tin tưởng ta như vậy?” Lục Thiên Hạo không khỏi cười khổ. Rõ ràng là địch nhân, lại còn là tình địch. Vì sao Sở Trung Thiên có thể bình tĩnh vậy?

“Ngươi nếu muốn làm gì đó bất lợi với ta, chỉ có thể bởi vì Trầm Di. Nhưng mà, hắn đã là của ngươi, không phải sao?” Tấm lòng của Trầm Di đối với hắn, đã bị hắn hung hăng giẫm nát.

Trầm Di thậm chí vừa nhìn thấy hắn, đã phát run.

Hắn đã không còn quyền yêu Trầm Di.

“Đừng nói cái gì của ngươi của ta được không? Hắn là người, mà không phải một món hàng. Hắn cũng không thuộc về bất luận kẻ nào.” Thái độ của Sở Trung Thiên không khỏi làm cho Lục Thiên Hạo có chút tức giận.

“A?” Trong ánh mắt Sở Trung Thiên hiện lên một tia tinh quang. “Vậy là vật phẩm của ngươi? Lục gia Đại thiếu gia? Ngươi còn không phải làm cho người ta loay hoay như vật phẩm?”

“Ngươi đây là đang cố ý chọc giận ta?” Lục Thiên Hạo không biết vì sao, luôn cảm giác có gì đó không đúng.

Sở Trung Thiên giống như đang không ngừng kích thích hắn.

“Ngươi chẳng qua là một dại thiếu gia sống an nhàn sung sướng, ta dựa vào cái gì kích thích ngươi? Ngươi đủ tư cách?”

Lục Thiên hạo không có lên tiếng, cứ như vậy một mực lái xe, cho đến khi đi đến một bệnh viện.

Đem xe chạy đến cửa chính, Lục Thiên Hạo lấy thẻ từ ra đưa cho bảo vệ.

Bảo vệ cửa mở cửa, đưa trả lại thẻ từ, Lục Thiên Hạo lái xe đi vào.

“Bệnh tâm thần bệnh viện?” Bên ngoài không có treo bất kì một tấm biển nào. Nhưng mà vẫn có thể ngửi thấy được mùi của thuốc sát trùng.

“Nơi này, có thể coi như là bố trí vì cha ta, cho nên ngươi không điều tra ra cũng là bình thường.”

Không điều tra ra cũng là bình thường? Sở Trung Thiên nghĩ tới đây có chút cười, nhưng mà cái chút ít bình thường này, có thể khiến hắn dễ dàng mất mạng.

Cho tới nay đều cho rằng trường nam cảu Lục gia có lẽ thật sự ra nước ngoài công tác, nhưng khác biệt giữa sự thật là tưởng tưởng có phải có chút quá xa vời?

Đi tới một căn phòng giống như là phòng thăm dò, một bức tường thủy tinh lớn ngăn cách với phòng bên kia.

Nhân viên quản lý thấy Lục Thiên Hạo tới. Có một chút nghi hoặc.

“Thiếu gia, sao ngươi lại tới đây? Lão gia nói…”

“Ông ấy nói cái gì ta mặc kệ, ngươi đem cha ta tới đây.”

“Nhưng mà…” Người nọ có chút do dự, nhìn hai mắt Sở Trung Thiên.

“Hắn là do ta mang đến, không có vấn đề. Còn có, chuyện này đừng để cho ông nội của ta biết.”

“Thiếu gia…cái này…”

“Ta xin ngươi…chỉ lần này thôi, được không?” Lục Thiên Hạo cầu xin đối phương.

“Ta biết rồi…” Người nọ thở dài, sau đó đi ra khỏi phòng. Chỉ chốc lát, phía sau bức tường thủy tinh xuất hiện vài người.

“Mộng xa!!!!!!” Nam nhân mặc áo bệnh nhân, khi nhìn thấy Sở Trung Thiên liền lảo đảo chạy tới, đi chưa được mấy bước liền bị người ta kéo lại.

“Mộng xa!!!! Ngươi là tới đón ta đi???” Nam nhân khó khăn giãy dụa. Mọi người bất đắc dĩ, đành phải đè nam nhân lên trên mặt bàn.

“Cầu ngươi, cầu ngươi cầu ngươi mang ta chết cùng ngươi đi!!!! Ta thực xin lỗi ngươi, ta thực xin lỗi ngươi…” Nam nhân giống như cá nằm trên bờ vậy.

Nam nhân bởi vì nguyên nhân điên cuồng, trí nhớ dừng lại ở hơn hai mươi năm trước.

Sở Trung Thiên cùng Lục Thiên Hạo không khỏi kinh ngạc nhìn đối phương.

Chẳng lẽ, hai mươi năm trước, có người lừa gạt cha của hắn, nói Sở Mộng Ngọc đã chết rồi?

“Thiếu gia…sắp khống chế không nổi.” Vài người, thực sự không có cách nào khống chế nổi một người điên

“Trước cứ dẫn đi…” Thanh âm run nhè nhẹ, cho thấy tâm tình Lục Thiên Hạo chưa thể bình tĩnh lại.

Nhưng mà Sở Trung Thiên lúc này, cũng không bình tĩnh được như vậy.

Ba người toàn lực kéo nam nhân đi, trong không khí lại khôi phục yên tĩnh.

“Nói ra điều kiện của ngươi a, Lục Thiên Hạo…” Lục Thiên Hạo không có khả năng vô duyên vô cớ dẫn hắn đến gặp nam nhân này. Cho nên Sở Trung Thiên nói ra những lời này.

“Ngươi yêu Trầm Di?” Lục Thiên Hạo bình tĩnh nhìn Sở Trung Thiên.

Hiện tại trong mắt Thiên Hạo, chỉ có sự tuyệt vọng.

Sở Trung Thiên híp mắt, cúi đầu không nói gì.

“Ngươi nếu như yêu hắn, hãy dẫn hắn đi!”

“Vậy còn ngươi?” Sở Trung Thiên nhìn Thiên Hạo, không biết đang suy nghĩ gì.

“Ta sẽ nghe lời của ông nội ta, kết hôn cùng nữ nhân kia.” Lục Thiên Hạo biết rõ, rất nhiều việc Sở Trung Thiên có lẽ cũng biết. Cho nên cũng không giấu diếm nữa.

“Thật đúng là bé ngoan a!” Sở Trung Thiên không khỏi cười cười.“Chẳng lẽ ngươi sẽ không nghĩ chuyện phản kháng?”

“Phản kháng???” Thiên Hạo nghe xong lời của Sở Trung Thiên, không khỏi cười khổ.“Ngươi nói xem ta phản kháng như thế nào? Dùng Trầm Di làm tiền đặt cược? Ta làm không được, ta thật sự không được làm!!!”

“Ha ha…ta có thể yên tâm.” Sở Trung Thiên nhìn Lục Thiên Hạo.

Hắn bây giờ vô cùng hối hận khi đem Trầm Di ra đặt cược, kết quả thua đến rối tinh rối mù.

“Điều kiện này ta sẽ không đáp ứng.” Nếu như báo thù dừng lại vào lúc này, tất cả mọi chuyện, sẽ hoàn toàn sụp đổ.

“Vì sao? Chẳng lẽ đối với ngươi mà nói báo thù so với Trầm Di còn trọng yếu hơn?” Lục Thiên Hạo túm lấy cổ áo Sở Trung Thiên.

“Đúng vậy.” ngôn ngữ Lạnh như băng, trực tiếp đông lạnh ở hi vọng cuối cùng của Lục Thiên Hạo.

“Ta thật sự con mẹ nó là heo, ta lại ngây thơ nghĩ rằng ngươi còn yêu Trầm Di!!!!”

“Ta nhất định phải đạt được thứ ta nghĩ.”

“Tất cả mọi thứ, ngươi đều đem đi đi. Ta tuyệt đối, tuyệt đối sẽ bảo vệ Trầm Di, dù là phải hy sinh tính mạng của mình.” Lục Thiên Hạo buông cổ áo của Sở Trung Thiên ra.

Cho dù phẫn nộ, Lục Thiên Hạo vẫn đưa Sở Trung Thiên về công ty.

Lục Thiên Hạo hiện tại đã nhận lấy giám thị hoàn toàn, cho dù hắn hiện tại muốn trở về gặp Trầm Di cũng đã không còn khả năng.

“Đừng quên, ba ngày sau, ta sẽ đến ký hợp đồng.” Chỉ có ba ngày, ba ngày quyết định sinh tử.

Lục Thiên Hạo một câu cũng không nói, chỉ yên lặng nhìn tài liệu đặt trước mặt hắn.

——

Thời gian đến lúc kí hợp đồng, chỉ còn 2 ngày.

Sở Trung Thiên sửa sang lại tất cả các tài liệu, không khỏi thở dài.

Rõ ràng hẳn phải có cảm giác khủng hoảng, đứng ngồi không yên mới đúng chứ?

Vì sao, mình lại có cảm giác bình tĩnh như thế chứ, giống như đã được giải thoát rồi.

Chẳng lẽ mình thật sự muốn chết?

Không khỏi nhắm mắt lại, tất cả, sẽ chấm dứt vào ngày mai.

Ngả người trên ghế làm việc, Sở Trung Thiên lấy tay che kín mắt.

Trong đầu hiển hiện, là nam nhân mà hắn đã triệt để thương tổn kia..

Vì sao, hắn lại tiến vào trong lòng mình sâu như vậy.

Sâu đến mức.không bao giờ có thể rút ra nổi, bộ dáng hắn khóc, hắn cười, hắn nói yêu mình.

Không biết từ lúc nào, khắc sâu vào lòng mình.

Chẳng qua là hai tuần lễ tình cảm mãnh liệt, không nghĩ tới lại gắn chặt vào cuộc đời của mình.

Hiện tại chính mình, đã không xứng đáng tiếp tục yêu hắn.

Nhưng, còn có thể có người lại tiến vào lòng của hắn?

Còn có thể có người làm hắn lại yêu như vậy một lần nữa?

Nước mắt lặng lẽ thấm ướt đầu ngón tay.

Nhưng, có chút nhớ nhung muốn nhìn thấy hắn.

Dù sao, không biết ngày sau mình có còn sống trên đời này không.

Chỉ hy vọng, người mà mình yêu sâu đậm, có thể hạnh phúc.