Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 80: Tìm kiếm




Đi gọi Chu Thanh.” Phong Mạc Thần ra lệnh lần nữa, trừng Liễu Y Y, đã có ý cảnh cáo.

Lúc Chu Thanh đến, Phong Mạc Thần đã thay bộ cẩm y màu đen, chất liệu rất tốt, cổ và ống tay áo được viền hoa văn, phối với đôi giày hươu màu đen, sắc tối toàn bộ, càng làm nổi bật thần sắc gầy gò tái nhợt.

Nha hoàn lấy bộ y phục nhuốm máu đi, Liễu Y Y vừa bước ba bước đã quay đầu lại nhìn Phong Mạc Thần, hi vọng hắn có thể mở miệng giữ lại cùng nói chuyện. Hiển nhiên, nàng phải thất vọng, lúc đi tới cửa, cước bộ dừng một chút, sau đó dứt khoát ra khỏi phòng ngủ.

Phong Mạc Thần xoay người, cầm thanh kiếm giắt trên tường, đôi mắt phượng mang theo thần sắc muốn đốt người, lạnh lùng nói, “Đi cùng với ta, mau tìm Vương phi.”

Chu Thanh khẽ nhíu mày, giữ thanh kiếm của Phong Mạc Thần lại, cung kính nói “Gia, thuộc hạ đã phái người dò thăm tung tích của thăm Vương phi rồi, nhưng vết thương của người chưa lành.”

Phong Mạc Thần hất tay Chu Thanh ra, ánh mắt séc bén “Các ngươi đã tìm bảy ngày rồi, sát thủ của La Sát Môn trăm phương ngàn kế muốn đối phó với nàng, nếu không tìm được nàng, nàng sẽ gặp nguy hiểm!”

Chu Thanh còn muốn nói điều gì đó, Phong Mạc Thần đã cất bước đi ra ngoài, nhìn chủ tử có thương tích trong người, nhưng vẫn nén chịu đau đớn, khẽ một tiếng thở dài.

Trên phố, khắp nơi vang lên tiếng rao bán nhộn nhịp, nhưng Phong Mạc Thần vẫn duy trì trạng thái như vậy, vẻ mặt thờ ơ, không ít người đi đường nghỉ chân nhìn hắn.

Hắn quá thu hút, bề ngoài tuấn mỹ vô cùng, khí chất lạnh lùng chút cô đơn, cùng với một thân hình cao lớn khoác bộ cẩm y màu đen, không ít cô gái nhìn hắn, thoáng cười trộm.

Phong Mạc Thần tựa hồ không quen bị người vây kín, chẳng nói câu nào mà dạt đám người ra, hỏi đường tới một nhà trọ.

Chu Thanh đi phía sau hắn, trong lòng cực độ bất an, tìm kiếm như vậy thật đúng là mò kim đáy biển, người được hắn phái đi, cũng là những kẻ chuyên nghiệp được lựa chọn, nếu như ngay cả bọn họ đều không thể tìm được Vương phi, còn Vương gia cứ tìm như thế, chắc chắn là không hề có tác dụng.

Phong Mạc Thần tựa hồ cũng ý thức được đây không phải là cách, một tay cầm kiếm, một tay nắm đấm “Lần trước, nàng và Hàn Thiên Mạch bị đâm ngay con sông đào, còn nhớ là ai cứu, đưa hai người trở về không?”

Chu Thanh trầm tư chốc lát, ngẩng đầu lên nói “Là Phương Nham, thị vệ bên cạnh hoàng thượng.”

“Không được kinh động bất luận kẻ nào, trở về phủ, tối đến theo ta thăm dò hoàng cung.” Trong ánh mắt lạnh hàn sương của Phong Mạc Thần bỗng hiện lên một tia dao động, đôi môi khẽ mím chặt, xoay người, xoải bước ra ngoài.