Khi Anh Gặp Em

Chương 37: Chương 37 (1,2,3)




“Sếp… Cái này…” Cô thư ký mới vào làm việc cầm tấm thiệp cưới màu vỏ quýt ấy hỏi sếp.

“Phương Gia Lăng?” Ngay cả cô thư ký đã làm việc rất lâu năm cũng có phần không chắc chắn, suy nghĩ một chút, cuối cùng đích thân cầm lấy, đi gõ cửa phòng.

“Tiêu tổng, Phương Gia Lăng gửi thiệp mời tới cho anh.”

“Để ở đây đi.” Tiêu Trí Viễn không ngẩng đầu, chỉ nói một câu: “Ra tay nhanh vậy à?”

Anh đưa tay lên xoa trán, cuối cùng giải quyết xong tất cả mọi việc mới bóc phong bì, lấy chiếc thiệp cưới đó ra.

Hôn lễ của Phương Gia Lăng tiên sinh và Tang Tử Quan tiểu thư sẽ được tổ chức vào hồi X giờ ngày X tháng X năm X, mời Tiêu Trí Viễn tiên sinh vui lòng đến tham dự.

Địa điểm: Cổ trấn Ôn Đường.

Thời khắc “tâm tư rối bời” xuất hiện không nhiều trong đời Tiêu Trí Viễn, nhưng dường như tất cả đều có liên quan đến một người.

Ví dụ như lúc Tang Tử Quan giận mình, ví dụ như lúc Tang Tử Quan bị bệnh, ví dụ như… lúc Tang Tử Quan đòi ly hôn.

Tang Tử Quan

Tiêu Trí Viễn đứng bật dậy từ trên ghế, môi mím thật chặt, sắc mặt tối sầm… Sao cô ấy lại ngốc nghếch như vậy?

Vì Lạc Lạc, một chiếc thuyền trộm giống nhau, cô lại có thể trèo lên hai lần!

Vì sao… Đã bao năm qua đi mà cô đối với anh không hề có nửa chút thông hiểu và tin tưởng … Lẽ nào cô thật sự cho rằng anh sẽ mặc kệ đứa con gái mình đã tự tay nuôi dưỡng bốn năm trời? Lẽ nào sau khi đã ly hôn, cô chưa từng nghĩ đến việc quay lại?

Điều đáng buồn chính là dù trong lòng giận dữ đến cực điểm, thậm chí muốn cãi nhau với cô nhưng động tác trong tay Tiêu Trí Viễn vẫn không hề ngừng lại, anh bỏ hết công việc, cầm lấy chìa khóa xe, bước nhanh ra khỏi văn phòng.

Gần đây, đường cao tốc đi từ Văn Thành đến Ôn Đường đã được thông suốt, chỉ mất hơn hai tiếng, Tiêu Trí Viễn đã tới làng du lịch ở ngoại thành Ôn Đường. Nơi này là công trình hạng nhất thuộc sự đầu tư trực tiếp của chính phủ. Khi đó, chính phủ đã mời kiến trúc sư nổi tiếng thế giới đến thiết kế toàn bộ, xung quanh làng du lịch là vườn chè, nhà hầm cổ, phong cảnh đúng là đẹp như trong tranh.

Anh lái chiếc xe nhãn hiệu này cũng không được ưu tiên, hiện nay tất cả mọi nơi đều hòa vào xu thế toàn cầu hóa, nhưng vì tiêu chuẩn của anh quá cao, nên anh kiên trì phải đi tìm những nhà trọ sạch sẽ, xa xỉ. Toàn thôn có khoảng 78 căn nhà trọ, nhưng đều đã có người ở hết rồi, muốn có phòng trọ phải đặt trước ít nhất là nửa tháng.

Nơi Tiêu Trí Viễn ở chính là nhà họ Vân, căn nhà tường trắng ngói đen chỉ có hai phòng. Trong tiết trời u ám tối tăm của ngày thu đông, có thể nhìn thấy khói xanh lờ mờ ở phía xa xa, chính nó đã làm cho không khí có vẻ ấm áp lên một chút. Bức tường cao bằng nửa người được xây từ gạch nên thời tiết này còn mọc rêu xanh, cánh cửa gỗ sắp hỏng chỉ được khép hờ, người quản lý chào anh niềm nở.

Anh vội vàng đi về một nơi vắng vẻ: “Người đến chưa?”

“Phương tiên sinh không có ở đây, nhưng…”

Lời còn chưa dứt thì đã nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa trong sân.

Âm lượng tuy không lớn nhưng lại khiến bước chân Tiêu Trí Viễn khựng lại, sắc mặt thay đổi.

Người quản lý rất thức thời lánh đi.

“Ơ kìa! Mẹ ơi, có người!” Đứa trẻ hiếu kỳ, hơi rướn người lên quan sát xung quanh.

Tang Tử Quan vẫn chưa kịp phản ứng thì bạn nhỏ Tiêu Tuyển Cẩn còn chưa kịp đi giày đã xông ra ngoài.

Trong nhà được trải thảm ấm áp, nhưng ra khỏi cửa thì nền lại được lát bằng terrazzo, dưới nền vẫn còn hơi sương sớm lạnh lẽo chưa khô hẳn. Cô bé cũng chẳng quan tâm, đi chân trần lao tới trước mặt Tiêu Trí Viễn.

(Gạch Terrazzo là sản phẩm gạch không nung, dùng để lát vỉa hè, sân vườn.)

Tóc đã ngắn đi, dường như vẫn còn hơi gầy nhưng sự lanh lợi trong đôi mắt khá rõ ràng, tiếng “papa” kia nghẹn lại trong cổ họng, con bé đến gần sát anh thì lùi lại vài bước, không chịu mở miệng.

Tiêu Trí Viễn ngồi xổm xuống nhìn con gái, vươn hai tay ra “Lạc Lạc”

Lạc Lạc lại lùi về sau thêm vài bước nữa, không tự nhiên xoay lưng lại: “Papa không cần con nữa!”

Tiêu Trí Viễn im lặng hồi lâu rồi hơi cụp mắt lại, xoay con gái lại đối diện với mình, giờ khắc này anh chỉ cảm thấy không biết nên nói gì.

Con bé thấy mẹ đang dựa lưng vào cửa bèn tiến về phía trước hai bước, sau đó dừng lại, nhìn chằm chằm vào cha mình vẫn đang ngồi xổm dưới đất với vẻ mặt rầu rĩ, bĩu môi: “Mặt đất lạnh quá đi!”

Tiêu Trí Viễn đứng lên, trên mặt là nụ cười tươi tắn, dịu dàng khom người xuống, nịnh con gái: “Để papa bế con nhé?”

Cô bé gật đầu thật mạnh, đồng ý để papa bế mình. Anh vội vàng bế con bé đi vào trong nhà, lướt qua Tang Tử Quan, mắt không hề nhìn cô.

“Sao anh biết chúng tôi ở đây?” Tang Tử Quan cảm thấy rất ngạc nhiên.

Anh vẫn không hề quay đầu lại mà chỉ ôm con gái thật chặt, giọng điệu lạnh đến cực điểm: “Không cho em kết hôn với Phương Gia Lăng!”

Tang Tử Quan đứng tại chỗ, dở khóc dở cười, cô thấy Tiêu Trí Viễn đặt con gái lên giường, cầm khăn lau chân cho nó, không thể không hỏi: “Anh nói gì?”

Tiêu Trí Viễn thuận tay cởi áo khoác ra, bên trong anh mặc một chiếc sơmi trắng khá đơn giản, đường cong cơ thể hiện ra. Cho đến khi sắp xếp mọi thứ cho Lạc Lạc xong xuôi anh mới quay lại, vẻ mặt trầm ngâm: “Tang Tử Quan, dù lần này là em giận dỗi anh nhưng cũng không nên kích động mà đồng ý lấy Phương Gia Lăng. Người như anh ta… Dù lần này có từ bỏ hôn lễ với Tô gia nhưng vì lập lại giang sơn, sớm muộn gì anh ta cũng kết hôn với người phụ nữ khác…”

Anh đúng là không lạ gì chuyện môn đăng hộ đối, nhưng anh cũng là người thay đổi bạn gái liên tục cơ mà, vì thế, anh không có tư cách chê Phương Gia Lăng không trong sạch! Tang Tử Quan cười lạnh: “Anh có tư cách gì mà trách anh ta? Hay là bởi vì anh ta có khả năng chọn được một cô vợ môn đăng hộ đối, còn anh thì không có hôn nhân làm hậu thuẫn? Tiêu Trí Viễn, tôi cảm thấy anh cũng chẳng cao quý hơn anh ta là bao đâu!”

“Tử Quan, em đừng kích động. Anh biết em nghĩ anh là đồ hạ lưu, vô liêm sỉ… nhưng anh chọn Trác Sam làm bạn gái… vì lúc ấy mấy ông chú trong hội đồng quản trị cứ muốn anh phải liên hôn với Tô gia, quá phiền phức…” Anh cười bất đắc dĩ, ngữ khí nhẹ nhàng, “Không phải em vẫn luôn không hiểu tại sao anh phải đuổi tận giết tuyệt Phương Gia Lăng sao? Nếu anh không làm vậy, anh ta sẽ không bị ép phải kết hôn với con gái Tô gia… chỉ khi anh ta lấy nhị tiểu thư ghê gớm của Tô gia kia thì Lạc Lạc mới có khả năng bị trả về. Bởi vì Tô gia không thể để cho con gái mình đi làm mẹ kế của người khác.”

Cho nên anh phải bay đi tìm Phương Gia Lăng, như có như không nói ra lối thoát này. Phương Gia Lăng mặc dù không nói năng gì nhưng anh biết anh ta đã động lòng, nhưng quay đi quay lại, anh trăm ngàn lần không thể ngờ rằng Phương Gia Lăng tình nguyện từ bỏ cơ hội tốt như vậy, mà lại muốn kết hôn với Tang Tử Quan.

Biểu cảm trên mặt Tiêu Trí Viễn đang dần thay đổi, dường như để cố lấp liếm vẻ thấp thỏm trong lòng.

Tang Tử Quan đã đem tất cả biểu cảm của anh thu vào đáy mắt, một lát sau, cô nói: “Đi ra ngoài nói chuyện!”

Tiêu Trí Viễn hơi yên tâm, đi theo Tang Tử Quan đến đình nghỉ, đình nghỉ này được kết cấu từ gỗ thân cây, người ta đã chuẩn bị một ấm trà nhài nóng hổi và hai chiếc chén ngọc đặt ngay ngắn trên bàn, nổi bật là đường nét chạm trổ trang trí của chân bàn, phong cách cổ kính mà thuần phác.

“Rốt cuộc em nghĩ thế nào?” Rõ ràng tiết trời hơi lành lạnh nhưng Tiêu Trí Viễn lại cảm thấy nóng ran, thậm chí bàn tay không kiềm chế được mà tháo một cúc trên cổ áo ra, nhưng vẻ mặt Tang Tử Quan trước mặt vẫn khiến anh không thể hiểu được.

Dòng khói bốc lên từ chén trà nhỏ lượn lờ quanh chóp mũi, Tang Tử Quan nhướn mày: “Tôi biết chuyện Phương Gia Lăng sắp đính hôn, nhưng tôi không hiểu, anh muốn đến đây cần gì phải tìm một cái cớ tồi tệ như vậy?”

Một cơn giận bắt đầu hừng hực cháy trong lồng ngực, cô càng bình tĩnh anh lại càng táo bạo, dùng tay lôi tấm thiệp cưới đó ra, hỏi rõ ràng từng chữ: “Vậy đây là cái gì?”

Tang Tử Quan mở ra xem, cười nhạt: “Là trò đùa của ai đó, thế mà anh cũng tin sao?”

Cô nhướn mắt với vẻ khó tin, ánh mắt ấy rơi trên người Tiêu Trí Viễn, hiếm khi thấy được khuôn mặt hết đỏ lại trắng của anh lúc này, cuối cùng anh đã lấy lại được vẻ trấn tĩnh vốn có, ánh mắt trầm hẳn xuống: “Là anh ta trêu anh thôi sao?”

“Ân oán giữa các anh tôi không hiểu lắm. Tóm lại Lạc Lạc trở về bên tôi là tôi đã rất thỏa mãn rồi.” Đầu ngón tay Tang Tử Quan khẽ đặt lên thành chén trà: “Cảm ơn!”

Tiêu Trí Viễn chỉ cảm thấy bản thân thật nực cười, đối diện với cô vợ cũ ung dung bình thản, lạnh lùng mà không hề giận dỗi trước mặt, anh ngừng lại một lát mới đờ đẫn nói: “Có gì mà phải cảm ơn, lúc đầu khi đưa nó cho nhà bên đó, anh đã nghĩ đến sẽ phải lấy nó lại bằng được. Hơn nữa, nó họ Tiêu, là con gái anh!”

Tang Tử Quan lại nhìn anh lần nữa.

Tiêu Trí Viễn ý thức được điều gì đó nên vội vàng giải thích :”Anh không phải muốn tranh quyền nuôi dưỡng với em đâu.”

“Vậy được rồi.” Tang Tử Quan thở phào, lại nghiêm nghị nói: “Nếu anh muốn, tôi vẫn sẵn sàng tranh giành với anh.”

Đôi môi mỏng của anh khẽ mím lại, dường như muốn nói gì đó, song lại thôi.

“Bây giờ tôi vẫn còn một điều chưa hiểu, vì sao… phải giấu tôi bốn năm?”

“Em để ý đến chị gái em như vậy, nếu anh nói với em rằng… cô ấy vẫn luôn biết quan hệ giữa chúng ta, lại lợi dụng mối quan hệ này để ngầm liên lạc với Quang Khoa, anh sợ em sẽ buồn lòng.” Có lẽ là chìm sâu trong hồi ức nên vẻ mặt Tiêu Trí Viễn thoáng trầm xuống, giọng nói mang theo ý tự giễu mơ hồ: “Hơn nữa, em cũng biết đấy, anh chẳng phải người tốt gì. Hiểu rõ đây chỉ là một màn lợi dụng nhau, anh sợ em quá đơn thuần nên vẫn luôn gạt em. Lúc đầu anh dùng máy tính của em là cố ý, bởi vì anh nghĩ rằng chị em nhất định sẽ dùng cách nào đó thông qua em để có được password. Vì thế anh tương kế tựu kế, tiếp tục làm đối phương sa vào trận địa của mình.”

“Buổi tối mà em trông thấy… anh hoàn toàn không say, anh biết cả quá trình, anh biết đó là Hạ Tử Mạn. Cô ấy đưa anh về nhà, thậm chí còn chủ động tiếp cận anh, chỉ vì lúc đó trong cặp sách của anh có một tập tài liệu. Em biết đấy… người chị em yêu là người khác, căn bản không thể xảy ra chuyện gì với anh… Ngày hôm sau anh mới phát hiện thì ra em ở trong nhà anh, thậm chí còn chứng kiến màn kịch đó. Nhưng vì anh phải lập tức ra nước ngoài bàn chuyện hợp tác với ESSE nên cũng không tiện giải thích nhiều.

Sau đó ở nước ngoài, hợp đồng đó đã nằm trong tay Thượng Duy, anh mới hoàn toàn ngả bài với chị em, cô ấy thừa nhận đã làm tất cả nhưng vẫn một mực không nói cho anh biết cha đứa trẻ là ai, anh… đương nhiên sẽ cho rằng đứa trẻ ấy là của tổng giám đốc Quang Khoa khi đó, cũng chính là chú ba của Phương Gia Lăng. Cô ấy nói họ đã chia tay, sau này sẽ không còn liên lạc với đối phương nữa, cô ấy chỉ muốn tìm một nơi an toàn, yên bình sinh đứa trẻ ra. Cô ấy… dù sao cũng là chị gái em, anh sợ cô ấy có chuyện nên đành đi kiểm tra, xét nghiệm, khám thai cùng cô ấy. Cô ấy cũng đã đồng ý với anh, sau khi về nước sẽ giải thích tất cả với em.”

Tiêu Trí Viễn bất giác cười khổ, “Sau đó xảy ra chuyện gì thì em đã biết rồi đấy, trước khi đến gặp em, cô ấy đã gặp tai nạn, đúng là ngoài tưởng tượng… có lẽ đó chính là số phận. Lúc anh chạy tới bệnh viện, em dường như đã trở thành người khác, thực sự… rất đáng sợ.”

Khi đó anh thực sự cảm thấy rất khó khăn. Phía trước là vực sâu vạn trượng, phía sau là vách đá dựng đứng.

Anh hiểu rằng, toàn bộ hy vọng của Tang Tử Quan lúc đó đều được ký thác lên đứa trẻ sơ sinh kia. Nếu như không có con bé, có lẽ cô sẽ bỏ đi, không còn một chút lưu luyến nào nữa.

Nếu như nói với cô tất thảy, cô liệu có thể chung sống với đứa trẻ này được không?

Thế nhưng, nếu như giấu giếm tất cả, cô và anh… lại sẽ trở thành cái dạng gì?

“Tử Quan, thời gian đó, tha lỗi cho sự sợ hãi của anh. Anh không dám đánh cược, anh không dám nói ra khiến em phải thất vọng… Nhưng chí ít làm vậy anh còn có thể giữ em lại bên mình.” Tiêu Trí Viễn thì thào, “Xin lỗi, lúc đó… anh thực sự rất sợ hãi.”

Tang Tử Quan nhìn cốc trà trong tay mình với vẻ kinh ngạc, dường như chỉ cần dùng mắt thường cũng có thể trông thấy nó lạnh dần, mãi đến khi cả căn phòng đều lạnh như vậy. Cô biết anh đang đợi một câu nói từ phía cô, có thể là tha lỗi, có thể là an ủi nhưng bây giờ, cô không thể nói được bất cứ điều gì, cô chỉ có thể ngồi im ở đó, nghe tiếng chuông chùa từ phía xa xôi truyền đến qua một rừng chè.

Vành mắt cô hơi đỏ nhưng lại cố gắng kìm nén cảm giác muốn khóc này. Cô vội vàng đứng lên, chén trà trong tay cũng rơi xuống mặt bàn, còn bắn cả nước trà lên người anh, “Tôi không hiểu anh sợ hãi cái gì?”

Tiêu Trí Viễn không tránh né, trong đôi mắt sâu xa như đại dương chỉ phản chiếu hình ảnh duy nhất, đó là cô.

Anh sợ cái gì?

Anh sợ cô gái mà anh yêu sẽ vì anh mà biến thành một người khác, không còn tin vào tình yêu, tình thân… Anh còn sợ chính tay mình sẽ hủy diệt những điều tốt đẹp vốn có của cô.

Không thấy anh trả lời, Tang Tử Quan đặt lại chén trà ngay ngắn trên mặt bàn sau đó xoay người chạy vào trong nhà và không ra nữa.

Tiêu Trí Viễn đứng một mình trong đình nghỉ thật lâu, hơi cúi đầu, phần tóc mái ở trán rũ xuống che đi ánh mắt anh, gió đầu mùa đông thổi qua, chiếc áo mỏng manh càng khiến anh thấy lạnh lẽo hơn. Anh không biết chính mình còn đứng như vậy bao lâu nếu không có Lạc Lạc gõ vào cửa kính, mũi cũng dán chặt lên đó, từ khẩu hình miệng của con bé anh có thể hiểu là: “Papa, vào nhà đi.”

Anh lau nước trên mặt, cố gắng để vẻ mặt mình trông có vẻ tốt hơn mới đẩy cửa bước vào.

“Papa, mẹ vẫn ở trong đó từ nãy đến giờ… “ Lạc Lạc nói thật nhỏ, “Mẹ… hình như đang khóc.” Tiêu Trí Viễn ôm chầm lấy con gái, ấn cái đầu nhỏ bé của con vào hõm cổ mình, thì thào: “Là papa không tốt, khiến mẹ con giận.”

Con bé lập tức khẩn trương: “Vậy cha mẹ sẽ ly hôn à?”

Tiêu Trí Viễn không biết trả lời thế nào, đành rầu rĩ vuốt tóc con gái.

“Papa, papa đi nói gì đó với mẹ đi!” Lạc Lạc giãy dụa trong lòng anh.

Tiêu Trí Viễn đặt con gái xuống đất, con bé túm chặt lấy góc áo anh, kéo anh đến gần cửa phòng ngủ. Mãi đến lúc tới thật sát, con bé mới giơ nắm tay nhỏ bé của mình gõ gõ lên đó, còn mình thì chạy biến ra ngoài phòng khách, còn bịt chặt tai lại: “Papa, con sẽ không nghe trộm đâu.”

Anh lặng lẽ đứng ngoài cửa, cách một lớp cửa gỗ rất dày anh vẫn mơ hồ nghe được tiếng động rất nhỏ bên trong.

Tiếng hít thở của cô nặng nề, có lẽ là khóc thật.

Tiêu Trí Viễn cụng đầu lên cửa gỗ, làn da anh có thể cảm nhận được cánh cửa này dày cỡ nào.

“Tử Quan, bây giờ nghĩ lại, anh cũng không biết rốt cuộc những việc mình đã làm là đúng hay sai nữa, nhưng nếu cho thời gian quay trở lại, anh vẫn sẽ làm như vậy. Em biết không… Khi còn bé, lớp anh và lớp anh cả luôn họp phụ huynh vào cùng một ngày, cha luôn đi họp cho anh cả… Có một lần anh được đứng đầu lớp, nên cố lấy dũng khí nói với cha , ông đã đồng ý… Khi đó anh thực sự rất vui, thầm nghĩ cuối cùng thì cha cũng có thể đến chỗ anh.

Sáng hôm ấy, anh đứng ở cổng trường chờ mãi, anh thấy cha đi vào trường… sau đó đi vào phòng học của anh cả trên lầu, còn người đi họp phụ huynh cho anh lại chính là dì giúp việc.

Từ khoảnh khắc ấy, anh đã tự nói với chính mình, nếu như không chắc chắn thì đừng bao giờ đánh cược tình cảm của ai đó… Bởi vì chỉ cần là đánh cuộc sẽ luôn có khả năng bị thua. Anh thà đem nó nắm chắc trong tay.

Tử Quan, nếu như năm đó anh nói hết chân tướng cho em, nói rằng anh và chị em lợi dụng nhau, thậm chí còn vì chuyện đó mà hại chết cô ấy… Dù có thể em không oán trách anh nhưng em còn có thể ở bên anh không?

Bốn năm nay, anh biết em rất khổ cực. Nhưng em biết không? Anh cũng không thoải mái hơn em chút nào, điều duy nhất có thể làm anh vui lòng chính là em và Lạc Lạc vẫn còn ở bên anh…”

Nói xong tất cả mà vẫn không nghe thấy bên trong có bất cứ động tĩnh nào. Trong phòng có một luồng sáng mờ mờ, làm bóng dáng anh càng có vẻ cô đơn hơn. Nơi sâu nhất trong đáy mắt Tiêu Trí Viễn là buồn bã chất chứa, cuối cùng anh không chờ đợi nữa mà xoay người rời đi.

Trên ban công phòng ngủ, đứng từ đây có thể nhìn toàn bộ quang cảnh vườn chè, ánh nắng nhẹ nhàng ánh lên màu kim trên màu xanh bát ngát, trong ngôi làng cổ xưa có những luồng khói bếp mềm mại bay lên bầu trời. Tang Tử Quan không biết mình đã nhìn cảnh tượng này bao lâu, dường như là bất cứ lúc nào cảnh tượng này cũng có thể xảy ra những biến hóa, hoặc khiến người ta rung động, hoặc làm người ta đau thương.

Mãi đến khi mặt trời xuống núi, từng luồng suy nghĩ miên man đều đã được thu lại hoàn toàn, cô mới đứng lên vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi bước ra khỏi phòng.

Trong nhà khá yên ắng, không có ai, ngay cả Lạc Lạc cũng không ở nhà.

Tang Tử Quan nhíu mày, bấm điện thoại gọi cho người quản lý.

“Họ đang ở nhà hàng.” Người đó cười nói, “Cô đứng ở cửa chờ một chút, xe của nhà hàng sẽ đến tận nơi đón cô tới dùng cơm ngay.”

Tang Tử Quan với tay lấy áo khoác, vắt lên cánh tay, lúc đi ra sân thì xe của nhà hàng đã tới rồi.

Cô ngồi ở hàng ghế sau, cũng không quan tâm rốt cuộc nhà hàng này ở đâu mà chỉ nhìn bốn phía xung quanh rồi nói “Đây… hình như là làng du lịch thì phải?”

Người tài xế vẫn lái xe, xe chạy lúc chập tối, anh ta cười cười nói: “Sắp đến rồi.”

Từng tia nắng dần tắt, Tang Tử Quan cố gắng nhớ lại con đường này, cô ngập ngừng hỏi: “Phía trước… Có phải là dòng sông ở Ôn Đường không?”

Tài xế cười haha, dừng xe lại: “Tới rồi, tôi phải đi đón khách tiếp theo.”

Tang Tử Quan xuống xe, trên con đường nhỏ là đá dăm, nhưng mỗi bước đi đối với cô đều vô cùng quen thuộc, cô vẫn nhớ bên trái con đường này có một nhà trọ nhỏ với điều kiện không được tốt lắm, nhớ những sinh viên ngành mỹ thuật đã đứng ở đây vẽ tranh phong cảnh, nhớ Phương Tự và mình tay trong tay cùng đi trên cây cầu đá này.

Trong ánh nắng chiều muộn, Tiêu Trí Viễn đang bế con gái đứng trên cây cầu đá, chẳng biết đang nhìn cái gì.

Tang Tử Quan đi tới phía sau họ, khẽ gọi một tiếng: “Lạc Lạc.”

Lạc Lạc quay đầu lại, trông thấy Tang Tử Quan nhưng lại không hề giống như chú cún nhỏ nhào vào lòng mẹ chỉ nghiêng đầu quay sang nhìn cha, mắt chớp chớp, giống như đang đợi chỉ thị tiếp theo.

Tiêu Trí Viễn xoa xoa đầu con bé, đặt nó xuống đất, cô bé liền chạy về phía cầu bên kia.

“Lạc Lạc…”

Tiêu Trí Viễn chỉ mỉm cười đón lấy chiếc áo khoác trong tay cô, dịu dàng phủ thêm lên người cô: “Tang Tử Quan… Em thật sự khiến anh hết cách…”

Lời còn chưa dứt, trên dòng sông tối tăm lại lập lòe một chút ánh sáng.

Tang Tử Quan nhìn với vẻ kinh ngạc, cô đã nhận ra, nhưng lại chậm chạp không hiểu.

Trong màn đêm tối như mực, tựa như toàn bộ sao trên trời đều tụ ở đây, tầng tầng lớp lớp, rất nhiều những bóng đèn nhấp nháp sáng lập lòe, rất nổi bật trên nền trời tối thẫm, lúc sáng lúc tắt, không thể đoán trước.

Những ánh đèn ấy lúc cùng sáng lên sẽ xếp thành một hàng chữ.

“Lấy anh nhé?”

“Lấy anh nhé?”



Chính là tại đây, họ lần đầu tiên gặp nhau. Lúc đó anh nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô, còn cả mùi hương đặc biệt trên người cô, mùi hương đặc hữu của thiếu nữ, còn mang theo cả mùi quất ấm áp trong lành, trong gió đêm mùa hạ rõ ràng tiến vào nơi sâu nhất trong lòng anh.

Khi đó anh đã nghĩ đây là món quà vô cùng hoàn mỹ mà ông trời ban tặng cho, nhưng chẳng hiểu sao, thế sự và thời gian lại khiến nó hóa băng đá, đem yêu hận giữa hai người biến thành một vết thương thật dài và sâu, giấu kỹ trong lòng khó xóa nhòa.

Hôm nay, anh lại đứng ở đây, tất cả mọi tế bào trên người đều đang cầu khẩn… anh muốn món quà này lại trở về bên mình lần nữa.

Tang Tử Quan kinh ngạc hồi lâu, cuối cùng rũ mắt xuống: “Ngày đó em bán đứng anh, anh hận em không?”

Cô đến giờ vẫn nhớ như in ánh mắt cô quạnh ấy của anh, ánh mắt ấy khiến cô sợ hãi đến nỗi không biết nói gì.

“Không.” Anh trả lời rất nhanh.

“Tử Quan, nếu yêu một người thật lòng em sẽ biết, giữa hai người nếu như người sai lầm là đối phương, dù người đó có cố ý gây sự đến đâu em vẫn có thể bao dung được, còn nếu chính mình là người mắc lỗi, em sẽ luôn cảm thấy lương tâm cắn rứt.” Anh dừng lại, ánh mắt có chút buồn bã nhàn nhạt: “Anh đã… làm sai rất nhiều chuyện, rất có lỗi với em… vì thế sao anh có thể hận em được?”

Trong tiếng gió thổi, Tang Tử Quan ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng rực, nhưng giọng nói cô lại có phần run rẩy, không biết vì lạnh, hay vì trong lòng dậy sóng.

“Thực ra, ngày đó em không hề tiết lộ tin tức cho Phương Gia Lăng, em muốn ly hôn với anh nhưng cũng sẽ không dùng phương pháp… làm anh rất đau lòng này. Sau đó em mới biết tin tức là do Iris tiết lộ… Thời gian đó, em còn cảm thấy khó chịu hơn anh, bởi vì em nghĩ… có lẽ anh sẽ thực sự không tha thứ cho em.”

Tiêu Trí Viễn mỉm cười, giơ tay kéo cô ôm vào lòng mình, rồi đặt môi lên trán cô, thầm thì: “Cảm ơn em.”

Thì ra, hai người họ dù có đi đến đường cùng, cũng chưa từng… thực sự bỏ rơi đối phương.

“Lấy anh được không?” Anh lại một lần nữa lặp lại ước nguyện của mình, dần cảm thấy vững tâm hơn.

Tang Tử Quan bắt đầu khóc nức nở. Anh không ngăn cản cô chỉ dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng cô, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ con, nhưng lại ôm cô chặt hơn nữa, cơ thể hai người dán chặt vào nhau, không một khe hở.

“Không có thành ý…” Tang Tử Quan giơ tay lau vội nước mắt, bất ngờ nói.

Tiêu Trí Viễn giật mình, “Anh mất cả buổi chiều để làm đấy… không có người giúp đỡ đâu.”

“Phương thức cầu hôn mà anh và Phương Tự bàn bạc với nhau bốn năm trước… đến giờ vẫn dùng.” Cô mỉm cười, một dòng nước mắt không thể kiềm chế được lại rơi xuống.

“…”

Chân quần anh bị kéo nhẹ, Lạc Lạc đã trở về, ngẩng đầu nhìn xung quanh, ánh mắt lấm lét, ngây thơ nói: “Papa, mưa rồi!”

Cha con bé nhẹ nhàng giải thích, “Không phải đâu, là mẹ con khóc đấy”

“Hả? Vì sao mẹ lại khóc? Cha bắt nạt mẹ sao?”

Tiêu Trí Viễn nhìn dòng nước mắt đang chảy dài của Tang Tử Quan, anh thấy cô đang mỉm cười trong lòng mình.

Xin em hãy ở trong lòng anh, để anh có thể ôm lấy em.

Cho đến khi vết thương lành hẳn, cho đến khi thời gian qua đi.

Anh nhìn vẻ ngây thơ của con gái, trái tim như được lấp đầy: “Bởi vì, cuối cùng… mẹ con cũng bị cha làm cho cảm động.”

Đây là lần cãi nhau hăng nhất của hai người từ khi trở về từ Ôn Đường, ngay cả lý do vì sao ban đầu lại cãi nhau Tử Quan cũng quên sạch.

Vốn hai người đang ở trong phòng khách đè âm lượng xuống thật thấp, sợ làm ảnh hưởng đến con gái đang vẽ tranh trong phòng, không ngờ trước khi Lạc Lạc được ông nội bế đi lại quẳng cho cha mẹ nó một câu “Ngốc nghếch”, điều này khiến Tang Tử Quan vốn đã nguôi giận lại không thể bình tĩnh thêm nữa, đợi đến lúc con bé ra khỏi cửa, cô không thèm nhìn Tiêu Trí Viễn mà đi thẳng đến lấy chìa khóa xe, định ra ngoài.

“Em quậy chưa đủ hả?” Giọng nói Tiêu Trí Viễn khàn khàn.

“Đồng nghiệp liên hoan, em không phải đã nói với anh rồi hay sao?” Tang Tử Quan nhíu mày, “Ngài Tiêu, hôm nay ngài cũng được tự do, tối nay muốn hẹn hò với ai cũng được hết.”

Sắc mặt Tiêu Trí Viễn tối sầm lại, “Nhà hàng cũng đã đặt rồi, Lạc Lạc cũng được đón đi rồi, em bây giờ lại nói không đi mà được sao?”

“Em không đi.” Tang Tử Quan bỏ ngoài tai sự phân giải của anh, “Nhà hàng đó kín đáo, rất tiện cho việc anh thoải mái hôn hít người ta, vì nơi đó sẽ không có phóng viên đến chụp ảnh.”

“Em nói lại lần nữa xem?” Trong giọng nói đã ẩn giấu sự uy hiếp.

“Em không phải nói lại, anh vốn dĩ đã hôn hít người phụ nữ khác rất nhiều lần rồi.”

Mặc dù lửa giận trong lòng đã bốc cháy phừng phừng nhưng Tiêu Trí Viễn vẫn bình tĩnh sửa lại cho cô: “Hai lần.”

Cô hỏi lại: “Hai lần còn không tính là nhiều sao?”

Mắt thấy đã qua thời gian hẹn nên Tiêu Trí Viễn cũng không nổi giận nữa, nắm tay cô cười nhạt: “Em muốn nói chuyện cũ phải không? Tang Tử Quan, em nghĩ em thực sự chưa từng mắc lỗi sao?”

Tang Tử Quan vùng vẫy “Đau.” rồi không chịu yếu thế, “Anh nói xem nào!”

Anh hơi thả lỏng tay mình rồi cười nhạt, nói rõ từng chữ, “Những cái khác không nói, sở trường của em không phải là tỏ ra lạnh lùng sao?”

Bốn năm qua, anh đã chịu khổ biết bao lần, mãi đến giờ trong lòng anh vẫn nhớ rõ, lần dài nhất, hai người mười bảy ngày không nói với nhau câu nào.

“Ý anh là vì vậy nên anh mới bồ bịch với người khác, anh muốn thấy em ghen phải không? Em không tin đâu!” Tang Tử Quan nói tiếp, “Em chưa từng thấy anh thủ thân như ngọc bao giờ, đừng có viện cớ nữa!”

Tiêu Trí Viễn lại im lặng vài giây, làn mi đẹp đẽ nhướn lên, “Thực ra em cũng để tâm phải không?”

“Không có đâu!” Tang Tử Quan bướng bỉnh hất tay anh ra, “Em đi đây.”

“Vì sao ngày mai phục hôn rồi mà hôm nay em vẫn còn muốn để anh cô đơn một mình, còn mình thì đi chơi, em vô trách nhiệm thật đấy!” Giọng nói Tiêu Trí Viễn hiện lên một chút tức giận, anh nhìn bóng lưng cô, truy vấn.

Dường như là bị ba từ “vô trách nhiệm” kia chọc tức, Tang Tử Quan ngược lại dừng bước, không hề run sợ mà đối diện thẳng thắn với anh, “Tiêu Trí Viễn, nếu ngày mai chúng ta không thể phục hôn, thì đó không phải là vì em vô trách nhiệm, mà là… em đang suy nghĩ thật kỹ, liệu tính cách của chúng ta có thích hợp để sống cùng nhau hay không?”

Tiêu Trí Viễn giật mình, vì ngạc nhiên lên khóe môi cong lên thành một độ cong lạnh lùng: “Em nói nghiêm túc à?”

“Em không biết… Nhưng anh không cảm thấy, chúng ta hình như… càng ngày càng thích cãi nhau sao?” Tang Tử Quan nói xong câu đó liền xoay người ra ngoài không nhìn nét mặt anh nữa.

Thực ra tối nay là liên hoan cùng đồng nghiệp thật, lúc cô lái xe tới nhà hàng đó, tâm trạng lúc này cũng giống như thời tiết – những đám mây âm u mù mịt được đè xuống thật thấp, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể có tuyết rơi. Nếu nói cuộc cãi nhau “anh một câu tôi một câu” lúc đầu chỉ là do mâu thuẫn đôi bên thì lúc này, cô lại phải suy nghĩ kỹ càng… Từ lúc từ Ôn Đường trở về, rõ ràng là mâu thuẫn đều đã giải quyết ổn thỏa nhưng vì sao họ lại cãi nhau càng ngày càng nhiều?

Đúng là đề bài khó giải.

Lúc Tiêu Trí Viễn về nhà, theo thường lệ vẫn dừng lại trước cửa phòng ngủ của Tang Tử Quan.

Cửa đóng chặt, anh nghĩ cô đã ngủ rồi.

Có nên vào xem một chút không? Tiêu Trí Viễn do dự. Cuối cùng vẫn quyết định không vào mà xoay người đi ra phòng khách.

Đứng dưới vòng hoa sen, Tiêu Trí Viễn đã nhận ra bản thân mình có một sai lầm. Từ khi rời khỏi Ôn Đường, anh không còn ngủ trong phòng sách hay phòng khách nữa mà sẽ tự nhiên đem quần áo và đồ dùng cá nhân của mình bỏ vào phòng ngủ, nghĩ thêm một chút, anh quyết định mặc áo choàng tắm, tóc vẫn ướt đẫm và bước ra ngoài

Ngồi trên sofa, anh mở tin tức đêm khuya xem. Trong phòng vốn im lặng bỗng ngoài cửa truyền đến tiếng cồm cộp rất nhỏ. Tiêu Trí Viễn vô thức ngẩng đầu lên nhìn, Tang Tử Quan ôm gối đứng giữa cửa, tóc tai lộn xộn, trông vẫn còn ngái ngủ: “Anh về rồi à?”

Tiêu Trí Viễn kinh ngạc, “Làm ồn đến em à?”

Cô rõ ràng vẫn còn buồn ngủ, ôm chặt gối vào lòng mình, “Không, em chỉ… ra xem mà thôi.”

Tiêu Trí Viễn nheo mắt lại, nơi sâu thẳm trong ánh mắt rực rỡ như sao trời, nụ cười hạnh phúc không thể kiềm chế, đi tới nắm tay cô, “Vậy em vào phòng đi.”

Anh nửa ép buộc nửa dẫn dắt đặt cô lên giường, tâm trạng rất tốt, dường như trận cãi nhau lúc chiều đã bay biến hoàn toàn. Nhìn khuôn mặt buồn ngủ dán chặt lên gối của Tang Tử Quan, anh không nhịn được mà muốn trêu cô. Vừa cúi đầu, nước trên tóc đã chảy xuống rơi lên mặt Tử Quan, có lẽ cô thấy lạnh nên chun mũi lại.

“Vì sao nửa đêm còn chạy ra ngoài?” Anh cúi người, đôi môi mỏng dường như sắp dán vào tai cô.

Tang Tử Quan tránh đi, mơ màng nói: “Cái gì?”

“Trước đây không phải mặc kệ anh sống chết hay sao?”

Tang Tử Quan cựa quậy, vùi đầu vào lòng anh, thì thào: “Em đâu có tỏ ra lạnh lùng với anh!”

“Giả vờ ngủ hả?” Tiêu Trí Viễn vuốt tóc cô, thật không thể nhịn nổi nữa: “Vẫn còn giả vờ với anh sao…”

Anh gạt tóc cô ra, hôn lên môi cô.

Tang Tử Quan bị nụ hôn của anh làm ngạt thở, cuối cùng vẫn phải mở to mắt dùng sức đẩy anh ra.

“Còn dám uy hiếp anh không?” Tay anh từ trên mặt cô dần dần đi xuống.

“A…” Tang Tử Quan ngẩng đầu thở dài một tiếng rồi lại bị anh kéo lại. Cô mở to mắt, nhìn hàng lông mi dài cong của anh ở ngay trước mặt mình, trong lòng có chút hối hận vì ban nãy đã nhiều chuyện.

“Chuyên tâm một chút, bảo bối.” Anh phát hiện sự quấy quả của cô nên dùng sức véo nhẹ lên má cô.

Dây dưa thật lâu, cho đến tận khi cô ôm gối và không thèm quay người lại nữa, Tiêu Trí Viễn mới cảm thấy thỏa mãn, liền vươn tay kéo cô vào ngực mình: “Ngủ đi.”

Không biết có phải là phóng túng quá mức hay không mà sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy đã là gần trưa, Tiêu Trí Viễn đứng dậy nhìn ngó một chút, Tang Tử Quan ngồi trên sofa, dối diện ánh mặt trời, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Anh chỉ có thể trông thấy bóng lưng của cô, cô mặc một chiếc áo sơmi rộng thùng thình nên càng nổi bật vẻ mỏng manh, những đường nét dưới ánh mặt trời càng dịu dàng hơn, an tĩnh như một bức trang tĩnh vật. Anh vốn dĩ không muốn quấy nhiễu bức tranh tuyệt đẹp này, nhưng không biết nghĩ gì lại bất ngờ gọi: “Tử Quan.”

Tang Tử Quan mỉm cười quay đầu lại, cầm một tờ giấy trong tay: “Tiêu tiên sinh, đây là gì?”

Tiêu Trí Viễn nghẹn lời, quay sang với vẻ xấu hổ, “Hết giận rồi chứ? Đi đến cục dân chính được chưa nào?”

“Hả? Anh chuẩn bị lâu như vậy mà chưa chuẩn bị những lời biện bạch tiếp theo sao?” Cô vẫn không có ý định buông tha anh, cầm tờ giấy đó, ánh mắt dí dỏm đáng yêu, “Cái gì mà làm quen với cuộc sống chung? Quan điểm không giống nhau có phải là bình thường không?”

“Không phải em đã xem và hiểu rồi sao?” Tiêu Trí Viễn càng có vẻ ngượng ngùng hơn… lúc chỉ còn mình anh tối qua, thực sự anh đã phác thảo một đề cương để chuẩn bị nói chuyện tử tế với cô.

“Không phải chúng ta đã sống cùng nhau bốn năm rồi sao?” Tang Tử Quan chớp chớp mắt, “Làm quen mất nhiều thời gian vậy à?”

“Như vậy mà em cũng có thể gọi là sống cùng nhau sao?” Sắc mặt Tiêu Trí Viễn trầm xuống, “Ngay cả anh bệnh tật hay đã chết em cũng không biết, ngày nào có thể nói chuyện với anh hơn ba câu là anh đã cảm thấy tâm trạng hôm đó của em tốt lắm rồi.”

“Sao như vậy được?” Tang Tử Quan lúng túng, “Không phải vẫn thường nói chuyện sao?”

Tiêu Trí Viễn cười nhạt,”Đúng vậy, thời gian chúng ta nói chuyện với nhau nhiều nhất chính là lúc đòi ly hôn.”

Tang Tử Quan im lặng hồi lâu, hơi cúi đầu xuống, mái tóc dài dưới ánh nắng hiện lên vẻ mượt mà mềm mại. Cô đứng dậy, chậm rãi tiến đến gần Tiêu Trí Viễn, ngồi xổm xuống đất, “Nè, trước đây em đối xử với anh tệ lắm à?”

Anh vẫn không tự nhiên quay đầu đi, thái độ đã có vẻ hòa nhã hơn, “Em nói xem?”

“Xin lỗi…” Cô giơ tay lắc lắc cánh tay anh, đột nhiên cũng cảm thấy xót xa trong lòng.

“Tuy là trước đây thường bị em làm cho tức chết nhưng nghĩ lại vẫn thấy em còn ở bên cạnh mình liền cảm thấy có thể chịu đựng được… hơn nữa, anh thực sự không trách em.” Tiêu Trí Viễn dần dần khôi phục vẻ ung dung tự tại vốn có, “Được rồi, cùng lắm thì sau khi phục hôn anh sẽ nhường nhịn em thêm chút nữa.”

“À này, anh còn nhớ hôm qua vì sao chúng ta cãi nhau không?” Tang Tử Quan bất ngờ hỏi.

“Lúc Lạc Lạc ra khỏi cửa em bắt nó mặc áo khoác, nó không muốn mặc nên anh bảo kệ nó… Cứ như vậy là cãi nhau.”

“Thì ra là thế…” Tang Tử Quan trợn mắt, “Thì ra nguyên nhân lại nhỏ nhặt như vậy…”

“Những chuyện có liên quan đến em, dù có nhỏ nhặt nữa… anh cũng vẫn nhớ rất rõ.” Không ngờ anh lại mỉm cười, đôi mắt sâu hun hút, nói rõ từng chữ.

Người nào đó trước khi đi đăng kí vẫn còn thề thốt son sắt, vậy mà vừa đăng kí xong đã lập tức trở mặt.

Những điều “cố gắng tìm ra điểm chung, gác lại những điểm bất đồng” lúc trước đã trở thành chuyện cười, Tiêu Trí Viễn vạch ra một đám cưới thật hoành tráng, Tiêu Trí Viễn chỉ an ủi cô bằng một câu duy nhất, “Tóm lại là hãy giao hết cho anh, vợ à, sẽ không vất vả lắm đâu.”

“Anh không sợ em trở mặt sao?” Cô thật sự có ý nghĩ muốn trở mặt.

“Trên đường tới đây anh còn lo lắng, nhưng bây giờ thì hoàn toàn yên tâm rồi.” Tiêu Trí Viễn bày ra vẻ mặt vô liêm sỉ, đầu ngón tay còn gõ gõ lên chứng tỏ bản thân đã từng hoảng sợ thật.

“Tiêu Trí Viễn!”

“Giận rồi à? Đã từng nói anh sẽ nhường nhịn em mà!” Tiêu Trí Viễn cười tủm tỉm tiếp tục lái xe, “Anh sẽ không tính toán với em đâu.”

Như mười ngày gần đây, người nào đó tự nhận là trụ cột gia đình với tác phong cực kì bá đạo đột nhiên trở thành con người ngoan ngoãn nghe lời, nguyên nhân chính là chuyện bất ngờ sáng nay. Vốn dĩ đã hẹn cùng đưa Lạc Lạc đến trường, sau đó còn đi thử váy cưới và chụp ảnh cưới, thế mà Tử Quan mãi không chịu rời giường. Tiêu Trí Viễn đã sớm nấu xong cháo, cho Lạc Lạc ăn xong mới vào phòng ngủ xem Tử Quan.

Bóp mũi cô, nhìn cô hất tay anh ra với vẻ mặt khó chịu, Tiêu Trí Viễn rất kiên trì: “Dậy thôi nào!”

“Anh đưa nó đi học một mình đi.” Tang Tử Quan xoay người một cái, “Em ngủ thêm chút nữa.”

“Có phải em không khỏe?” Tiêu Trí Viễn giơ tay đặt lên trán cô, “Sao mấy hôm nay đều không muốn rời giường thế này?”

“Papa, con sắp muộn học rồi…” Lạc Lạc đã đeo cặp sách đứng chờ ở cửa, bĩu môi với vẻ sốt ruột.

“Được rồi, papa đưa con đi học ngay đây.” Tiêu Trí Viễn cúi đầu hôn lên má Tử Quan, “Nhớ dậy ăn sáng đấy nhé.”

“Papa, dạo này mẹ ham ăn lười làm.” Lạc Lạc ngồi trên xe mách lẻo tội mẹ, “Lần trước con bảo con muốn ăn xương hầm, kết quả mẹ mới làm được một nửa đã kêu mệt phải đi nghỉ ngơi, sau đó liền đưa con về nhà ông nội!”

Tiêu Trí Viễn nhíu mày, Tang Tử Quan mấy ngày nay thực sự có chút kì quặc.

“Papa, tới rồi tới rồi.” Lạc Lạc hô lên, “Papa đi quá rồi… Dừng lại thôi.”

Tiêu Trí Viễn vội vàng đạp phanh, giúp Lạc Lạc tháo dây an toàn, sau đó hôn lên má con bé: “Đi học đi.” Anh nghĩ có lẽ hôm nay nên đưa Tử Quan đến bệnh viện kiểm tra, cho nên lập tức trở về nhà.

Thực ra Tang Tử Quan đã dậy, chỉ là cố níu kéo chiếc giường ấm áp nên không chịu đứng dậy.

“Tiêu Trí Viễn, em muốn uống nước.” Vừa thấy anh về, Tang Tử Quan liền ngồi dậy, “Còn báo ngày hôm nay đâu?”

Tiêu Trí Viễn cầm báo và nước vào phòng, xoa tóc cô: “Đói không?”

“Không muốn ăn.” Tang Tử Quan nhìn anh.

“Cũng được.” Tiêu Trí Viễn đứng dậy, rất tự nhiên đứng cởi quần áo ra, vì anh đưa lưng về phía Tang Tử Quan cho nên cô có thể thấy rất rõ đường cong khỏe khoắn của anh.

“Nè, vô duyên quá.” Tang Tử Quan cười rồi giả bộ nhắm mắt lại, “Anh cởi quần áo làm gì?”

Tiêu Trí Viễn chắp tay sau lưng, cười và tiến về phía giường, giọng khàn khàn, “Em chọc phải lưu manh rồi…”

“Này, tối qua còn chưa đủ sao…” Tử Quan trốn vào chăn không chịu ra, giọng nói rầu rĩ, “Em khó chịu thật mà.”

“Được rồi, không trêu em nữa.” Tiêu Trí Viễn kiên nhẫn chui vào chăn cô, cười, “Anh nằm với em thêm chút nữa…”

“Vậy không được động tay động chân nhé…”

“Được.” Trả lời rất chắc chắn.

“Thế tay anh đang làm gì vậy??? Này…”

Chiếc chăn trắng sạch mềm mại kéo qua kéo lại hồi lâu càng thêm nhàu nhĩ, cằm Tiêu Trí Viễn dựa vào bờ vai đầy dấu hôn của Tang Tử Quan, giọng nói khàn đặc, “Vợ à…”

“Hả?” Tang Tử Quan mặc kệ anh ôm, vốn dĩ đang ngồi bất động, đột nhiên lại nghĩ ra điều gì đó, “Anh ngày mai phải đi công tác!”

“Ừm…” Anh cắn nhẹ lên vai cô, “Hay là em đi cùng anh luôn?”

Tang Tử Quan quay đầu lại, trợn mắt nhìn anh, “Đi mấy ngày?”

“Còn phải xem lịch trình của đối phương đã.” Tiêu Trí Viễn mỉm cười, khóe môi cong lên, “Cũng hay đấy, tiểu biệt thắng tân hôn.”

“Xì, vợ chồng già rồi.” Mặt Tang Tử Quan đỏ bừng, muốn ăn miếng trả miếng nên quay sang cắn môi anh.

“Bảo bối, đừng có mà trêu anh.” Anh nghiêm trang đẩy cô ra, “Anh sợ cơ thể em không chịu nổi.”

Cuối cùng anh vẫn dứng dậy đun cháo trước cho cô, anh nói, “Dậy nhanh lên, đừng nằm cố nữa.”

“Ừ.” Tang Tử Quan uể oải trả lời, không hề có thành ý.

“Anh thấy trước đây em có lười biếng thế này đâu?” Tiêu Trí Viễn nhíu mày, nhìn cô như nhìn một đứa trẻ.

“Trước đây phải đưa Lạc Lạc đi học…” Tang Tử Quan nhìn anh mỉm cười, “Bây giờ đã có anh rồi!”

Đáy lòng Tiêu Trí Viễn mềm hẳn đi, đột nhiên anh có cảm giác đạt thành tựu, cảm giác này còn vượt xa lần chiến thắng trong vụ thu mua Quảng Xương đó. Anh mỉm cười, rồi đi ra hâm lại sữa đậu nành, sau đó mới ngửa đầu về phía phòng ngủ hô một tiếng, “Nhanh lên ra ăn sáng nè.”

Đáp lại anh là tiếng vật gì đó nặng nề rơi xuống đất.

Tiêu Trí Viễn giật mình, vội vàng chạy vào phòng ngủ, phát hiện Tang Tử Quan ngất xỉu ngã trong nhà tắm, không hề động đậy.

“Tử Quan!” Tiêu Trí Viễn không nhận ra giọng nói của mình gấp gáp đến mức nào, chẳng để tâm đến việc bàn tay mình vẫn còn ướt sũng mà đặt cô ngồi dậy, rồi bế cô lên giường. May mà lúc anh gọi điện thoại cho trợ lý thì Tang Tử Quan cũng tỉnh lại, “Em vừa nãy bị sao vậy?”

“Hỏi em mấy lần có phải bị ốm hay không mà cứ chối, đến khi ngất xỉu rồi mới lòi đuôi ra.” Ngữ khí Tiêu Trí Viễn đã có chút trách móc.

“Em không sao, chắc là sáng sớm bị tụt huyết áp thôi.” Tang Tử Quan vẫn cảm thấy hơi đau đầu nhưng không dám nhiều lời nữa.

Tiêu Trí Viễn mím môi, đáy lòng có cảm giác hối hận… cho đến giờ anh vẫn tự tin rằng bản thân mình tự chủ rất tốt. Không biết có phải giận quá nên mới nặng lời với Tử Quan như vậy hay không, anh đành vội vàng mặc quần áo cho cô rồi đẩy cô ra cửa.

Lúc Tang Tử Quan bị nhét vào xe, cô cảm thấy anh đúng là cẩn thận quá đáng. Gần dây chỉ là cô quá bận rộn nên mới gầy đi một chút, thế mà Tiêu Trí Viễn cứ lo lắng mãi, lại còn bắt cô đến bệnh viện kiểm tra mà không cho phép cô kháng cự nữa chứ.

Không ngờ tới bệnh viện, chỉ làm một xét nghiệm nho nhỏ đã phát hiện ra “tâm bệnh”.

“Anh Tiêu, cô Tiêu, chúc mừng.” Bác sĩ nhìn kết quả xét nghiệm, mỉm cười.

Lúc Tang Tử Quan còn chưa hiểu gì thì Tiêu Trí Viễn đã hiểu ngay, vẻ mặt anh đờ đẫn hỏi bác sĩ, “Vợ tôi mang thai à?”

“Đúng vậy.” Bác sĩ giải thích thêm, “Lúc mới mang thai xuất hiện triệu chứng ngất xỉu, buồn nôn là điều rất bình thường…” Đường cong trên mặt Tiêu Trí Viễn vẫn co rúm, không hề thả lỏng, chỉ là Tang Tử Quan có thể nhận ra năm ngón tay anh vẫn lồng chặt vào năm ngón tay cô, còn hơi run rẩy nữa.

“Mấy hôm trước bà xã tôi bị cảm, lúc đó bác sĩ đã kê đơn thuốc cho cô ấy, tôi sẽ về lấy đơn thuốc đến đây, phiền ông xem xem có vấn đề gì không…” Tiêu Trí Viễn nghĩ kĩ một hồi lâu, “Còn nữa, tối qua cũng uống chút rượu…”

Ngay cả bác sĩ cũng nhìn ra người cha trẻ với vẻ bề ngoài lúc nào cũng ung dung bình thản này tâm trạng đang rối bời, sốt ruột cỡ nào. Nên ông chỉ cười cười, “Anh Tiêu đừng lo lắng quá, nếu anh sợ thì có thể để bà xã ở đây theo dõi một ngày…”

Mãi đến khi phòng bệnh chỉ còn hai người, Tiêu Trí Viễn mới cởi áo khoác vắt lên sofa, mặt lạnh như một tảng băng.

Tang Tử Quan cuối cùng cũng bột phát, “Này, anh sao vậy?”

“Hả?” Anh đáp có vẻ hoảng hốt, xua xua tay về phía cô, ý bảo phải ra ngoài gọi điện đã.

Không lâu sau Tiêu Trí Viễn quay lại phòng bệnh, ngồi xuống bên giường cô, tiếp tục chủ đề ban nãy, “Em muốn nói gì?”

“Anh không vui à?” Tang Tử Quan nhìn thẳng anh.

“Ơ, đâu có.” Tiêu Trí Viễn bình thản nói, “Anh mới vừa gọi điện thoại, không đi công tác nữa, để Trần Phán đi.”

“Không phải bà xã Trần Phán tháng sau sinh con sao?”

“Đâu có đi công tác đến tận tháng sau.” Tiêu Trí Viễn đứng lên rót nước cho cô, thản nhiên nói, “Ai bảo anh là ông chủ?”

Tang Tử Quan nghoẹo đầu đi, “Tiêu Trí Viễn, em hỏi anh… có phải là anh không vui không? Bày cái bộ mặt ấy ra cho ai xem? Em cũng thấy tâm trạng anh không tốt!”

Tiêu Trí Viễn giật mình, nhệch miệng ra tạo thành một nụ cười.

Tang Tử Quan phì cười một tiếng.

Anh thở dài, ngồi xuống bên cạnh Tang Tử Quan, “Vợ, không phải anh không vui mà là quá vui… Anh sợ mình chăm sóc em không tốt…”

Anh nhấc một cánh tay cô đặt lên má mình vuốt ve, tình ý nồng đậm giữa hai người lúc đó không cần nói cũng biết. Tang Tử Quan hơi dùng sức hơn một chút, lòng bàn tay ngừng lại trên làn da nóng bỏng của anh, hiền dịu nói, “Anh nói xem… là con trai hay con gái?”

Tiêu Trí Viễn nghĩ ngợi hồi lâu rồi nụ cười miễn cưỡng đó dần trở nên tự nhiên, nói khẽ, “Con trai thì tốt.”

“Hả? Anh trọng nam khinh nữ.”

Trong con ngươi sâu thẳm của anh là ý cười nhàn nhạt ,”Nếu là con gái, đương nhiên cũng tốt. Nhưng… nếu là con trai, tương lai nó có thể chăm sóc chị gái nó, không phải còn tốt hơn sao?”

Mang thai đã được gần tám tháng, tuy bụng cô có to lên nhưngvóc dáng Tang Tử Quan thì không hề được coi là mập lên, chỉ có điều khẩu vị của cô càng ngày càng nặng, rất tự nhiên, cô đã bắt đầu bất mãn với những món ăn dinh dưỡng mà Tiêu Trí Viễn làm hằng ngày.

Tiếc là, thực sự cô không hề có cơ hội nào để tỏ ra “phạm quy” một chút.

Cơm tối vẫn luôn là Tiêu Trí Viễn về nhà rồi đích thân vào bếp nấu, nguyên liệu nấu ăn đều được mang từ nông trại ở quê ra, còn bữa trưa cũng được dì Vương mang đến tận công ty. Có lần, Tang Tử Quan rất muốn ăn tôm cay, bèn kéo Phương Tự đi ăn bằng được, nhưng Phương Tự lại là con người vì nghĩa diệt thân, “Không được! Anh xã nhà cậu đã từng giúp tớ, nếu như hành vi bất lương này bị phát hiện, không khéo đơn đặt hàng quý sau của công ty chúng ta sẽ bị mất tiêu!”

Dưới áp lực kéo dài trường kỳ, cuối cùng nhiệt tình của Tang Tử Quan đối với món tôm cay không thể chịu kìm nén thêm nữa.

Thừa dịp Tiêu Trí Viễn không thể khước từ một bữa cơm khách, Tang Tử Quan lặng lẽ lôi kéo Lạc Lạc: “Mẹ đưa con ra ngoài ăn được không nào?”

Lạc Lạc chớp mắt, nhìn cô bằng ánh mắt cảnh giác: “Mẹ, mẹ muốn ăn cái gì?”

“Đi thôi.” Tang Tử Quan đưa áo khoác cho con gái, cười nịnh bợ, “Tôm cay rất là ngon.”

“Con phải đi nói với papa một câu đã.” Lạc Lạc xoay người bấm điện thoại, rất nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ “trông chừng mẹ” mà cha đã giao phó cho.

“Tiêu Tuyển Cẩn! Nếu con dám gọi điện thoại , mẹ sẽ không bao giờ kể… truyện cổ tích cho con nghe nữa!”

Lạc Lạc hơi ngập ngừng, cuối cùng dưới ánh mắt hung ác của mẹ đành bất đắc dĩ buông điện thoại xuống, lại còn chạy ra níu tay mẹ, “Vậy… Chúng ta đi thôi.”

Đứng ngay trước cửa nhà hàng bán tôm cay cực ngon, Tang Tử Quan gọi một suất lớn, sau đó còn vô cùng hưng phấn gọi thêm một phần nước trái cây.

“Mẹ, papa nói mẹ không thể uống nước có ga!”

Cô chẳng quan tâm, nhìn thấy những con tôm to, béo mập, màu hồng thơm ngào ngạt được bưng lên, không nhịn được mà uống một ngụm… nước chanh, sau đó khi đang định ăn miếng đầu tiên thì con gái đã ngước ra ngoài cửa sổ, “Papa tới rồi.”

Tang Tử Quan càng sợ hãi hơn, quả nhiên, ngoài cửa sổ là chiếc xe của Tiêu Trí Viễn đang tìm chỗ dừng, rồi anh nhìn vỉa hè với vẻ rất nghi ngờ.

Tim Tang Tử Quan đập nhanh, động tác so với đầu óc còn nhanh nhẹn hơn, cô nhanh nhẹn đẩy ly nước chanh gần người mình sang phía con gái.

Tiêu Trí Viễn đi vào cửa, sắc mặt rất không tốt ngồi đối diện với Tang Tử Quan, nhìn khuôn mặt hai mẹ con đầy vẻ lo lắng giống nhau như đúc, anh khẽ nhướn đôi môi mỏng của mình lên, “Dì không đưa cơm tối sang sao?”

“Ờ thì… Lạc Lạc rất muốn ăn món cay… Phải không con gái?” Tang Tử Quan không dám nhìn anh, lại còn bồi thêm một câu rất vô tội cho Tiêu Trí Viễn nghe, “Em thì không ăn.”

“Lạc Lạc?” Tiêu Trí Viễn nhìn con gái.

Con bé nhìn cha, rồi lại nhìn mẹ, cuối cùng không chịu nổi áp lực, cái môi vừa chu lên thì nước mắt cũng chảy ra.

Tang Tử Quan vừa thấy vậy liền cuống lên, giơ tay lau nước mắt cho con gái. “Được rồi, được rồi, là mẹ muốn ăn, Lạc Lạc đừng khóc nữa mà! Lạc Lạc rất ngoan, ngay từ đầu nó đã định gọi điện thông báo cho anh!!!”

Tiêu Trí Viễn hừ một tiếng, người phục vụ đúng lúc đi tới, “Có cần thêm một bộ đồ ăn nữa không ạ?”

“Không cần.” Anh trả tiền rồi ôm Lạc Lạc ra ngoài.

Tang Tử Quan đi theo hai cha con, cúi đầu thật thấp, trong lòng cũng vô cùng oan ức.

Lúc đẩy cửa ra, gió lạnh thổi tới, hương vị thơm ngon của tôm cay trong mũi dần phai nhạt đi. Lần này bất thành rồi… Tính cảnh giác của Tiêu Trí Viễn ngày càng cao, sau này chắc không còn cơ hội nữa, nghĩ vậy, người phụ nữ có thai nào đó tâm tình bất ổn bèn dừng bước, quay đầu nhìn lại biển hiệu cửa hàng, đột nhiên viền mắt cô cay xè… cô thực sự rất muốn ăn mà!

Nước mắt chảy rào rào xuống, vừa ngẩng lên đã tháy Tiêu Trí Viễn đứng trước mặt mình, vừa bực mình vừa buồn cười: “Khóc gì mà khóc?”

Cô cũng hiểu bản thân đuối lý, nhưng không thể nào khống chế được, nước mắt vẫn cứ rơi hoài, vì vậy cô nhắm mắt lại, cắn môi thật chặt.

Trên gương mặt cô có vẻ ửng đỏ vì nhiệt độ ấm áp trong cửa hàng ban nãy, lông mi rất dài, trông cực kỳ giống một đứa trẻ. Tiêu Trí Viễn quyết định không dỗ dành cô nữa mà chỉ vươn tay rồi lặng lẽ chờ.

Một lát sau, Tang Tử Quan giơ một cánh tay mình ra, đan vào năm ngón tay đã đợi sẵn của anh, rồi khịt khịt mũi, nhất thời tâm trạng rối bời đã bình lặng không ít.

Tiêu Trí Viễn cầm tay một lớn một bé đi tới chỗ dừng xe ô tô.

Bé thì đang khóc, lớn thì đang quẹt nước mắt.

Anh cảm thấy ai đi trên đường cũng nhìn mình với ánh mắt kì quái.

Thực ra trong lòng anh đang lưỡng lự, rốt cuộc là nên dỗ dành con bé trước hay an ủi người lớn trước đây?

Nhưng, loại cảm giác lưỡng lự này… anh bất giác mỉm cười, đó chính là hạnh phúc.

[Hết chính văn]