Khánh Dư Niên

Quyển 4 - Chương 84: Phạm Nhàn khiêu nhai




Trên sườn núi gập ghềnh chỉ có mấy cây cỏ vươn ra, cô độc một mình một vùng trời.

Phạm Nhàn đang ở giữa không trung, chiếm thế thiên lợi, Lang Đào ở dưới đất, mượn thế địa thực, hai luống khí to lớn lao vào nhau, chấn nát cả cây cỏ xung quanh.

Lang Đào kêu lên một tiếng đau đớn, văng loan đao trên tay đã bị ra đằng sau, vèo một cái đâm vào ngực Tiếu Ân.

Tuy đây là hai việc, nhưng nếu đã không giết được Phạm Nhàn cũng phải giết Tiếu Ân đầu tiên, đây là điều Khổ Hà lão sư vẫn dặn đi dặn lại.

Hai tay Phạm Nhàn nóng rực, thân thể Lang Đào vừa khéo chuyển kéo hai thanh loan đao như chong chóng chém về phía ngực hắn, tám đường đao như bão tuyết đoạt hồn lao tới.

Lúc này Tiếu âN đã sắp mất mạng, Phạm Nhàn không thể chạy, không thể tiếp tục chơi trò mèo vờn chuột nữa. Hắn cắn răng, mạo hiểm làm một việc từ khi sống lại tới nay, không để ý tới loan đao ẩn chứa uy lực vô thượng của Lang Đào mà thân thủ lao đến bắt được tấm áo vô lực của Tiếu Ân, chỉ trong nháy mắt đá lửa chớp sáng, hơi quỳ gối, giơ chân trái lên.

Một tiếng “bang” giòn tan vang lên, đây rõ ràng không phải tiếng loan đao cắm vào da thịt người mà sinh ra tiếng ấy.

Phạm Nhàn kêu lên một tiếng đau đớn, xoay người phóng qua đỉnh đâu Lang Đào, ngón trỏ tay trái duỗi ra, đây là … thủ đoạn nhỏ.

Vành tai Lang Đào đau nhức, đuôi lông mày bay bay.

Cẳng chân Phạm Nhàn như bị sét đánh đau vô cùng, nhưng cả người nương theo thế đao bắt được Tiếu Ân, hoàn hảo rơi xuống đất, cả người lập tức lao lên, nhắm dải đất phía trước không có một bóng người.

Hắn nhằm phía vách núi, nhảy xuống.





Lang Đào đờ đẫn, nhưng nội tâm cũng có chút khiếp sợ, vì sao chính mình đã chém một đao lên đùi Phạm Nhàn lại như chém lên sắt thép? Hắn rất tin tưởng vào đao thế của mình, đó là bí kỹ của Viên Dung nhất đao, có thể chém đi chặt sắt, mặc dù trên đùi đối phương có mặc hộ giáp cũng vẫn bị một đao chặt đứt… Vì sao Phạm Nhàn có thể trụ?

Hắn và Hà đạo nhân nhằm hướng vách núi nhìn theo thăm dò, lúc này ánh mặt trời dần sáng hơn, nhưng vẫn không thể xua tan đi được tầng mây trong cốc, chỉ thấy hai bóng người một già một trẻ rơi vào giữa không trung, sau đó cũng không thể thấy gì hơn, chỉ thật lâu sau đó mới nghe thấy có tiếng một vận nặng rơi xuống bịch một cái, tiếng rất nhỏ, nhưng vách núi sâu hun hút, hai người bọn họ đứng trên vách đá cũng nghe thấy, có thể đoán được cú ngã này rất nặng.

-Ngã chết rồi.

Hà đạo nhân nói.

Lang Đào lắc đầu:

-Tiếu Ân không dễ chết. Phạm Nhàn… ta xem càng không dễ chết,.

Lang Đào và Hà đạo nhân hai người, trên Kinh đô có thể đếm được mấy cửu phẩm cao thủ trên đầu ngón tay, lại có thể không cách nào treo cổ Tiếu Ân đã trọng thương và Phạm Nhàn mới đặt chân vào cửu phẩm ngay tại chỗ, chuyện này thực, khiến cho trong lòng hai vị cao thủ đều có chút ngưng trọng.

-Núi này không bám vào được.

Hà đạo nhân nhíu mày.

Lang Đào nhìn xuống dưới, núi đá sắc như đao, trơn tuột như gương, đừng nói là cao thủ võ đạo, kể cả là bốn vị tông sư trên thiên hạ cũng không cách nào bằng sức người bám vào đá núi, nên hắn gật đầu, thừa nhận phán đoán của Hà đạo nhân:

-Thông tri Trầm Trọng, tìm dưới chân núi.





Sau đó, hai vị cao thủ nhìn vách núi mờ mịt mây mù giăng, nghĩ lại một tràng chém giết lúc trước, không khỏi nhíu mày. Bất quá suy nghĩ của hai người không giống nhau.

-Vì sao Phạm Nhàn lại liều mạng cứu Tiếu Ân?

Đây là nghi vấn của Hà đạo nhân.

-Vì sao thực lực Phạm Nhàn thể hiện ra lại vượt xa xa sự ước đoán của tiểu sư muội?

Đây là nghi vấn của Lang Đào.

Bỗng hai mắt Lang Đào lóe ra hàn quang, cổ tay run run, mũi đao chuẩn xác vô cùng đã lấy mất một miếng thịt trên vành tai của hắn. Hà đạo nhân trước giờ vẫn tín phục bản lĩnh kiến thức của đệ tử Khổ Hà, nhíu đầu mày nhìn tới, quả nhiên chỗ đó có xước chút da thịt, tuy không có thụ thương, nhưng đã biến thành màu đen, lạnh giọng:

-Phạm tiểu tử này thật độc!

Lang Đào trầm giọng:

-Lẽ nào ngươi đã quên, công phu Nam Khánh Phạm Nhàn nổi danh nhất là thủ đoạn.

Lời tuy như vậy, nhưng Lang Đào nghĩ đến lúc đối chưởng khi nãy, chân khí bá đạo trong hai tay Phạm Nhàn thật sự có chút cổ quái, vậy mà có ý xâm phạt lẫm liệt ngoài sự tàn nhẫn, lợi hại hơn bất kỳ nội gia chân khí nào trên đời.

Nhảy xuống núi sẽ gặp ai? Một hội bàn gặp gỡ cao nhân, mỹ nhân, tuyệt thế bí kíp, tài phú vô hạn.

Suốt thời gian nhảy núi Phạm Nhàn nghĩ, Tư Kỷ Bối xác thực là một cao nhân, mà nếu mình tính toán điểm dừng chân chệch một chút thôi đã phải cúi đầu chào tạm biệt mỹ nhân ở nhà ròi, còn về tài phú mẫu thân để lại đương nhiên không có cơ hội hưởng rồi. Nói đến tuyệt thế bí kíp vô danh kia, phỏng chừng Ngũ Trúc thúc sẽ phải dạy lại mình.

Vị lão sư Ngũ Trúc này, tuy dạy học như nước chảy, nhưng đúng là một người trung thành nghiêm chỉnh chế độ giáo dục nhồi vịt, khi mình tới địa phủ rồi cũng không thể khinh thường.

Nói lại năm đó, Ngũ Trúc nhảy núi là một màn kinh hãi nhất của tiểu Phạm Nhàn, nên hắn cũng thường xuyên luyện tập nhảy dưới vách núi, dù cho tuần trăng mật ở Thương Sơn cũng không từ bỏ, cho tới bây giờ cuối cùng cũng có một thành tích nho nhỏ. Chí ít là cá nhân hắn, trong tình trạng nơi nơi đều dày đặc sương mù vẫn có thể chuẩn xác nương theo những cành cây ngắn trên vách đá mà giảm tốc độ dần dần, rồi từ đó tìm một điểm dừng nhân, là một tảng đá to chìa ra.

Hai chân chạm tới tảng đá đó, chân khí bá đạo trong cơ thể Phạm Nhàn sinh ra phản ứng tự nhiên phát ra, nhưng chân trái bị trúng một đao đáng sợ của Lang Đào đau nhức vô lực, kêu lên một tiếng đau đớn, nửa quỳ trên mặt đất.

Ngay lúc này, hắn vẫn không thể quên ném một tảng đá lớn xuống dưới, sau một lúc lâu mới có tiếng.





-Thấy ngu chưa?

Phía sau tảng đá có một khe nhỏ, động không sâu lắm, cả người Tiếu Ân đầy vết thương đang dựa vào đây, nhìn Phạm Nhàn đầy trào phúng:

-Ta xem ngươi làm sao!

Phạm Nhàn nhún nhún vai, tất nhiên sẽ không nói cho lão già sắp chết bí mật của mình, con mắt liếc qua, xác nhận cái động này không có quan hệ gì với họ Trương, liền đưa cho Tiếu Ân một việc thuốc.

Tiếu Ân cũng không khách khí nuốt viên thuốc, đầy trào phúng nhìn Phạm Nhàn:

-Nếu như là hai mươi năm trước, chỉ bằng Lang Đào và Hà đạo nhân hai kẻ vãn bối đó, làm sao có thể là đối thủ của ta. Còn ngươi nữa? Đường đường là Đề Ti Giám Sát Viện Khánh quốc, là người nối nghiệp của Trần Bình Bình và Phí Giới, lại bị người ta bức đến mức phải nhảy vách núi, chỉ có ngồi chờ chết.

Phạm Nhàn cũng không tức giận, cười tủm tỉm:

-Khi một lão già kể chuyện ngày xưa đại khái là hắn sắp chết.

Sắc mặc Tiếu Ân không đổi:

-Ta vốn phải chết mà. Sống nhiều năm như vậy, chết cũng không oán, vấn đề là ngươi còn trẻ… Nên ta không rõ, vì sao ngươi tới cứu ta. – Dừng một lát lão nói tiếp – Bất quá ngươi làm sao dám nhảy xuống đám mây?

-Ngươi chỉ biết đến đánh nhau, căn bản sẽ không làm việc này. – Phạm Nhàn lấy ra ngân châm từ trên đầu, châm cho Tiếu Ân cầm máu - Ngay cả Cẩm Y vệ cũng có thể tra ra nơi các ngươi hội họp, huống chi là ta. Đương nhiên trước đó đã chuẩn bị.

Tiếu Ân mặc hắn dụng y, trắng mắt lườm:

-Châm của ngươi có độc!

Phạm Nhàn tức giận:

-Hóa ra ngươi vẫn sợ chết, trong thân thể ngươi có đến vài trăm loại độc, thêm một có sợ cái gì?

Tiếu Ân ho khan hai tiếng, ánh mắt dịu dần, người sắp chết tâm tính cũng kỳ lạ.

Phạm Nhàn nhìn khuôn mặt lão nhân vì thiếu máu mà trắng bệch, đột nhiên hỏi:

-Khi còn ở trong tiểu viện của Trầm Trọng, ngươi nên biết, hành động tìm cách cứu viện Thượng Sam Hổ của ngươi đều đã nằm trong tính toán của Cẩm Y vệ, sao ngươi còn muốn tiếp tục?

-Tiếp tục cái gì?

-Tiếp tục mặc kệ là người bệnh khổ khổ cực cực ra ngoài thành, mặc dù biết rõ sẽ có cao thủ chờ ngươi, biết rõ những người tiếp ứng của ngươi đã sớm bị thanh trừ.

Tiếu Ân nhìn hắn, bỗng nhiên cười:

-Chỉ là làm theo ý người đó, để dụ ngươi đi ra, khiến cho ngươi phải chôn cùng ta.

Phạm Nhàn nhún nhún vai:

-Thuyết Điểm Nhi đã nói thật nhỉ.

Tầm mắt Tiếu Ân như xuyên qua vai Phạm Nhàn mà nhìn vào trong thâm cốc u tĩnh. Bây giờ mặt trời càng chói chang, sương mù trước mặt cũng dần tan, có thể thấy được vách núi xa xa trước mặt như một cái gương vàng, đẹp mỹ lệ.

-Um, ta bị nhốt đã lâu, nên.. cho dù chết cũng không muốn chết trong lao.

Tiếu Ân đã nói như thế.

Nhìn theo ánh mắt lão, Phạm Nhàn nhìn thấy trên vách núi trơn tuột không gì sánh được đối diện ngẫu nhiên có một khe hở nhỏ, cách đó thật xa có một gốc cây nho nhỏ ngoan cường lớn lên, khoe ra màu xanh đáng thương mà khả ái.

-Nơi này Hoàng sơn thanh thụ, dưới có nước biếc sương trắng, chính là một phần mộ thật tốt.

Phạm Nhàn khẽ mỉm cười, bắt đầu xem xét ống quần đùi phải của mình, y phục phòng cháy phòng lợi khí phòng đạo của Giám Sát Viện cư nhiên bị đao của Lang Đào xé mất một lỗ. Hắn lấy ra một thanh chủy thủ đen dài nhỏ từ trong giày được Phí Giới lão sư cho, nhẹ nhàng vuốt ve, vẻ mặt hơi thẫn thờ, thở dài:

-Cảm ơn ngươi, ta cũng không muốn đổi cái tên Phạm Bình Bình.





-Vì sao ngươi xuất thủ ngu xuẩn như thế? Cuối cùng chính mình rơi vào tử địa?

Tiếu Ân hơi tò mò nhìn khuôn mặt đã cải trang của Phạm Nhàn, khóe môi khô nứt chảy ra chút bọt đỏ, có thể lão sắp chết, lòng hiếu kỳ lại càng lớn.

Phạm Nhàn lại găm chủy thủ vào bên chân, bắt đầu xoa bóp kinh lạc ở cẳng chân, bình tĩnh trả lời:

-Khi ta phát hiện đây là người Bắc Tề mai phục thì đã chuẩn bị rút đi. Nhưng thấy ngươi muốn chết ta cũng không biết vì sao đầu óc bỗng bị hỏng, bất ngờ hành động như thế.

Thực ra lý do rất đơn giản, Phạm Nhàn phải biết bí mật của Tiếu Ân, phải biết Thần miếu ở đâu, phải biết mối quan hệ giữa Thần miếu và Diệp Khinh Mi, và quan hệ với việc mình sống lại ở thế giới này. Sinh tử của mình, chân tướng về thân thế và sự kiêu ngạo của mẫu thân, Phạm Nhàn vốn luôn tiếc đời bỗng có một hành động cực kỳ xa xỉ.