Khế Ước Quân Hôn

Quyển 2 - Chương 43-2: Hai bảo bối (2)




Editor: Puc

Lực chú ý của Mộng Mộng quả nhiên từ vấn đề cố ý yêu cầu Lâm Tuyết làm mẹ của mình chuyển sang bụng đối phương, áp tai trên bụng Lâm Tuyết hồi lâu vẫn không nghe được động tĩnh gì, liền kỳ quái hỏi, “Sao em trai lại trốn ở trong bụng của dì?” Lời này cũng coi như gián tiếp trả lời vấn đề của Lâm Tuyết, bé nghĩ là em trai.

Lâm Tuyết hé miệng đáp: “Em trai còn quá nhỏ, ra ngoài sẽ lạnh. Lúc nhỏ Mộng Mộng cũng núp trong bụng mẹ, chờ đến khi lớn lên mới sinh ra!”

“Ồ.” Mộng Mộng ngạc nhiên trợn to mắt, quay đầu lại hỏi Thạch Vũ đang cúi đầu uống bia, “Cha, khi còn bé Mộng Mộng cũng núp trong bụng mẹ sao?”

“Ừm!” Thạch Vũ gật đầu một cái, sau đó lại tự mình mở một chai bia tuyết. Loại bia tuyết này một chai tương đương với mấy trăm nhân dân tệ, khẩu vị rất tốt. Không biết bao lâu rồi anh không uống!

“Wow, thật thần kỳ nha!” Trong đôi mắt to thuần khiết của Mộng Mộng tràn đầy vẻ mộng ảo, tưởng tượng tới dáng vẻ của mình khi còn núp trong bụng mẹ.

Lương Tuấn Đào thấy mức độ không sai biệt lắm, liền nói với Thạch Vũ: “Như thế nào? Để Mộng Mộng trở về với chúng tôi đi! Lâm Tuyết vẫn nói để con bé tiếp tục ở lại đây không thích hợp, dù sao con bé sắp đến tuổi đi học!”

Thạch Vũ ngước mắt, liếc Lương Tuấn Đào, khéo miệng nhếch lên đường cong lạnh lùng: “Để con bé làm con tin?”

“Thôi, coi như tôi chưa nói!” Lương Tuấn Đào xua tay, gặm một cánh gà rừng sấy khô, tiếp tục uống bia của mình.

Mấy ngày nay, dưới vun trồng lớn của Lương Tuấn Đào, mấy ngàn thợ đào mỏ đã không còn là sói hoang ngày xưa chỉ dựa vào một lời mà chơi liều nổi tiếng Tam giác vàng, bọn họ một lần nữa được trang bị đến tận răng, trang bị hoàn mỹ, đủ để địch với quân đội chính quy, cũng đủ để khinh thường toàn bộ đội quân võ trang của Tam giác vàng, bởi vì bất kỳ nhóm người vũ trang nào cũng không có tính tình mạnh mẽ hung dữ và khát máu tàn bạo như bọn họ.

Trước kia Sá Đặc dựa vào những thợ đào mỏ này che chở, không có ai dám đến đánh chủ ý lên khu vực khai thác mỏ này, lúc ấy bọn họ vốn không được trang bị vũ khí gì, nên không chút sợ hãi mà chống lại những trùm buôn thuốc phiện và những phần tử khủng bố kia. Hiện giờ vũ khí tiên tiến trang bị trong tay, súng bắn tỉa, súng tiểu liên, súng ngắn gì đó... Bọn họ ăn chắc quay một vòng dĩ nhiên sẽ làm càng chuyên nghiệp hơn quân nhân chuyên nghiệp.

Có vài thứ là trời sinh đã biết, đối với những thợ đào mỏ này mà nói, thứ súng ống này vốn không cần người khác dạy bọn họ. Bình thường trong tay bọn họ cũng dấu riêng súng ngắn, chỉ có điều súng ống đạn dược này không được trang bị tinh xảo tân tiến mà thôi. Có Lương Tuấn Đào đào tạo, những phần tử khát máu này càng như hổ thêm cánh. Dĩ nhiên, nếu không có Thạch Vũ khống chế đại cục, mấy ngàn sói hoang này cũng không dễ gò bó, đoán chừng đã sớm làm phản cũng không chừng.

Thái độ của Thạch Vũ hết sức quan trọng, ở dưới sự uy hiếp của anh ta, những thợ đào mỏ này không chỗ nào không phục, toàn bộ ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh. Vũ khí phát tới tay nhiều ngày như vậy, không nghe nói có ai cầm lạm sát * người vô tội. Bởi vì cục diện hỗn chiến tự giết lẫn nhau ở khu vực khai thác mỏ đã triệt để kết thúc sau khi Thạch Vũ đến, bọn họ nhận thức Thạch Vũ là sói, có gì tranh chấp đều đến trước mặt anh ta phân xử, Thạch Vũ là người cương trực, cũng không thiên vị, quyết định nhận xét của anh ta cực kỳ công bằng chính trực, không ai không phục.

(*) Lạm sát: giết người vô tội vạ, giết người bừa bãi

Ngồi ngay phía dưới có một người thợ đào mỏ tên là Đề Lạp Đạt có giao tình rất tốt với Thạch Vũ, cũng là một trong những thủ lĩnh ở khu vực khai thác mỏ. Lúc này thấy bữa tiệc hơi cương cứng, nên lại gần bên tai Thạch Vũ, nhỏ giọng nói: “Anh Thạch, em cảm thấy anh có thể suy tính một chút!”

Thạch Vũ liếc nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như lưỡi dao.

“Ý của em chính là, để Mộng Mộng đi theo bọn họ tiếp nhận giáo dục tốt đẹp, chỉ có điều cách một khoảng thời gian lại dẫn con bé về cho chúng ta nhìn một chút!” Đề Lạp Đạt nhỏ giọng đề nghị, “Như vậy cũng không làm trễ nải tiền đồ của Mộng Mộng, có thể bảo đảm an toàn cho con bé!”

Nếu quyết định hợp tác với lão đại mới, mượn cơ hội cung cấp cuộc sống và hoàn cảnh tốt hơn cho đứa nhỏ chẳng phải là một công đôi việc. Đề Lạp Đạt coi Mộng Mộng như chính mình sinh ra, tình cảm không thua gì Thạch Vũ, mắt thấy Mộng Mộng càng lúc càng lớn, cần nhập học tiếp nhận giáo dục, đây là một vấn đề rất thực tế, ở Tam giác vàng vốn không có đủ điều kiện như vậy.

Lâm Tuyết đứng dậy, cô nắm tay nhỏ bé của Mộng Mộng đi thẳng tới trước mặt Thạch Vũ, thành khẩn nói: “Mộng Mộng cực kỳ ngoan, tôi tin tưởng cô bé là một đứa nhỏ thông minh, cô bé nên tiếp nhận giáo dục tốt, không thể tiếp tục ru rú ở đây phí hoài thời gian! Làm cha của đứa bé, nếu anh thật lòng yêu thương cô bé, hy vọng anh có thể...”

“Tôi đồng ý cho cô mang con bé đi!” Thạch Vũ không đợi cô nói xong lời khuyên can, lại đột nhiên mở miệng ngắt lời cô.

“...” Lâm Tuyết hơi ngoài ý muốn, anh thế mà lại đồng ý sảng khoái như thế, khiến cho một bụng từ mà cô chuẩn bị không có chỗ dùng.

“Chỉ có điều...” Thạch Vũ nhìn thẳng vào cặp mắt trong veo của cô, từ từ nói, “Cô và Tuấn Đào phải nhận con bé làm con gái! Từ đó con bé phải gọi cha Tuấn Đào, gọi cô là mẹ!”

Yêu cầu này nói ra, xung quanh hoàn toàn yên lặng như tờ, không hiểu ý tứ của Thạch Vũ.

Nhưng mà, Lương Tuấn Đào hiểu! Anh dùng ngón tay thon dài đẹp mắt gõ lên mặt bàn, giống như dáng vẻ nhàn nhã chắc chắn thắng lợi, cười nói: “Không thành vấn đề! Sau này khi đứa nhỏ của tôi và Lâm Tuyết ra đời, chúng tôi sẽ có hai đứa bé! Mộng Mộng sống chung một chỗ với người một nhà chúng tôi, sẽ không coi con bé là người ngoài!”

“Không chỉ không coi con bé là người ngoài, muốn coi con bé là con gái ruột của hai người!” Ánh mắt Thạch Vũ một lần nữa chuyển sang Lâm Tuyết, giọng êm ái, “Cô có thể làm được không?”

Lâm Tuyết ngây ngốc, liền trả lời khẳng định anh: “Tôi nhất định có thể làm được! Anh cứ yên lòng, tôi sẽ coi Mộng Mộng như chính mình sinh! Trước khi đứa nhỏ ra đời thì con bé là bảo bối duy nhất bên cạnh tôi, sau khi sinh đứa bé ra thì bên cạnh tôi và Tuấn Đào có hai bảo bối, tuy hai mà một, thương yêu giống nhau!”

Giọng nói thanh thúy như nước đầu nguồn của cô gái, giọng kiên định không khiến cho người ta hoài nghi.

Thạch Vũ tin tưởng cô, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã biết cô là cô gái lương thiện, hơn nữa giống như anh, mặc dù không thích nhiều lời, nhưng lời hứa đáng giá ngàn vàng!

Chỉ cần câu trả lời của cô và bảo đảm như vậy là đủ rồi, anh không cần “Phương tiên sinh” lại trả lời, bỏi vì anh giao Mộng Mộng ra là hướng về phía cô, không phải hướng về “Phương tiên sinh”!

“Mộng Mộng!” Thạch Vũ ôm con gái vào trong ngực, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của con, dặn dò, “Về sau dì Lâm Tuyết sẽ là mẹ của cô, phải gọi là mẹ!”

“Có thật không?” Mộng Mộng rất vui! Chuyện vui mừng nhất của cô bé chính là khiến dì Lâm Tuyết làm mẹ của mình, hiện giờ mơ ước đã trở thành hiện thực, bé thật sự quá vui vẻ rất thỏa mãn, “Cha, cơm nước xong chúng ta có thể mang mẹ Lâm Tuyết về nhà không, để mẹ sống cùng chúng ta!”

Cha, mẹ còn có Mộng Mộng, đều ở cùng nhau mới là một gia đình hạnh phúc hoàn chỉnh.

Lương Tuấn Đào bỏ xương gà đã gặm sạch lên trên bàn, tự mở một chai bia.

“Về sau con phải sống cùng mẹ Lâm Tuyết còn có cha Tuấn Đào, nhớ nghe lời...” Thạch Vũ thật sự không bỏ được con gái yêu, nhưng vì tương lai của con bé chỉ có thể hạ quyết tâm làm như vậy.

Mộng Mộng nghe còn không hiểu ý tứ trong lời nói của cha, nhưng bởi vì có mẹ, bé thật vui mừng, nhào vào trong ngực Lâm Tuyết làm nũng nói: “Mẹ Lâm Tuyết, ôm Mộng Mộng!”

Lâm Tuyết dĩ nhiên muốn ôm cô bé, vấn đề là... Hiện giờ cô là người đang mang thai, không dám dễ dàng khom lưng ôm con nít, dù sao Mộng Mộng đã sáu tuổi, cũng nặng mười mấy cân.

“Nào, cha Tuấn Đào ôm con!” Lương Tuấn Đào kịp thời ngăn cản cô bé con, ôm cô bé giơ lên đỉnh đầu lại đặt lên đầu vai rộng rãi, cười ha ha chọc cô bé chơi, “Có cao không? Có sợ không?”

Mộng Mộng thường ngồi trên đầu vai Thạch Vũ, còn cười khanh khách, lại vứt chuyện muốn Lâm Tuyết ôm đi, “Không sợ, Mộng Mộng thích ngồi trên bả vai cha nhất! Cha Tuấn Đào, cha cũng biết đánh quyền như cha con sao? Cha con có thể một quyền đánh chết thú hoang trong rừng!”

“Wow, cha con đúng không phải là người!” Lương Tuấn Đào thở dài nói, “Cha Tuấn Đào của con là người, cha con không phải là người, không giống nhau, cho nên không cách nào so sánh được!”

“Ồ...” Mộng Mộng càng vui vẻ hơn rồi, vỗ tay nhỏ bé, nói với Thạch Vũ, “Cha, vậy là cha lợi hại! Cha Tuấn Đào cũng khen cha!” Khen anh ta không phải là người.

Không khí lạnh cứng một phen bởi vì Mộng Mộng mà trở nên sôi nổi trở lại. Mộng Mộng là một sứ giả nhỏ, sau khi bé đi theo Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào rời đi, quan hệ giữa Thạch Vũ và quân đội sẽ gần thêm một tầng, chặt chẽ không rời.

Đây là ước định không tiếng động giữa bọn họ: Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết phụ trách giáo dục và trưởng thành cho đứa nhỏ, Thạch Vũ phụ trách hỗ trợ Triệu Bắc Thành tiếp tục hoàn thành tiến trình vũ trang hóa hoàn toàn cho mấy ngàn thợ đào mỏ, hơn nữa chung một chiến tuyến với lão đại mới, cùng tiến lùi.

Thật ra thì, mang Mộng Mộng đi hoàn toàn là ý tứ của Lâm Tuyết, nếu không Lương Tuấn Đào cũng lười khuấy vũng nước đục này. Không có Mộng Mộng ràng buộc, sẽ để cho Triệu Bắc Thành nghĩ biện pháp khác, chỉ có điều Lâm Tuyết cố ý muốn dẫn Mộng Mộng đi, anh đã giúp cô hoàn thành tâm nguyện, chủ yếu là đau lòng vợ, không muốn để cho cô mang theo tiếc nuối rời đi. Huống chi sau khi về nước sẽ nhớ kỹ tình huống của Mộng Mộng, trong lòng không yên ổn, còn không bằng mang theo đứa bé này cùng về, nuôi như vật cưng khiến vợ vui lòng cũng tốt!

Dĩ nhiên tuyệt đối không thể nói ra tâm ý chân chính, nếu như bị Thạch Vũ biết được ý tưởng chân chính của anh, thì ra là muốn mang con gái bảo bối của Thạch Vũ về làm vật cưng cho vợ bảo bối của anh chơi, vậy xong rồi, không liều mạng với anh mới là lạ.