Khi Nhân Vật Phản Diện Muốn Làm Người Tốt

Chương 14




" Aaaaaaaaaaa!" Niệm Vân bật người dậy, cậu hoảng sợ đưa tay giữ lấy cái cổ của mình rồi nhìn xung quanh: " Mình vẫn chưa chết?"

" Mơ thấy ác mộng sao?"
" A...!" Cậu giật mình nhìn qua: " Hoàng thượng?"
Vì lo lắng Niệm Vân mà Ngạo Khiết cho người mang tất cả tấu chương lại Minh Long điện phê tấu tiện xem chừng cậu, thấy hành động ngây ngô vừa rồi hắn bỏ bút xuống đứng lên tiến lại giường: " Là ta."
Trong phòng khá tối, khắp nơi được soi sáng bằng nhiều cây nến nhỏ: " Trời tối, ta đã ngủ cả ngày?"
Ngạo Khiết phẩy tay một cung nữ cúi đầu xin phép rồi rời đi, hắn cầm lên xem xét vết thương ở cổ tay Niệm Vân: " Ngươi kiệt sức vì đói và mệt, ăn chút gì sẽ tốt hơn."
" Ân...!" Niệm Vân ngập ngừng: " Đây là phòng của hoàng thượng?"
".....!"
" Ta có phải hay không nên trở về phòng của mình?"
" Từ giờ ngươi sẽ ngủ ở đây."
" Còn hoàng thượng?"
" Ngươi nghĩ xem."
" A!" Niệm Vân chợt run lên, vậy là phải ngủ cùng với hoàng thượng? Mình ngủ không biết có xấu không, lỡ như vô tình đạp hoàng thượng một cái thì mất mạng như chơi.
" Còn đau không?"
Niệm Vân ngạc nhiên, Ngạo Khiết là đang lo lắng cho vết thương do muốn cởi dây trói của mình lúc bị Bá Dương bắt nhốt, cậu cười vô tư: " Cái này không sao hết, người không cần lo cho ta, lần trước bị người chưởng một cái cũng không có chết a."
".....!"
Vẻ mặt Ngạo Khiết đột nhiên đen lại trở nên đáng sợ, Niệm Vân ngập ngừng: " Hiểu lầm....lần đó là hiểu lầm, ta không có để ý."
Vươn tay ôm Niệm Vân vào lòng, hắn chân thành: " Là do ta!"
" Hoàng thượng?"
" Từ nay ta sẽ bảo hộ ngươi, chỉ cần ngươi không rời khỏi ra. Ta sẽ cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn, tiền tài, chân bảo, địa vị....chỉ cần ngươi nói ra đều sẽ cho ngươi."
" Ân...thật ra ta không cần mấy thứ đó."
" Ngươi cần gì?"
" Hoàng thượng cho ta thật sao? Ta sẽ không khách sáo đâu." Niệm Vân hớn hở.
Cung nữ vừa rồi trở lại, đứng bên ngoài hành lể:" Hoàng thượng, cháo tổ yến đã được mang đến."
" Trước tiên ngươi cần ăn gì đó trước đã."
Đã lâu giữ bụng rỗng, vừa nghe tới cháo mắt Niệm Vân đã sáng lên: " Ân...ta rất là đói, từ lúc bị bắt đi đến giờ vẫn chưa có gì vào bụng hết." Cậu vung dậy chạy ngay ra bàn vô tư bưng cả tô cháo lớn mà ăn.
Cung nữ khá ngạc nhiên khi một người trước nay luôn rất khó chịu trước những hành động vô phép tắc lại không thích kẻ khác hồ nháo trước mặt mình như hoàng đế lại để Niệm Vân chạy nhảy trong tẩm cung của mình như vậy, xem ra nàng từ nay phải phục vụ vị chủ tử này thật tốt.
" Khụ....khụ...!"
Nhìn Niệm vân sặc sụa Ngạo Khiết vuốt nhẹ lưng cậu: " Ăn từ từ, không ai giành với ngươi."
Lấy tay áo lâu lâu cái miệng Niệm Vân khì khì cười: " Xin lỗi, vì đang rất đói nên...!"
" Niệm Vân, từ nay về sau lời xin lỗi và cảm ơn của ngươi không cần phải nói biết chưa?"
" Tại sao?"
" Ngươi chỉ cần nghe lời của ta, đừng hỏi."
" A!" Niệm Vân nhớ Cung Nhĩ từng nói Hoàng đế khi làm bất cứ việc gì rất tức giận khi bị hỏi tại sao, bởi hắn luôn cho rằng mình đúng nên không cần biết là vì sao chỉ cần biết là hắn muốn: " Xin...à không, ta không xin lỗi cũng không hỏi." Hoàng đế đúng là lạ mà.
" Ngày mai khi lên triều ta sẽ tuyên chỉ lập ngươi làm hoàng hậu."
" Phụt....!" Tất cả cháo trong miệng Niệm Vân đều phun ra hết.
" Lấy nước."
" Vâng hoàng thượng."
Dùng khăn lâu cho Niệm Vân, Ngạo Khiết bình tĩnh: " Ngươi tới giờ vẫn ngạc nhiên như vậy?"
" Hoàng thượng, bá quan sẽ không đồng ý, ta là nam...!" Không được, cho dù là nam nhưng cậu là kim phụng a. Người người mong chờ cậu lên ngôi hoàng hậu còn không kịp lấy gì mà phản đối: " Nhưng ta vẫn chưa có chuẩn bị gì hết, nói một cái liền trở thành hoàng hậu....cái này....cái này."
"......!"
Chụp lấy ly nước cung nữ mang đến uống một hơi: " Chẳng phải hoàng thượng đã có những tám phi tần và cả một hậu cung rồi sao?"
" Ta chưa từng để mắt hay quan tâm đến cái gì gọi là hậu cung."
" Người không để ý nhưng ta để ý a, nữ nhân bọn họ có thù thì thật là nhớ lâu, nay đùng một cái ta lại trở thành hoàng hậu bọn họ tha cho ta sao? Chưa kể ta không có muốn làm cái gì gọi là nam sủng...!"
" Rầm!"
" Ân!" Ngạo Khiết không hiểu vì sao lại có vẻ rất tức giận, một chưởng đánh xuống làm chiếc bàn như cái bánh mà vỡ ra, Niệm Vân sợ nên tự đưa tay chặn lại miệng mình: " Ta....nói gì sai sao?"
"Là ai nói với ngươi những lời đó?"
" Nói....nói cái gì cơ?"
" Ai đã nói ngươi là nam sủng?"
Niệm Vân muốn chảy cả mồ hôi, nhìn vẻ mặt như muốn giết người của hoàng dế thì ai dám nói chứ: " Không có, là ta nghĩ lung tung a."
Ngạo Khiết thật sự tức giận, Niệm Vân đối với hắn mà nói sẽ là người cùng hắn trị vị đất nước này, sẽ là người cùng hắn đi hết con đường còn lại, là hoàng hậu của hắn. Chỉ cần có kẻ dám xem thường cậu hắn tuyệt đối không bỏ qua, nhưng lời Niệm Vân nói cũng không sai, âm mưu tại hậu cung hắn không để tâm đến nhưng không phải là không biết, trước kia Niên Du cũng đã nhiều lần gặp nguy hiểm đến tính mạng cũng vì chỉ được sự quan tâm ít ỏi của hắn: " Nếu ngươi thật sự chưa muốn nhắc đến thì ta sẽ chờ thêm một thời gian nữa." Chờ đến khi ta làm cho hậu cung trở nên không còn bất cứ sự nguy hại nào để ngươi đứng đầu nơi đó.
" Cảm....à không ta rất vui khi hoàng thượng đồng ý." Niệm Vân cười thật tươi nhưng trong bụng còn đang tiếc rẽ tô cháo chưa ăn hết bị cơn giận của Ngạo Khiết làm đổ mất.
Cung Nhĩ khi trời sáng thì lập tức tiến cung, hắn không an tâm muốn gặp Niệm Vân ngay nhưng nghe nói hoàng thượng không cho ai quấy rầy cậu nghỉ ngơi. Nếu không có gì Niệm Vân sẽ lại chạy tới dược phong nên chỉ cần đến đó là có thể gặp cậu, . Vừa đến cửa cung đã thấy Lương Hà bên ngoài chờ: " Lương Hà, đang đợi ta sao?"
" Ngươi tới đúng lúc, nhanh giải quyết việc này đi."
" Chuyện gì?" Nhìn lại mới thấy thái y, trưởng cung và quan canh cửa kho dược, thượng phòng, lương quản, ngay cả trưởng thái giám chăm non vườn ở hoa viên cũng có mặt: " Đây là sao?"
" Cung Nhĩ tướng quân, chúng ta thật khó xử quá."
"???!"
" Bây giờ trên triều cũng đang bàn tán xôn xao, Niệm Vân công tử đúng là rất thích gây rối mà. Người mau đi khuyên ngài ấy đi."
" Vườn thảo mộc nô tài chăm non ở hoa viên bây giờ cũng tan hoang cả rồi."
" Dược mà lão phu dùng ba mươi năm điều chế ra cũng....hazzz!"
" Tướng quân mau đến khuyên công tử đi, nếu không chỉ vài ngày nữa kho dược của hoàng cung sẽ chẳng còn lại gì."
" Chỉ mới trở về, hắn lại làm gì nữa rồi?" Cung Nhĩ thở dài.
Từ lúc hoàng thượng lâm triều đến giờ mọi người cũng chỉ có một việc để tấu: " Hoàng thượng, xin người xem lại chuyện này. Dược thảo trong cung tuy nhiều nhưng không thể tùy tiện như vậy."
" Còn có Ngân chi liên chín trăm năm có thể cải cứu người chết đi sống lại, đến hiện tại cho dù là hoàng cung cũng chỉ còn lại bảy đóa được băng giữ, ngoại trừ dùng cho hoàng đế thì không ai có thể mơ đến."
" Hoàng thượng, tất cả thảo mộc quý hiếm tiến cống được cất công trồng ở hoa viên hoàng cung, dù là trễ một canh giờ tưới nước cũng sẽ chết hiện lại tất cả đều bị hái đi."
" Ngay cả các loại dược quý hiếm mà các thái y cùng nhau nghiên cứu điều chế ra để.....!"
" Cộc...cộc...!" Ngạo Khiết mão rồng uốn quanh trán, hoàng kim bào uy nghi gõ gõ ngón tay trên mặt bàn thờ ơ: " Các ngươi còn chuyện gì khác để tấu nữa hay không?"
" Hoàng thượng, xin người suy nghĩ lại, nếu cứ để Niệm Vân công tử tùy ý như vậy thì những dược liệu trong cung sẽ bị tiêu hủy hết. Nói thì chỉ là một việc nhỏ, nhưng nếu một khi dược liệu hoàng cung bị cạn kiệt...!"
" Là ta chuẫn cho hắn tùy ý sử dụng thảo dược trong cung, các ngươi.....đều muốn phản đối lại ý của ta?" Hắn dương nhiên biết để Niệm Vân tự tung tự tác như vậy cũng không phải tốt, nhưng hắn không thể từ chối khi cậu muốn làm gì đó.
" Chúng thần không dám."
Bên dưới không khí trở nên im lặng hơn sau câu nói của Ngạo Khiết: " Nhưng hoàng thượng, những dược liệu thông thường đều có thể không nói tới, chỉ là Ngân chi liên tiên dược chỉ được dùng cho hoàng đế, nhưng người dám động đến đều là tử tội."
Các đại thần trong triều đều không hẹn mà nhìn về một phía, Vương học sĩ chỉ vừa vào quan trường đúng là không biết tính hoàng thượng như thế nào, hắn lại dám ngang nhiên nói người của hoàng đế mang tội tử, mọi người phải thay hắn mà cầu nguyện a.
" Ngươi là học sĩ vừa đổ quan trường Vương Diễm?" Ngạo Khiết điềm tĩnh.
" Là thần."
" Ta thấy trước khi ngươi học cách làm quan thì vẫn là nên trở về học lại cách làm sao nắm giữ được địa vị của mình."
" Hoàng thượng?"
" Bãi triều."