Khẩu Thị Tâm Phi

Chương 24: C24: Chương 24




Đau đớn càng ngày càng kịch liệt.

Trong bóng tối, Lăng Phi gian nan vạn phần đi về phía trước, thân thể từng trận rét run, cả người như ngâm trong nước đá, tay chân vì đau đớn đã chết lặng.

Duy nhất, chỉ có ý thức phi thường thanh tỉnh.

Rõ ràng cảm thấy được, lục phủ ngũ tạng thoáng đau, hồn phách hầu như muốn tứ tán.

Lẽ nào thật sự hồn phi phách tán?

Lăng Phi hít sâu một hơi, nỗ lực tập trung tinh thần, cưỡng chế xương cốt đau nhói.  Hắn biết mình là binh hành hiểm chiêu, nhưng nếu phần thưởng của cuộc đánh cuộc này là Luyện Thiên Sương, sao hắn có thể không mạo hiệm một lần?

Luyện Thiên Sương.

Chỉ nghĩ tới cái tên này, ngực hắn có nhu tính  dũng động, ngay cả đau đớn trên người cũng giảm bớt không ít, hắn gắng sức tiếp tục đi về phía trước.

Một mảnh đen như mực.

Dài đằng đẵng như qua cả một đời, trước mắt Lăng Phi mới dần dần xuất hiện một tia sáng.


Rất xa, bên tai mơ hồ truyền đến tiếng khóc thút thít của nữ tử.

Ngay sau đó là giọng nam tính khàn khàn ôn nhu nói: "Được rồi được rồi, chẳng qua là trúng cạm bẫy của người ta, không cẩn thận bị thương thôi. Hai đại mỹ nhân các ngươi còn khóc, ta sẽ đau lòng chết."

"Nhưng mà, nếu không phải hai tỷ muội ta bị yêu nghiệt kia bắt..."

"Bạch Hổ đại nhân cũng sẽ không trúng kế."

"Ai nha, người khác không biết thì thôi, hai người các người còn không hiểu tính tình của ta? Mỹ nhân gặp nạn, ta sao có thể thấy chết mà không cứu? Cười một cái cho ta xem nào."

Giọng nói chứa tiếu ý, thực sự ngả ngớn tột cùng.

Nhưng tiếng khóc của nữ tử dần dần hạ xuống, tựa hồ nín khóc mỉm cười rồi.

Lăng Phi xuyên qua khe đá nhìn vào, chỉ thấy Bạch Thất Mộng cũng bị thương, quần áo xốc xếch ngồi dưới đất, có vẻ hơi chật vật. Trong ngực lại một tả một hữu ôm lấy hai nữ tử, đôi mắt hàm tình cười chúm chím, thật là tiêu sái.

Hắn không khỏi âm thầm bội phục thủ đoạn phong lưu của Bạch Thất Mộng, vừa nghĩ đến tương lai như thế nào hống tiểu xà nhà hắn, tìm tòi dựa vào một vách núi, chậm rãi đứng thẳng. Hai chân hắn đã phế, nhưng chỉ cần không tiếc hao tổn nguyên thần, dùng pháp lực ở chân, muốn phục hồi ngược lại là không thành vấn đề.

Bất quá vẫn đau như cũ.

Khi bước chân, dưới chân hoàn toàn không có tri giác, lại có thể nghe thanh âm bạch cốt ma sát thịt nát.

Ngắn ngủi mấy bước đường, Lăng Phi lại đỗ mồ hôi lạnh đầm đìa, phải liều mạng nắm chặt nắm đấm, mới có thể gượng chống lấy không cần đở vách núi, mà hắn còn thậm chí mỉm cười.

"Bạch Hổ đại nhân thực sự có bản lĩnh, cho dù bộ dáng này, cũng có thể làm hai vị cô nương thần hồn điên đảo."

"Đáng tiếc, các hạ vẫn bất vi sở động."

Bạch Thất Mộng thấy Lăng Phi đột nhiên hiện thân, lại không cảm thấy kinh ngạc, ngược lại gạt gạt cặp mắt đào hoa xinh đẹp, ánh mắt sáng quắc nhìn tới.

Hai nữ tử ở trong tay Lăng Phi ăn khổ, thấy hắn, vội vã kêu thành tiếng: "Bạch Hổ đại nhân, yêu nghiệt này quỷ kế đa đoan, ngài phải cẩn thận."


"Gian trá giảo hoạt như thế nào, cũng là một mỹ nhân a." Bạch Thất Mộng không thèm để ý chút nào khoát tay áo, ý vị nhìn thẳng Lăng Phi, phảng phất từ tướng mạo bình thường kia, thấy một dung nhan tuyệt thế.

Lăng Phi trong lòng hơi động, giơ tay lên xoa mặt của mình, cười nói: "Nghe danh đã lâu Bạch Hổ đại nhân thương hương tiếc ngọc, hôm nay gặp mặt, quả thực không giả."

"Hết lần này tới lần khác mỹ nhân lại nhẫn tâm như vậy, lại dùng Tà Quỷ trận đối phó ta."

"Không có biện pháp, ai kêu ngài không ngừng theo đuổi, không nên bắt nhà ta tiểu quai trở về phục mệnh."

"Ta đây cũng thân bất do kỷ." Bạch Thất Mộng không thể làm gì thở dài một hơi, nói, "Mỹ có nghĩ tới không, Thiên giới cũng không phải chỉ có một mình ta, coi như ngươi dùng Tà Quỷ trận vây khốn ta, sau này cũng sẽ có kẻ khác tới bắt tiểu Ma tinh. Bây giờ ngươi chơi chiêu đồng quy vu tận này, chẳng phải là uổng phí thời gian?"

Lăng Phi cười hì hì gật đầu một cái, nói: "Ai nói ta chuẩn bị đồng quy vu tận? Ta chỉ muốn đánh cuộc với Bạch Hổ đại nhân."

"A?"

"Mặc dù ta và ngài gặp nhau vài lần, nhưng vẫn không có cơ hội chân chính động thủ, không bằng chúng ta ở trong này tỷ thí một trận a! Nếu ngài thắng, ta liền mở Tà Quỷ trận thả các ngài ra ngoài; nếu ngài thua... " Lăng Phi nháy mắt một cái, trong con ngươi tràn lên ý cười "Liền phóng nhà ta tiểu quai nhất mã, trước khi hắn biến thành Ma tinh là hại thế nhân, tuyệt không làm phiền chúng ta."

Dừng một chút, rồi nói tiếp: "Ta nghĩ dựa vào thân phận và địa vị của Bạch Hổ đại nhân, muốn đè xuống một việc nhỏ như thế nầy, che chở chúng ta một nhà ba người chu toàn, chắc hẳn rất dễ dàng a!?"

"Nói bậy! Nếu Bạch Hổ đại nhân không bắt tiểu Ma tinh, ngược lại hỗ trợ giấu giếm tung tích về hắn, là muốn chịu sự trách phạt của Thiên giới."

"Không sai! Bạch Hổ đại nhân tuyệt đối đừng chấp nhận."

Bạch Thất Mộng còn chưa đáp, hai nữ tử một xích(đỏ) một tử(tím) đã kêu lên.


Lăng Phi cũng không qua lưu ý, như trước cười nói: "Cơ hội vốn chinh là 5-5, nếu ta liều mạng, ngài tự nhiên cũng nên trả chút đại giới. Rốt cuộc đánh cuộc một lần, hay là đại gia(mọi người) cùng nhau chết ở đây, mấy vị tự chọn a!"

Hai nữ tử nhất thời im lặng.

Bạch Thất Mộng thì nhíu nhíu mày, giơ tay lên lau vết máu bên môi, chậm rãi đứng lên.

Ánh mắt hắn vẫn lưu lại trên người Lăng Phi, tựa như nghiềm ngẫm lại tựa như tìm tòi nghiên cứu, cuối cùng mở miệng nói: "Nếu ta không có đoán sai, người vì phát động Tà Quỷ trận, đã hư hại nguyên thần. Bây giờ hồn phách không được đầy đủ, căn bản không phải là đối thủ của ta."

"Hắc. Thắng hay thua, cần phải so sánh mới biết được."

"Nếu như ngươi liều động pháp thuât, nhất định sẽ hồn phi phách tán." Bạch Thất Mộng lắc đầu, cặp mắt đào hoa xoay tít một vòng, vô cùng tiếc hận than thở, "Khó được gặp gỡ một mỹ nhân như vậy, ta sao cam lòng nhìn ngươi hương tiêu ngọc vẫn(hương tiêu ngọc nát)?"

Bạch Thất Mộng thâm tình, thành thực một phen nói với mạo bình phàm Lăng Phi, làm cho hai nữ tử bên cạnh hai mắt nhìn nhau, trực tiếp hoài nghi mắt của Bạch Hổ đại nhân nhà các nàng có bị đả thương không.

Ngay cả Lăng Phi cũng có chút dở khóc dở cười, một lúc sau mới lấy lại bình tĩnh, câu môi yếu ớt cười.

"Ngài có việc không thể buông bỏ, ta cũng giống ngài có người không thể buông bỏ" Lăng Phi miễn cưỡng đứng thẳng lâu như vậy, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh, nhưng hắn chỉ cần nghĩ tới Luyện Thiên Sương, vô luận thống khổ cỡ nào cũng có thể mỉm cười, đôi tròng mắt mơ màng, ôn nhu nói "Vì người kia, cho dù thần hồn câu diệt, ta cũng không quan tâm chút nào."
2