Khánh Dư Niên

Quyển 4 - Chương 95: Luận võ trước cửa điện




Lông tóc Phạm Nhàn dựng hết cả lên, mặt mày kính kính cẩn cẩn, hạ thấp mi mắt nhìn xuống tránh ánh mắt của vị Hoàng đế trẻ tuổi, vô ý nhìn tới bên cạnh Thái hậu, trơ trẽn nhìn hai vị Thái phó và Tể tướng đối diện, cũng lại vô ý ánh mắt của hắn nhìn tới cái bàn bên cạnh Thái phó.

Bàn này trống không, không biết là vị đại nhân nào giờ này còn chưa tới. Đang ngẫm nghĩ một người từ hành lang phía sau cái ao cạnh điện đi vào, thi lễ với Thái hậu và Hoàng thượng trên điện, rất tự nhiên ngồi xuống cái bàn kia, đã có cung nữ rót rượu trước.

Người này một thân huyền y, vóc người thon dài, uy thế mười phần, hai mắt vừa tĩnh lặng vừa sâu xa không thấy đáy, kỳ lạ nhất là vòng xích bên hông hắn, trên đó đeo hai thanh loan đao. Thằng nhãi này thật to gan!

Phạm Nhàn hít một hơi khí lạnh, nghiêng đầu hỏi Lâm Tĩnh ngồi cạnh:

-Người kia là ai? Có thể ngồi cạnh Thái phó và đeo đao và cung, chắc là đại nhân vật.

Lâm Tĩnh nhỏ giọng giới thiệu:

-Đó là đồ đệ đầu tiên của Khổ Hà quốc sư, Lang Đào đại nhân, thống lĩnh đại quân trong cung. Có điều nghe nói gần đây phụ trách dạy Hoàng đế tu luyện võ đạo nên không quản lý được sự vụ.

Phạm Nhàn à một tiếng tựa như đã hiểu ra, tỏ vẻ hơi khiếp sợ:

-Thì ra là đại sư huynh của Hải Đường cô nương, thảo nào siêu nhiên như vậy.

Lúc này đôi mắt tĩnh lặng mà sâu thẳm của Lang Đào đang nhìn Phạm Nhàn.

Hắn cười cười, rất hảo ý nâng chén rượu trong tay, làm một động tác mời rượu với Lang Đào, môi khẽ nhếch, dùng khẩu âm không một tiếng động nói mấy chữ:

-Ngươi khỏe chứ.

Lang Đào nhíu mày, không biết đang suy nghĩ cái gì, do dự một lát, cuối cùng cũng nâng chén rượu lên, từ xa uống một chén với Phạm Nhàn.

Lâm Tĩnh lại nói nhỏ bên cạnh:

-Đại nhân, người này đích thực là nên kết giao một chút, chỉ tiếc là ngày mai chúng ta đã khởi hành về nước, hôm nay mới gặp hắn lần đầu.

Mặt Phạm Nhàn có vẻ đáng tiếc, nhưng trong bụng đang nghĩ không biết Lang Đào có nhận ra mình không. Bên này Phạm Nhàn nghĩ vậy, bên kia Lang Đào cũng đang băn khoăn, nhìn vị quan viên trẻ tuổi của Khánh quốc kia thần sắc tự nhiên như thế, không giống giả bộ chút nào, chẳng lẽ Trầm Trọng nói đúng? Hắc y nhân đã đấu với mình ở vách núi là cái bóng hộ vệ của Trần Bình Bình chứ không phải vị Phạm Đề ti ngồi đối diện này?

Phạm Nhàn vẫn thản nhiên, quét ánh mắt khắp điện một lượt:

-Vì sao không thấy Trầm đại nhân?

Lâm Tĩnh đáp:

-Trầm Trọng tuy là Chỉ Huy sứ Trấn phủ ti, nhưng phẩm trật không đủ để nhập điện. Huống chi hôm nay là đại thọ của Thái hậu, khẳng đinh hắn đang phụ trách bảo vệ trong Kinh.

Phạm Nhàn gật đầu, không nói gì nữa. Một lát sau, lễ nhạc trong cung bắt đầu. Tiếng ti trúc vang lên, có vũ công ra múa. Thọ yến chính thức bắt đầu.

Đầu tiên là Hoàng đế nâng chén chúc thọ Thái hậu, sau đó các thần tử lần lượt quỳ lạy cầu phúc chúc thọ Thái hậu. Phạm Nhàn thân là quan viên ngoại quốc, vẫn ngồi chỗ cũ. Lại có Lâm Tĩnh ngồi cạnh dặn dò nên sử xự thế nào, nên rất bình an qua một cửa này.

Rượu và hoa quả được các cung nữ xinh đep bưng lên, lặng lẽ không một tiếng động chia ra các bàn. Mỗi khi cung nữ đến, Phạm Nhàn lại hơi nghiêng người. Vẻ mặt mỉm cười rơi vào mắt quần thân Bắc Tề, không khỏi có chút làm ra vẻ, nhưng cũng có người càng xem càng tấm tắc, nghĩ nhân vật này tuổi còn trẻ mà đã là nhân tài kiệt xuất, quả nhiên không bình thường.

Phạm Nhàn cũng nhìn các cung nữ nhu thuận này, trong lòng rất bất an, vị Hoàng đế trẻ tuổi kia mỗi ngày sống giữa các cô nương xinh đẹp thế này, cư nhiên không biến đổi thành một thiếu niên hoang dâm. Quả là có chút vấn đề!

Thọ yến của Thái hậu, tuy không giống sinh nhật của lão thái thái, nhưng thực ra cũng không khác biệt nhiều lắm. Bất quá khách nhân đẳng cấp cao hơn nhiều, rượu và thức ăn cũng cao cấp hơn, tất nhiên, sau khi ăn còn có văn nghệ. Đau đầu. Đây tuyệt đối không phải các tiết mục mà sinh nhật một đại nương hơn năm mươi tuổi có thể nghĩ đến.

Phạm Nhàn xoa xoa Thái Dương, nét mặt tươi cười, nhưng trong lòng đang thầm chửi ầm lên “Mẹ nó!”

Các cô nương dịu dàng bây giờ thích xưng hô là lão nương cho hào sảng, các cô nàng thô lỗ lại thích cười xấu hổ nhìn thấy ghét, gã đồ tể giết lợn lại thích đồ ăn chay của nhà hàng xóm, mấy lão bà đầu cài hoa gả không nổi lại thích đi làm mai khắp nơi. Con người, đều là thích những thứ mình không hiểu, thích nhất là làm những chuyện mình không được làm. Theo như tâm lý học nói, ngươi thiếu cái gì, sẽ vô thức mà quan tâm tới nó.

Cho nên, Khánh quốc luôn dùng võ công mà nổi danh thiên hạ, hôm nay dưới sự dẫn dăt của Bệ hạ bắt đầu chú trọng đến giáo dục văn hóa. Rõ ràng là một Kinh đô đầy võ tướng, cao thủ võ đạo, nhưng hết lần này tới lần khác lại chỉ diễn ra thi hội. Trong cung, Thục quý phi ham văn chương mà được sủng ái. Nhị hoàng tử có nghiên cứu sâu xa về văn học nên có được dân tâm. Cho đến khi từ trên trời rơi xuống một thi tiên Phạm Nhàn, lập tức hấp dẫn ánh mắt kính ngưỡng của sĩ tử khắp nơi.

Mà một Bắc Tề luôn là trung tâm văn học cả thiên hạ, hôm nay cũng bạo khởi mạnh mẽ lên. Không lưu hành ngâm thơ làm đối nữa, trái lại là quyết đấu cơ. Không dùng mồm mép mà dùng nắm đấm để nói chuyện. Nên mới có chuyện các cao thủ Bắc Tề từ tít trong sơn cốc núi cao chạy tới Kinh đô ném đao tới trước cửa sử đoàn, muốn tìm Phạm Nhàn luận võ.

Phạm Nhàn đóng cửa không ra, lại đi cùng Hải Đường, thật vất vả mới tránh được một số phận bi thảm mỗi ngày đều phải lên võ đài. Không ngờ trước khi về nước, trên đại điện này, cũng không tránh được.





-Phạm đại nhân, ngài thấy đề nghị này thế nào?

Thái hậu tươi cười, ánh mắt nhìn tới cái bàn hắn ngồi, tuy là câu hỏi, nhưng ngữ khí cũng chẳng khác nào khẳng định rồi.

Phạm Nhàn hơi rùng mình, lúc trước một gã võ tướng Bắc Tề đòi luận võ, tuy rằng nói rất êm tai là chỉ luận bàn võ đạo mà thôi, nhưng không ai biết, quần thần Bắc Tề biết một đời thi tiên không cách nào trốn cả, đây là chuẩn bị làm nhục mình thôi. Hơn nữa, vị Thái hậu kia, không hiểu sao, dường như rất ghét mình.

Hắn đứng thẳng lên, ánh mắt quét khắp điện một lần, bỗng cười dài:

-Thái hậu lão nhân gia, ngoại thần trói gà không chặt. Hay là thôi đi.

Người trên điện nở nụ cười, không ai tin lời hắn nói. Chuyện Phạm Nhàn giết Trình Cự Thụ, hắc quyền đánh Diệp Linh nhi, từ lâu đã truyền khắp thiên hạ, được coi là người văn võ song toàn hiếm thấy. Quần thàn thực không nghĩ vị chính sử phương Nam này lại nhát gan như thế.

Thái hậu vẫn bình tĩnh:

-Phạm đại nhân quá khiêm tốn rồi.

Bà ta còn nói thêm mấy câu nữa, đúng là không cho Phạm Nhàn từ chối.

Mí mắt Phạm Nhàn khẽ nháy, nghĩ thầm thảo nào trong các tiểu thuyết xuyên qua của kiếp trước, các đồng hương xuyên qua đều có một truyền thống vinh quang, đều gọi Thái hậu bằng một cái tên: Lão kỹ nữ! Nếu lúc này mà còn chối sẽ làm mất mặt triều đình, quay về phương Nam thực không cách nào gặp vụ phụ thân và lão thọt, còn bên Tín Dương, không biết sẽ tung ra những chiêu tin đồn gì nữa.

Nên hắn mỉm cười bước lui một bước, chắp tay với bà ta.

Hai mắt Thái hậu sáng lên, Hoàng thượng ngồi cạnh bà ta lại có vẻ lo âu, thân thiết hỏi:

-Phạm khanh, nếu thân thể không khỏe, thì thôi miễn đi.

Phạm Nhàn tuy chỉ có mấy lần có cơ duyên nói chuyện với vị Hoàng đế này, hơn nữa trong lòng vốn cũng đã có nhọt, nhưng nghe sự quan tâm rất rõ ràng trong giọng nói của ngài, nghĩ dù sao đó dũng là cửu ngũ chí tôn, không khỏi có chút xúc động, ngẩng cao đầu, cao giọng:

-Bệ hạ, ngoại thần cho dù là máu tươi nhuộm điện, cũng đã phóng pháo huyết vì Thái hậu.

Lời này chẳng ra cái gì cả. đại nghịch cấp bậc lễ nghĩa, lập tức phá cả bầu không khí vui vẻ, quả nhiên sắc mặt Thái hậu sa sầm xuống. Hoàng đế cũng cười cười, nghĩ thật có ý tứ. Phạm Nhàn này, quả nhiên, bề ngoài thì ôn nhu, trong thì bướng bỉnh không chịu thiệt, phất tay:

-Lời này hơi quá. Đã là tỷ thí, tất nhiên là đến cùng mới thôi.

Hai mắt Hoàng đế phát lạnh, nhìn quần thần dưới điện:

-Nếu ai tự thấy mình không đủ mạnh để thắng, thì không cần đi lên bêu xấu.

Lời này nói ra trước để tránh ngộ thương người ra tay.

Quần thần thầm rùng mình, nhận ra vị thiên tử còn trẻ này, mấy năm nay thành thục thật nhanh khiến cho kẻ khác giật mình. Uy thế thiên tử dần thịnh. Nhưng cổ quái là… Mẹ nó! Vị Hoàng đế bệ hạ này thế nào lại tốt với Phạm Nhàn như thế? Cuối cùng thì đây là Hoàng đế của chúng ta hay là Hoàng đế Khánh quốc đây?





Nói lại, đã sớm có một vị võ tướng từ bên ngoài đi vào, thi lễ với Thái hậu và Hoàng đế, trầm giọng giới thiệu:

-Thần, Thành Phác Trúc, xin Khánh quốc Phạm đại nhân chỉ giáo!

Thái hậu hơi phất tay, Hoàng đế biết trình độ của vị Thành Phác Trúc này, là sư điệt của Lang Đào, là đệ tử của Thiên Nhất phái, hôm nay chính thức nhậm chức quân lý trong cung, đại khái là nghe được quan trên truyền lệnh, muốn tới đây tỷ thí. Hoàng đế biết được từ Hải Đường, Phạm Nhàn đã là cao thủ sơ cấp Cửu cấp, Thành Phác Trúc chỉ có trình độ Thất phẩm. Vì sao… Hoàng đế nhìn thoáng qua Lang Đào, sư phụ dạy võ cho mình, nhưng thấy hắn vẫn ngồi yên, nét mặt không chút phản ứng.

Thành Phác Trúc thi lễ với Phạm Nhàn, trầm giọng:

-Phạm đại nhân văn võ song toàn, thanh danh chấn thiên hạ, Thành Phác Trúc xin đại nhân chỉ điểm.

Phạm Nhàn cười cười, cũng nhìn thoáng qua Lang Đào, biết chuyện tỷ thí trên điện hôm nay cũng không phải vì tranh cường mà háo thắng, mà là vì vị Lang Đào kia trước khi mình về nước muốn xem cách mình ra tay, từ khi tới Bắc Tề, mình cũng chưa từng xuất thủ trước mặt mọi người, Lang Đào nhất định còn nghi hoặc về chuyện bên vách núi.

Hắn quay lại chắp tay:

-Thành đại nhân.

Thành Phác Trúc trầm giọng đáp:

-Vâng.

-Ngươi không phải đối thủ của ta. – Dứt lời hắn ngồi xuống.





Quần thần ồ lên, thầm nghĩ vị Phạm Nhàn này quá sức cuồng ngạo mà. Đang nghĩ thế, đột nhiên một giọng thâm trầm vang lên:

-Xin Thành đại nhân chỉ điểm.

Thành Phác Trúc còn đang phẫn nộ, tháy vị hộ vệ sau lưng Phạm Nhàn bước lên, đứng trước mặt mình, lúc này mặt trời qua đỉnh điện thủy tinh chiếu xuống sáng láng chan hòa, trong điện sáng choang, nên có thể nhìn thấy rất rõ ràng trên khuôn mặt vị hộ vệ giản dị kia ẩn chứa sát ý vô cùng.

Mỗi bước Cao Đạt bước lên, cả người có biến hóa cực lớn. Lúc trước chỉ là một hộ vệ không chớp mắt đứng sau lưng Phạm Nhàn, lúc này bước ra, lại có nhiều phong phạm tông sư, lúc này trong điện không có gió, nhưng chân khí trên người Cao Đạt dao động khiến cho xiêm y khẽ phất phơ.

Phạm Nhàn nửa ngồi sau bàn, hai ngón tay nâng chén rượu, nheo mắt chăm chú nhìn Lang Đào ngồi đối diện qua khóe mắt.

Lang Đào dường như chẳng thấy hứng thú với chuyện đang xảy ra, đôi đũa trong tay liên tục gắp thức ăn, nhưng đôi mắt sắc sảo của Phạm Nhàn vẫn thấy cằm hắn hơi khẽ gât, có nghĩa là đồng ý.

Thành Phác Trúc hít một hơi, nhìn Cao Đạt trước mặt. Trong kinh mọi người đều rõ ràng, đối phương là cao thủ hộ vệ sử đoàn Nam triều, chỉ một chiêu có thể chế trụ được Đàm võ tướng quân của Thượng Sam đại tướng, có thể nói là cao thủ thực sự.

Nhưng chuyện đã vậy, Thành Phác Trúc không được phép lui, chỉ thấy hắn hét lớn một tiếng:

-Xin Bệ hạ cho ta dùng đao!

Hoàng đế trẻ tuổi tuy yêu thích Phạm Nhàn, nhưng cũng không phải một kẻ ngu, đương nhiên biết mình là Hoàng đế Bắc Tề, cũng khá thưởng thức dũng khí và thanh thế vị võ tướng này, vẻ mặt khen ngợi:

-Chuẩn. Thành tướng quân, cố sức nhs. Lần này luận võ, coi như đã giao mặt mũi triều đình cho ngươi. Bất luận thắng bại trẫm đều có phần thưởng.

Vai chính của thọ yến, Thái hậu đang lườm con trai, ánh mắt đầy không tán thành, nhưng Hoàng đế trẻ tuổi chỉ cười dài, như thể không thấy ánh mắt mẫu thân.

Lâm Văn Lâm Tĩnh hai huynh đệ cũng rất khẩn trương, nghĩ thầm sẽ lập tức khởi hành về nước thật nhanh, thế nào lại làm loạn lên trong cung thế này? Nếu phe mình thắng coi như đã tát vào mặt Bắc Tề một cái. Tệ hơn, nếu đối phương thắng, Khánh triều mình cũng mất mặt, lại càng không tốt! Nhưng quan viên Khánh quốc, hơn mười năm đã sớm dưỡng thành một cỗ ngoan khí trời sinh, trước khiêu khích của đối phương, tuy và văn thần cũng tức giận, nói với Cao Đạt:

-Cao Đạt, đến chừng thì dừng, không nên thắng quá lợi hại!

Chưa đánh đã nói thắng, Phạm Nhàn liếc nhìn hai vị phó sử bên cạnh, cười khổ, nghĩ thầm thì ra hai vị còn kiêu ngạo hơn cả mình, quay đầu nói với Hoàng đế trên long ỷ:

-Bệ hạ, xin cho hộ vệ của ngoại thần đem đao vào điện.

Hoàng đế mỉm cười nhìn hắn, phất phất tay.

Ngoài điện đã sớm biết trong điện sẽ có tỷ võ, hôm nay là thọ yến của Thái hậu, nên quản lý trong cung cũng lỏng hơn, hơn nữa Bệ hạ cũng đã gật đầu, nên các thần tử đều vọt tới tận cửa điện, ánh mắt nóng bỏng nhìn vào giữa điện.

Tiểu thái giám từ cửa nách hoàng cung mang trường đao tới cho Cao Đạt, đưa cho thái giám trên điện, truyền vào trong điện. Phạm Nhàn nhìn thấy Vương Khải Niên đang ở cửa lấm la lấm lét nhìn vào, trong lòng thầm rùng mình, nghĩ thầm lão Vương đừng có ngứa tay muốn lấy mấy thứ trong hoàng cung chứ?

Quay về bên ngày, Cao Đạt hai tay nắm chặt trường đao, trạng thái tinh thần cả người đã đạt tới một cảnh giới kỳ diệu, uy thế lúc trước không còn nữa, cảm giác áp bức cũng không còn, giữa điện, dường như chỉ có một thanh đao, cho dù mỗi người một đao, nhưng trong mắt những người xem, vẫn chỉ có một thanh đao.

Lang Đào dừng ăn, nhìn thanh trường đao hình dáng đặc biệt trong tay Cao Đạt, không biết nghĩ tới cái gì, hơi nhíu mày.

Thành Phác Trúc đứng đối diện với Cao Đạt, nhìn đối thủ ổn định đứng thẳng kia, như đã vứt bỏ hết tạp niệm trong lòng, hít một hơi, chậm rãi rút ra loan đao trong vỏ, thân đao ma sát với miệng vỏ phát ra một tiếng kim khí nóng bỏng.

Cao Đạt vẫn bất động, hai tay nắm trường đao, cả người nghiêng về bên phải mấy phân.

Thành Phác Trúc chậm rãi vận chân khí, đưa vào cổ tay, cảm giác như cánh tay của mình đã hợp với loan đao thành một thể, lúc này mới khẽ nâng đao. Hắn là sư điệt của Lang Đào, tuy chỉ có trình độ Thất phẩm, đã có một sự tự tin của sư môn, đối phương có thể kiêu căng, nhưng hắn sẽ không.

Ánh đao như tuyết đuổi nhau!

Cách nhau hơn trượng, giữa hai gã cao thủ giống như không có một giây nào biến mất! Một khắc sau, Thành Phác Trúc đã xuất hiện trước mặt Cao Đạt, khoảng cách hai người quá gần, như mặt liền mặt, thân liền thân.

Mà ánh đao như tuyết đuổi này, là đến từ loan đao của Thành Phác Trúc, chuôi loan đao rất kỳ dị treo ngược, hắn giơ loan đao lên cao, đâm thẳng vào vai trái Cao Đạt.

Cự ly của hai người quá gần, ngay Thành Phác Trúc cũng chỉ có thể giơ ngược loan đao, dùng phương thức rất âm hiểm khó lường này đâm tới. Huống chi Cao Đạt hai tay nắm trường đao, lúc này căn bản không đủ khả năng rút đao ra khỏi vỏ, cũng không có cách nào phát huy được tác dụng trong khoảng cách như thế.

Thành Phác Trúc quả nhiên là sư môn bất phàm, trong thời gian ngắn, đã phán đoán được với vũ khí của đối phương mà định ra các chế địch.

Quần thần vi kinh, dường như lập tức sẽ thấy đầy vai Cao Đạt phụt máu.

Phạm Nhàn hơi nhíu mi, thật không ngờ Thành Phác Trúc vậy mà xuất thủ lại như sấm rền không kịp bưng tai.





Chat!

Một tiếng rất khó nghe vang lên. Ngay sau đó là một tiếng vỡ vụn và một tiếng kêu. Sau một khắc, Thái hậu, Hoàng dế trong điện, quần thần nhìn trộm ngoài điện, đều đầy kinh ngạc nhìn bóng người bị đánh bay ra kia!

Thành Phác Trúc nặng nề rơi bịch trên mặt đất, trên mặt loang máu, nhìn thực đáng thương.

Mọi người cho rằng, đây là Cao Đạt vận chân khí đánh bay Thành Phác Trúc ra ngoài, không khỏi hoảng hốt, có thể chỉ dựa vào chân khí đã đánh bay được một cao thủ Thất phẩm, ngoại trừ tứ đại tông sư, có thể chỉ có mấy cường giả đỉnh cấp Cửu phẩm mới làm được. Mà Cao Đạt…. bất quá chỉ là một gã hộ vệ sử đoàn Nam Khánh!

Chỉ có mấy võ đạo giữa sân mới nhìn ra chuyện gì đã xảy ra. Khi loan đao của Thành Phác Trúc tới, Cao Đạt đúng là không rút đao, mà hai tay trượt theo trường đao xuống phía dưới.

Chuôi trường đao dài chừng một tấc, mà chính cái chuôi đao này lại là khắc tinh trời sinh của loan đao Thành Phác Trúc.

Trường đao trong tay Cao Đạt cao chừng bằng một người, vỏ đao vẫn vững vàng đứng trên mặt đất.

Khi loan đao đâm trúng chuôi đao, bằng khí thế toàn thân của Thành Phác Trúc, cùng với trường đao trong tay Cao Đạt vung lên sạt sạt xuống nền nhà. Cao Đạt không thèm để ý đến một kích dồn sức của Thành Phác Trúc, giữa đại điện xông thẳng tới chính diện.





Trong nháy mắt, Thành Phác Trúc cảm thấy một sức mạnh cường đại đến cực điểm truyền tới, khiến cho khí tức của hắn nhất thời bị tắc nghẽn.

Đúng lúc này, Cao Đạt tay bắt thành quyền, song chưởng như đang ôm một vòng tròn, xoay sang bên trái, khuỷu tay phải như sắt thép đánh thẳng vào Thành Phác Trúc, sức mạnh một này có thể khiến cho đối thủ phải gãy răng sứt môi, giàn giụa máu huyết, đây là hắn đã hạ thủ lưu tình, nếu không với một đòn này, Thành Phác Trúc sẽ chết.

Nói Thành Phác Trúc thua trên tay Cao Đạt, không bằng nói hắn thua lăn ra đất.

Sớm đã có thái giám vào đỡ hắn ra ngoài trị liệu, Cao Đạt thâm trầm thi lễ với Thái hậu và Bệ hạ, sao đó bỏ trường đao, thong thả lui về phía sau Phạm Nhàn. Rắc rắc, tảng đã lúc nãy đối chiến trên điện mới nứt ra, quần thần trong điện lúc này mới hiểu được, chuôi đao chưa ra khỏi vỏ này, đúng lúc loan đao của Thành Phác Trúc chém tới đã đánh vào tảng đá. Đây là sức mạnh gì?

Hiểu rõ được thủ xảo của Cao Đạt, quần thần đều nghị luận sôi nổi, nhưng cũng không nói thêm cái gì tốt.

Phạm Nhàn nhìn quần thần Bắc Tề, cười cười có chút khoe khoang. Trong mắt mọi người, bộ dạng tươi cười này thật đáng ghê tởm. Phạm Nhàn đưa chén rượu của mình ra đằng sau.

Cao Đạt sửng sốt, đón lấy chén rượu một ngụm uống sạch:

-Ta ơn đại nhân ban thưởng, tạ ơn đại nhân chỉ điểm.

Không biết Phạm Nhàn đã chỉ điểm cho hắn cái gì?

Phạm Nhàn vừa cười vừa nói:

-Hẳn là nên tạ ơn Thái hậu ban thưởng…

Lời nói cũng chưa hết, nhưng cả điện đã thoáng chốc yên tĩnh, ngay cả thần tử thái giám ngoài điện cũng vậy. Bởi vì… Lang Đào đã nói.

Lang Đào mỉm cười, nhìn Phạm Nhàn:

-Tiểu xảo của Phạm đại nhân quả nhiên danh bất hư truyền, nghĩ không ra hộ vệ của các hạ cũng thâm sâu như vậy.

Dứt lời, hắn đứng lên, nhẹ nhàng cởi áo khoác đưa cho cung nữ phía sau, lộ ra hai thanh loan đao ở bên hông.

Giữa điện có tiếng gió rít vù vù.

Lang Đào đại nhân đã ra! Lang Đào là đại đồ đệ của quốc sư, là sư phụ dạy võ của Bệ hạ, chúng thần Kinh đô Bắc Tề đã rất nhiều năm không thấy hắn ra tay. Không ngờ hôm nay vì người Nam Khánh mà ngoại lệ.

Quần đều hướng ánh mắt nóng rực vào Lang Đào, nhưng vì đối phương có địa vị đặc biệt nên không dám nói thêm cái gì.





Không đợi Lang Đào đi tới, Phạm Nhàn đã cười ha ha, xua tay:

-Ta không phải đối thủ của ngài!

Lúc trước hắn thẳng thắn bài xích Thành Phác Trúc không phải đối thủ của hắn, bây giờ lại thừa nhận mình không phải đối thủ của Lang Đào, người Bắc Tề nghe thấy được, kể ra cũng khá quang minh lỗi lạc.

Lang Đào cũng cười cười:

-Có phải đối thủ hay không, phải đấu qua mới biết.

Lòng Phạm Nhàn bắt đầu run, biết rằng, nếu thật sự giao chiến với cao thủ này, mình nếu không dùng đến ám nỗ độc châm, phấn xuân dược độc dược, khẳng định không phải đối thủ của hắn quá ba chiêu. Nếu để cho hắn thực sự xác nhận được mình chính là người bên vách núi hôm đó, với bí mật về Thần miếu mà Khổ Hà luôn phải che giấu, chỉ sợ mình không tránh khỏi một tràng truy sát.

Hắn chau mày, nhưng cũng biết với thân phận của Lang Đào tự mình khiêu chiến, cũng đã cho Khánh quốc đủ mặt mũi rồi, mình không có khả năng để Cao Đạt xuất chiến lần nữa. Ngay khi nội tâm đang đấu tranh mãnh liệt, chuẩn bị xuất thủ, lại nghe thấy một giọng nói:

-Sư huynh, ta cũng đến mà.

Phạm Nhàn vui vẻ, thật cao hứng.

Người Bắc Tề cũng rất vui, càng cao hứng xem náo nhiệt.





Hải Đường từ sau lưng Thái hậu chậm rãi đi ra, nhún mình với Lang Đào:

-Sư huynh, ta đến rồi.

Lang Đào nhìn nàng đầy ôn nhu:

-Cũng tốt, sư muội cứ tự nhiên. Chỉ là phải cẩn thận với thủ đoạn của Phạm Nhàn.

Hải Đường thi lễ với Thái hậu và Hoàng đế, không thèm nói gì thêm, đến trước mặt Phạm Nhàn, mỉm cười:

-Đến hay không đến?

-Đến. Vì sao không đến?

Hai người nói chuyện như trẻ con đang đùa nhau.

Đương nhiên, người Bắc Tề vây quanh đại điện ba tầng trong ba tầng ngoài cũng không phát hiện, ngay cả quan viên sử đoàn Nam Khánh cũng không phát hiện, mọi người lúc này đều đang chờ đợi. Loại chờ đợi này thậm chí còn vượt qua cả thắng bại, vượt qua cả bộ mặt hai nước, chỉ là thuần túy muốn nhìn một màn thật hay.

Một là thi tiên Nam Khánh, văn võ song toàn, mới chưa đầy hai mươi tuổi đã là Đề ti Giám Sát Viện - Phạm Nhàn.

Một người là thiên nữ Bắc Tề, là cao thủ Cửu phẩm trẻ tuổi nhất, là người của Thiên Mạch nhân truyền thuyết, được cho rằng có khả năng trở thành đại tông sư thứ năm nhất – Hải Đường.

Cả hai đều là người trẻ tuổi thanh danh một đời nổi khắp thiên hạ, nghe đồn, hai người này vẫn thường cùng nhau đi dạo khắp Kinh đô, xem ra đúng là có tình thâm, cũng lại chứng tỏ đẳng cấp của cả hai.

Hai người cuối cùng sẽ đấu với nhau.





Vương Khải Niên đã đứng ở cửa không biết qua bao lâu, nhìn một đôi thanh niên nam nữ trẻ tuổi, lầm bẩm:

-Muốn lừa ai đây?

Một thái giám bên cạnh hắn tức giận bất bình:

-Đương nhiên là luận võ trước điện! Hải Đường cô nương đó, ngươi thế nào lại có thể nhẫn tâm khiến những kẻ ham náo nhiệt chúng ta thất vọng?

Vương Khải Niên tức giận:

-Cá bạc với các ngươi, có thế cũng không biết. Chỉ với thân phận hai người bọn họ, chỉ sợ trước mặt Hoàng đế Bệ hạ cũng không xấu hổ mà đánh giả vờ.