Khế Ước Hào Môn

Chương 230: Hoàn toàn chạm đến chỗ đau




“Anh vẫn còn mặt mũi vào đây gặp anh ấy? Anh còn dám quay về đây gặp anh ấy!” Tiếng hét giày vò tâm can, vang lên trong trong phòng khách trống trải.

Một Giang Dĩnh bình thường luôn luôn hoạt bát, vui tươi mà giờ đây trong mắt ngập tràn nước mắt, nóng bỏng, hận không thể ném người đàn ông trước mặt ra ngoài! Lẽ ra cô ta nên nhận ra sớm hơn … Nếu Lục Sâm đã bị Hạo đuổi việc, như vậy thì còn ai có cái can đảm mà để cho một bệnh nhân vừa mới làm phẫu thuật khâu lại vết thương tự mình lái xe đến sân bay tìm người!

Cô hận, hận Tần Mộc Ngữ đến chết, lại càng hận tên đàn ông trời đánh này đến chết!

Mắt Mạc Dĩ Thành lạnh nhạt, giữ chặt lấy cổ áo không muốn cô ta quá kích động, nhưng rõ ràng thực là phí công.

“Anh cút ra ngoài cho tôi, quay trở về Anh lập tức, nơi này không cần anh! Anh cút ngay!”

Thân thể to lớn của Mạc Dĩ Thành bị cô ta đẩy ra xa khoảng 1 mét, hơi lảo đảo một chút.

Ánh mắt hắn vẫn lãnh đạm như trước, nhẹ nhàng sửa sang lại tay áo mới ngước mắt nhìn về phía cô ta: “Tôi quay lại đây là làm theo ý của anh ta, cô không nên hỏi tôi là vì sao. Muốn biết, chờ anh ta quyết định xong mọi việc cô cứ việc đi hỏi thẳng anh ta, được chứ?”

Mạc Dĩ Thành trước nay là người không thích giải thích, mặc kệ đối phương có là ai.

Giang Dĩnh kinh ngạc, nhìn Mạc Dĩ Thành đi thẳng lên lầu, bỗng nhiên gọi lớn: “Anh chờ một chút!”

Nói xong Giang Dĩnh lập tức bước đến trước mặt hắn, lạnh lùng mà nhìn Mạc Dĩ Thành, nói: “Tôi nói cho anh biết, lần trước Hạo ở sân bay bị cảnh sát ở sân bay đưa về, tĩnh dưỡng hơn nửa tháng thân thể mới tốt hơn một chút. Nếu anh ở đây để nói cho anh ấy biết tin tức về Tần Mộc Ngữ thì tốt nhất mời anh nên câm miệng.” Giang Dĩnh nói xong còn nở nụ cười kì quái, mười phần lãnh ý mang theo một tia sát khí: “Người phụ nữ đó có gì tốt? Có đáng để anh ấy đuổi theo không? Không phải là chỉ vì cô ta có con với anh ấy sao?... Có phải tất cả các người đều nghĩ tôi không thể sinh con cho anh ấy, đúng không!”

Mạc Dĩ Thành nhìn chằm chằm Giang Dĩnh một chút cũng không dời, trực tiếp dùng cánh tay đẩy cô ta ra, đi lên lầu.

Hành động này làm căm tức cùng ủy khuất trong lòng Giang Dĩnh càng lớn thêm, nước mắt rưng rưng trào ra!

Cô ta không cam lòng, một mạch theo lên trên lầu!

Thượng Quan Hạo trên người mặc một chiếc áo sơ mi xám, cổ áo mở hai cúc, lộ ra xương quai xanh vô cùng gợi cảm, cổ tay áo xắn lên ba nấc, anh dựa lưng trên giường đang lật xem tài liệu, bên cạnh là chiếc điện thoại di động màu đen, đã tắt máy.

Mạc Dĩ Thành lại gần, cúi đầu nhìn Thương Quan Hạo, hỏi: “Thân thể anh đã tốt hơn chưa?”

Khuôn mặt Thương Quan Hạo vẫn tuấn tú như trước nhưng lại tái nhợt, đã gầy hơn trước rất nhiều, làm cho góc cạnh càng thêm rõ nét, đôi mắt sâu thẳm càng thêm mị hoặc bức người. Cầm lấy tập tài liệu trong tay, mở miệng nói: “Những người đó vẫn không đồng ý?”

Mạc Dĩ Thành gật gật đầu: “Anh đột nhiên muốn sáp nhập Tín Viễn vào công ty của Lam Tử Kỳ, các cổ đông lâu năm trong công ty chắc chắn sẽ không đồng ý, nói về thực lực, Tín Viễn ở thành phố Z có thế lực không thua kém Dringlewapan, rất khó thuyết phục.”

“Tôi cũng không phải muốn đem Tín Viễn sáp nhập vào công ty của cậu ta,” Ngón tay thon dài của Thượng Quan Hạo lướt qua mi tâm, giọng nói trầm thấp: “Tôi không ở đây, nên tôi mới cần cậu ta tiếp quản. Thứ tôi giao cho cậu ta không phải là Tín Viễn mà là Tần thị. Cậu ta sẽ biết cách xử lý.”

Mạc Dĩ Thành nhìn vào điện thoại của mình, mở miệng nói: “Chờ anh bình phục hơn một chút, thì hãy đi giải thích với ban giám đốc.”

Hiện lên nụ cười tái nhợt, Thương Quan Hạo trầm giọng đáp lại: “Như bây giờ, là đủ rồi.”

Anh sẽ không ngu ngốc nữa.

Ngu ngốc đến mức dùng mạng để đi xoay chuyển cô.

Cho dù thực sự cái mạng này có chết thì cũng không thể vì cô làm chút gì đó, anh mang tội còn chưa trả được, anh không muốn lúc còn sống bị những tội lỗi này bao trùm, che lấp hoàn toàn, vĩnh viễn không thể thoát ra.