Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 82: Kết cục này, ta không muốn




“Phong Mạc Thần, ngươi rốt cuộc muốn thế nào đây?” Bạch Ly Nhược cắn chặt môi dưới, phẫn hận nhìn hắn, rõ ràng trong mắt vẫn là nỗi căm hờn như trước.

Phong Mạc Thần chậm chạp cầm lấy tay nàng, đặt trên bộ ngực đang bị thương của mình, khí thế bức người “Ta cho nàng một cơ hội báo thù thêm lần nữa, phương thức tùy nàng lựa chọn.”

Bàn tay của Bạch Ly Nhược không ngừng run rẩy, hắn ép nàng ấn lên ngực mình, tay hắn khẽ dùng sức, Bạch Ly Nhược cũng cảm giác được trong bàn tay trắng nõn dính đầy một chất lỏng sềnh sệch.

Nàng ngước mắt xuống, trên tay áo đỏ một mảnh, y phục màu đen của hắn cũng có một mảng loang ra.

Khuôn mắt hắn vẫn không thay đổi mà không ngừng dùng sức ấn tay nàng, đôi môi bắt đầu tái nhợt cùng sắc mặt, nhưng ánh mắt nhìn nàng thì sáng vô cùng, như những chòm sao trên trời.

Bạch Ly Nhược giật bắn giống như bị rắn cắn mà rút tay về, sắc mặt kinh hoàng nhìn hắn “Ngươi điên rồi.”

Bàn tay đang nhuốm máu của Phong Mạc Thần xoa gò má tái nhợt của nàng, làm hai bờ má nàng nhuộm đỏ, gằn từng chữ nói “Đêm nay, chúng ta hãy kết thúc tất cả ân oán trước kia, nếu như nàng cảm thấy chưa đủ…” hắn ngưng giọng, từ trong ngực nàng lấy khẩu súng ra, đặt trong tay nàng, họng súng lần nữa hướng vào lồng ngực của hắn “Nàng hãy nổ súng đi.”

Bạch Ly Nhược thở gấp, trong tay cầm súng, lại bị ép không ngừng lui về phía sau, sống lưng đã dán vào trên vách tường, cảm giác tấm lưng thật là lạnh “Ta sẽ không nổ súng, ân oán giữa chúng ta, ngay từ lúc ta bắn ngươi đã chấm dứt, ngươi đi đi, từ nay về sau, ta không muốn gặp lại ngươi nữa!”

Khóe môi Phong Mạc Thần vẽ nên một nụ cười giễu cợt “Nàng cảm thấy nên chấm dứt ư? Ta không muốn như thế.”

Hắn đột nhiên cúi đầu xuống, nhanh chóng bắt lấy đôi môi mềm của nàng, không để ý nàng kinh hô giãy dụa, đầu lưỡi linh hoạt xông vào miệng nàng, quét qua hàm răng nàng, cạy mở nó, ra sức dây dưa với cái lưỡi thơm tho của nàng.

Bạch Ly Nhược trợn tròn mắt, hai tay nàng bị giam cầm phía sau, lồng ngực đang nhuốm máu của hắn cọ xát cùng đôi gò bồng mềm mại của nàng. Bỗng nàng cắn lấy môi hắn, nhưng hắn không hề nhượng bộ chút nào, còn cắn đáp trả lại nàng.

Máu của hai người cùng giao hòa, không rõ là của ai, nàng không ngừng thối lui, hắn không ngừng truy đuổi, cuối cùng, hai hàng lệ đã chảy dài trên má nàng trong khi gương mặt hắn vẫn lạnh như băng.

Hắn chậm chạp buông nàng ra, thở hổn hển không ngừng, đưa tay gạt đi nước mắt trên mặt nàng, giọng nói khàn khàn “Ngày mai, ta sẽ trở lại thăm nàng.”

Bạch Ly Nhược bật khóc thành tiếng, vì sao lần nào trước mặt hắn, nàng luôn ở thế hạ phong? “Phong Mạc Thần, buông tha cho ta, van xin ngươi hãy buông tha cho ta đi.”

Tiếng khóc nức nở đó làm tim hắn nhói đau, mím môi, hắn nhíu mày nói “Không thể nào, kết cục của chuyện này, quá nghiêm trọng, ta không thể nào buông tha cho nàng được!”

“Kết cục nào?” Bạch Ly Nhược nghẹn giọng, bờ vai khẽ run.

Ta đã yêu nàng mất rồi, nàng nói xem có nghiêm trọng không? Phong Mạc Thần nhắm mắt, thống khổ quay người đi, nhanh chóng bay vọt ra ngoài.

_________________