Khấp Huyết Trọng Sinh: Đại Giá Hạ Đường Khí Phi

Chương 128: Nhu mì (1)




Trong lòng Diệp Vân Sơ có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nàng do dự, do dự có nên xuống dưới hồ tìm Hạ Vệ Thần hay không, ngã xuống dưới cũng đã được một lúc lâu, trong hồ lại không thấy hắn đâu, chẳng lẽ, hắn đã ngất rồi ư?

Cứu hay là không cứu? Thời gian mỗi lúc một trôi, mặt hồ vẫn yên lặng, lòng Diệp Vân Sơ bỗng lo lắng khó hiểu, nàng vội xoay người chạy về bên hồ, gần như không hề nghĩ ngợi nhảy xuống nước….

Đúng là nàng vẫn còn mềm lòng, nàng không thể thấy người khác chết vì nàng, tuy rằng nàng hận nam nhân này, nhưng cuối cùng vẫn không thể trơ mắt nhìn hắn vùi thân nơi đáy hồ, hơn nữa, hắn vì cứu nàng nên mới ngã từ vách núi xuống….

Diệp Vân Sơ cố gắng lấy lý do đó để thuyết phục bản thân, nàng cố ý lờ đi bất an trong lòng mình, động tác bơi bỗng nhanh hơn, rốt cuộc cũng lặn xuống dưới nước, cách đó không sâu, nàng đã nhìn thấy hắn.

Ở trong nước, bóng dáng của hắn vô cùng mơ hồ, nhưng may mà hồ nước này cũng không sâu lắm, nàng có thể nhìn thấy rõ bóng người hắn, có điều lúc này hắn đang rơi xuống đáy hồ theo dòng nước, giống như đã mất đi tri giác.

Hạ Vệ Thần cũng không biết bơi, sau khi ngã xuống dưới vực, tuy rằng hắn bị nhiều vết thương do va vào đá nhọn, vết thương cực kỳ nghiêm trọng, nhưng hắn không hề bị mất tỉnh táo, có điều sau khi ngã xuống hồ nước, nước hồ lạnh như băng ập tới mãnh liệt, cảm giác không hít thở được kéo đến khiến hắn vô cùng hoảng sợ.

Trong lúc rối ren, không biết từ khi nào hắn đã buông lỏng nàng ra, hắn nhìn thân thể đang di chuyển của nàng bơi lên trên mặt hồ, hắn mới thở dài một hơi, nhưng thở một ngụm không khí này ra, cả người hắn cũng từ từ chìm xuống đáy hồ….

Hắn vũng vẫy, muốn bơi lên trên, nhưng vì sức nặng của cơ thể nên cho dù hắn có giãy giụa thế nào đi chăng nữa cũng không có chút sức lực, cái lạnh như băng của nước hồ bao vây hắn, vô tình kéo hắn xuống địa ngục sâu thẳm, trong lúc này, hắn lại phát hiện mình rất tỉnh táo, nhìn bóng dáng nàng dần dần biến mất trên mặt hồ, hắn đột nhiên phát hiện ra, trong lòng mình cũng không vì nàng không để ý tới hắn mà oán hận, ngược lại vì thấy nàng bình yên vô sự mà có thể thở dài nhẹ nhõm.

Hắn cảm giác cơ thể của chính mình không ngừng chìm xuống, vì thiếu không khí nên ngực đau nhói, đau đớn như vậy khiến hắn có cảm giác tuyệt vọng, hắn co người lại, mở to hai mắt, trong mắt là không cam lòng, cái chết như sắp đến, đầu óc hắn dần trở nên trống rỗng, thần trí dần trở nên mờ hồ, xa xôi….

Ngay trước lúc hắn sắp mất đi tri giác, bỗng hắn thấy một bóng người quen thuộc, dung mạo thân quen, trên gương mặt tuyệt đẹp của nàng là vẻ lo lắng, chầm chậm bơi về phía hắn, ngay sau đó, hắn cảm thấy hai tay mình bị nắm chặt, nàng kéo hắn bơi lên trên mặt hồ….

Nàng không bỏ hắn mà đi, đúng là nàng tới cứu hắn, lúc này trong đầu Hạ Vệ Thần chỉ có ý nghĩ này, lòng bỗng cảm thấy vui sướng điên cuồng, vì nàng không bỏ hắn đi, nên hắn vui mừng….

Vui sướng đến phát điên khiến hắn quên mất giờ mình đang ở đâu, thậm chí hắn không được mà nở nụ cười tươi, có điều vừa mới mở miệng ra, từng ngụm nước lạnh như băng xộc vào họng, hắn bị nghẹn chết đi sống lại, nước hồ tràn vào trong khiến tim phổi đau nhói, cái đau đó khiến Hạ Vệ Thần dần dần không hít thở được, nhưng đúng lúc này, một vòng tay dịu dàng ôm lấy hắn, sau đó, một đôi môi mềm mại dán lên môi hắn, thổi không khí vào trong.

Tim phổi được bổ sung không khí khiến thần trí Hạ Vệ Thần tỉnh táo hơn một chút, hắn theo bản năng hôn lại nàng, chỉ cảm thấy môi đau nhói, mở hai mắt ra, đập vào mắt là cặp mắt tức giận của Diệp Vân Sơ, tuy giờ đang ở trong nước, nàng không thể nói gì, nhưng hắn vẫn nhìn ra được rằng nàng đang tức giận.

Chẳng qua lúc này nhìn gương mặt tức giận của nàng, hắn lại cảm thấy vui vẻ, ngọt ngào khó tả chậm rãi tràn ngập trong ngực hắn, len lỏi vào tim.

Cuối cùng thì Diệp Vân Sơ cũng chỉ là một thiếu nữ, nàng chống mạnh túm Hạ Vệ Thần lên trên bờ, đã lâm vào tình trạng kiệt sức, hai người tuy đã thoát hiểm nhưng nàng đã chẳng còn chút sức lực nào, cũng chẳng quan tâm xem Hạ Vệ Thần ra sao, vội dựa vào tảng đá thở phì phò.

Lúc nãy quả thật vô cùng mạo hiểm, nếu nàng xuống muộn một chút, chỉ sợ nàng cũng không thể dễ dàng cứu hắn lên, khiến nàng tức giận nhất là nam nhân đáng hận kia ở trong hồ mà vẫn không quên cợt nhả nàng, đúng là bản tính khó sửa đổi!

Hạ Vệ Thần lẳng lặng nằm trên bờ, dường như hắn đã mất đi tri giác, hai mắt nhắm nghiền, không nhúc nhích nằm yên ở đó. Thấy hắn nửa ngày cũng không có phản ứng gì, lòng Diệp Vân Sơ bỗng lo lắng khó hiểu, sau khi khá hơn, nàng bước về phía trước xem sao.

Dưới vực vì ánh sáng mặt trời không đủ nên có vẻ tối tăm, dưới ánh sáng mờ mờ, gương mặt tuấn tú của Hạ Vệ Thần tái nhợt, không còn chút máu, ngay cả hơi thở cũng như đã mất đi.

Diệp Vân Sơ kinh hãi, nàng run run đưa tay tới trước mũi hắn, không cảm thấy hơi thở, nắm cổ tay hắn, vẫn cảm giác được mạch đang đập, có điều nhịp đập vô cùng yếu ớt, lúc có lúc không, việc này thật sự làm lòng Diệp Vân Sơ trĩu xuống, nàng cắn môi, do dự một lúc, tay run run cởi bỏ áo trên người hắn, ấn mạnh vào ngực hắn.

Theo động tác của nàng, Hạ Vệ Thần nôn ra vài ngụm nước, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, thấy Hạ Vệ Thần vẫn chưa tỉnh, Diệp Vân Sơ chần chừ một lúc, chậm rãi cúi đầu, dán lên đôi môi lạnh như băng của hắn, thổi không khí vào trong.

Nàng vốn nên hận hắn mới đúng, không nên cứu hắn, nhưng nàng cảm thấy mình không thể trơ mắt nhìn hắn chết được, chẳng qua trong lúc lo âu, nàng cũng không phát hiện nụ cười đắc ý bên môi hắn.

Thổi một hơi, lúc Diệp Vân Sơ muốn ngẩng đầu lên để thở lại bỗng cảm thấy lưng áo bị nắm chặt, người bị đè xuống, mà kẻ vốn chẳng nhúc nhích lúc này lại xoay người đè nàng xuống dưới, sau đó một đôi môi dán lên môi nàng.

Diệp Vân Sơ hoảng sợ, sau đó mới hiểu ra, không khỏi vừa thẹn vừa giận, nàng ra sức vùng vẫy, gần như dùng hết toàn bộ sức lực đẩy nam nhân bỉ ổi đó ra, nhưng sức lại không bằng người ta, bị hắn đè chặt dưới người, bất luận thế nào cũng không giãy giụa được.

Nụ hôn của hắn ngang ngược mà nhiệt liệt, thậm chí mang theo niềm vui sướng sau khi sống sót, thoát khỏi tai nạn này, lúc này Hạ Vệ Thần dịu dàng, quan tâm, tuy rằng hắn nắm chặt lấy tay nàng, không cho nàng giãy dụa, nhưng vẫn rất cẩn thận để nàng không bị thương, nhưng mặc dù như thế, trong lòng Diệp Vân Sơ cũng chẳng vui sướng gì, thậm chí nàng còn cảm thấy hối hận, hối hận mình không nên nhất thời mềm lòng, cứu nam nhân xấu xa này, cho hắn cơ hội cợt nhả đùa giỡn mình….