Khí Trùng Tinh Hà

Chương 523




Tần Vô Song đi một mạch về tới Chi Tế Sơn, Bao Bao trở lại Hầu Vương Sơn dò hỏi, hai bên giao hẹn gặp lai ở Hầu Vương Sơn.
Tần Vô Song quay lại các quốc gia nhân loại, lần này Tần Vô Song càng cẩn thận hơn, đem người nhà chạy đến Tinh La Điện, chỉ cần có chút phong thanh nào thì lập tức tiến vào Vô Tận Đông Hải.
Không có Chìa khóa Linh lực mở ra phong ấn đi vào Vô Tận Đông Hải, cho dù là Đại Đạo tôn của La Thiên Đạo Trường có đích thân tìm đến, Tần Vô Song cũng không chút lo lắng.
Bởi vì cho dù có là Đại Đạo tôn của La Thiên Đạo Trường, cũng tuyệt đối không có khả năng mở ra những cấm chế của Vô Tận Đông Hải.
Tần Vô Song dàn xếp tốt mọi chuyện, không làm lỡ thời gian, sau khi đến Hầu Vương Sơn cùng Bao Bao tụ họp, lại xuất phát về hướng Hiên Viên Khâu.
Lần này, bọn Tần Vô Song đã tiếp thu giáo huấn, trên đường đi không tham gia vào bất cứ chuyện thị phi nào, chỉ để lại mình Ứng Long ở lại Hiên Viên Khâu, tại vùng biên cảnh của Chi Tế Sơn thăm dò tình hình, khi có tình hình khẩn cấp lập tức tìm cách thông báo cho Tần Vô Song.
Mục đích của Tần Vô Song trong chuyến đi lần này chỉ có một, đó là Tổng bộ Tần gia tại Thiên Đế Sơn. Muốn đi Thiên Đế Sơn phải băng qua trăm ngàn dặm lãnh thổ, điều đó đối với Tần Vô Song mà nói, cũng là một thử thách lớn.
Tần Vô Song việc nghĩa không từ, Tần Thời Tốn trước lúc sắp chết có nhờ Tần Vô Song một việc, giờ phút này Tần Vô Song quyết giúp đỡ Tần Thời Tốn hoàn thành tâm nguyện.
Con đường phía trước đi qua Hành Sơn phủ, trên đường đi Tần Vô Song không tiến hành giao tế gì cả, nhưng cho dù là như vậy vẫn gặp phải một số chuyện phiền toái, nhưng đều được Tần Vô Song giải quyết một cách khéo léo.
Chuyện quan trọng nhất trên đường đi chính là tu luyện, trải qua trận chiến với La Đĩnh, Tần Vô Sông đã nhận ra rằng, thực lực của mình và cường giả thực sự vẫn có một sự chênh lệch rất lớn, cần phải nhanh chóng rút bớt khoảng cách đó.
Vì vậy, ngoại trừ thời gian đi đường ra, mỗi ngày hắn đều tranh thủ tu luyện. Một đường đi được khoảng hơn nửa tháng, mới tới một nơi được gọi là Đan Hà Phủ.
Đan Hà Phủ này và Bài Sơn Phủ cùng với Hành Sơn Phủ đều có điểm bất đồng, địa phận của Đan Hà Phủ vô cùng rộng lớn, hơn nữa còn có một số thế lực lớn mạnh khác nữa cùng chiếm đóng tại nơi này.
Trong số đó, cũng có những thế lực nhị lưu có thể so sánh với La Thiên Đạo Trường.
Sự tồn tại của một số thế lực lớn này chính là nguyên nhân làm cho Đan Hà Phủ có vị trí khá cao ở tại Hiên Viên Khâu, có thể xếp vào trong số mười lăm địa phương đứng đầu.
Tần Vô Song mang theo Bao Bao và Cô Đơn đi trên đường cái của Đan Hà Phủ, chung quanh là cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt, so với Bài Sơn Phủ và Hành Sơn Phủ còn cao hơn một bậc.
Mục đích của Tần Vô Song trong chuyến đi lần này là muốn bái phỏng một vị đại sư. Ở Đan Hà Phủ, vị đại sư am hiểu nhất trong việc chế tạo các loại phù chú.
Tần Vô Song lần này đến, chính là muốn nhờ vị đại sư này chế tạo giúp mấy món đồ.
Đi qua mấy khu phố, càng đi sâu vào lại càng tới gần khu vực hoang vu hẻo lánh, Tần Vô Song cau mày nói:
- Bản đồ mà Ứng Long vẽ chắc là không sai chứ?
Bao Bao cười nói:
- Cho hắn ăn mật gấu hắn cũng không dám.
Ngẩng đầu lên nhìn, đây là một khu vực giống như một khu nhà ổ chuột hoang tàn, nhiều ngõ hẻm, đi vòng quanh chỗ này làm cho người ta có cảm giác nơi đây rất bẩn thỉu.
- Nói đến cũng thật kỳ lạ, chẳng lẽ những nhân vật tài giỏi cấp bậc đại sư cũng đều là những người kỳ quái đến thế sao? Vị Lỗ Tiên Lâu đại sư này lẽ nào lại thích ở nơi hoang vu hẻo lánh như thế này?
Hóa ra, vị đại sư chế tạo ra phù chú mà Tần Vô Song muốn đi thăm này có tên là Lỗ Tiên Lâu, rất có tiếng tăm ở Hiên Viên Khâu.
Loại phù chú mà ông ta chế tạo ra tuyệt đối đạt tiêu chuẩn cao nhất. Ở Hiên Viên Khâu, những người mỗi ngày cầu xin ông ta chế tạo phù chú, có thể nói là đếm hoài không hết. Nhưng mà vị đại sư này chế tạo phù chú, cũng không phải ai cũng cấp cho.
Ông ta có ba loại người không tiếp:
Thứ nhất, không tiếp người không thuận mắt.
Thứ hai, không tiếp người có tai tiếng xấu.
Cuối cùng, cũng là điều thực tế nhất, không tiếp người không có khả năng trả tiền.
Hai điều kiện sau cũng được, nhưng cái điều kiện thứ nhất thì ai cũng không thể nào hiểu nổi, xem ai không vừa mắt kỳ thực cũng chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi.
Đi được một lúc, Bao Bao sáng mắt nên chỉ thoáng một cái đã nhìn thấy bên trong một cái ngõ nhỏ có một chiêu bài không chút bắt mắt, trên mặt có viết một chữ "Lỗ" rất đơn điệu.
- Đừng nói là nơi này chứ!
Bao Bao quả thật không dám tin vào mắt mình:
- Không phải nói rằng nơi này không tốt, chỉ có điều hình như vị đại sư có chút hơi quá cô đơn rồi. Một người nổi tiếng như ông ta, lại chịu ở một mảnh địa phương này mà chấp nhận tịch mịch, quả thật khiến người ta không tin tưởng nổi.
Tần Vô Song cũng không cảm thấy quá mức ngạc nhiên, trên thực tế, ở kiếp trước của Tần Vô Song cũng có khá nhiều cổ nhân thích sống cuộc sống ẩn dật, chịu sự cô đơn.
Có lẽ vị Lỗ Tiên Lâu đại sư này đúng là người không ham danh lợi.
- Bao Bao, đây có thể là một nhân tài có ý chí và cảnh giới cấp bậc đại sư, nếu là người không chịu nổi sự cô đơn thì không thể nào trở thành đại sư được. Đại sư không phải dựa vào sự tâng bốc mà phải dựa vào thực lực của bản thân. Mặc dù việc chế tạo ra loại phù chú này, những người khác cũng có thể làm được, nhưng bất kỳ một môn nghệ thuật nào đều quý ở chỗ sự tận tình của người làm ra nó. Bao Bao, chúng ta đi xem qua, trước mặt một đại sư chân chính không thể thất lễ.
Lần này Tần Vô Song đến đây kỳ thực chính là muốn nhờ cậy chế tạo ra một loại công cụ vô cùng thực dụng, thứ đồ vật này chính là sau khi hắn nhìn thấy La Đĩnh sử dụng, mới nảy sinh ý định muốn dùng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
La Đĩnh sử dụng Ngọc bài Truyền thức, có thể ở ngoài khoảng cách trăm ngàn dặm để trao đổi với Đại Đạo tôn La Thông Thiên của La Thiên Đạo Trường. Điều này chứng tỏ Ngọc bài Truyền thức rất có tác dụng.
Tần Vô Song biết, thứ đồ vật này vô cùng quan trọng. Lúc còn ở các quốc gia nhân loại, hắn chưa từng thấy một đồ vật nào như vậy, hơn nữa phí tổn để chế tạo ra loại đồ vật này, các quốc gia nhân loại tuyệt đối không thể chịu nổi.
Trong lúc suy nghĩ thì mọi người đã đi tới trước một cái cửa hàng. Cái cửa hàng này không lớn, nằm ngay cạnh một con đường nhỏ, được xây dựng bằng loại đá tảng.
Một gã thanh niên trẻ tuổi ăn mặc theo phong cách đệ tử học việc, đang đứng ở trước gian hàng trên tay cầm một con dao, điêu khắc lên một tảng đá, mỗi một nét đều rất chuyên tâm và nghiêm túc.
Tần Vô Song thấy hắn rất nhập tâm điêu khắc, ngược lại cũng không có ý quấy rầy, liền ngăn cản sự lỗ mãng của Bao Bao và Cô Đơn, lặng lẽ đứng một bên, thưởng thức kiệt tác của gã thanh niên này.
Mặc dù Tần Vô Song không hiểu về điêu khắc, nhưng cũng có chút hiểu biết, Tần Vô Song ở kiếp trước cũng để từng xem qua nhiều tác phẩm nổi tiếng của các đại danh sư các thời đại, bao gồm các tác phẩm nghệ thuật điêu khắc, bởi vậy sự đánh giá về các tác phẩm nghệ thuật của hắn mặc dù không chuyên nghiệp, nhưng trực giác vẫn có chút kinh nghiệm.
Nhìn thấy những đường nét của tác phẩm điêu khắc này làm cho người ta trong lòng có cảm giác thư thái, nhàn nhã, tác phẩm có thể làm Tần Vô Song có cảm giác này, hiển nhiên cũng không phải là phàm vật.
Tần Vô Song đứng bên cạnh, kiên nhẫn đứng xem. Gã thanh niên này đang điêu khắc ánh mắt của bức tượng. Ánh mắt là cửa sổ của tâm hồn, nếu điêu khắc được cái thần bên trong của đôi mắt, thì toàn bộ bức tượng lập tức trở nên sinh động y như thật, tạo ra sự hấp hẫn làm người ta mê mẩn.
Gã thanh niên đó cau mày suy nghĩ, rõ ràng là đang do dự không biết nên phải bắt đầu như thế nào.
Bỗng nhiên hắn quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt Tần Vô Song đang chăm chú nhìn hắn, tức thì giống như thông suốt điều gì đó, đột nhiên vỗ tay một cái cười to nói:
- Có rồi!
Cầm lấy cái đao điêu khắc, bắt đầu tiếp tục công việc điêu khắc. Chỉ vài đường nét cơ bản, một đôi mắt sáng ngời có thần nhất thời được sinh ra.
Bao Bao và Cô Đơn đều vô cùng ngạc nhiên:
- Này… ánh mắt này, Lão Đại, ánh mắt này sao quen quá.
Cả hai nhìn vào bức tượng một cách khó tin, lại nhìn về phía Tần Vô Song, thất thanh nói:
- Lão Đại, đó chính là huynh?
Gã thanh niên này chỉ trong lúc nhất thời, đã nháy mắt hoàn toàn đem ánh mắt của Tần Vô Song bắt lại, linh quang lóe lên, chỉ khẽ đẽo gọt hai ba cái, đã liền phác thảo đôi mắt của Tần Vô Song lên trên pho tượng, tạo nên một lên một hình tượng sống động. Chẳng trách Bao Bao và Cô Đơn kinh ngạc đến như vậy.
Tần Vô Song cũng cảm thấy khó mà tin nổi, loại kỹ năng này quả thực đã vượt qua sự tưởng tượng của hắn, trên thế gian khó mà có một nghệ nhân điêu khắc tinh xảo như vậy, thế nhưng lại có được năng lực chạm khắc tinh tế vô cùng, quả là sinh động đến mức làm cho Tần Vô Song cảm khái không thôi.
Tần Vô Song nhìn vào mắt của bức tượng, dường như nảy sinh một sự đồng cảm sâu sắc.
- Thật thần kỳ, đây quả là một kiệt tác, quả là một cao thủ trong nhân gian! Một cao thủ thực sự mai danh ẩn tích. Vị nhân huynh này còn trẻ tuổi mà đã đạt trình độ cao siêu như vậy, lẽ nào là học trò của Lỗ đại sư.
- Lỗ đại sư?
Gã thanh niên này vẻ mặt khó hiểu hỏi:
- Đó là ai?
Tần Vô Song và Bao Bao nhìn nhau. Ở trên bảng hiệu rõ ràng có viết chữ "Lỗ", vì sao gã thanh niên này lại hỏi như vậy? Lẽ nào gã thanh niên này và chủ nhân nơi đây không có quan hệ gì sao?
Nhưng nếu nói là không có quan hệ gì thì tại sao hắn lại ở trước cửa nhà của Lỗ đại sư mà điêu khắc, hơn nữa bộ dáng cũng hoàn toàn không xem mình là người lạ.
- Chẳng lẽ nơi này không phải là phủ đệ của Lỗ Tiên Lâu đại sư?
Gã thanh niên đó nhíu mày:
- Các người tìm Lỗ Tiên Lâu, vậy thì đã đến đúng chỗ! Còn tìm Lỗ đại sư gì đó, ở nơi này không có.
- Đúng, đúng, người chúng ta cần tìm là Lỗ Tiên Lâu, tiểu huynh đệ, Lỗ Tiên Lâu có phải là trưởng bối của ngươi hay là sư phụ, sư tổ, hay là gì đó của ngươi?
Bao Bao liên tiếp đưa ra câu hỏi.
Gã thanh niên quay lại hỏi một cách trào phúng:
- Các người quen biết với Lỗ Tiên Lâu?
- Đương nhiên là không biết rồi, chúng ta đến đây chính là muốn bái kiến Lỗ đại sư.
Gã thanh niên kia hỏi:
- Các người không quen Lỗ Tiên Lâu làm sao biết được hắn béo hay gầy, già hay trẻ? Làm sao lại cho rằng ta là con cháu hay đồ đệ của Lỗ Tiên Lâu?
Bao Bao mỉm cười và nói:
- Nhưng ngươi nói thế nào cũng không thể là tổ tiên của ông ta.
Gã thanh niên này tặng cho Bao Bao một ánh mắt xem thường:
- Ta chính là Lỗ Tiên Lâu!
Lời nói vừa rồi đừng nói là Bao Bao, Cô Đơn ngay cả Tần Vô Song cũng cảm thấy vô cùng sửng sốt. Gã thanh niên này là Lỗ Tiên Lâu sao?
Tần Vô Song ngây người một lát, lúc này mới giật mình tỉnh lại:
- Thì ra các hạ chính là Lỗ Tiên Lâu đại sư, tôi còn tưởng rằng các hạ là con cháu hay đồ đệ của Lỗ Tiên Lâu đại sư, vốn cứ nghĩ rằng danh sư xuất cao đồ. Bây giờ, xem ra cũng không phải, danh tác của đại sư, quả là kiệt tác hiếm thấy.
Lỗ Tiên Lâu cười ha hả, cũng không thèm để ý đến những lời tâng bốc của Tần Vô Song, ôm luôn bức tượng bước vào trong nhà.
- Được rồi, nói đi, đến tìm ta làm gì, có biết ta có ba loại người không tiếp không?
- Biết, tất nhiên là biết chứ.
Bao Bao tiếp lời nói:
- Ngươi không tiếp người không vừa mắt, không tiếp người có tai tiếng xấu, không tiếp người không có khả năng trả tiền, tôi nói không sai chứ.
- Đúng vậy.
Lỗ Tiên Lâu thản nhiên nói:
- Ngươi đến nơi đây, cũng không làm gián đoạn công việc của ta, ta lần đầu tiên nhìn thấy đôi mắt đã cho vào tác phẩm của ta, tất nhiên không phải là người ta không xem vừa mắt. Cửa thứ nhất các người thông qua. Được rồi, tiếp theo các ngươi qua đây nói cho ta biết, các ngươi từ đâu đến, thân phận thế nào, sau đó phải chứng minh được các ngươi trả được tiền theo yêu cầu của ta.