Khế Ước Hào Môn

Chương 235-2




Nhớ ngày đó ở sân bay, máu của anh dính đầy sàn, anh gào thét tên cô, cô cũng chỉ liếc nhìn anh một cái liền xoay người rời đi. Lúc đó anh biết rằng, cô đã vô cùng tuyệt vọng.

Tuyệt vọng đến nỗi có thể bằng mọi giá, rời đi, né tránh, không muốn gặp lại, cũng không có sau này.

Anh lựa chọn từ bỏ tiếp quản Megnific Coper, chỉ vì muốn cô yên tâm làm việc ở đây, không cần phải muốn né tránh như hôm nay.

Thân thể nhỏ nhắn, mềm mại của Tần Mộc Ngữ đứng lại, đôi mắt trong suốt như hiện lên ý muốn cảm ơn.

“Vậy bây giờ thì sao?” Khuôn mặt thanh thoát nhỏ nhắn hơi nhăn lại, cô chăm chú nhìn anh, như là đang nói một chuyện rất bình thường: “Tôi ở đây, không đi nữa, vậy anh đi, như thế được chứ?”

Cô thật sự biết ơn sự nhân từ của anh, hoá ra sau khi người đàn ông này gặp tại nạn bị thương nặng may mắn sống sót, thì đã thay đổi tính cách.

Khuôn mặt của Thương Quan Hạo ngay lập tức tái nhợt.

“… Tiểu Mặc đâu?” Anh khàn giọng hỏi.

Đôi mắt cô bình tĩnh như nước, còn mang theo một chút mệt mỏi, mê hoặc vô cùng: “Thằng bé ở nhà, đang chờ tôi về.”

“Nhà em?” Thượng Quan Hạo không nhịn được, đôi mắt đỏ ngầu,  trầm giọng phun ra hai chữ.

Tần Mộc Ngữ nhìn anh chăm chú một lúc lâu, nhẹ nhàng gật đầu, nói lại: “Nhà của tôi.”

Nói xong cô liền châm rãi gỡ cổ tay mảnh khảnh ra hỏi tay anh, mới sau vài chục giây, đầu ngón tay đã bị tuyết làm cho gần như đông lạnh, phiếm hồng, có chút đau. Cô xoa tay vào nhau, tự giúp bản thân ấm áp hơn.

Nhẹ nhàng thôi hơi vào lòng bàn tay, rồi lại nắm chặt hai tay lại. Cô không nói gì, lẳng lặng xoay người đi đến trạm xe buýt.

Trái tim Thượng Quan Hạo như bị ma quỷ nắm lấy, siết chặt lại, run rẩy phát đau.

Anh cố kìm chế bản thân, không nên đi theo, không ên ép buộc cô, không được để cô kích thích, cho cô sự tự do… Nhưng có làm thế nào cũng không khống chế nổi cơ thể.

Tuyết rơi đầy trời, anh nhấc chân, bước đến chỗ cô.

Nhưng đúng lúc này xe buýt, phanh gấp dừng lại.

Người đi đường quần áo vừa dày vừa nặng, chỉ có thể xếp hàng một người xuống một người lên. Tần Mộc Ngữ đứng ở gần cuối, không nhìn thấy, cũng không để ý người đàn ông này mang vẻ mặt tuyệt vọng đi đến phía sau cô, hàng người vẫn di chuyển, chỉ là cô cảm thấy một hơi thở quen thuộc quét qua toàn thân, hơi thở ấm áp của riêng anh phả vào tai cô, ngay sau đó khàn giọng mở miệng.

“Tần Mộc Ngữ, anh xin lỗi…”

“… Vì tất cả những chuyện trước đây.”

Giọng nói buồn bã như chất chứa ngàn năm, theo nơi cổ xưa nhất truyền đến, quanh quẩn ong ong trong thế giới của cô.

Những ngón tay thon dài của cô trong áo gió màu đen tái nhợt; run rẩy.

Trên đỉnh đầu lại vang lên tiếng chuông.

Cô không chút chần chừ, cầm chặt tiền lẻ trong tay, mở cửa xe đi lên, nhưng trong xe đã không còn chỗ cho cô, đôi mắt trong suốt của cô nhìn về phía đuôi xe, lách qua một bên tìm chỗ đứng, nắm chặt tay cầm, lúc này mới nhìn ra phía ngoài cửa sổ. 

Người đàn ông đó đẹp đẽ như pho tượng, hấp dẫn biết bao ánh nhìn của mọi người trên bến xe.

Tần Mộc Ngữ chỉ thấy nửa bên mặt đang cúi xuống của anh, hơi gầy, đường nét rõ ràng càng thêm nổi bật giữa nét đẹp của người phương Tây, cô lẳng lặng dời ánh mắt, điều nên suy nghĩ là buổi tối sẽ nấu món gì, Tiểu Mặc vẫn thích đồ ăn Trung Quốc, mà ở thành phố này đều mang đậm chất phương Tây, chỉ có cô còn mang hơi thở phương Đông.

Mặc dù thời gian Tần Mộc Ngữ ở Trung Quốc không nhiều thế nhưng cô cũng thích hương vị quê nhà.

Mà người đàn ông đứng ngoài tuyết kia, nhìn xe khởi động rồi chuyển bánh, dần dần biến mất khỏi tầm mắt.

Anh thậm chí chỉ dám tới gần.

Mà không dám cưỡng ép cô ở lại.