Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại

Chương 27: 27: Truyện Ngày Tết






Hôm sau đoàn người trở về, hắn hẹn là lần sau sẽ dẫn theo 1 số người gọi là thuộc tầng lớp tinh hoa và cả người trẻ về căn cứ chính với mục đích là đi học.

Hắn không để lại ai cả vì không cần thiết và Tết rồi, mọi người cũng muốn về nhà.

Bân thấy nhiều người có tố chất, đông thời hắn cũng hẹn đám này qua mấy háng đầu năm sẽ cho thầy giáo về làng dạy chữ nghĩa, nhất là chữ quốc ngữ.

Hắn biết đào tạo con người là lâu và tốn công nhất nên phải ngay từ bây giờ, sau này có người mà dùng, lớp hạ sĩ, trung, thượng sĩ quan là xương sống của chiến tranh hiện đại.

Người làm quan quản lí dân chúng cũng vậy nên cần phải đào tạo thật nhiều kẻ có đầu óc, có tri thức để 20 năm sau chống lại Lí thế dân tốt nhất,người nào mà chết thì có người thay thế luôn.
Ngoài ra hắn cũng biết các thế gia đại tộc, cường hào, quý tộc cai trị được người dân không phải vì họ giàu hay có quyền lực, đó chỉ là phần ngọn, vấn đề cốt lõi nhất là có tri thức.

cho người dân thường có tri thức bằng hoặc vượt đám người kia thì hệ thống thế gia đại tộc chính thức phá vỡ.

Cho không chỉ vài gia tộc lớn mạnh cầm quyền mà cho trăm hoa đua nở, nhưng không được cho chúng nắm đất đai và quá nhiều tri thức.

Cấm cho chúng làm vua không ngai 1 vùng đất, cố gắng tách quyền lợi cá nhân và dòng họ ra như Việt Nam hiện đại, lúc này dòng họ chỉ mang ý nghĩa tinh thần thôi.
Dòng người như thác lũ trở về.

may mắn không có người nào chết cả, chỉ bị tên bắn chúng nhưng đc cấp cứu cũng như có áo giáp chống đạn êm 1 số thằng bị gãy xương tay chân do đá.

Đoàn người mất 1 ngày để về nhà, mất lâu thời gian vì họ còn phải chia nhau đi lấy đồ ở những làng quy thuận và tặng bò, trâu, gạo nếp, lương thực, làm sao cho họ tháng giêng này không phải lo nghĩ đén cái ăn.

.

Đoàn người dắt díu nhau về, đồ dạc ít nên về nhanh, nhiều người vợ, người mẹ , con ra ôm người thân của mình.

Hắn cùng mọi người sắp xếp mọi việc để cho xong trong ngày 30.
Tết đến đây là ngày đầu tiên hắn đón cái tết ở thế giới này.

Nhớ gia đình thật đấy, bánh chưng đã lấy đc nấu hết rồi, đêm nay hắn cho mọi người về nhà, trừ mấy nười canh cổng có thêm chút café buổi tối, còn lại hộ vệ của hắn cho về nhà hết rồi.


Tết này ai cũng được ở cạnh người thân , ngoại trừ hắn mà thôi.

Đêm khuya tĩnh lặng, hắn ngồi trong nhà chính, lập cái bàn thờ giả thờ 1 bố hắn kiêm thày giả, còn lại là bàn thờ Triệu Việt Vương,con trai cả của ngài còn mấy cái ảnh của chủ tịch Hồ Chí Minh, đại Tướng Võ Nguyên Giáp, mẹ hắn.
Nhang đèn xong ngồi 1 mình hắn lấy máy tính, cắm loa bật bài Tứ Qúy, Happy new year, xuân ơi xuân đã về max volum.

Giữa khung cảnh im lặng đến đáng sợ của đêm 30 nổi lên tiếng nhạc văng vẳng, mọi người chúi đầu ra xem và nghe tiếng nhạc hay ho trong đêm.

Nó xóa hết sự tĩnh mịch trong đêm 30, Tết này họ có 1 cái tết no đủ và ấm cúng nhất từ trước đến giờ, trẻ con được áo mới, vợ chồng có áo mới ấm áp, mặc vào không sợ lạnh mà chúa công cho.

Riêng đội canh giữ trực đêm thì được Bân cho mấy cái áo tạo nhiệt của Nhật, mặc vào không sợ lạnh còn tạo ra hơi ấm, cả đám đi khoe thần vật làm ai cũng hâm mộ.

Cuối cùng , là giao thừa tới, hắn lấy mấy cây pháo hoa định bắn nhưng thôi, vì pháo hoa bắn ra là lộ vị trí.

Hắn đành lấy mấy cây pháo bông, pháo sáng, pháo khói ra chơi vậy, mấy nhà ở làng cũng được hắn cho mỗi nhà 20 cây pháo bông đốt chơi.

1 giờ sáng, sau khi cúng gia tiên xong, hắn truê ngươi bật bộ đàm rồi mở nhạc xuân này con không về cho đám lính canh nghe, nhạc nghe da diết não lòng, nhiều thằng lính ôm nhau khóc
Sáng mùng 1 hắn ngủ đến trưa, không ai làm phiền hắn cả, mọi người đều biết việc ăn uống của hắn không cần phải lo.

Trưa đến làng vẫn còn vắng hoe, chỉ có mấy người lính đi tuần và thay ca trực là còn đi lại, chứ mùng 1 ai ra ngoài.

Bân ngồi nhà, kiểm kê toàn bộ vật phẩm, kiểm tra nhật ký của tay người Mãn kia, tiện thể suy tính tương lai.

Mùng 3 Tết này phải phải cho người tiếp tế ngoài trâu bò còn đi thăm thú những làng nghèo.

Tháng 1 đên 2 là đám Lưu Phương đi bắt Phu thu thuế chuẩn bị cho đánh Lâm Ấp, những vùng miền trung như Thanh Hóa, Nghệ an, Hà Tĩnh vẫn thuộc người Việt.

Từ Quảng Bình đến Quảng Nam thuộc Lâm Âp, Lâm Ấp dìu tách ra từ vùng đất người Việt và lúc này mạn Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, dân Việt hoặc hỗn huyết còn nhiều.
Họ tiếp nhận văn hóa Ấn Độ, các loại kinh điển , kinh văn Ấn thông qua các tu sĩ, giới quý tộc ưu thích dùng nên về ngôn ngữ có nhiều khác biệt với người Việt Giao Chỉ, Tuy Nhiên đó là giơi quý tộc chứ dân nông thôn, dân nghèo hoặc dân vùng núi, nói chuyện người Việt Vẫn hiểu được, chữ Viết của họ cũng chuyển qua chữ Phạn.

Sau này Lưu Phương đánh chiếm Lâm ấp thì dồn tầng lớp tinh hoa, quý tộc, quan lại, tu sĩ, hoàng tộc, quân lính xuống phía Nam từ quảng Nam vào, lập quốc, lúc này người Việt hoặc người nói tiếng Việt ở lại đất cũ trên Quảng Nam, từ Quảng Nam trở vào người nói Tiếng Việt ít hơn người nói tiếng Cham rất nhiều, dần dà theo thời gian có sự đối lập hoàn toàn về mạt ngôn ngữ, văn hóa.
Bân cần có kế hoạch lớn đẻ tiếp quản vùng phương nam.


Hắn biết 1 điều là muốn có được Việt nam thì không được thoát khỏi 2 vùng Thanh – Nghệ - Tĩnh, Bình – Trị - Thiên.

đây là vùng hậu phương vững chắc nhất, đây là nơi dân cư dũng mãnh nhất Việt Nam.

Vua chúa từ đây mà ra, danh nhân cũng từ đây mà ra.

Đinh Tiên Hoàng ngoài việc ngài có cái tài nhìn thế cục thiên hạ hơn hẳn những sứ quân khác, ai cũng biết ngài từ Hoa Lư, có nhiều hào kiệt Giao Châu đi cùng .Nhưng lúc tiếp quản quân quyền của Trần Lãm thì sự chuyển biến mạnh mẽ nhất là lúc ngài thu phục được Ngô Xương Xí làm chủ đất Thanh Hóa.

Lực lượng của ngài lúc này mạnh mẽ đến độ đánh bại sứ quân Đỗ Cảnh Thạc, việc mà trước đây dù có quân Trần Lãm và ở Hoa Lư cũng không làm được.
Điều đó cho thấy công sức những người con Thanh Hóa vào thay đổi tiến trình lịch sử đất nước mạnh mẽ ra sao.

Tiền Lê cũng Thanh hóa, Lê sơ, Lê Trung Hưng, Trịnh Nguyễn cũng Thanh – Nghệ - Tĩnh.

Đến nhà Tây Sơn cũng phải ăn hành với dân vùng này, đánh mãi không được nahf Trịnh, về sau dùng kế mới thắng được.

Khi quân Tây sơn có Thanh – Nghệ - Tĩnh thì mới vô địch thiên hạ.

Trịnh – Nguyễn Phân tranh thì dân Thanh-Nghệ -Tĩnh đi đầu với nhà Lê Trịnh, trong Nam là dân Bình - Trị - Thiên đối kháng lại với nhau máu lửa , ấy vậy mà chả ai ăn ai.

Kháng chiến chống Pháp, Mĩ – Ngụy thì dân Thanh hóa, Nghệ An, hà Tĩnh, Quảng Bình đi đầu.

Nhiều quân lính, sĩ quan của Ngụy quyền Sài Gòn xuất thân từ mấy vùng Trị - Thiên thuộc nhiều binh chủng hoặc quân đoàn 1 Ngụy đánh đấm máu lửa chả kém gì quân giải phóng.
Bân hắn quá rõ điều này, tại mấy vùng Bình Trị Thiên hiện nay là kinh đô Lâm Âp, đánh nhau với người Hán nhiều, họ máu lửa chả kém gì.

Bân cần quân Tùy mở đường giúp mình để cho thế lực sâu vào mấy vùng này trong 10 năm để có hậu phương chắc chắn mở rộng ra phía Bắc hết Giao chỉ.

Đến năm 617-618 lúc Nhà Tùy suy vi thì học Khúc Thừa Dụ ép vua Đường phong Tiết độ sứ thì hắn cho người lên nhà Tùy ép phải phong hắn làm Thái Thú giao châu.

Cố gắng phát triển rong khi đám người Hán đấm nhau tơi bời đi, cuối thời Tùy có hơn 50 triệu dân, đánh đấm nhau chết cha chết mẹ, rồi cống nô cho người Mông cổ còn giảm nữa, sau này đời Lý Thế Dân mới hồi phục, phát tiển nhưng không nhiều, ngoài ra bọn này tính cả dân không phải người Hán.


Sau vài chục năm này hắn có thê tạo ra sự biến đổi công nghệ người Việt ít nhất là đến thời nhà Lê, Nhà Nguyễn, đến lúc hắn truyền ngôi cho con, Đến khi hắn chết 7-80 tuổi có khi người Việt bước vào thời kì anh Họa sĩ lên nắm quyền chuẩn bị đấm châu âu rồi.
Hắn cũng có gắng cho dân số người Việt tăng theo cấp số nhân vì hắn biết thời cổ đại ngoài dịch bệnh, chiến tranh khiến dân số giảm ra thì nguyên nhân chính dẫn dân số tăng chậm là nạn đói.

Dân số châu âu bùng nổ gấp đôi, gấp 3 sau thời kì dịch hạch dẫn đến cách mạng công nghiệp nhờ vào khoai tây chống nạn đói.

Ko đói con người có sức khỏe chống bệnh tật, người chết bệnh ít đi, dân số tăng nhanh.

Khoai tây, khoai lang, ngô hắn có, giống tốt nhất đằng khác, hắn có tự tin chỉ trong 10 -15 năm hắn sẽ cho dân Vùng Giao chỉ này tăng từ 95 vạn lên bằng dân số thời đầu nhà Lí khoảng 3,5 -4 triệu người.

Chưa kể, những đứa trẻ 1-2 tuổi bây giờ đến lúc nhà Tùy sụp cũng sẽ sinh cho hắn cả vài trăm nghìn người dân nữa, vài năm nữa thể nào cũng mỗi năm tòi 1 đứa thì có cả triệu người.

Những đứa trẻ mới sinh năm nay đến lúc quân Đường đánh vào cũng kịp sinh cho hắn cả triệu đứa trẻ.

Đến khi Lí Thế Dân lên ngôi thông nhất toàn cõi khoảng Trung Hoa khoảng 628-630 thì hắn hoàn toàn có thể khiến dân việt nam ngang thời Lê Trung hưng khoảng 15 triệu.
Hắn cũng muốn đánh lên phía Bắc vì hắn biết vùng Lĩnh Nam, ho[pự phố lúc này dân các tộc thuôc Lạc Việt, Tây Âu, Dương Việt, Mân Việt,Điền Việt, Lê Việt còn rất nhiều.

Tuy người Hán di cư xuống vùng này nhieuf nhưng chưa thay đổi có cấu xã hội, chưa chiếm đa phần đất đai, họ chỉ chiếm những những thành thị lớn và màu mỡ.

để đến năm 640 về sau thì Lí Thế Dân cho khai phá giang nam, khai phá cả vùng Lĩnh nam.

Các đời sau tiếp tục như thế, dân Hán tràn xuống đông hơn quân nguyên do người Hán dã hồi phục, dân Việt chỗ này còn lạc hậu và ít người thì lúc này vùng này mới bị đồng hóa gần như hoàn toàn trừ lưỡng quảng đồng hóa được 1 phần.

Để vậy thì sau này muốn lấy đất cạnh tranh về dân số ngày càng khó,có khi bị đồng hóa ngược một số vùng rồi mất nước.

Uy 2 Bà Trưng và các tướng lĩnh vẫn còn, uy bà Triệu vẫn còn ở nơi đó, đền thờ còn nhiều, vẫn lấy được, mặc dù dành cho con cháu chiếm nốt nhưng không phải cái gì cũng theo kế hoạch được, luôn có biến số.
Mùng 2 bắt đầu các nhà sang nhà thăm nhau chúc Tết, Bân cũng bận rộn từ sáng tới tối các bô lão kéo theo gia đình , con cháu tới thăm hỏi.

Khi đi chỉ có ít trầu cau, khi về thì mang theo đống quà bánh, nước ngọt của hắn, có vẻ như mục địch của họ và bọn trẻ con lúc này chỉ có vậy,kể cả hộ vệ nhà hắn.

Vì vậy mà Tết này nhà nào có bánh kẹo ngon hơn mật ong rừng tiếp khách thì chứng tỏ nhà đấy thân phận cao trong căn cứ.

Trẻ con mấy nhà có bánh kẹo Tết này lại có 1 đống đàn em đi sau đến từng nhà xin tiền mừng tuổi.

Đứa nào được hắn cho mấy tờ giấy bạc Cụ Hồ là mang lên treo rước bàn thờ tổ tiên trong nhà mà cúng, hãnh diện hơn hẳn với xóm làng.
Hắn cũng không biết rằng hiện tại ở nhà hắn thế giới kia thì hà hắn cũng đang thắp hương cho hắn trên cái bàn thờ có di ảnh của hắn.


Lúc hắn xuyên không thì chỗ đó có vụ nổ lớn, nguyên nhân ban đầu hắn không tìm thấy thi thể được cơ quan chức năng xác định là do nổ tan xác.

Hắn cũng không biết 1 điều là khi hắn bị tai nạn và xuyên không xong đã tắt ngúm năng lượng không còn khả năng xuyên tiếp, chỗ đó tập trung nhiều người dân hóng và công an thì có kẻ đánh bom chỗ đó.

Hắn tính ôm bom cảm tử thì bị 1 đồng chí CSGT đứng chắn không cho người dân xông vào hiện trường phát hiện đẩy hắn ngã đúng chỗ Bân xuyên cách đây vài chục phút.

Bùm 1 tiếng, người ta chỉ nhận tìm được 2 cẳng tay, 2 cẳng chân và đầu kẻ cho nổ bom còn Bân thì ngoài bộ quần áo rách nát dính máu thịt, 1 ít tóc của hắn thì không còn lại gì.

Vì vậy người ta kết luận rằng hắn nổ banh xác, 1 số phần vụn thì chắc bị cá ăn, vì cá cũng xông vào chỗ nổ đớp thịt vụn khá nhiều.

Người nhà hắn khi hạ huyệt thì bên trong cái tiểu có bộ quần áo dính máu, 1 ít tóc và 1 chai thủy tinh có chứa nước và bùn chỗ hắn xuyên.
Thủ phạm vụ nổ cũng được tìm ra nhanh chóng, ngoài trình độ công an tốt, tình báo cơ sở cực tốt do các camera chạy bằng cơm , công an xác định vụ nổ do tổ chức khủng bố Việt Tân đứng sau.

Khám xét bất ngờ chỗ mấy tay này ở thì phát hiện nhiều tài liệu, máy tính, điện thoại, tiền mặt, ngoài ra còn bắt được thêm 5 tên, tên chết do nhiễm HIV giai đoạn cuối chuyển sang AIDS không sống được 1-2 tháng nữa nên tình nguyện đánh bom cảm tử.

Nguyên liệu thì từ các hóa chất và phân bón dễ dàng mua từ các chợ hóa chất, kip nổ thì từ kip mìn phá đá mua chợ đen.

Vì vậy sau vụ này Việt nam siết chặt quản lý nó, nhiều tổ chức buôn bán bị phá và bắt giữ.
Sang mùng 3 Tết, hắn có họp bàn với các Bô Lão và nhiều người trẻ tuổi làm chỉ huy họp về việc thăm nom ngày Tết với mấy bản Mường và những làng nghèo.

Hắn quyết định phải làm nhanh trong vài ngày tới trước mùng 6-8 phải xong.

Không là quân Tùy đi bắt phu thu thuế là lỡ hết kế hoạch.

Mọi người tất bật chuẩn bị trong 1 ngày, lại rồng rắn kéo nhau đi.

Ở căn cứ hắn đã thông báo cho mọi người, nếu bị tấn công thì cố gắng phòng thủ, kéo dài 1 ngày chờ hắn về, nên hắn đã cho người ở đây mấy chục dàn hwacha mà thằng khựa kia có.

Mũi tên bọc thuốc nổ có cả đống, cố gắng đặt tại các vị trí cao, thuận lợi, mặc dù Bân biết 99% không có việc gì xảy ra, nhưng cẩn thận vẫn hơn, hắn dẫn 100 lính, trong đó có 30 đặc công và 70 lính thường .
Làng Bồ hiện tại chỉ dùng vũ khí cũ, kho muối và gạo đã được hắn hướng dẫn dân đào hầm ngụy trang trang cất dấu.

Trâu giống mới đã được mang về, giờ chỉ còn 20-30 con giống cũ.

Đoàn người của Bân đang từng bước đi kết nối các làng, thu hút làng người Mường để thực hiện 1 ké hoạch lớn thay đổi cả lịch sử thế giới .