Khí Trùng Tinh Hà

Chương 554




Nghĩ đến đây, Tần Vô Song thấp giọng quát:
- Bao Bao, Cô Đơn, các ngươi lui về sau, tới dưới triền núi chờ ta, không được tiến đến gần Trấn Ma Thạch Bia, để tránh lúc sụp đổ, làm các ngươi bị thương.
Bao Bao và Cô Đơn đồng thời cự tuyệt:
- Lão Đại, ba người chúng ta sống chết có nhau, ngươi muốn bỏ rơi chúng ta, không dễ dàng như vậy đâu, hắc hắc.
Tần Vô Song trầm giọng nói:
- Đây là lần đầu tiên ta sử dụng sức mạnh Thần đạo, hỏa hầu căn bản chưa nắm bắt tốt. Các ngươi không cần lưu lại đây. Hơn nữa, trên người ta có bộ giáp Trạm Lam phòng hộ. Các ngươi không có trang bị phòng hộ, không thể so sánh. Nhanh xuống đi, đây là mệnh lệnh.
Bao Bao và Cô Đơn vẫn do dự không quyết, nếu kêu bọn chúng bỏ lại Tần Vô Song, xác thực là làm không được. Thú Tộc một khi đã quyết tâm rồi, so với nhân loại càng trung thành hơn, đối với tình nghĩa lại càng thêm xem trọng.
- Đi ngay không được trì hoãn, đừng lãng phí thời gian vô ích. Các ngươi lưu lại đây, ta tuyệt đối không phát huy ra được trạng thái tốt nhất. Các ngươi đi xuống, lòng ta không vướng bận, mới có thể phát huy hoàn mỹ tất cả sức mạnh.
Những lời này không phải là hư ngôn, không cần lo lắng cho Bao Bao và Cô Đơn, Tần Vô Song đương nhiên càng hành động thoải mái hơn nhiều.
Bao Bao và Cô Đơn bất đắc dĩ trao đổi ánh mắt, bọn chúng biết, Tần Vô Song đã chủ ý kiên định, bọn chúng căn bản không thể khuyên bảo được, lập tức gật gật đầu:
- Lão Đại, vậy ngươi hãy cẩn thận.
Tần Vô Song gật gật đầu, lấy ra Thần Tú Cung, đồng thời đem năm tấm linh phù Thần đạo lấy ra, năm tấm linh phù này, căn cứ vào giới thiệu, có thể trực tiếp tăng cường trên binh khí. Còn bản thân Thần Tú Cung đã là vũ khí Thần đạo, bây giờ lại có thêm có linh phù Thần đạo tăng cường, càng như hổ mọc thêm cánh.
Thấy bọn Bao Bao và Cô Đơn đã thối lui đến vị trí đủ xa, Tần Vô Song đem năm tấm linh phù Thần đạo mở ra.
Thần Đạo Ngũ Hành Phù, kỳ thực đạo lý vô cùng đơn giản, là dựa theo ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ cấu thành. Tần Vô Song đương nhiên không định đem năm tấm linh phù này tăng cường toàn bộ một lần, nếu chân chính phát huy tác dụng, chỉ cần một tấm linh phù là đủ.
Kim, ý nghĩa là khí thế không gì có thể ngăn cản, lực công kích có lẽ là bá đạo nhất. Cho nên Tần Vô Song quyết định, sử dụng linh phù Thần đạo Kim thuộc tính.
Niệm động chú ngữ, thủ quyết khởi động, đem tấm linh phù tăng cường lên Thần Tú Cung. Vừa mới tăng cường, Thần Tú Cung giống như một con sư tử nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên hoàn toàn khôi phục tinh thần. Bắn ra loại khí thế chấn động lòng người.
Thần Tú Cung này, giống như được tăng thêm tinh thần, đột nhiên tinh thần hưng phấn, tỏa ra cảm giác thần quang, khiến hô hấp của Tần Vô Song cũng càng thêm gia tốc.
- Không hổ là vật của Thần đạo, lẽ nào sức mạnh của Thần đạo dung hợp, thúc đẩy tiến hóa sao?
Tần Vô Song cảm nhận được Thần Tú Cung không ngừng biến hóa bành trướng.
Không còn gì để nghi ngờ, Thần đạo Kim linh phù đã bắt đầu phát huy tác dụng trên Thần Tú Cung, uy năng của Thần Tú Cung, dùng tốc độ đáng sợ để bành trướng.
Giống như Lỗ Tiên Lâu đã nhắc đến trước đây, linh phù Thần đạo, đủ để khiến bất cứ binh khí nào, đột nhiên sản sinh ra sức mạnh công kích gấp trăm lần. Xem ra lời này cũng không phải là nói khoác.
Thần thức của Tần Vô Song cũng là dung hợp vào trong ý cảnh của Thần Tú Cung. Muốn thao túng Thần Tú Cung, đem uy lực lớn nhất của Thần Tú Cung mà phát huy, chỉ có thể đem thần thức dung nhập, mới có thể tạo ra được cảnh giới người và binh khí kết hợp. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đây cũng là tâm đắc thao túng linh lực Tiên Thiên của Tần Vô Song những năm nay.
Theo uy năng của Thần Tú Cung không ngừng bành trướng, thần thức của Tần Vô Song cũng không ngừng bành trướng. Lúc này, trong tầm mắt của hắn, tấm Trấn Ma Thạch Bia, đã không còn uy vũ và nghiêm nghị giống như trước đó. Ngược lại, trong mắt hắn, Trấn Ma Thạch Bia, chính là một vật cản, một chướng ngại vật nhất định phải vượt qua mà thôi.
Một ý niệm kỳ quái không ngừng xuất hiện trong đầu hắn:
- Hủy diệt tấm bia đá này, hủy diệt tấm bia đá này.
Ý niệm này không ngừng thay đổi trong thần thức của hắn, khu động thần kinh của hắn, khiến hắn ám thị tâm lý liên tiếp không ngừng.
Tất cả những thứ này, khiến khí huyết của Tần Vô Song vọt lên tới đỉnh điểm.
Tần Vô Song rống to một tiếng, mũi bích lục tiễn gắn lên dây cung. Đồng thời thúc giục thần thức, đem sức mạnh tăng cường của linh phù Thần đạo, cũng cuồn cuộn không ngừng hướng dung hợp với mũi bích lục tiễn.
Người, cung, tên, ba thứ nhập lại làm một, hình thành lên kết nối và dung hợp hoàn mỹ. Cũng dần dần đem tinh khí thần của Tần Vô Song đẩy lên đỉnh cao.
Tên đã ở trên cung, không thể không phát.
Cảm giác của Tần Vô Song lúc này, giống như không ngừng bám víu tới đỉnh núi, cuối cùng đến được đỉnh điểm, nhu cầu cấp bách phải phát tiết.
Và bắn ra ba mũi bích lục tiễn này, đối với hắn mà nói, chắc chắn chính là phát tiết tốt nhất.
Trong mắt thần quang mãnh liệt, huyết quang toàn thân Tần Vô Song rõ rệt giống như một vòng bao bọc, quát lớn một tiếng:
- Phá!
Giống như yêu long thoát khỏi vòng vây, tàn sát bừa bãi ở thời Thái cổ, ba mũi bích lục tiễn mang theo khí thế kinh thiên động địa, giống như tia chớp đẩy sấm sét, cuồn cuộn vọt tới.
Ba mũi tên khí thế giống như cầu vồng nhuộm toàn bộ hư không thành một màu xanh biếc.
Cả thế giới giống như đột nhiên biến thành thế giới xanh biếc. Nhưng màu xanh biếc này, cũng không phải màu xanh của hy vọng, cũng không phải màu xanh của sức sống tràn trề, mà là một loại mang ý vị sát phạt và quyết định cường liệt không gì có thể ngăn cản nổi, ầm ầm đánh về phía bia đá.
Ầm ầm ầm!
Liên tục ba tiếng cộng hưởng rung trời, màng tai của Tần Vô Song tựa hồ không chịu nổi chấn động kịch liệt như vậy, một lát sau, trên tấm bia đá chọc trời, xuất hiện ba vết nứt giống như mạng nhện, ba mũi bích lục tiễn, ba chỗ nứt bắt đầu xuất hiện trên tấm bia đá.
Những vết nứt này, bắt đầu từ rất nhỏ, từ từ mở rộng, dần dần vỡ ra, tốc độ cực nhanh, khiến mắt thường không kịp nhìn thấy.
Rắc, rắc…
Tấm bia đá bắt đầu lay động, bắt đầu truyền đến một trận thanh âm đứt gãy.
Tấm Trấn Ma Thạch Bia này, quả thật bị lực Thần đạo của ba mũi tên do Tần Vô Song bắn tới đánh vỡ, hơn nữa những chỗ đứt gãy, phân thành ba bộ phận, tổng cộng bốn đoạn, với tốc độ không thể ngăn cản, đứt gãy cực nhanh.
Ầm, ầm, ầm…
Cơ hồ cùng như đồng thời, ngoài quan khẩu của Cửu Luyện Huyền Phong Cốc, sắc mặt La Thực đại biến, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phương hướng bên trong cốc, khàn giọng nói:
- La Dương, tùy tùng của ngươi làm gì bên trong vậy?
Trên khóe miệng La Dương hiện ra một nụ cười lạnh lùng không chút che giấu, không thèm để ý đến La Thực, thân hình chợt lóe, đã biến mất trong mảnh rừng gần đó.
La Thực sắc mặt đại biến, cho dù là Trưởng lão cường đại như hắn, lúc này cũng vô cùng bấn loạn, biết đại sự không ổn, không ngừng chửi bới nói:
- Tiêu rồi, nhất định là Trấn Ma Thạch Bia bị tiêu hủy rồi.
Lời còn chưa nói xong, dưới chân đã lay động kịch liệt, trạm kiểm soát hắn đang đứng, cũng theo đó mà lay động theo, những trận pháp và cơ quan, ở dưới tình huống không có bất cứ gì đụng chạm, vẫn tự động mở ra, các loại cấm chế phát động, bắn ra xung quanh, chấn động quan khẩu gạch đá bay múa, hỗn loạn không thôi.
La Thực cuống quít hô:
- Nhanh rời khỏi nơi này!
Những đệ tử thủ vệ ở đây nhiều năm như vậy, cho đến bây giờ chưa từng gặp phải chuyện nào cổ quái như vậy, biết đại sự không ổn, vội vàng từ trong quan khẩu chạy ra ngoài, chạy trối chết ra khỏi đám hỗn loạn.
Không đợi bọn họ phản ứng, toàn bộ quan khẩu đột nhiên truyền đến một trận cự hưởng tuyệt vọng, toàn bộ quan khẩu, cùng nhau bạo tạc mãnh liệt, sóng chấn động cường đại, trực tiếp thổi bay bọn họ xa mấy trăm trượng.
Trong vòng trung tâm của bạo tạc, tất cả kiến trúc toàn bộ bị san lấp thành bình địa, tất cả mọi thứ, bao gồm tảng đá, cây cối, gạch ngói… trong nháy mắt biến mất, toàn bộ hóa thành tro mịn.
Rất nhiều nơi ở Thiên Dương Sơn, chuyện đồng dạng, với phương thức đồng dạng, cũng không ngừng diễn ra. Trong biệt viện Trúc Hải, Tả phú hộ đang ở ngoài sân say sưa nhìn về phía Lang Nha Phong, đột nhiên mí mắt hắn nhảy dựng, tựa hồ không tin nổi vào mắt mình.
Bởi vì hắn nhìn thấy, Lang Nha Phong nguy nga, đột nhiên vô cớ toát ra một trận sương mù chọc trời, tiếp theo, đỉnh cao của Lang Nha Phong, giống như một miếng đậu phụ, tự nhiên rớt xuống một khối.
Ngay sau đó, cả tòa Lang Nha Phong, giống như bùn đất, bị một bàn tay vô hình nhào nặn, hoàn toàn nghiền nát. Loại tình hình này, giống hệt như một ngọn núi gốm sứ, bị một tảng đá đập vào, nhất thời vỡ nát thành bột mịn, ầm ầm đổ xuống.
Lang Nha Phong sụp đổ!
Nhìn thấy màn này, không riêng gì Tả phú hộ, còn có rất nhiều người của biệt viện Trúc Hải. Chỉ là khi chờ đợi bọn họ phản ứng, toàn bộ biệt viện Trúc Hải, cũng đột nhiên lún xuống, mọi người chỉ cảm thấy dưới chân một trận chấn động không có thật. Cúi đầu nhìn xuống, mặt đất đột nhiên hiện ra một cái hố khổng lồ, giống như mãnh thú hung hãn ẩn nấp ở dưới đất, đột nhiên há chiếc miệng rộng đáng sợ của nó ra, cuộn tới giống như lốc xoáy, đem toàn bộ biệt viện Trúc Hải cuốn vào bên trong.
Tất cả kiến trúc, người trong kiến trúc, giống như một con kiến trong cơn hồng thủy ngập trời, căn bản không có bất cứ chống cự nào, trực tiếp bị nuốt chửng.
Tình hình này, quả thực còn đáng sợ hơn ngày tận thế.
Tổng bộ của La Thiên Đạo Trường, tình hình cũng không tốt hơn được bao nhiêu. Tất cả cung điện, kiến trúc xung quanh, giống như đậu phụ chồng lên, nhất loạt ngã xuống.
Lúc này, người có chức vụ cao nhất trong La Thiên Đạo Trường là Tứ Đạo tôn Tả Lãnh Sương. Khi tấm Trấn Ma Thạch Bia vừa ngã xuống, hắn đã cảm ứng được có chuyện gì đó không ổn.
Tựa hồ với tốc độ nhanh như chớp, hắn bắn ra khỏi cung điện đang ở, bắn lên cao, thần thức âm vang toàn bộ quần thể kiến trúc của La Thiên Đạo Trường, quát to:
- Tất cả đệ tử, nhanh chóng chạy nhanh khỏi bất cứ kiến trúc nào của Đạo Trường, nhanh!
Chuyện xảy ra đột ngột, thời gian cho bọn họ phản ứng, thực sự cũng chỉ là trong nháy mắt. Có một số người phản ứng nhanh, vừa vặn có thể chạy thoát được kiếp nạn này, còn những người phản ứng chậm, căn bản không có bất cứ cơ hội nào, chỉ cảm thấy một luồng khí tức hủy diệt, ngay cả người lẫn kiến trúc đều bị cuốn đi, thế như chẻ tre.
Cả La Thiên Đạo Trường, nhất thời gà bay chó sủa, kêu khóc om sòm một vùng. Tả Lãnh Sương bay lơ lửng trên không trong, trong tầm mắt có thể nhìn thấy từng ngọn núi, dưới tầm mắt của hắn, liên tiếp đổ xuống.
Mặc dù cường giả nhất phái chi tôn hắn, cũng không cách nào tin vào tràng diện trước mắt mình, đôi môi không cách nào đè nén được sự run rẩy.
- Tứ Đạo tôn, chuyện gì xảy ra vậy?
- Đạo tôn, làm sao lại như vậy?
Những Pháp vương, Trưởng lão và các đệ tử chạy thoát mạng, đều áp sát về hướng Tả Lãnh Sương. Sắc mặt của Tả Lãnh Sương vô cùng khó coi, ánh mắt trống rỗng nhìn những khuôn mặt này, hiển nhiên cho đến giờ phút này, nội tâm của hắn vẫn không cách nào bình tĩnh được, không thể nào đối mặt với thảm cảnh khó tin được trước mắt này.
Cả Thiên Dương Sơn, trong nháy mắt đã lâm vào trong tai kiếp vô cùng vô tận, phảng phất giống như ngày tận thế đột nhiên đến vậy. Nhất thời, cơ nghiệp đã bị hủy đi ít nhất bảy tám phần. Sợ hãi, kinh hoàng, nghi hoặc, tuyệt vọng…
Các loại thần tình, tràn ngập trên khuôn mặt của những kẻ chạy thoát sống sót