Khánh Dư Niên

Chương 444: 444: Bận Rộn Trước Lúc Đi Thượng





Xe ngựa dừng lại ở cửa Giám Sát Viện, Phạm Nhàn xuống xe liền trực tiếp đi vào trong viện, dọc theo đường đi cùng quan viên gặp gỡ mỉm cười thăm hỏi, đây là sau "hỗn loạn vì lời đồn ", hắn lần đầu tiên tới trong viện, cho nên phát hiện ánh mắt quan viên trong viện rất bình thường trở nên nóng bỏng.
Thật ra rất nhiều quan viên hạ tầng đều không biết Diệp Khinh Mi là ai, nhưng ngày ngày nhìn mấy mấy chữ kim quang lóng lánh, phía dưới cái tên coi thường đấng mày râu trong thiên hạ, thói quen lâu ngày, cũng sinh ra chút ít cảm giác thân thiết quen thuộc như người nhà.
Mà được Trần Bình Bình không biết vô tình hay cố ý dung túng tuyên truyền, đầu mục Bát Xử, Tông Truy những lão gia hỏa kia cũng bắt đầu tuyên dương đối với bọn thuộc hạ, năm đó Diệp gia là một thương gia thế nào, mà Diệp gia từng làm những gì cho Giám Sát Viện, cuối cùng đem chuyện này lý luận cao độ đề cao đến mức —— không có Diệp gia, cũng sẽ không có Giám Sát Viện.
Diệp gia dù sao cũng có tội danh mưu nghịch, cho nên mới đầu nghe thượng cấp cổ động khoa trương Diệp gia, Giám Sát Viện quan viên trong lòng không khỏi lo sợ, nhưng phát hiện triều đình tựa như không cố kỵ điều này, hơn nữa một thân phận khác của Phạm đề ty cũng rất là thú vị —— cho nên mọi người bắt đầu có hứng thú biết chi tiết chuyện năm đó.
Qua mấy phen tẩy não, nhân viên trong viện đối với Diệp gia năm đó cảm thấy thân thiết, có cảm giác quân dân tình như cá với nước, hôm nay biết được Phạm đề ty chính là con trai ruột của cái tên trên bia đá, lại ánh mắt nhìn Phạm đề ty, so với dĩ vãng thường ngày tôn kính ra, liền có thêm vài phần kính sợ cùng thân mật.
Khó trách lão viện trưởng đại nhân, sẽ ra sức ủng hộ để cho vị công tử ca nhìn như văn nhược này tương lai tiếp chưởng Giám Sát Viện.
Người Khánh quốc bất luận quan dân, thật ra cảm thấy chuyện này đương nhiên, vì hôm nay Phạm Nhàn ở viện vụ từ từ thể hiện thực lực cùng đầy đủ trí tuệ, lại có thân phận Diệp gia hậu nhân in sâu trong lòng mỗi người, đối với chuyện hắn toàn quyền nắm giữ Giám Sát Viện, sẽ đưa đến trợ giúp tương đối lớn, ít nhất nghi ngờ căn bản được tiêu trừ.
Phạm Nhàn hôm nay không có thời gian mượn cơ hội này để đi thu phục quan lại trong viện.

Hắn vội vã đi tới một mảnh bằng phẳng được kiến trúc ngay ngắn vây quanh, hôm nay đông tuyết đã tàn, xuân phong rất xa, cây cối xơ xác trụi cành, ao nước đóng băng trong như gương, cá bên trong sợ rằng đã chết rồi.
Trần Bình Bình trùm trong tấm da lông thật dầy, ngồi ở xe lăn, lắng nghe tiếng ca bên cạnh như khóc như tố, uyển chuyển ngàn đoạn trăm hồi, hai mắt khép hờ, tay phải nhẹ nhàng gõ nhịp trên thành xe lăn, đát đát đát đát.
Cảnh tượng này rất dễ dàng để cho Phạm Nhàn liên tưởng đến trong thế giới kiếp trước, cũng có chút nam nhân dần dần già nua, thích ngồi trong ghế sofa cũ rách, sau giờ ngọ ánh mặt trời xiên vào ngõ, máy quay đĩa cổ xưa đang quay một bài ca cũ Thượng Hải, tiếng ca Diêu Lỵ hoặc là Bạch Hồng dịu dàng rồi lại du dương, cứ như vậy cùng điểm điểm ánh mặt trời quấn lấy...
...
...
Nhưng vấn đề là Trần Bình Bình cũng không phải là Lê Cẩm Quang, hắn nghe cũng không phải máy quay đĩa, tầng thứ của lão nhân gia so với người thường cao hơn quá nhiều.
Phạm Nhàn không còn kịp thưởng thức lão nhân thọt mang theo tiểu tư phong kiến đặc sắc, rất đồng tình nhìn Tang Văn cô nương giữa mùa đông, đứng ở dưới cây khô không ngừng ca hát, cô nương mặt bị đông cứng có chút đỏ lên, nhưng thanh âm không hề run rẩy, không biết là những ngày qua ở khí trời rét lạnh đã hát thành quen, hay là ca nghệ quả thật kinh người.
"Phí của trời." Phạm Nhàn phất tay một cái để cho Tang Văn ngừng lại, cười nói: "Ta mời Tang cô nương nhập viện, là muốn nhờ năng lực của nàng, mà không phải để cho nàng tới ca hát cho ngươi."
Trần Bình Bình mở hai mắt ra, cười nói: "Công việc bất đồng, nhưng cũng là phục vụ triều đình, nếu như Tang cô nương có thể làm cho ta tâm tình khoái trá, sống lâu vài năm, so với việc đi theo bên cạnh ngươi, được nhiều ích lợi hơn nhiều."

Phạm Nhàn trong lòng vừa động, biết Trần Bình Bình nói có ý gì, xem ra hắn cũng biết thân thể của mình không chịu đựng nổi quá lâu.
"Ta sắp sửa rời đi." Hắn vỗ nhẹ nhẹ vào cái lưng tràn đầy nếp nhăn của Trần Bình Bình, nói: "Ta muốn mang Tang Văn đi, Bão Nguyệt lâu còn muốn phát triển tới Giang Nam."
"Mùa xuân nàng sẽ đi sao." Trần Bình Bình thở dài nói: "Đi cùng Tam Điện hạ, cũng có thể chiếu ứng cho nhau."
Phạm Nhàn cảm thấy căm tức, tại sao mình suýt nữa quên chuyện lão Tam chứ.
Tang Văn quy củ kéo váy thi lễ, sau đó cùng Tô Văn Mậu hai người xa xa rời đi, để lại cho hai vị quyền thần già trẻ của Giám Sát Viện không gian nói chuyện.
Cách xa xa, liền không nghe được Trần Bình Bình cùng Phạm Nhàn đang nói cái gì, chỉ nhìn Phạm Nhàn nửa ngồi dưới đất, sắc mặt tựa như càng ngày càng trầm trọng, mà Trần Bình Bình sau khi trầm mặc chút ít, vừa nở nụ cười, vỗ nhẹ nhẹ đỉnh đầu Phạm Nhàn, tựa như đang an ủi hắn.
...
...
"Đi thôi." Phạm Nhàn nói với Tô Văn Mậu, sau đó vừa nhìn thoáng qua Tang Văn bên cạnh.

Tang Văn được hắn cứu ra khỏi Bão Nguyệt lâu, vừa trực tiếp điều động vào Giám Sát Viện, coi như là người hắn tin được, chẳng qua gần đây, Tang Văn trên căn bản không có cơ hội theo bên cạnh hắn, ngược lại ngày ngày chịu trách nhiệm ca hát cho Trần Bình Bình.
"Tang cô nương gần đây sinh hoạt có tốt không?" Phạm Nhàn hỏi.
Tang Văn dịu dàng cười một tiếng, gương mặt hơi mập nhìn hết sức vui vẻ, cái miệng có chút lớn cũng không chói mắt, ôn tồn nói: "Ngày ngày cũng không vất vả gì, chính là hát vài bài cho lão đại nhân nghe, rất nhẹ nhàng."
"Rất tốt." Phạm Nhàn cười nói: "Theo ý tứ của viện trưởng, ngươi mấy tháng nữa mới đi Giang Nam, đoạn thời gian này..."
Hắn bỗng nhiên dừng một chút, ôn tồn nói: "Ngươi ở lại bên cạnh viện trưởng, làm cho hắn vui vẻ một chút."
Xe ngựa dừng ở cửa Giám Sát Viện, chuẩn bị hướng phương hướng sườn núi Nhị Thập Bát Lý mà đi.

Kỳ hạn Hoàng Đế cho Phạm Nhàn rời kinh quá gần, thời gian quá ít, để cho Phạm Nhàn trong lúc nhất thời có chút ứng phó không kịp, có thật nhiều chuyện trước lúc rời kinh phải an bài, cần phải làm xong trong mấy ngày, cho nên hôm nay hắn lộ vẻ phá lệ bận rộn.
Cao Đạt ba tên hổ vệ vẫn không có lên xe ngựa, Phạm Nhàn đối với mấy cận vệ này luôn luôn không đủ tín nhiệm.

Phạm Nhàn chần chờ giây lát, Tô Văn Mậu liền lên xe, chà xát tay có chút đỏ lên, hạ giọng bẩm: "Tam Xử nơi đó điều động lưu trữ trong cung, Diêu công công phải đi kinh giao, chuyện này không cần giữ bí mật, cho nên trong cung cũng không có hạ lệnh trong viện xử lý."
"Lão Diêu đi kinh giao làm gì?" Phạm Nhàn tò mò hỏi.
Tô Văn Mậu đưa bàn tay để ngang nơi cổ họng, làm dấu hiệu cắt cổ: "Lần trước tiểu thái giám thích khách trong Huyền Không miếu...!Cha mẹ nuôi ở một cái thôn trong kinh giao, Diêu công công đi xử lý chuyện này, đã mang theo thị vệ đi."
Phạm Nhàn cau chặt mày, sau một hồi lâu mới thở dài, nói: "Ám sát Thánh thượng, tiểu thái giám kia liền không suy nghĩ tới hậu quả, không ngờ tới...!Bất luận hắn có thể thành công hay không, người trong thôn kia chỉ sợ đều phải chết sạch sẽ."Xe ngựa chậm rãi di động.
Tô Văn Mậu nhìn sắc mặt có chút khó chịu của đề ty đại nhân, không hiểu được nguyên nhân tại sao, hành thích là tội mưu nghịch, lần này trong cung đã khống chế phạm vi liên luỵ, không liên luỵ cửu tộc của tiểu thái giám, đã coi như là hành động nhân từ.
"Đại nhân nhân thiện, chẳng qua là chuyện như vậy không thể nói ra khỏi miệng." Tô Văn Mậu giải thích: "Chẳng qua chỉ chết mấy chục người mà thôi."
Phạm Nhàn không phải cố tình làm bộ làm tịch, nói: "Ta chỉ thấy chán ghét tiểu thái giám này vì chuyện báo thù, lại không thương tiếc ân tình của dưỡng phụ dưỡng mẫu mà thôi."
Tô Văn Mậu kinh ngạc, một lát sau nói: "Lời đại nghịch bất đạo mà nói, thù giết cha không đội trời chung, tiểu thái giám này tự nhiên nên bị thiên đao vạn quả, nghiền xương thành tro, nhưng hắn lựa chọn như vậy, không ai cảm thấy bất ngờ."
Phạm Nhàn mặc nhiên, dưới đáy lòng cười lạnh, Khánh quốc từ Hoàng Đế trở đi, đều coi trọng lấy hiếu trị thiên hạ.

Khánh luật về chuyện thân thân tương ẩn, càng có thể phán hắn vô tội.

Thần sắc của hắn tỏ vẻ chán ghét, chẳng qua lời này không thể nói với bất kỳ ai, nghĩ đến tiểu thái giám này vì báo thù cho cha mẹ ruột, liền từ bỏ ân nghĩa của cha mẹ nuôi, đẩy cha mẹ nuôi vào chỗ chết, mà còn nhận định là chuyện đương nhiên —— sao có thể có loại lý lẽ cứt chó này.
Sườn núi Nhị Thập Bát Lý đã đến, xe ngựa dọc theo phố dài đi đến bên trong, cánh cửa cửa hàng bên vách núi được đánh sáng ngời vô cùng, tựa như đang hoan nghênh Phạm Nhàn đến.

Xe tới trước Khánh Dư Đường, Tô Văn Mậu còn chưa kịp dâng bái thiếp, đã nghe được chi chi mấy tiếng vang, tòa nhà thật lớn này đã rất lâu không mở trung môn, cứ như vậy không cố kỵ chút nào mà mở ra, nghênh đón người tới.
Khánh Dư Đường mười bảy vị chưởng quỹ hôm nay không ở trong phòng mình, cũng không tính sổ ở vương phủ các nơi, mà chỉnh tề vô cùng đứng ở cửa nghênh đón, thấy Phạm đề ty từ trong xe xuống, mười bảy người đều lần lượt nửa quỵ dưới đất, làm đại lễ.

Phạm Nhàn vội vàng mời các chưởng quỹ này đứng dậy, nhìn thoáng qua vị người quen xếp hạng thứ bảy, gật đầu cười.
Diệp đại chưởng quỹ năm nay đã gần đến năm mươi, mặt mày dịu dàng, biết ngoài cửa không phải nơi nói chuyện, cũng không rõ ràng vì sao vị tiểu gia này dám tới dưới ban ngày ban mặt—— nhưng hắn vẫn duy trì sự trầm tĩnh cần có, đưa tay chỉ dẫn, mời Phạm Nhàn vào đường ngồi xuống, có hạ nhân khác đi gọi người còn lại.

Chẳng qua là Cao Đạt ba người lắc đầu, y theo nghiêm lệnh của Bệ Hạ, cùng Phạm Nhàn một tấc cũng không rời.
Phạm Nhàn dùng ánh mắt ý bảo Diệp đại không có chuyện gì, lúc này mới vào phòng, ngồi xuống, vừa phân phó Cao Đạt ba người ở ngoài cửa canh chừng.
Lúc này bên trong phòng khách đã không còn ngoại nhân, mười bảy vị chưởng quỹ có chút nao núng, có chút sợ hãi, có chút kích động.

Hôm nay phía ngoài đang lưu truyền, vị quan viên trẻ tuổi này trước mắt, chính là hậu nhân của Diệp gia...!Là con trai ruột của tiểu thư! Trời ơi, nếu như chuyện này là thật, Phạm đề ty hôm nay tới đây, nhất định là có chuyện quan trọng để nói.

Chẳng qua là Phạm Nhàn lúc này ngồi ở thượng vị, nếu hắn không chịu thừa nhận thân phận, các chưởng quỹ Khánh Dư Đường cũng không có can đảm đi ôm bắp đùi hắn mà khóc lóc.
Cũng may Phạm Nhàn cũng không cho phép loại trầm mặc này duy trì quá lâu, hơi trầm ngâm một chút, đã nói: "An Chi hôm nay tới, là vì chuyện một năm rưỡi trước."
Diệp đại chưởng quỹ vạn lần không lường được tiểu Phạm đại nhân mở miệng nói chính là chuyện này, có chút bất ngờ, giật mình nhìn đối phương.
Phạm Nhàn cười giải thích: "Năm đó, ta từng có tâm để cho đệ đệ Tư Triệt bái nhập môn hạ đại chưởng quỹ, chẳng qua là đại chưởng quỹ quý nhân bận rộn, vẫn nể mặt tại hạ, để cho nhị đệ ta cầm thịt khô tới cửa.

Hôm nay đệ đệ không ra gì của ta, không biết ở phương nào, chuyện này tự nhiên không cần nhắc lại.

Nhưng mà đại chưởng quỹ, ban đầu nói một chuyện khác, ngài cũng đừng nói, ngài cũng đã quên nhé."
Diệp đại làm sao có thể quên?
Ngày đó Phạm Nhàn âm thầm nói ra chính mình ngày sau sẽ chấp chưởng nội khố, hơn nữa tới cầu Khánh Dư Đường trợ giúp, cũng nói những người này sẽ có cơ hội rời kinh.

Đề nghị này của Phạm Nhàn để cho chấp sự Khánh Dư Đường cũng tương đối hưng phấn, nếu như có thể thoát khỏi kinh đô, có thể một lần nữa thân cận sản nghiệp tiểu thư năm đó lưu lại, các chưởng quỹ này dĩ nhiên cao hứng, chỉ là khiếp sợ hoàng uy, hơn nữa bọn họ cũng không dám phán đoán Phạm Nhàn rốt cuộc có năng lực thuyết phục trong cung hay không, mấu chốt nhất hơn là, bọn họ không biết mục đích của Phạm Nhàn rốt cuộc là cái gì, có ý niệm gì trong đầu, cho nên bọn họ sau đó không có chủ động trả lời Phạm Nhàn.
Nhưng ai biết thời thế biến hóa lại kỳ diệu đến thế, đầu tiên là Phạm Nhàn ở trong một năm rưỡi vừa qua đột nhiên quật khởi, trở thành quyền thần tuổi trẻ được ân sủng nhất của Khánh quốc, mà hắn chấp chưởng nội khố cũng thành chuyện chắc chắn...!Hôm nay lại có lời đồn nói: hắn là con của tiểu thư.

Nếu như chuyện này là thật, như vậy nguyên nhân Phạm Nhàn thu nạp Khánh Dư Đường đã vô cùng rõ ràng.
Diệp đại chưởng quỹ ho hai tiếng, mặt lộ vẻ ngưng trọng nói: "Đại nhân, đám người chúng ta tự nhiên vô cùng nguyện ý...!Chẳng qua không biết trong cung có đồng ý hay không." Hôm nay hắn không hoài nghi tâm tư của Phạm Nhàn nữa, lại như cũ hoài nghi năng lực của Phạm Nhàn.
Phạm Nhàn nở nụ cười, gật đầu.
...
...
Trong sảnh ông một tiếng nổ tung, mười bảy vị chưởng quỹ lão luyện thành thục thần sắc cũng lộ vẻ vui sướng khiếp sợ cùng vô cùng, kể từ khi Diệp gia suy sụp, bọn họ đã bị giam lỏng ở kinh đô, vẫn không thể rời đi, đột nhiên nghe được tin tức tốt như vậy, làm sao có thể kiềm lòng.
Phạm Nhàn uống một ngụm trà, nhìn nụ cười của đám chưởng quỹ bốn mươi năm mươi tuổi ngây thơ như hài đồng, trên mặt cũng lộ ra nụ cười rất chân thành.

Những người này bởi vì mẫu thân, chính trị thời khắc thanh niên, thân vùi lấp trong kinh đô không thể trở mình, hôm nay mình có thể làm chút ít chuyện vì bọn họ, thật sự làm cho người khác cao hứng.
"Tự nhiên không thể đi tất." Phạm Nhàn dặn dò: "Gia quyến đều phải ở lại trong kinh." Các chưởng quỹ đang vui mừng phát khóc ngây ra, lại nghe hắn tiếp tục nói: "Đi Giang Nam, thay phiên đến đây đi, coi như nghỉ phép, chư vị thấy thế nào?"
Mọi người thế mới biết tiểu Phạm đại nhân đang đùa giỡn, cả đám ha ha phá lên cười.
Phạm Nhàn lại dặn dò mấy câu, miễn cưỡng chư vị muốn cảm tạ thánh ân, xuất lực vì triều đình...!mấy câu nói nhảm, nói nhảm tự nhiên là nói cho hổ vệ ngoài cửa nghe, lúc này mới nhẹ nói: "Thất Diệp chưởng quỹ lần này muốn phiền toái đi cùng với ta, về phần chư vị còn lại, mời mọi người tự thương lượng sao...!Bất quá, nên lưu một người lớn tuổi chút ít ở kinh đô."
Thất Diệp lúc này đang đứng bên cạnh hắn, cau mày hỏi.
Phạm Nhàn cười nói: "Bão Nguyệt lâu dù sao cũng không còn ai, các ngươi phải thay ta xử lý một chút, nơi mất hồn như vậy, không thể làm gì khác đành mời người lớn tuổi một chút chủ trì."
Lại một cái đùa giỡn, các chưởng quỹ cũng chỉ có vẻ mặt đau khổ ha ha cười theo tình hình, hồi lâu sau, tiếng cười rốt cục biến mất, trong đường sinh ra chút ít nhàn nhạt tâm tình.
Thật ra các chưởng quỹ không có thật tình nghe Phạm Nhàn nói gì, chẳng qua là nghiêm túc quan sát dung mạo của hắn, muốn từ phía trên tìm được một chút địa phương quen thuộc.

Phạm Nhàn hôm nay tới, dù chưa nói rõ, nhưng việc làm đã nói rõ quá nhiều, bao gồm Diệp đại chưởng quỹ ở bên trong, cũng sớm đã tin đối phương thật sự là hậu nhân của Diệp gia.
Một mảnh an tĩnh, Diệp đại chưởng quỹ trước mặt, còn lại mười ba vị chưởng quỹ chia làm hai nhóm đứng phía sau hắn, hướng về phía Phạm Nhàn ngồi ở chính giữa, gạt vạt áo trước, chỉnh tề vô cùng quỳ xuống.
"Cẩn tuân thiếu gia phân phó.".