Khí Trùng Tinh Hà

Chương 433: Thu hoạch lớn




Tiêu Đường chủ biết, đưa ra con số bao nhiêu cũng không thỏa mãn được dại dày của đối phương. Thấp giọng nói:
- Được, hai vị cứ đưa ra một con số, nếu Tiêu mỗ đáp ứng được, ta có khuynh gia bại sản cũng sẽ trả cho các ngài.
Tần Vô Song mỉm cười vẫn không nói gì, chỉ nhìn Tiêu Đường chủ. Ánh mắt này không phải là trêu đùa đối phương, mà cố ý dùng ánh mắt để phá vỡ phòng tuyến tâm lý đối phương, làm phòng tuyến trong đầu của đối phương dần dần tan tác, từ đó đưa lợi ích của mình lên cao nhất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhìn một hồi lâu, trên khuôn mặt Tần Vô Song mới từ từ lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý:
- Tiêu Đường chủ, hình như ngươi không muốn ta thông báo cho Bang chủ Chu Quang Thụ của các ngươi?
Mặt Tiêu Đường chủ đỏ bừng, đầu nghiêng một bên tránh ánh mắt sắc bén của Tần Vô Song, ánh mắt lợi hại ấy dường như có thể nhìn thấu tâm lý người khác.
- Tuy ta không biết vì sao ngươi không muốn ta thông báo cho Bang chủ các ngươi. Nhưng từ trong mắt ngươi, ta có thể nhìn thấy một nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi này đáng giá bao nhiêu tiền?
Tần Vô Song nói một cách hứng thú.
- Có thật muốn ta đưa ra một con số?
Tần Vô Song thản nhiên hỏi. Tiêu Đường chủ quay mặt lại, kiên quyết nói:
- Ngài cứ nói đi, chỉ cần ta lo được, quyết không hai lời, dù sao hôm nay ta cũng thua chắc rồi.
- Được!
Tần Vô Song giơ một ngón tay:
- Một ngàn hoàng tinh thạch.
Lời vừa nói ra, Câu Tử và Bưu Tử không kìm được thốt lên một tiếng, sắc mặt vô cùng thảm hại, dường như vừa mới nghe tuyên án tử hình.
Một ngàn hoàng tinh thạch! Cái giá này, thực ra vượt quá xa những gì chúng dự liệu. Phải biết rằng, chúng xưa nay dù là cường hào ác bá, những gì có được chẳng qua chỉ là thu từ trộm cắp đánh người, nhiều lúc, thu nhập một năm cũng không quá hai trăm hoàng tinh thạch.
Dù sao, ở Thiết Mộc Châu Thành này cũng không có quá nhiều những người giàu có xa hoa thật sự. Nếu thật sự là người đại phú đại quý đến Thiết Mộc Châu Thành, hoặc là chúng không thể trêu vào, hoặc là ngay cả cơ hội tiếp cận cũng không có.
Do vậy, đối với Câu Tử và Bưu Tử mà nói, một ngàn hoàng tinh thạch là một con số trên trời.
Tiêu Đường chủ đó lại không bị con số đó làm choáng váng, đứng thừ người ra như tượng gỗ, một lúc sau mới cắn răng nói:
- Được, một ngàn hoàng tinh thạch! Phải cho chúng tôi thời gian đi gom góp.
Tần Vô Song lắc đầu:
- Không được, tiền đến mới thả người.
Tiêu Đường chủ sầu thảm nói:
- Số tiền lớn như vậy, chúng tôi không đi gom góp thì lấy đâu ra chứ?
- Việc này ngươi phải nghĩ cách!
Tần Vô Song thản nhiên nói:
- Ngươi không có, Chu Quang Thụ chắc sẽ có!
Vừa nghe đến tên Bang chủ, Tiêu Đường chủ đột nhiên giật mình nhìn Câu Tử và Bưu Tử một cái, mới nói với Tần Vô Song:
- Vậy thì để cho chúng đi tìm phu nhân của ta, bảo bà ấy gom đủ một ngàn hoàng tinh thạch đến chuộc ta.
Tần Vô Song nhìn hai tên lâu la:
- Hai ngươi, ai muốn đi?
Câu Tử vội nói:
- Tôi đi!
Tần Vô Song cười nói:
- Được, Lão Nhị, đệ đi cùng hắn, tránh hắn giở trò.
Câu Tử nghe đối phương nói phái người áp giải hắn, trong lòng liền chùng xuống. Nhưng hắn đã nói ra, ai còn dám cãi, đành phải gật đầu.
Tiêu Đường chủ gọi Câu Tử lại dặn dò:
- Ngươi tuyệt đối không được nói thật với phu nhân, cứ nói ta thua tiền ở sòng bạc, bị người ta giữ lại, cần lấy tiền chuộc người. Còn nữa, cầm tín vật của ta, không thì bà ấy không tin ngươi đâu.
Câu Tử gật đầu đáp:
- Đường chủ đại nhân, tôi biết rồi!

Việc liên quan đến an nguy của Tiêu Đường chủ, cho dù là Câu Tử, hay là Đường chủ phu nhân thì hiệu quả công việc cũng rất nhanh. Tuy đối với một Châu thành mà nói, một ngàn hoàng tinh thạch là một con số không nhỏ, nhưng thân là một Đường chủ, thường ngày vơ vét rất nhiều, không phải hạng tiểu nhân vật như Câu Tử và Bưu Tử có thể biết hết được.
Đối với Tiêu Đường chủ, hắn vẫn là có thể miễn cưỡng chấp nhận được con số trên trời này. Một ngàn hoàng tinh thạch, tuy là thương cân động cốt, nhưng vẫn chưa đến mức cướp hết của cải của hắn.
Đương nhiên, Đường chủ phu nhân không thể không than khổ than nghèo một trận, ra vẻ một ngàn hoàng tinh thạch này là đã lấy hết của cải của họ rồi.
Tần Vô Song vốn định mở miệng nói giá trên trời là để cho đối phương mặc cả, nhưng không ngờ đối phương lại đồng ý một cách sảng khoái như vậy. Hắn cũng biết, một ngàn hoàng tinh thạch này, tuy chưa vét sạch của cải của Tiêu Đường chủ, nhưng thực sự như cắt da cắt thịt của ông ta.
Sau khi cầm được một ngàn hoàng tinh thạch này trong tay, cũng có thể giải quyết không ít vấn đề chi tiêu.
Hắn cũng biết rõ, Tiêu Đường chủ này đã không dám để chuyện này kinh động đến Bang chủ Chu Quang Thụ của bang Thanh Thụ, chắc chắn là phải ngậm bồ hòn làm ngọt, cũng không cần lo lắng bang Thanh Thụ sẽ báo thù.

Sáng sớm ngày thứ hai, lúc họ xuất phát mới tập hợp ba người lại nói:
- Tiêu Đường chủ, lần này đa tạ ngươi đại nghĩa xuất tiền, lần sau nếu còn đến Thiết Mộc Châu Thành, hy vọng Tiêu Đường chủ chiếu cố.
Tiêu Đường chủ mặt như tro tàn, biết lần này may mắn thoát khỏi cái chết, vội nói:
- Không dám, không dám!
Bao Bao cũng cười nói:
- Đừng nói không dám, ngươi không dám, chúng ta đâu thể phát tài, số tiền lớn như vậy thật không dễ kiếm a!
Tiêu Đường chủ chỉ cười khổ, không dám nói lại nửa lời.
Rời khỏi Thiết Mộc Châu Thành, Bao Bao nghĩ lại cười phá lên. Tử Điện Phần Diệm Thú kháng nghị nói:
- Lão Đại, ít nhất phải chia cho tôi một nửa số tiền, tối qua hai người các ngươi trêu bọn họ vô cùng vui vẻ, đệ đứng ngoài canh gác, vô vị muốn chết a!
Tần Vô Song cười nói:
- Thật tội cho đệ rồi!
Bao Bao nói:
- Tiền của Lão Đại, cũng là tiền của chúng ta, phân chia gì chứ?
Ba người cùng cười lớn. Tần Vô Song mở bản đồ, xem một lượt, nói:
- Bài Sơn Phủ rộng khoảng mười vạn dặm, mỗi ngày chúng ta đi, nhanh thì năm sáu ngàn dặm, chậm thì ba bốn ngàn dặm, qua nơi hiểm trở thì đi từ từ, nơi bằng phẳng thì đi nhanh.
- Lão Đại, huynh nói Thiết Mộc Châu Thành nhỏ bé như vậy, cao thủ mạnh nhất đã là Hóa Hư Cảnh cường giả. Hiên Viên Khâu này, xem ra không phải tầm thường, nhưng đệ không hiểu, đã có Hóa Hư Cảnh cường giả, tại sao không đến võ đài lớn hơn để phát triển, lại trốn trong Châu thành là có ý gì?
Bao Bao có chút không hiểu, theo hắn nghĩ, những người tu vi cao thì phải leo lên vị trí cao hơn mới đúng, trốn ở một Châu thành nhỏ bé như vậy, có thể có tương lai gì?
Tần Vô Song cười nói:
- Bây giờ đệ còn trẻ, có chí vươn lên. Thử nghĩ xem, nếu Thiết Mãnh của Thiết Mộc Châu Thành đó đã mấy trăm tuổi rồi, ông ấy còn có ý chí tranh hùng nữa không? Có lẽ, hắn nghĩ nhiều hơn đến địa vị vững chắc của mình ở Thiết Mộc Châu Thành, không muốn bị khiêu chiến, bảo đảm địa vị quyền uy ở địa bàn này.
Tử Điện Phần Diệm Thú nói:
- Đây gọi là mỗi người đều có chí hướng riêng, có người thích tranh giành, có người thích xưng vương xưng bá trên địa bàn của mình. Đừng nói nhân loại, loài thú cũng có rất nhiều loại như vậy.
Đang nói thì ba người đã đến trước một cái khe sâu lớn, Tần Vô Song lại mở bản đồ lần nữa, xem một lúc, nói với hai gã Bao Bao:
- Qua khe sâu này, đi về phía trước khoảng hai ba ngàn dặm, là có thể đến Vương thành của Hắc Nha Lĩnh rồi. Hôm nay nếu đi nhanh, trước khi trời tối có thể đến nơi.
- Hắc hắc, Hắc Nha Vương Thành?
Bao Bao hưng phấn nói:
- Tốt, vậy là có thể thấy một thành thị cấp cao hơn rồi. Một Châu thành nhỏ cũng có Hóa Hư Cảnh cường giả, vậy thì Vương thành cấp cao hơn Châu thành, chắc sẽ không đến Động Hư Cảnh cường giả cũng có chứ?
- E rằng sẽ có!
Tử Điện Phần Diệm Thú thở dài nói.
Sau khi vào Hiên Viên Khâu, dù hiếu thắng như Tử Điện Phần Diệm Thú cũng không thể không thừa nhận, Hiên Viên Khâu này, thực là đầm rồng hang cọp. Họ hoành hành ở các quốc gia nhân loại, nhưng vào đến địa bàn của Hiên Viên Khâu không thể không đề cao mười hai phần tinh thần.
Tần Vô Song đứng ngoài khe cốc cảm nhận một lúc lâu, không thấy có điều gì khác thường, phất tay nói:
- Sau khi vào khe cốc, mọi người phải thật cẩn thận. Xuất phát!
Bao Bao và Tử Điện Phần Diệm Thú một trái một phải đi hai bên Tần Vô Song, nhanh chóng đi vào. Khe cốc này vô cùng hiểm trở, vô cùng quanh co.
Lúc ba người cùng đi, trên vách núi đột nhiên xuất hiện một thân ảnh đang chuyển động, chạy đi với tốc độ cực nhanh. Người đó chỉ chừng mười bảy tuổi, trên lưng còn cõng một người khác, tuổi nhỏ hơn hắn một chút, nhìn qua là một tiểu cô nương.
Người này thấy ba người bọn Tần Vô Song, vội vã dừng lại, cảnh giác nhìn Tần Vô Song, tay phải rút một thanh chiến đao ở ngang lưng, quay đầu nói với thiếu nữ trên lưng:
- Muội muội, đừng nhìn, huynh nhất định sẽ xông được ra ngoài.
Bổ nhanh hai nhát đao lên không trung, gã thanh niên này kêu lên như hổ gầm:
- Ba tên cường đạo các ngươi, có giỏi thì xông lên, ta không sợ các ngươi đâu! Đến đây! Đến đây!
- Đến thì đến, chẳng lẽ ta sợ ngươi!
Tử Điện Phần Diệm Thú nói, đang muốn xông lên, nhưng lại bị Tần Vô Song túm lại:
- Lão Nhị, đừng kích động!
Tử Điện Phần Diệm Thú cười nói:
- Đầu óc tên tiểu tử này có vấn đề. Đệ chỉ muốn giúp hắn tỉnh táo đầu óc thôi, cho hắn hai cái tát.
Tần Vô Song nói:
- Vị tiểu ca này, chúng ta chỉ qua đường, không có ý gì với cậu, phía trước cũng không có mai phục, cậu muốn đi thì cứ đi.
Gã thanh niên đó ngẩn ra một lúc, bán tín bán nghi nói:
- Ngươi thật sự không phải đồng bọn của bang cẩu cường đạo đó.
- Cẩu cường đạo cái gì?
Bao Bao có chút kỳ lạ.
- Chúng ta không phải cường đạo gì cả, mà là khắc tinh của cường đạo mà thôi.
Gã thanh niên thận trọng dò xét bọn người Tần Vô Song, hình như cảm thấy ba người này khác với bọn cường đạo không nói lý lẽ. Miễn cưỡng cười trừ một cái:
- Các huynh không phải là cường đạo, vừa nãy là ta thất lễ, ba vị, xin thứ lỗi!
Nói xong, nhét đao vào ngang lưng, axốc nhẹ thiếu nữ trên lưng, liền chạy đi.
- Huynh đệ, huynh chậm lại một chút, đến đây rồi, bọn cường đạo sẽ không đuổi kịp chúng ta đâu. Huynh đang bị thương, chạy tiếp, đan điền sẽ bị tổn thương nghiêm trọng.
Thiếu nữ phủ phục trên vai gã thanh niên, sắc mặt trắng bệch, nói cũng không có sức, hiển nhiên là bị thương nặng hơn gã thanh niên kia.
Tần Vô Song thấy đôi huynh muội họ lại nhớ đến thời thiếu niên của mình. Chẳng phải tỷ tỷ Tần Tụ vẫn luôn quan tâm đến mình giống như gã thanh niên này quan tâm đến muội muội của mình lúc này sao?
Đây yêu thương và che chở. Coi sự sống còn của đối phương quan trọng hơn tính mạng của chính mình.
Cảnh này làm cho Tần Vô Song có cảm giác quen thuộc mà thân thiết.
.