Khí Vận Hệ Thống

Chương 150: 150: Nội Bộ Xào Xáo






Lúc này ở bên trong một đình viện nhỏ của nội môn đệ tử.
Một thanh niên hung hăng lên tiếng chửi rủa:
- Cái tên Ngô Vũ thật khốn nạn, vậy mà trực tiếp đi theo Tần Vũ làm thủ hạ cho hắn sai sử.
Một thiếu nữ nhẹ nhàng lên tiếng phân bua:
- Ta thấy Ngỗ Vũ sư huynh làm như vậy cũng không có gì đáng trách, hơn nữa, sư phụ cũng đã nói giao lại cho Tần Vũ sư huynh quản lý sinh ý nội môn, chúng ta nên hợp tác thì hơn.
Người thiếu nữ còn lại, chanh chua lên tiếng:
- Ta nói Triệu sư muội này, ngươi một tiếng Tần sư huynh, hai tiếng Tần Vũ sư huynh, không ấy ngươi cũng nên qua đó hầu hạ hắn đi a! Khách khách!
Thiếu nữ được gọi là Triệu sư muội, giận dữ lên tiếng:
- Tiêu sư tỷ, xưa nay muội cũng không chọc gì đến tỷ, sao lần nào gặp nhau tỷ cũng phải châm chọc ta như vậy ? Ta cũng chỉ là nói đúng sự thật mà thôi, hơn nữa, Tần Vũ sư huynh cũng không tuyệt tình tuyệt nghĩa, chúng ta chịu hợp tác, hắn sẽ cho chúng ta giữ lại một phần sinh ý để sinh hoạt tu luyện như Ngô Vũ mà thôi.
Vị Tiêu sư tỷ lại đanh đá lên tiếng:
- Thôi được rồi, ta thấy Triệu sư muội, nên qua làm ấm giường cho hắn, biết đâu hắn lại nạp ngươi làm thê thiếp.
Vị trung niên nam tử còn lại, thấy không ổn, liền lên tiếng:
- Thôi được rồi, chúng ta đến đây bàn chính sự, không phải châm chọc qua lại như vậy.

Lần trước chuyện ở ngoại môn ta cũng nói rồi, mấy người không chịu theo ta, để Tần Vũ một đường nắm hết.

Thanh niên hung hăng chửi rủa ban đầu, bây giờ cũng lên tiếng:
- Quách sư huynh nói chí phải, bây giờ chúng ta phải hợp lực chống lại Tần Vũ, hoặc ít nhất làm bẽ mặt hắn với sư phụ, may ra mới giữ được sinh ý trong nội môn.
Triệu sư muội lần nữa lên tiếng:
- Ta thấy Quách sư huynh và Ngụy sư huynh nói vậy cũng không đúng, tuy sinh ý ngoại môn rơi vào tay Tần Vũ quản lý, nhưng sư phụ cũng chu cấp thêm tài nguyên cho chúng ta, tính đi tính lại cũng không thiệt hơn bao nhiêu.

Hơn nữa Tần sư huynh quản lý sinh ý quả thật tốt hơn chúng ta rất nhiều, muội tin rằng, nếu sinh ý nội môn phát triển thêm sư phụ cũng không để chúng ta thiệt thòi.
Tên Ngụy sư huynh này bực bội lên tiếng:
- Ta thấy muội cứ bênh tên Tần Vũ đó một chặp như vậy, chẳng lẽ hắn cho muội cái gì rồi sao?
Vị Tiêu sư tỷ cũng không vừa, lập tức chen vào chọc ngoáy:
- Ta thấy, kiểu này là Tần Vũ hắn hứa cho Triệu sư muội một chỗ trên giường rồi.
Xoạch!
Vị Triệu sư muội hắt chén trà lên mặt người được gọi là Tiêu sư tỷ kia, rồi giận dữ nói:
- Chuyện lần này, muội quyết định không tham gia, cáo từ!
Nói rồi nàng lập tức bỏ đi, để lại ba người bọn họ thất thố nhìn theo.

Tên họ Ngụy, siết chặt bàn tay, vốn hắn theo đuổi Triệu Thanh Nhã đã lâu, từ lúc Tần Vũ xuất hiện, lần nào nói chuyện nàng cũng nhắc đến tên kia, làm cho hắn rất khó chịu.

Hắn nghiến răng ken két nói:
- Ta sẽ thách đấu với Tần Vũ, ta không tin không thể hạ được hắn, hơn nữa chỗ sinh ý của Ngô Vũ chúng ta đụng tay đụng chân vào không cho hắn thuận lợi giữ lấy.
Tên họ Quách lên tiếng:
- Tần Vũ chiến lực rất mạnh, ta nghĩ Luyện Hư trung kỳ như đệ cũng không thể nắm chắc phần thắng đâu, hơn nữa, trong cùng sơn phong, thách đấu nhau có vẻ không hay.

Vẫn là từ từ nghĩ cách thì hơn.
Tiêu Mỹ Mỹ lần nữa chua ngoa lên tiếng:
- Có gì không hay, đánh cho hắn một trận biết tôn ti trật tự, thứ tự trước sau mà làm, lần trước chúng ta nhịn chuyện sinh ý ở ngoại môn là nể mặt hắn vừa lập đại công ở Tam Sơn Thành được sư phụ ưu ái mà thôi.
Tên họ Quách lại nói:

- Tiêu sư muội nói như vậy cũng không phải, chuyện này không thể làm bừa.

Lần đó cho dù có chống lại hắn, chúng ta cũng không thể làm gì khác.
Ngụy Anh Kiệt khinh khỉnh châm chọc:
- Có gì mà làm bừa, huynh làm việc sợ đầu sợ đuôi như vậy, nên mấy chục năm nay, sư phụ không cho huynh lên đệ tử chính thức là phải.
Quách Khải tức giận đập bàn nói:
- Ngụy Anh Kiệt, mong đệ giữ mồm giữ miệng, sư phụ lão nhân gia tất có tính toán riêng của mình.

Nếu các người đã tự tin như vậy, ta cũng nhường lại cho hai người các ngươi.

Hừ!
Nói xong lập tức quay người bỏ đi.
Tiêu Mỹ Mỹ hừ lạnh nói:
- Hừ, đúng là tên nhát gan như thỏ đế, Ngụy sư huynh, ta ủng hộ huynh! Chúng ta phải cho hắn biết cái gì là tôn ti trật tự.
Tiêu Mỹ Mỹ theo đuổi tên Ngụy Anh Kiệt này cũng đã lâu, mà hắn lại chỉ chú ý đến sư muội họ Triệu kia nên nàng rất là bất mãn, mỗi lần gặp mặt đều cố ý chọc ngoáy làm nhục đối phương, giành lấy thiện cảm của Ngụy Anh Kiệt.
Tên thanh niên họ Ngụy nắm chặt nắm đấm, đấm nát cái bàn trà, lên tiếng chửi rủa:
- Chó má.
Vốn dĩ hắn muốn mượn chuyện này tăng thêm cơ hội tiếp xúc Triệu sư muội, ai dè xôi hỏng bỏng không, tan đàn xẻ nghé vì vị Tiêu sư muội trước mặt này.


Mặc dù hắn chửi Quách Khải như vậy, nhưng mà hắn biết, Quách Khải này làm việc cũng rất bài bản, cẩn thận trước sau, không có hắn trợ giúp, có chút khó khăn.
Nhưng bây giờ, lời sỉ nhục người ta cũng đã nói, làm sao còn mặt mũi bàn chuyện hợp tác lần nữa.

Lúc nãy vì nóng nảy ghen tuông mà làm bừa, bây giờ hắn thật hối hận.

Cái tính khí nóng nảy này của hắn sư phụ hắn cũng đã nhắc nhở nhiều lần, nhưng chung quy vẫn chứng nào tật nấy.
Tiêu Mỹ Mỹ lại gần Ngụy Anh Kiệt, vuốt ve bả vai hắn, nhỏ giọng nói:
- Sắp tới lô đan dược mà Ngô Vũ đi giao cho Ngô gia ở Trung Thổ thành, muội có thể động tay động chân một ít, dù sao người luyện lô đan dược sắp tới cho hắn, giao hảo với muội cũng không tệ, khách khách!
Nói rồi Tiêu Mỹ Mỹ, nhẹ tay trườn xuống cầm lấy tay hắn.

Ngụy Anh Kiệt hừ lạnh hất tay nàng ra, rồi lạnh nhạt nói:
- Hy vọng muội đừng làm ta thất vọng!
Tiêu Mỹ Mỹ thấy hắn lạnh lùng như vậy, càng thêm điên cuồng, Tiêu Mỹ Mỹ không tin là bản thân nàng không nắm được Ngụy sư huynh này trong tay.
Nhưng mà người phụ nữ này, lòng dạ cũng thâm độc, bây giờ trong lòng đã nghĩ, nếu như chiến bại, vậy thì ta liền bám theo Tần Vũ sư huynh vậy, khách khách, ả cười thầm trong lòng rồi bỏ đi.