Khó Bề Hòa Hợp

Chương 40: Sự kiện chống bán khống của Tập đoàn Oceanwide (1)




Mấy ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, Kinh Hồng làm việc đến tận sáu giờ tối đêm ba mươi rồi mới lái chiếc Mercedes-Benz đến chỗ Kinh Hải Bình đón Tết.

Tài xế đã về quê trước.

Ông bà nội của Kinh Hồng đã qua đời hơn mười năm, ông bà ngoại và các cậu của anh thì sống ở một thành phố nhỏ ở nước ngoài, gia đình Kinh Hồng gặp mặt các bác các chú vào mùng 1 hàng năm, còn đêm giao thừa thì luôn làm rất đơn giản.

Kinh Hồng vào cửa đã thấy cơm tất niên được dọn ra bàn, bữa này do nhóm đầu bếp làm, bác Phó đã về nhà với con gái, bên cạnh có thêm một chai rượu vang.

Tưởng Mai lại đang nghe tiểu thuyết giám đốc mạnh mẽ. Kinh Hồng nghe thấy sản phẩm smarthome nhà mình đang đọc, “Trong lúc chờ xe cấp cứu, mặc dù Phó Tinh Nhiên người dính đầy máu nhưng lại không thèm để ý đến cái chân đã gãy của mình, hắn ta chỉ ngồi ở ven đường và xây nhà bằng mấy chục cái thẻ đen một cách cực kỳ nhàm chán…” Vì có trí tuệ nhân tạo để phân tích ngữ nghĩa nên giọng đọc khá là cảm động.

Thấy Kinh Hồng bước vào, Kinh Hải Bình bèn nói với Tưởng Mai, “Nào, con trai bà về rồi kìa, bảo con trai bà biểu diễn xây nhà bằng mấy chục cái thẻ đen đi.”

Tưởng Mai nói, “Con của tôi bị bệnh chắc?”

“Con trai của mẹ không biết làm đâu.” Kinh Hồng trả lời rồi cười nói, “Mẹ, ba, con về rồi đây.”

Kinh Hồng vẫn thích gặp mặt trò chuyện như thế này hơn. Khi nói chuyện điện thoại, Kinh Hải Bình luôn có khí chất uy nghiêm của một vị chủ tịch, tin nhắn nào cũng kiểu “Con trai, bác Phó hỏi chúng ta có thể sắp xếp một buổi họp mặt gia đình vào Chủ nhật được không, trả lời nhanh nhé.”, “Con trai, vụ thu mua này được đấy, mẹ con hài lòng lắm.” Tóm lại là nghe rất kỳ cục.

Mặc dù có đôi khi ở nhà, Kinh Hải Bình sẽ nhắc đến một vài chuyện Kinh Hồng không muốn nói tới.

Đồ ăn vẫn rất ngon.

Cá mú hấp nước tương, sườn lợn non xốt mơ, bánh bouchée, hải sâm Nhật cùng với vài đĩa sủi cảo nóng hổi, bên cạnh sủi cảo có thêm nước tương và tỏi băm.

Chẳng biết có phải cố ý hay không, sau vài ly vang đỏ và mấy câu chúc phúc, Kinh Hải Bình lại nhắc đến chuyện mà Kinh Hồng không muốn nói tới đúng hôm nay.

“Kinh Hồng này,” Kinh Hải Bình nói, “Con… đuổi Dương Thạc rồi à?”

Kinh Hồng dừng đũa lại rồi đáp, “Không phải con làm.”

Dương Thạc là em họ của Kinh Hồng, con gái của anh trai Kinh Hải Bình. Ông bác này của Kinh Hồng có một con trai và một con gái cách nhau mấy tuổi. Con trai theo họ cha tên là Kinh Bác, con gái thì theo họ mẹ tên là Dương Thạc, tên của hai một người tiến sĩ một người thạc sĩ, thể hiện rõ hi vọng của bác Kinh Hồng rằng con mình sau này có thể trở thành rồng thành phượng. 

Thật ra Trương Lệ mới là người đuổi Dương Thạc.

Từ khi Trương Lệ được chiêu mộ từ Thanh Huy hôm diễn đàn, yêu cầu duy nhất của chị ta chính là nắm quyền nhân sự trong bộ phận giải trí. Kinh Hồng cũng đồng ý cho chị ta quản lý nhân sự chứ không phải bộ phận HR của công ty.

Chức vị của Dương Thạc là director, có vẻ như cô ta khá ngang ngược. Cách đây một thời gian, Trương Lệ đã phê bình Dương Thạc vì một vấn đề nhưng người kia lại không chấp nhận bị phê bình, còn vặc lại rằng bản thân là người của Kinh Hồng. Lúc đó Trương Lệ hơi khựng lại, nhưng chỉ vài giây sau Trương Lệ đã yêu cầu đối phương từ chức và rời đi. Thế là Dương Thạc gào lên, nói mình là em gái của Kinh Hồng và là cháu gái chủ tịch Kinh, lúc ấy Trương Lệ cũng hơi bàng hoàng, chị ta không ngờ quan hệ lại gần như thế, nhưng chuyện đã đến nước này, nếu nhượng bộ thì khác nào vứt uy nghiêm vào thùng rác, vậy nên chị ta vẫn đuổi việc cô ả.

Sau khi chuyện xảy ra, Trương Lệ đã chủ động đến tìm Kinh Hồng, chị ta trình bày lại chuyện này, đồng thời còn nói nếu không quản lý được cấp dưới thì chị ta không thể làm nữa. Nếu Kinh Hồng không chấp nhận thì chị ta có thể quay lại Thanh Huy, về chỗ giám đốc Chu.

Khi ấy Kinh Hồng đã nói, “Không sao cả, chị cứ làm đi.”

Kinh Hồng sẽ không bao giờ hối hận về người do mình đưa tới hay chuyện do mình hứa hẹn.

Hơn nữa anh vốn không can thiệp bừa bãi vào quyền hạn của cấp dưới, vì như vậy thì người ta còn làm gì được. Tốn bao tâm sức để có được người xong lại can thiệp vào một đống chuyện chỉ vì bà con họ hàng thì còn ra thể thống gì nữa.

Chưa kể có vẻ như Kinh Hồng cũng không thể chấp nhận được việc Trương Lệ tiếp tục quay về chỗ của Chu Sưởng. Như vậy khác nào anh đã thua.

Kinh Hồng nghiêm túc giải thích với Kinh Hải Bình, cuối cùng anh nói, “Quan hệ là quan hệ, nhưng con không thể dùng nhân sự của Oceanwide để ban ơn lấy lòng. Con là con, Oceanwide là Oceanwide. Con vẫn giữ nguyên quan điểm trước đây, thương trường hôm nay không giống thương trường hai mươi năm về trước, cũng không giống thương trường mười năm về trước.”

Bầy sói hằm hè bao quanh, không cẩn thận là sẽ bị kéo xuống.

Kinh Hải Bình không nói thêm, sau đó ông lại chuyển chủ đề, “Ba còn nghe nói… gần đây Oceanwide qua lại khá thân thiết với đối thủ cạnh tranh của Kinh Bác là Livestream Tường Long?”

Kinh Hồng cảm thấy miếng sủi cảo trong miệng đã chẳng còn mùi vị gì nữa, anh đành trả lời cho có, “Coi như là vậy đi ạ.”

Trước đây, cô con gái Dương Thạc của ông bác Kinh Thiên Bình làm ở Oceanwide còn anh con trai Kinh Bác lại ra khởi nghiệp trong lĩnh vực livestream game, tất nhiên cũng do Oceanwide đầu tư.

Trong lĩnh vực “phát sóng trực tiếp”, nền tảng livestream của Thanh Huy hiện đang là nổi trội nhất bao gồm tất cả các thể loại, Oceanwide cũng vậy. Nhưng mỗi công ty đều đầu tư vào nền tảng livestream trò chơi chuyên nghiệp riêng của mình, Oceanwide thì là “Livestream Vô Giới” của Kinh Bác, còn Thanh Huy thì là “Livestream Tường Long”.

Theo “thông tin nội bộ” của Oceanwide, tình hình kinh doanh của Kinh Bác khá ổn. Ví dụ như Kinh Hải Bình sẽ nói cho đối phương biết Oceanwide đang chi rất nhiều tiền để xây dựng và quảng bá tên tuổi một trò chơi, bảo Kinh Bác lập tức liên hệ với những streamer phát sóng game tương tự để ký hợp đồng, giai đoạn tiếp theo sẽ tập trung stream game của Oceanwide để chiếm thế đi đầu. Vì vậy mà nền tảng livestream của Kinh Bác hoạt động rất tốt.

Nhưng có điều gì đó đã lặng lẽ thay đổi gần đây.

Thanh Huy bắt đầu phát triển mạnh mẽ mảng trò chơi trên nền tảng phát sóng trực tiếp đa thể loại của mình, trước đây vì đầu tư vào Livestream Tường Long nên Chu Sưởng luôn tránh những cuộc tranh đấu nội bộ. Nhưng hiện tại phong cách của Chu Sưởng rất hung hãn, hắn cho rằng dù gì đầu tư cũng không thể bằng được của mình nên đã thật sự bắt tay vào làm.

Mà như vậy thì đương nhiên Livestream Tường Long được Thanh Huy đầu tư sẽ cảm thấy không còn an toàn, biết rằng về sau tài nguyên của Tập đoàn Thanh Huy đương nhiên sẽ nghiêng về sản phẩm của Thanh Huy chứ không phải sản phẩm mà Thanh Huy đầu tư. Tường Long không phải là sản phẩm hot mà bản thân lại sắp bị cha đẻ thủ tiêu, vậy nên mới muốn chạy sang Oceanwide.

Nhưng Oceanwide đã có Livestream Vô Giới của Kinh Bác nên Oceanwide sẽ không đầu tư vào cả hai. Vì vậy đối với Livestream Tường Long, muốn được đưa vào danh mục của Oceanwide thì chỉ có một con đường duy nhất là sáp nhập với Livestream Vô Giới.

CEO của Livestream Tường Long đã rất bất chấp vì mục tiêu này. Anh ta liều mạng lấy lòng Oceanwide, hi vọng Oceanwide có thể “mua mình”, trong khi Thanh Huy cũng đã hứa hẹn sẽ “buông tay”.

Đầu tiên CEO này đã mua một lượng lớn slot quảng cáo trên nhiều ứng dụng Oceanwide, cống tiền cho Oceanwide, dùng tiền để mở đường và thể hiện lòng trung thành của mình.

Anh ta còn thuê một phòng khách sạn ở ngay gần trụ sở Oceanwide, ngày nào cũng hẹn gặp nhóm quản lý cấp cao của Tập đoàn Oceanwide, cung cấp dữ liệu riêng cho Oceanwide và lên kế hoạch cho các dự án hợp tác với Oceanwide… Hóm hỉnh, hoạt ngôn, thông minh lanh lợi, thoạt nhìn còn có vẻ rất trung thành, dần dần rất nhiều người trong Oceanwide cũng trở nên yêu thích Livestream Tường Long. Kinh Hồng đã gặp người nọ mấy lần, anh cũng cảm thấy vị CEO này có năng lực hơn và Livestream Tường Long cũng phát triển tốt hơn. Trong khi năng lực của Kinh Bác cực kỳ bình thường, chẳng qua trước đây không có lựa chọn khác mà thôi.

“Phải.” Kinh Hồng dứt khoát buông đũa, anh nói, “Sáp nhập thôi. Nhưng sau khi hợp nhất thì Kinh Bác sẽ không phải là CEO, người khác sẽ làm CEO.”

Kinh Hải Bình, “…”

“Sáp nhập chính là kế hoạch tốt nhất.” Kinh Hồng lại nói, “Nếu Kinh Bác không đồng ý thì Oceanwide sẽ thanh lý cổ phần trong vòng gọi vốn tiếp theo của Vô Giới.”

Kinh Hải Bình nghe vậy thì hơi biến sắc, ông hỏi, “Thanh lý cổ phần của Vô Giới nghĩa là… chuyển sang Tường Long và vứt bỏ Vô Giới sao? Vậy thì sau này Oceanwide và Vô Giới sẽ thành kẻ địch rồi?”

“… Nếu ba cứ nhất quyết muốn nói như thế.” Kinh Hồng nói, “Sau khi thanh lý cổ phần, Oceanwide sẽ chấm dứt tất cả hỗ trợ với Vô Giới. Nếu đã đầu tư vào Livestream Tường Long thì Oceanwide chắc chắn sẽ phải chịu trách nhiệm với Tường Long, dồn hết toàn lực để cạnh tranh với những nền tảng livestream game khác. Không thể hỗ trợ cả hai bên được, như vậy là ném tiền qua cửa sổ.”

“Vậy thì Vô Giới có sống nổi không? Giám đốc Kinh ra tay có hơi độc ác quá không.” Kinh Hải Bình đã làm sếp hai mươi mấy năm, cũng có uy nghiêm hiển hách, ông nói, “Việc con đang làm chẳng khác nào bắt tay với Thanh Huy để bóp chết Vô Giới! Liệu công ty đó có thể sống nổi giữa khe hở cạnh tranh của Oceanwide và Thanh Huy không? Con và Thanh Huy cùng nhau đối phó với anh em của mình à?”

“Nếu ba cứ nhất định phải nói như vậy.” Kinh Hồng vẫn giữ nguyên quan điểm. Tết nhất đến nơi mà giờ Kinh Hồng đã cảm thấy hơi khó chịu, “Doanh thu từ kinh doanh trò chơi chiếm phần lớn lợi nhuận của Oceanwide, trong khi “livestream game” có mối liên hệ trực tiếp đến việc kinh doanh trò chơi, đây là vấn đề mang tính sống còn, tuyệt đối không có chỗ cho thất bại. Việc này không giống với những sản phẩm khác.”

Dừng lại vài giây, Kinh Hồng cố gắng nói một cách từ tốn, “Con đề nghị Kinh Bác đồng ý sáp nhập. Trong lĩnh vực Internet, các công ty phân chia và sáp nhập, thị trường chuyển biến từ Xuân Thu đến Chiến Quốc rồi lại từ Chiến Quốc về Xuân thu là chuyện rất bình thường, chẳng qua Kinh Bác không làm CEO nữa mà thôi.”

“… Chắc chắn Kinh Bác sẽ không chấp nhận rời đi, công ty là tâm huyết của nó.” Sau khi bình tĩnh lại trước tin Kinh Hồng định hủy diệt Vô Giới và nhận ra Kinh Hồng nói không hề sai, Kinh Hải Bình cũng trở nên yếu thế hơn, “Nhưng dù gì Kinh Bác và Dương Thạc cũng là cháu của ba, mà giờ…”

“Ba,” Kinh Hồng nói, “suốt bao năm qua chúng ta chưa bao giờ có lỗi với bọn họ. Chuỗi siêu thị nhà bác là do Tập đoàn Oceanwide vận hành, hiện giờ ông ấy đã kiếm được bao nhiêu tiền rồi? Đến thế hệ tiếp theo thì sao, con gái được vào Tập đoàn Oceanwide, đã có nền tảng ở đây rồi thì đi đâu chẳng là quản lý cấp cao, con trai cầm tiền đầu tư của Oceanwide, Oceanwide luôn giúp đỡ công ty của anh ta đến tận hôm nay, chỉ cần chấp nhận hợp nhất thì cổ phiếu cũng sẽ có giá trị hơn rất nhiều. Con chỉ có thể nói rằng hai người đó không phù hợp với yêu cầu của con về “director” và “CEO của công ty thành viên” trong giai đoạn này.”

“…” Kinh Hải Bình im lặng rồi lại thử khuyên bảo, “Con thử nghĩ thêm xem? Cũng không chỉ nằm ở vấn đề tình nghĩa anh em, mà dù gì bác con cũng vẫn còn chuỗi siêu thị trong tay, ba lo nhà bọn họ sẽ dùng chuỗi siêu thị ấy để gây khó dễ.”

Kinh Hồng, “…”

Hồi ấy Kinh Thiên Bình cũng rục rịch khi thấy Kinh Hải Bình khởi nghiệp thành công, cuối cùng ông ta chọn ngành bán lẻ. Có điều chuỗi siêu thị của bác cả luôn do Oceanwide vận hành và Oceanwide sẽ thu phí quản lý.

Nhưng mối quan hệ giữa hai bên ngày càng trở nên thân thiết hơn trong hai năm qua. Ví dụ như để đánh bại hoạt động kinh doanh thực phẩm tươi sống của Thanh Huy và tiết kiệm chi phí bảo quản và vận chuyển, Kinh Hồng đã biến siêu thị này trở thành kho mini chứa hàng phân phối cho thực phẩm tươi sống. Thực phẩm tươi sống trước khi được đưa đi phân phối sẽ được đặt trong tủ lạnh và tủ đông của siêu thị, không cần xây dựng thêm kho chứa hàng phân phối mới. Nói cách khác, hiện tại những siêu thị này có liên quan trực tiếp đến ngành sản phẩm tươi sống của Oceanwide.

Kinh Hồng nghe Kinh Hải Bình nói xong thì nghĩ, đây chẳng phải là mớ bòng bong do chính hai vị gây nên hay sao, cả nhà bác cả đã bám vào Oceanwide suốt bao nhiêu năm và hút bao nhiêu máu của Oceanwide, tai họa khôn lường.

Kinh Hồng luôn cho rằng tình nghĩa là tình nghĩa mà việc kinh doanh là việc kinh doanh. Bọn họ sẽ chịu trách nhiệm với cổ đông, với nhân viên và khách hàng.

Nhưng Kinh Hồng cũng biết nhà Kinh Hải Bình là kiểu “đại gia đình” truyền thống, bà nội là người nắm giữ mọi việc hồi đó, đến khi chín mươi mấy tuổi bà vẫn còn nắm tay Kinh Hồng và nói, “Con phải lo cho các em và lo cho cả nhà nhé.”

Về phần Kinh Hồng, anh có quan hệ khá tốt với cô em gái Kinh Ngữ nhà chú mình, nhưng quan hệ với Kinh Bác và Dương Thạc nhà bác lại rất nhạt nhẽo.

“Được rồi. Con sẽ nghĩ thêm.” Đang năm hết Tết đến, Kinh Hồng lại nhấc đũa lên, “Ba mẹ ăn cơm đi.”

Tưởng Mai cũng không muốn nhắc đến nữa, bà lập tức lên tiếng, “Ăn thôi ăn thôi, nguội đến nơi rồi.”

Vừa ăn Tưởng Mai vừa chuyển chủ đề, “Mà này Kinh Hồng, con vẫn chưa thích ai à? Làm gì có ai không thích con chứ? Để mẹ quân sư cho?”

“…” Kinh Hồng lại nhớ đến câu “Có muốn ở bên nhau không” của Chu Sưởng, anh nghĩ nếu như nói ra “Chu Sưởng” thì liệu Kinh Hải Bình và Tưởng Mai có lăn đùng ra ngất ngay trước Tết hay không.

*** 

Ăn xong cơm, Kinh Hồng mở khóa điện thoại ra thì thấy quản lý cấp cao của công ty, CEO đối tác, đối tượng đầu tư, đồng nghiệp trong ngành IT, phóng viên tài chính kinh tế, v.v. đã gửi rất nhiều tin nhắn chúc Tết tới.

Kinh Hồng lựa chọn để nhắn tin trả lời.

Khương Nhân Quý không hổ là leader đi ra từ ngành sales, anh ta đã viết một bài tổng kết cuối năm rất dài để cảm ơn và chúc Tết khách hàng, đồng thời yêu cầu tất cả nhân viên nhóm điện toán đám mây share lại ngay lập tức, trông cực kỳ khí thế và hoành tráng.

Vì chuyện trên bàn cơm mà tâm trạng Kinh Hồng không tốt lắm.

Anh trả lời tin nhắn một cách máy móc, đồng thời cũng bỏ qua một số tin trong đó, để những tin nhắn ấy chìm xuống, tiếp tục chìm xuống nữa và chìm nghỉm theo thời gian.

Năm hết Tết đến, mãi anh mới chừa ra được chút thời gian cho mình, về nhà gặp cha mẹ thì lại thành thế này.

Kinh Hải Bình là cha anh, là CEO tiền nhiệm của Oceanwide, đáng ra ông phải là người hiểu anh và ủng hộ anh nhất, nhưng có vẻ như không phải vậy. Trong lòng Kinh Hải Bình, dường như có gì đó khác quan trọng hơn chứ không phải Oceanwide.

Hoặc nên nói rằng dù Oceanwide quan trọng thật nhưng Kinh Hải Bình không thể hiểu được sự lo lắng của Kinh Hồng. Ông vẫn tưởng rằng Oceanwide là một ông trùm, một gã khổng lồ, chẳng việc gì phải sốt xình xịch lên vì những chuyện này. Nhưng Kinh Hồng không cảm thấy thế, trong mắt anh thì xung quanh toàn là sói đói, bất cẩn chút thôi là sẽ bị uống máu ăn thịt.

Anh muốn nắm bắt toàn bộ điểm tăng trưởng trong tương lai, hoặc ít nhất là nhiều điểm tăng trưởng. Nếu không, một khi sản phẩm trong tay bị thay thế và lãng quên, con tàu lớn Oceanwide sẽ chìm.

Bỗng có một tin nhắn nhảy lên trên cùng.

Vừa được gửi tới.

Kinh Hồng, “…”

Nhịp thở của Kinh Hồng như ngừng lại khi thấy thông báo, sau đó anh nhẹ nhàng nhấn mở giao diện trò chuyện với “Chu Sưởng”.

Là tin nhắn chúc Tết rất bình thường.

Không có gì khác, chỉ có một chiếc phong bì màu đỏ có chức năng “chúc mừng năm mới” nằm trong khung chat, dựa trên công cụ chúc mừng năm mới được chạy vào mỗi dịp Tết của phần mềm trò chuyện.

Không có bất cứ câu nhắn nào.

Nhận cũng được mà trả lại cũng được, đúng mực đến mức không thể chỉ trích.

Chỉ là một bao lì xì chúc tết bình thường, không có gì hơn.

Kinh Hồng mở bao lì xì thì thấy là 8,88.

Kèm theo cụm từ may mắn được tự động gắn vào tool trò chuyện: Phất lên sau một đêm.

Chẳng biết vì sao mà tâm trạng Kinh Hồng lại dễ chịu hơn một chút.

Anh nhếch môi gõ chữ nhắn lại: [Đồ ki bo.]

Tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Thanh Huy chỉ cho có tám tệ tám tiền lì xì.

Mười giây sau, tin nhắn trả lời của Chu Sưởng tới: [Làm kinh doanh đương nhiên là phải chi li từng đồng. Không thì giờ cho tôi được chiêm ngưỡng sự hào phóng của giám đốc Kinh đi?]

Kinh Hồng nhướng mày, anh lướt ngón tay gửi một bao lì xì bình thường qua.

Chu Sưởng nhấn mở, tiền lì xì là 88,88.

Nhiều hơn được một số.

Nhưng với Kinh Hồng thì đương nhiên đây cũng không phải “hào phóng” gì, cũng thuộc dạng “ki bo keo kiệt” mà thôi.

[Nên nói gì bây giờ?] Chu Sưởng cũng bật cười và gửi một câu mà ai đó đã nói với mình khi hắn gửi bao lì xì vào nhóm quản lý cấp cao, nghe đâu cứ nhận tiền lì xì thì dù hai bên không có quan hệ cấp trên cấp dưới, người được nhận cũng sẽ trả lời bằng câu này, [Cảm ơn sếp?].

Kinh Hồng nói đùa: [Câu của giám đốc Chu lạc hậu rồi.]

Kỳ diệu thay, Kinh Hồng đã dần bình tĩnh lại sau vài dòng tin nhắn.

Nhưng rõ ràng chẳng phải những lời sến súa dài dòng.

Hai người tùy ý hàn huyên thêm mấy câu, Tưởng Mai nhẹ nhàng đẩy cửa vào gọi Kinh Hồng qua viết câu đối phụ Kinh Hải Bình, tiện thể tâm sự thêm một chút. Năm nào Kinh Hải Bình cũng tự tay viết một cặp câu đối rồi treo lên hai bên cửa vào đêm giao thừa, không hổ là người có khí chất “thương gia nhà Nho”.

Thế là Kinh Hồng nói với Chu Sưởng một câu “Chủ tịch Kinh gọi rồi, tôi đi trước đây”, sau đó anh khóa màn hình điện thoại rồi đi lên tầng.

Tưởng Mai đi theo sau thuận miệng hỏi một câu, “Ai thế con?” Bà nghĩ mình biết tất cả quản lý cấp cao hay đối tác của Oceanwide, kể cả bạn bè và anh chị em của Kinh Hồng.

Nhưng Kinh Hồng lại không trả lời Tưởng Mai.

Lên đến tầng ba, quả nhiên Kinh Hải Bình đang viết câu đối.

Hai câu viết xong đã để sang một bên, Kinh Hải Bình ngẩng lên thì thấy Kinh Hồng, vì cũng muốn làm dịu bầu không khí căng thẳng với con trai trong đêm giao thừa náo nhiệt nên ông đã gọi, “Kinh Hồng.”

Kinh Hồng nói, “Vâng.”

Kinh Hải Bình vừa viết vừa tán gẫu với Kinh Hồng, ông nói, “Về căn hộ ở New York, ba mới nhờ mấy người đào driveway* và lắp đặt hệ thống sưởi địa nhiệt dưới driveway. Như vậy thì hàng năm mỗi khi tuyết rơi, tuyết trên đoạn đường từ cửa nhà đến cổng sẽ tự động tan, không cần nhờ người Mexico đến dọn dẹp nữa.”

*Driveway là khu vực riêng phía trước một ngôi nhà hoặc tòa nhà khác mà có thể lái xe và đỗ xe của mình. 

Kinh Hồng nói, “Vâng.”

Trước đây anh cũng từng nghe nói rằng nhiều người giàu có không còn thuê đội chuyên nghiệp dọn đường tuyết nữa mà thay vào đó là lắp luôn hệ thống sưởi địa nhiệt trong sân, có thể lắp đặt dọc theo đường núi từ đỉnh núi đến trước cửa.

Kinh Hải Bình viết xong một bức thì nói với Kinh Hồng, “Kinh Hồng, con cũng viết một bức đi, có thể dán ở sau cửa trong phòng.” Kinh Hải Bình vẫn hi vọng có thể đón Tết một cách hòa bình ấm áp.

Thế là Kinh Hồng lại nói, “Vâng.”

Kinh Hồng từng tập viết thư pháp mấy năm, bao gồm cả bút máy và bút lông. Kinh Hải Bình cảm thấy Kinh Hồng là người tiếp quản Tập đoàn Oceanwide, nếu chữ xấu quá thì không ổn, vì sau này Kinh Hồng sẽ phải rà soát và chú thích rất nhiều tài liệu.

Kinh Hồng tháo khuy măng-sét hai bên cổ tay rồi đặt ở bên cạnh, anh xắn tay áo sơ mi lên mấy nấc, để lộ cơ tay săn chắc. Dù chỉ xắn tay áo nhưng Kinh Hồng cũng làm rất chỉn chu gọn gàng.

Anh đặt hai tay lên bàn, cúi người nhìn tờ giấy đỏ trước mặt và nghĩ xem nên viết gì. Sau đó Kinh Hồng nhấc bút lông lên và chấm mực, một tay giữ giấy đỏ, tay còn lại thì thoăn thoắt như rồng bay phượng múa, anh viết bốn chữ của vế trên:

[Môn tâm giai thủy.]

Môn tâm giai thủy, vật ngã đồng xuân là một cặp câu đối ngày xuân rất kinh điển.

Ý nghĩa cũng rất hay. Vế trên ý là vạn vật dù là trước cửa hay trong lòng đều trong trẻo và sạch sẽ như nước, thể hiện mong muốn làm quan thanh liêm của chính mình.

Vế dưới thì nói vạn vật và cả chính mình đều đã bước vào một mùa xuân mới, không chỉ mang ý chào đón mùa xuân mà còn thể hiện tham vọng muốn mang đến lợi ích cho cả thế gian.

Khi viết đến chữ “thủy” cuối cùng trong vế “Môn tâm giai thủy”, chẳng hiểu vì sao Kinh Hồng chợt nhớ lại cuộc trò chuyện vừa nãy với Chu Sưởng, những phong bao lì xì đỏ gửi cho nhau, còn cả biển khơi ẩm và mặn phía trước và những thứ ướt đẫm dính bên trong cánh cửa vào buổi đêm hôm ấy.

Vậy có được coi là “Môn tâm giai thủy” không?

Kinh Hồng bình tĩnh muốn viết cho hết.

Anh đặt vế trên đã hoàn thiện sang một bên, sau đó lại chấm mực, hít một hơi thật sâu rồi viết tiếp:

[Vật ngã đồng xuân.]

Lúc viết đến chữ “xuân” cuối cùng, Kinh Hồng cảm thấy không thể tiếp tục được nữa.

Trong tiếng Trung, dường như chữ này luôn mang thêm hàm ý gợi cảm nào đó.

Vật ngã đồng xuân… à.

Anh kiềm chế rồi từ từ viết.

Nét phẩy, nét mác.

Sắp xong rồi.

Nét sổ, nét ngang gập, nét sổ móc.

Cuối cùng, Kinh Hồng cố gắng hết sức giữ vững cổ tay, một nét ngang, rồi lại một nét ngang nữa, rốt cuộc bốn chữ “Vật ngã đồng xuân” cũng hoàn thành.

Nhìn bề ngoài thì không thể thấy được điều gì.

Mây bay nước chảy lưu loát sinh động, khoan khoái tự nhiên.

Đồng hồ trong phòng làm việc nhẹ nhàng vang lên, báo hiệu một năm mới đã đến.

Ngoài cửa sổ, pháo hoa rực rỡ lộng lẫy tưng bừng nổ trên bầu trời, tiếng pháo vang lên không dứt bên tai.

Kinh Hải Bình đứng bên cạnh cầm cặp câu đối mà Kinh Hồng viết lên và nói, “Hay! Hay cho câu “Môn tâm giai thủy, vật ngã đồng xuân”!”