Khẩu Thị Tâm Phi

Chương 29: C29: Chương 29




"Ta hiểu." Bạch Thật Mộng thở dài, bỗng nhiên lùi sau một bước, cười khổ nói, "Chuyện ngươi đã quyết định, chưa có người nào cản được."

Lưu Quang lại cười.

Bất quá cười rất ngắn, thoáng qua rồi biến mất, lúc hắn quay đầu lại nhìn Lăng Phi, đã khôi phục dáng dấp xa cách lãnh đạm, tao nhã lễ độ nói một chữ "Mời."

Suy nghĩ Lăng Phi thay đổi thật nhanh, đem cái lợi và cái hại phân tích một lần, xác nhận mọi thứ đều ở trong lòng bàn tay của mình, mới mở miệng nói: "Đắc tội."

Dứt lời, trực tiếp huy kiếm.

Con ngươi Lưu Quang trầm xuống, kiếm hoa nhất vãn(kiếm vẽ một đường), không chút do dự nghênh đón.

Trong nhất thời quang ảnh di chuyển tới lui, tay áo tung tăng, hai người rất nhanh triền đấu với nhau.

Tuy hai người bọn họ đều dùng kiếm, kiếm pháp không phân cao thấp, so đấu chân chính vẫn là pháp thuật. Lăng Phi đang ở trong Tà Quỷ trận, tự nhiên có thể phát huy rất nhiều linh lực, đem so với, Lưu Quang phải chịu không ít thiệt thòi.

Chỉ thấy một kiếm của hắn đâm nghiêng vào bả vai Lăng Phi, chờ Lăng Phi né, tay trái lập tức bắn một quả cầu ánh sáng, đánh thẳng vào mắt Lăng Phi.

Lăng Phi tránh không kịp, nhưng hắn lại mỉm cười, bộ pháp dưới chân chuyển đổi, thân ảnh quỷ mị hư vô lung lay nhoáng lên, vô cớ tiêu thất.

Chướng nhãn pháp(Thủ thuật che mắt)?


Đối mặt với biến cố bất thình lình, Lưu Quang lại không chút hoảng loạn, chỉ nhanh chóng nhắm mắt lại, giơ kiếm lên huy lên phía sau mình.

Xuy!

Một kiếm này mặc dù chưa đâm vào thật, lại cắt một miếng tay áo của Lăng Phi, xác thực rất nguy hiểm.

Mà sau khi Lưu Quang thu kiếm xoay người lại, toàn thân cũng chấn động, chợt ho khan. Thì ra Tà Quỷ trận này có thể bản phệ pháp thuật, cái quang cầu vừa rồi của hắn không bắn trúng Lăng Phi, linh lực vừa bị pháp trận hấp thu, liền lập tức phản phệ lại hắn.

Dùng linh lực càng nhiều, tổn thương nhận được càng nặng.

Tuy là như thế, biểu tình trên mặt Lưu Quang không hề thay đổi, chỉ chậm rãi thở một hơi, tiếp tục huy kiếm.

Lăng Phi như cũ sử dụng bộ pháp thập phần quỷ dị, khi thì biến mất, khi thì đột nhiên hiện thân, cố ý dẫn kiếm Lưu Quang đâm vào trên vách núi, nhiều lần chịu linh lực phản phệ.

Nhưng ánh mắt Lưu Quang thủy chung bình tĩnh như nước, vô luận chịu bao nhiêu tổn thương, cũng duy trì dáng vẽ hồn nhiên bất giác(không cảm giác), huy hăng huy kiếm.

Lăng Phi bất động thanh sắc(mặt không biến sắc), nhưng lại thầm giật mình.

Lúc trước khi hắn quan sát Lưu Quang, đã nhìn ra bản lĩnh người này không bằng Bạch Thất mộng, nhưng khi động thủ thật, lại phát giác hắn rất khó chơi.

Người này căn bản là một người không cần mạng sống.

Y như hắn vì Luyện Thiên Sương cược toàn bộ, Lưu Quang... cũng đang vì Bạch Thất Mộng bán mạng.

Nghĩ tới đây, trong lồng Lăng Phi hơi động, cho dù nắm chắc phần thắng, cũng không muốn gây thêm rắc rối. Hắn chuyển động đôi mắt, khi Lưu Quang tiếp tục huy kiếm, không né không tránh, ngược lại cười hì hì đụng phải.

"Keng!"

Thanh âm tấn công của đao kiếm nháy mắt vang lên.

Hai thanh kiếm vốn nên sượt qua nhau, nhưng không biết Lăng Phi sử dụng pháp thuật gì, trường kiếm trong tay hắn đột nhiên trở nên mềm dẻo không gì sánh được, giống như rắn thông thường quấn lấy cánh tay Lưu Quang.

Lưu Quang kinh ngạc, bất quá chỉ lưỡng lự chốc lát, Lăng Phi đã chiếm ưu thế.

Sau lam quang chói mắt, trường kiếm lại khôi phục như cũ, lưỡi kiếm sắc bén đã đặt trên cổ Lưu Quang.


"Sao? Bội kiếm của tiểu xà nhà ta rất lợi hại a!?"

"Ta thua." Lưu Quang cúi thấp đầu, thanh âm bình bình tĩnh tĩnh, nét mặt không thay đổi.

Lăng Phi cười híp mắt thu hồi kiếm, chắp tay nói: "Đa tạ."

"Chuyện đã ước định, ta nhất định sẽ tận lực thực hiện." Lưu Quang giơ tay lên đè khóe miệng, kiệt lực áp chế hạ thể huyết khí sôi trào, "Bất luận thấn thế như thế nào, hài tử vẫn vô tội. Mong hai vị hảo hảo giáo dưỡng vị tiểu công tử kia, có lẽ có thể miễn một hồi đại họa của nhân gian trong tương lai."

Dứt lời, xoay người rời đi.

Bước chân hắn có chút bất ổn, hiển nhiên là bị trọng thương, nhưng lưng lại thẳng tắp, từng bước từng bước đi về phía Bạch Thất Mộng, không chút tỏ ra yếu kém.

Gia hỏa này cùng phe với Bạch Thất Mộng, ngược lại thật đáng tiếc.

Lăng Phi thở dài trong lòng, nhưng không có thời gian để ý tới chuyện của người khác, vung tay để cho thủ hạ giải trừ Tà Quỷ trận, lập tức đi tìm tiểu xà nhà hắn.

Từ khi cùng Bạch Thất Mộng giằng co, Luyện Thiên Sương liền không nói câu nào.

Bất quá tầm mắt của hắn vẫn rơi vào người Lăng Phi, sắc mặt rất khó coi, thần sắc biến hóa không ngừng, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Lăng Phi hiểu rõ tính tình của hắn, vừa nhìn liền hiểu được đại sự không ổn, chỉ đành kiên trì cười, nhu nhược gọi: "Tiểu xà --"

Lời còn chưa dứt, Luyện Thiên Sương đã một roi đánh vào người hắn.
1

"Ôi, đau quá." Lúc trước Lăng Phi dẫn Bạch Thất Mộng vào bẫy, không biết bao nhiêu uy phong, lúc này chỉ có thể nháy mắt, ủy ủy khuất khuất gọi, "Tiểu xà, ngươi tại sao lại phát giận?"


"Ta không nên giận sao?" Luyện Thiên Sương hừ lạnh, hỏi, "Nhất hồn nhất phách của ngươi, chính là giấu trong bạch cốt tiên này a!? Nói cái gì tín vật định tình, thì ra cũng chỉ là quỷ kế của ngươi!"

Lúc trước khi hắn ly khai Lăng Phi, vẫn cảm thấy tứ bề(bốn phía) hàn khí quá nặng, toàn thân đều khó chịu, lúc đó còn tưởng rằng là do hắc ảnh, bây giờ nghĩ lại, nguyên lai là do bạch cốt tiên này bị động tay chân.

Cái tên họ Lăng này thật sự là to gan lớn mật, cũng dám mạo hiểm như vậy!

Cái gì cũng không thương lượng, liền đem đồ trọng quý như vậy đặt ở chỗ hắn, ngộ nhỡ hắn không quay về thì sao?

Luyện Thiên Sương càng nghĩ càng giận, sắc mặt xanh mét cắn răng, cốt tiên trong tay vung không ngừng.

Tuy Lăng Phi thân thủ linh hoạt, nhưng cũng bị quất trúng vài roi, một mặt kêu đau một mặt kêu oan: "Ta làm vậy cũng vì lừa Bạch Thất Mộng a."

"Nói hươu nói vượn!" Luyện Thiên Sương cười nhạt, nói, "Ngươi liền định lừa gạt ngay cả ta a!? Hảo cho cái chiêu một đá trúng hai con chim, một công đôi việc."

Lăng Phi nhất thời im lặng.

Sau đó cuốn cổ tay, khinh khinh xảo xảo(nhẹ nhàng linh hoạt) chặn bạch cốt tiên, lại thuận thế mò đi tới, nắm chặt tay Luyện Thiên Sương.

"Sai rồi, ta căn bản không quan tâm họ Bạch kia có mắc mưu không." Hắn nhìn thẳng người trước mắt, đôi mắt sâu thẳm như nước, tiếng nói lại ôn nhu tới cực điểm, nhẹ nhàng nói, "Ta chân chính muốn... chỉ có Luyện Thiên Sương."