Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 2)

Chương 236: Người ta thích anh nhất




Edit: Bạch Linh

Tư Hạ không được rời khỏi phòng bi phẫn ngồi ở đó, quyết định xem kịch, vừa nghe Diệp Oản Oản nói, liên tục phụ họa gật đầu nói, “Đúng đúng đúng! Cậu thấy rồi đó! Chú ấy chính là đáng ghét như vậy! Cái này không cho làm, cái kia cũng không cho làm! Không có kẻ nào đáng ghét hơn chú ấy cả!”

Đồng tử Tư Dạ Hàn lạnh băng như từ Cửu U điện chui ra nhìn thoáng qua Tư Hạ.

“Vốn dĩ chính là…” Tư Hạ nhận được ánh mắt kia vẫn tiếp tục nói, chỉ là âm thanh càng ngày càng nhỏ.

Tư Dạ Hàn không để ý tới cậu ta, ánh mắt xéo qua nhìn bàn tay bị cắn của mình, sau đó nâng mắt lên, chậm rãi dừng lại trên người Diệp Oản Oản.

Không khí liền trở nên quỷ dị tĩnh mịch.

Không biết qua bao lâu, Tư Dạ Hàn rốt cuộc mở miệng nói, “Tôi có thể cho em đi, cũng có thể từ hôm nay trở đi, để cho em làm những gì em muốn, không hạn chế bất cứ tự do gì của em, không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của em, trừ khi gặp được hai loại tình huống…”

Diệp Oản Oản càng nghe càng không cách nào tin tưởng, nghe được hai chữ cuối cùng, khẩn trương mà siết chặt ngón tay, “Hai loại tình huống gì?”

Tư Dạ Hàn: “Thứ nhất, em chủ động cầu xin tôi.”

Diệp Oản Oản cẩn thận mà suy nghĩ, trầm ngâm nói, “Vậy anh có thể bảo đảm sẽ không ngáng chân em chứ?”

Tư Dạ Hàn: “Tôi bảo đảm.”

Diệp Oản Oản nghi ngờ không thôi mà nhìn Tư Dạ Hàn, Tư Dạ Hàn nếu như đã đáp ứng, hẳn là sẽ không lừa cô.

Nhưng mà anh ta có ý gì?

Khinh thường cô sao? Cảm thấy cô dựa vào chính mình gặp phải chướng ngại một cái liền quay về cầu xin anh ta hay sao?

“Thứ hai là gì?” Diệp Oản Oản ngừng thở tiếp tục hỏi.

Tư Dạ Hàn: “Thứ hai, bị thương.”

Nghe thấy trả lời này, Diệp Oản sửng sốt một chút, “Cái này…… Bị thương cấp độ nào?”

Đối với Tư Dạ Hàn mà nói, cô là vật sở hữu anh quan tâm nhất, đương nhiên sẽ không cho phép cô có bất cứ vết thương nào.

Tư Dạ Hàn mặt không biểu tình mà mở miệng: “Phán đoán của tôi.”

Diệp Oản Oản có chút cạn lời, “Việc này cũng quá chủ quan… Chẳng phải hoàn toàn là do anh định đoạt… Chẳng lẽ em bị trầy da hay bị côn trùng cắn cũng tính là bị thương sao?”

Tư Dạ Hàn: “Xem tâm tình của tôi.”

Được rồi được rồi, anh là đại gia, anh định đoạt!

Cũng may kĩ năng vuốt mông ngựa của cô rất tốt, dù sao kĩ thuật vuốt lông của cô cũng không phải trưng cho đẹp.

Diệp Oản Oản cưỡng chế tâm tình kích động, hít sâu một hơi mở miệng nói, “Có phải chỉ cần em chứng minh em có năng lực xử lý tất cả mọi thứ đều tốt, hơn nữa có năng lực bảo vệ bản thân thì có thể?”

Ánh mắt u lãnh của Tư Dạ Hàn nhìn cô chằm chằm: “Nếu em làm không được, vậy thì tất cả đều trở về như cũ, em không có cơ hội thứ hai nữa.”

Diệp Oản Oản cắn chặt răng, “Được! Một lời đã định!”

Một ngày nào đó cô muốn xoay người làm chủ nhân!

Tư Dạ Hàn nhìn đáy mắt sáng như sao trời của cô gái, “Đừng nóng vội, tôi còn có mấy yêu cầu.”

“Còn có yêu cầu gì?” Diệp Oản Oản cảnh giác hỏi.

Cô biết không có dễ dàng như thế!

Tư Dạ Hàn nói, lấy ra một tập văn kiện, đưa tới trước mặt cô: “Phải làm được những quy định và yêu cầu của tôi, nếu như vi phạm, những lời tôi vừa nói đều hủy bỏ toàn bộ .”

Diệp Oản Oản nhận lấy, nhìn lướt qua, chỉ thấy hiệp nghị trên văn kiện viết: Cấm hút thuốc, cấm uống rượu, cấm về muộn, cấm đi quán bar, cấm nói chuyện với người, cấm gửi tin nhắn không trở về, cấm gọi điện thoại không nhận, cấm ăn thực phẩm rác rưởi, cấm nhìn chăm chú người khác phái, cấm đứng núi này trông núi nọ…

Cái này mà gọi là mấy cái yêu cầu? Đây ít nhất phải có mấy trăm điều đi? Rốt cuộc sao anh lại có thể nghĩ ra được nhiều yêu cầu như thế chứ?

Hơn nữa để cô tương đối lưu ý chính là bốn chữ, “Cấm uống rượu”, không biết vì sao lại cố ý phóng to in đậm lên.

Là cỡ chữ bị sai sao? Vì sao lại muốn cố ý phóng to cùng in đậm bốn chữ này lẽ ?

Nên phóng to in đậm không phải là “Đứng núi này trông núi nọ” hay sao?

Tuy rằng yêu cầu thật sự rất nhiều, cô nhìn đến hoa cả mắt, nhưng so với việc cuối cùng cũng có thể yên tâm lớn mật mà làm những việc mình muốn, tất cả đều không còn là vấn đề.

Vốn dĩ cô định chuẩn bị một khóc hai nháo ba thắt cổ, hiện giờ không thể nghi ngờ đây đã là kết quả tốt nhất.

“Được được được nha! Anh nói cái gì cũng được! Em biết anh tốt nhất mà! Người ta thích anh nhất mà!” Mới vừa nói chán ghét người ta xong, Diệp Oản Oản lập tức thay đổi 180 độ.

Tư Hạ ở một bên châm ngòi hoàn toàn bị thất bại, cậu ta trợn mắt há hốc mồm.

Vì sao!?

Vì sao kết quả lại biến thành như vậy!