Khí Vận Hệ Thống

Chương 80: 80: Dị Hỏa Tin Tức 2






Lúc này vùng rìa động thiên phúc địa, Tu Nhai đang cần mẫn thu gom dược liệu.

Tên này vậy mà tham lam, dược liệu từ 200 năm tuổi trở lên trực tiếp nhổ lấy.
Hắn là vì có kho hệ thống nên không có sợ người khác điều tra ra được, trực tiếp nhổ mấy gốc thảo dược này cất vào trong đó, vì mình mà chuẩn bị đôi chút.
- Ai?
Tu Nhai quát lớn nói.
- Đệ đừng hoảng hốt, ta là Triệu Hùng Sư, đệ tử nội môn thượng cổ Thanh Vân tông.
- Huynh tìm ta có việc gì?
Lần trước chuyện Tu Nhai khiêu chiến sinh tử với Ngạo Dương thủ hạ dưới trướng của Tần Vũ đã lan truyền khắp tông môn Thanh Vân tông, chuyện này tất nhiên là đến tai của Triệu Hùng Sư.

Hắn một thân lăn lộn trên giang hồ bao nhiêu năm, rõ ràng một câu nói, kẻ địch của địch nhân là minh hữu tạm thời của chúng ta.
...
Tần Vũ qua một hồi công phu đã tiến được vào bên trong mật thất luyện đan.

Bên trong gian phòng đặt một cái đỉnh lớn, chạm trổ điêu khắc một con Bàn Cổ Phượng Hoàng, một cái đỉnh này khí thế hùng hổ dọa người.
Mặc dù Thiên Huyền Đại Lục không biết sử dụng Dị Hỏa làm sức mạnh cho bản thân sử dụng, nhưng mà vẫn thu thập Dị Hỏa để luyện chế đan dược.

Bọn họ dùng trận pháp giam cầm dị hỏa bên trong dược đỉnh, lại dùng pháp trận khác chồng lên rút lấy năng lượng Dị Hỏa, làm hỏa diệm để luyện chế cao giai đan dược.
Cái đỉnh này trấn áp Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa hơn mười vạn năm, cuối cùng pháp trận trấn áp vỡ nát vì tiêu hao theo thời gian, Dị Hỏa mới mượn một đường sinh cơ trốn ra bên ngoài.
Ngược lại, nó bị trận pháp này hút lấy năng lượng của nó để gia trì cho trận pháp trấn áp chính nó bên trong, nên bây giờ mặc dù thoát khốn nhưng là suy yếu trầm trọng.
Trải qua mười vạn năm (bên ngoài 5000 năm) nó sinh linh tính, thấy khí tức Tần Vũ bước vào, liền sợ hãi trốn một góc trong mật thất.

Nhưng mà nó thật ngây ngô, nhiệt độ nó cao như vậy, Tần Vũ vừa vào là đã phát hiện ra chỗ nó ẩn nấp.

Mắt thấy dị hỏa đã sinh linh tính, Tần Vũ có chút thú vị nhìn nó.
- Thật thú vị a!
Tần Vũ lật nhẹ bàn tay, một đốm thanh sắc dị hỏa nhỏ nhắn liền lập tức xuất hiện.
Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa nấp trong góc mật thất, nuốt nước bọt ừng ực, cái này đối với nó là hấp dẫn chí mạng, nhưng nó vẫn một mực như cũ sợ sệt nhìn về Tần Vũ không có dám lao qua.
Tần Vũ trên mặt nở một nụ cười hoa hậu thân thiện cho nó xem, đoạn lại từ từ đưa đốm dị hỏa sang bên góc nó ẩn nấp.
Mắt thấy đốm dị hỏa di động sang, nó cũng tách tách mấy tiếng phòng bị.
Qua một lúc lâu, không thấy có nguy hiểm gì, nó liền nhảy tới há miệng trực tiếp nuốt vào.
Cái sinh linh Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa hóa thành này, nhìn giống như một tiểu hài đồng Nguyên Anh Bản Mệnh vậy, chỉ khác là toàn thân nó bao bọc bởi hoàng kim sắc dị hỏa, lập lòe vô định.
Ăn được một lần lại thêm một lần, từ từ nó bị nghiện, Tần Vũ cứ thong thả nhả Thanh Liên Tâm Hỏa cho nó ăn, thẳng đến khi nó đứng trên bàn tay Tần Vũ cắn nuốt dị hỏa lúc nào không hay.
Chợt Tần Vũ bất ngờ, chộp tới nó, trực tiếp nuốt xuống đan điền của mình.

Bị bất ngờ tập kích, nó hoảng hốt bay loạn xạ trong đan điền của Tần Vũ, toàn thân dị hỏa bừng bừng lên khí thế khoa trương dọa người.
Tần Vũ lấy một lớp chân khí có khí tức dị hỏa, bao trùm bảo vệ đan điền, hơn nữa cắn nuốt Kim Tọa Bản An đan được, cùng Nguyên Anh Kết Đan đan bảo vệ Kim Tọa cùng Nguyên Anh tránh phát sinh hung hiểm, mặc dù nó đã bị suy yếu, nhưng là dị hỏa bài danh hạng ba theo xếp hạng hệ thống, hắn không dám khinh thường.
Nó đang phá phách khắp nơi chợt thấy Nguyên Anh Bản Mệnh của Tần Vũ, nó nổi lên tia tham ăn lao tới.

Bất chợt, tử sắc quang mang của Nguyên Anh Bản Mệnh Tần Vũ đại thịnh, cái vòng kim cô chi chít chữ phạn sau lưng Nguyên Anh Bản Mệnh cấp tốc xoay tròn kịch liệt, dưới Hồng Liên Kim Tọa, nổi lên từng đợt dị hỏa.
Một tia sáng chói mắt chiếu về Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa trấn áp nó, làm nó bắn thẳng đụng vào vách ngăn chân khí của Tần Vũ.

Sinh linh Dị Hỏa dường như hoảng sợ tột độ, đâm đầu liên tục vào vách ngăn chân khí muốn lao ra ngoài.

Nhưng đã chậm, Nguyên Anh Bản Mệnh của Tần Vũ há miệng thật to, hút nó vào trong đan điền luyện hóa.
Năng lượng bên trong người Tần Vũ kịch liệt bùng nổ, một cỗ sóng nhiệt lan tỏa khắp tứ chi, toàn thân kinh mạch, khủng bố vô cùng.


Tần Vũ vội vàng đánh thức Diệm Cơ, nói nàng phối hợp hắn, bảo trụ kinh mạch, còn hắn ngưng kết tinh thần tập trung hỗ trợ Nguyên Anh Bản Mệnh luyện hóa Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa.
Qua một hồi lâu, Tần Vũ mở mắt, hắn đã thành công hấp thu Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa, bây giờ bên trong đan điền, ngoài Nguyên Anh Bản Mệnh của hắn ra, lại có thêm một cái tiểu hài đồng do Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa huyễn hóa mà thành.
Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa bắt chước Nguyên Anh Bản Mệnh của Tần Vũ cũng hai chân xếp bằng, hai tay kết ấn, hút ra nút vào hấp thu chân khí phiêu đãng quanh kim tọa.
Bây giờ cái sinh linh này là đại diện cho Dị Hỏa dung hợp bên trong người Tần Vũ!
Đoạn hắn lại tức tối nghĩ về hệ thống, vốn nghĩ trực tiếp sử dụng chức năng thu thập dị hỏa của hệ thống rồi nhanh chóng đi ra, vậy mà điểm tiêu hao yêu cầu cao đến dọa người.
[Đồng ý tiêu hao 3000 điểm khí vận, 100 vạn điểm hệ thống hấp thu dị hỏa Sinh Mệnh Chi Linh Hỏa].
"Ta kháo! Hiện giờ lấy đâu ra nhiều điểm như vây".

Cho nên mới xảy ra một màn như vừa rồi.
...
Tần Vũ không biết rằng bây giờ đã trải qua một ngày, bên ngoài, thủ hạ của hắn đang giao chiến kịch liệt với đám người Tu Nhai.
...
Sâu trong sâm lâm.

Một đoàn người sát khí đằng đằng đang truy đuổi một thanh niên.
- Trịnh Tuấn Hào nộp mạng đi!
Trịnh Tuấn Hào vậy mà không ngờ mình bị tính kế bị người đuổi giết, hai tên thế chủ Tào thế gia, Thủy thế gia phút chót lật lọng, tát nước theo mưa đuổi giết hắn.

Bây giờ Trịnh Tuấn Hào một thân máu me, huyết nhục lẫn lộn chạy trối chết.

Trên người pháp bảo đã sớm tiêu hao hết, hắn đang cố gắng chạy về phía sư huynh sư tỷ đồng môn của Trịnh thế gia mong bảo trụ được tính mạng.
- A....!Tào gia, Thủy gia các người dám tính kế truy sát ta, Trịnh thế gia sẽ truy sát các ngươi.
- Ha...ha...!ngươi nghĩ nhiều rồi, trong này ma tộc vô số, ngươi chẳng qua là bị ma tộc chém chết mà thôi.
Bành! Bành!
Trịnh Tuấn Hào liên tục chạy trối chết, bọn thế tử Tây Vực này vậy mà muốn giết hắn, chuyện này mà thành tuyệt đối là một cơn sóng gió kinh hoàng ở Tây Vực.
Lục đại thế gia ở Tây Vực, khác với Đông Vực mấy năm gần đây trở nên lộn xộn hơn rất nhiều, chia năm sẻ bảy, vì tài nguyên Tây Vực có chút kém với Đông Vực, lại đến tận sáu cái thế gia, một mình Trịnh thế gia độc chiếm một phần 3 sinh ý nhiều năm liền.

Thẳng đến một ngày, lão tổ bọn họ, vì mạo hiểm tìm trọng bảo đột phát tu vì Đại Thừa cảnh cửu trọng thiên, mà bị thương nặng, tu vi thụt lùi.

Ngũ đại thế gia còn lại, rục rịch khắp nơi bắt tay cùng nhau chèn ép Trịnh gia.
Qua một truy đuổi:
- Liệt huynh, hắn trực tiếp nhảy xuống vách Phong Bạo rồi, chúng ta làm sao bây giờ?
Không có xác định Trịnh Tuấn Hào sống hay chết bọn chúng có chút bất an, đoạn cái người được gọi là Liệt huynh này nghiến răng ken két:
- Hừ, một lũ vô dụng! Canh chừng cho kỹ.
Trịnh Tuấn Hào rơi xuống vách Phong Bạo này, vậy mà không có chết, vậy mà lại rơi trúng một cái động truyền thừa!